Tỷ Phu Vinh Dự



Ta đi ra mà cảm giác như đang ở trong một giấc mộng, tư vị gì cũng có. Bất quá có thể rời khỏi cục cảnh sát, tâm tình khoan khoái cực kỳ, ta thật đúng là sợ không ra được .


Cửa ra vào cục cảnh sát, một đám mỹ nữ đang líu ríu nói chuyện phiếm, thấy ta đi ra trước, ánh mắt của các nàng căng thẳng, cho rằng ta chết chắc rồi. Thế nhưng lại thấy ta ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra khỏi cục cảnh sát, điều này có lẽ vượt quá dự liệu của các nàng.


Chỉ có Tôn Gia Tề cùng Chương Ngôn Ngôn hưng phấn nghênh tiếp, Chương Ngôn Ngôn càng kích động không thôi: "Không có việc gì chứ?"


Ta cùng với Hà Phù nhìn nhau cười cười, nói lời cảm kích đối với Chương Ngôn Ngôn: " Không có việc gì. Ngôn Ngôn, cám ơn ngươi."


Tôn Gia Tề cũng cùng ta đánh một cái, bày ra vẻ đáng đánh.


" Đình Đình cũng thiệt là, tất cả mọi người là cùng một công ty . Ai! Làm gì phải đến cục cảnh sát chứ?"


Chương Ngôn Ngôn tuy rất tốt Hà Đình Đình nhưng nàng đối với việc của Hà Đình Đình vẫn tỏ ra rất bất mãn.


Lúc này, Hà Đình đình cũng xuất hiện ở cửa ra vào cục cảnh sát, nhưng nàng lại ủ rũ.


"Các ngươi đi thôi, ta cùng Đình Đình nói chuyện một chút." Hà Phù nhẹ nhàng cười cười, quay đầu kéo Hà Đình Đình đi ra.


Từ xa, ta đã phát hiện chiếc xe màu đỏ của Hà Phù.


" Thật đẹp."Ta thở dài.


" Nữ nhân kia là ai? Thật xinh đẹp." Tôn Gia Tề phát ra lời tán thưởng.


" Không biết." Nhìn chiếc xe màu đỏ rời đi, ta có chút chút đăm chiêu, còn lộ ra một nụ cười quỷ dị.



Giằng co cả buổi, giờ đã là một giờ khuya. Tim ta càng ngày càng đập rộn lên, nhìn Chương Ngôn Ngôn, ta ám chỉ Tôn Gia Tề: "Gia Tề, đã muộn rồi, ngươi hãy đưa Ngôn Ngôn về nhà đi, ta phải đến công ty."


Không thể tưởng được Chương Ngôn Ngôn cũng không định ly khai, nàng nháy mắt hỏi: "Trung Hàn ca còn phải về công ty sao?"


Ta gật đầu với Chương Ngôn Ngôn nói: "Đúng vậy a, buổi tối ta có việc rất trọng yếu, hãy để Gia Tề đưa ngươi về trước đi."


" Ta còn chưa muốn trở về, ta muốn cùng các ngươi đến công ty."


Chương Ngôn Ngôn lắc đầu, thần sắc có chút cổ quái. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL


Trong lòng khẽ động, ta không đợi Tôn Gia Tề nói đã ta tranh thủ cướp lời: "Nếu Ngôn Ngôn muốn cùng ta nói chuyện phiếm, vậy thì thật là tốt, vừa rồi rượu chưa uống đủ, đợi lát nữa trở về tiếp tục uống."


Chương Ngôn Ngôn cũng cười nói: "Uống thì thôi, nói chuyện phiếm là được rồi."


Ngồi trên xe tắc xi, ta yên lặng quan sát Chương Ngôn Ngôn. Hôm nay biểu hiện của nàng có chút kỳ quái, kỳ quái ở chỗ nào ta nhất thời không nghĩ ra được.


"Ngôn Ngôn, ta không có điện thoại, cho ta mượn điện thoại của cô dùng một chút được không?"


Ta không đếm xỉa tới số điện thoại di động của ta.


"Ta có điện thoại đây, ngươi dùng của ta này." Tôn Gia Tề trì độn chen vào một câu.


" Không cần của ngươi, điện thoại nam nhân thối hoắc . Tay của nữ nhân thơm ngào ngạt , ta thích dùng đồ của nữ nhân thôi." Ta vui đùa cự tuyệt hảo ý của Tôn Gia Tề.


Tôn Gia Tề vẫn không hiểu bồi thêm một câu: "Điện thoại di động của ta tuy không thơm, nhưng cũng không thúi a."


Ta tiếp nhận điện thoại của Chương Ngôn Ngôn, trừng mắt với Tôn Gia Tề lớn tiếng cười mắng: " Không thơm tức là thối, đừng dài dòng ." khiến Chương Ngôn Ngôn ở bên cười rộ.



Ta lén lút mở nhật ký điện thoại ra liền thấy ba số điện thoại nhiều lần liên hệ nhất. Ba cái số này ta quá quen thuộc, một là của Chu Cửu Đồng, một là Đỗ Đại Duy điện thoại, cuối cùng là La Tất. Chẳng lẽ ta luôn bị giám thị sao?


Ta đột nhiên cảm thấy sợ hãi, cả người lạnh run, sau đó nở nụ cười, giả bộ gọi điện cho Tiểu Quân, hỏi nàng ngủ ở nhà Đái Tân Ni quen không? Ta luộc súp uống chưa ... Nói nhảm một hồi, sau đó trả lại cho Chương Ngôn Ngôn.


Từ lúc chào đời tới nay đây là lần đầu tiên ta cảm nhận được nỗi sợ hãi như thế, trong lòng cuộn sóng, ta cảm thấy mình đang từng bước tiến vào một cái bẩy cực lớn. Giờ khắc này ta cảm thấy thật hối hận, nhưng đã không kịp nữa rồi. Ta giờ mới hiểu được đạo lý người chết vì tiền, chim chét vì thức ăn. Làm sao bây giờ? Ta nên làm cái gì bây giờ? Ta lâm vào sự khủng hoảng cực độ.


Là trùng hợp sao? Chương Ngôn Ngôn dù sao cũng là một đại mỹ nữ, mỹ nữ bị nam nhân truy đuổi là chuyện bình thường, đặc biệt là kẻ háo sắc như Đỗ Đại Duy, âm hiểm lại làm bộ không có năng lực như Chu Cửu Đồng, hai người kia cùng Chương Ngôn Ngôn có mối quan hệ tình nhân là chuyện có thể hiểu. Nhưng số điện thoại của La Tất cũng nhiều lần xuất hiện trong điện thoại Chương Ngôn Ngôn vậy thì thật quá trùng hợp, có chút quỷ dị.


Trong này liệu có phải là tồn tại âm mưu gì hay không? Ta càng nghĩ càng thấy có khả năng, càng nghĩ càng sợ hãi. Đến lúc này thời gian của ta cũng không còn nhiều lắm, ta càng lúc càng khẩn trương, lúc này ta đã không rảnh nghĩ lại, hiện tại chỉ hi vọng tài khoản giao dịch của ta không bị lỗ. Nếu quả thật là bị thiệt hại lớn thì ta nhất định phải chết. Nếu thật sự có lẽ ta đã nợ hơn một ngàn vạn đôla. Dù là bán ta đi cũng không trả nổi số nợ này. Cho nên, trước mắt chuyện tối trọng yếu không phải là suy nghĩ xem âm mưu gì, mà là kiếm lợi. Ta cầu xin Thượng Thiên cho ta một cơ hội, lần này cho dù lợi nhuận ít một chút ta cũng cam lòng.


Nghĩ vậy, trong lòng ta cũng hơi bình lại. Nhìn qua Chương Ngôn Ngôn cũng có vẻ không yên lòng, ta không nhịn được mà hỏi: " Ngôn Ngôn, ngươi cùng hai đại sắc lang ở một chỗ, ngươi không sợ sao?"


"ha ha." Tôn Gia Tề cười to trước.


"Ta đương nhiên không sợ bởi vì các ngươi không phải sắc lang." Chương Ngôn Ngôn cười rất miễn cưỡng.


" Ai, Ngôn Ngôn ôn nhu như vậy, đáng yêu như vậy, chúng ta dù là sắc lang cũng không đành lòng ra tay."


Ta dịu dàng an ủi, mục đích đúng là ổn định Chương Ngôn Ngôn, dỗ nàng vui vẻ, làm cho nàng áy náy.


" Ha ha." Chương Ngôn Ngôn nở nụ cười. Ở trong xe tuy ta không nhìn thấy ánh mắt của nàng, nhưng ta có thể nghe ra tiếng cười của nàng tự nhiên hơn rất nhiều, nữ hài rất thích được nghe người khác ca ngợi.


Đã là đêm khuya , trên đường rất thưa thớt, tắc xi loáng cái đã tới dưới công ty, trước cao ốc hoàn toàn yên tĩnh, yên tĩnh làm cho người ta sợ hãi. Ba người chúng ta vừa xuống xe, Chương Ngôn Ngôn đột nhiên nói ra: " Ta không lên công ty đâu, ta muốn nói với Lý chủ quản hai câu rồi về nhà."


"A?" Ta gật đầu rồi nhìn về phía Tôn Gia Tề.



Tôn Gia Tề rất biết điều, hắn cười cười: "các ngươi cứ trò chuyện, ta về nhà trước." Tôn Gia Tề cũng ở gần đây, hắn lúc rời đi còn trừng mắt với ta, giống như đang cười ta diễm phúc thật dày.


Đến khi Tôn Gia Tề biến mất khỏi tầm mắt của ta, ta ra vẻ nhẹ nhõm: "Được rồi ! Nói đi, có phải muốn vay tiền ta hay không?"


"Ta...... Ta......" Chương Ngôn Ngôn muốn nói lại thôi, tựa hồ có nước mắt.


" Làm sao vậy? Đây là?" Ta kinh hãi.


"Lý chủ quản, ngươi phải cẩn thận một chút, ta......" Chương Ngôn Ngôn ấp a ấp úng, thần sắc rất khẩn trương, hai bàn tay nhỏ bé xoắn lại một chỗ, không ngừng run rẩy.


Ta không thể chờ được phải hỏi: "Ngôn Ngôn, tại sao ngươi bảo ta phải cẩn thận? Chẳng lẽ ta đang ở tình cảnh rất nguy hiểm?"


"Ừ, ta vốn không dám nói , nhưng ngươi không phải người xấu." Chương Ngôn Ngôn liếc nhìn ta, rốt cục chậm rãi gật gật đầu.


Trong lòng ta sáng tỏ một chút, đã đoán được ẩn tình sau đó, nhìn Chương Ngôn Ngôn, ta đột nhiên nghiêm túc nói: " Ngôn Ngôn, ngươi biết bí mật sau bức màn này không? Những bí mật này quan hệ đến vận mệnh của ta, cũng quan hệ đến vận mệnh rất nhiều người, ngươi nhất định phải giúp ta."


Trong màn đêm yên tĩnh, khuôn mặt ta như méo mó, chắc hẳn lúc nếu kẻ nào nhìn thấy nét mặt của ta đều sẽ cảm thấy sợ hãi.


"Ừ." Chương Ngôn Ngôn lúng túng cả buổi mới lên tiếng.


" Vậy ngươi nói đi." Ta tận lực dùng ngữ khí vững vàng nhất cổ vũ Chương Ngôn Ngôn mở miệng.


" Không phải ta muốn dấu diếm ngươi, bởi vì chúng ta cũng thân bất do kỷ, trong này liên lụy quá nhiều người, chúng ta sợ không giúp được ngươi mà còn bị liên lụy, nhưng chúng ta lại không đành lòng thấy ngươi gặp nguy hiểm. Lần này ta bằng bất cứ giá nào cũng phải nói bí mật này cho ngươi biết, chỉ hi vọng tương lai nếu những PR như chúng ta có phiền toái gì, ngươi nhất định phải giúp chúng ta." Chương Ngôn Ngôn nhỏ giọng nói.


" Giúp các ngươi? Ta có thể hỗ trợ cái gì?" Ta cảm thấy lẫn lộn.


Chương Ngôn Ngôn không trực tiếp trả lời câu hỏi của ta, nàng ôn nhu thở dài: "Ai, kỳ thật mọi người thấy những mỗi người PR chúng ta đều là tuổi trẻ xinh đẹp, ăn mặc thời trang, mỗi ngày giống như đều rất khoái lạc, nhưng ai lại biết rõ, chúng ta mỗi ngày đều sống trong lo lắng hãi hùng? Chúng ta...... Chúng ta có đôi khi không bằng một con chó."


Chương Ngôn Ngôn đột nhiên bật khóc, nàng đem nỗi thống khổ cùng bí mật kinh người mà nói từng ra từng chút một. Nghe mấy bí mật này, ta cảm thấy choáng váng, tuy thời tiết oi bức, nhưng lúc này ta toàn thân phát run, lạnh buốt cả sống lưng.



Nguyên lai từ lúc ba tháng trước, Đỗ Đại Duy cùng La Tất trong một lần đầu tư xuất hiện sai lầm lớn đã nên lỗ thủng nghiêm trọng, công ty thoáng cái lâm vào tuyệt cảnh. Vì che đậy sai lầm, đồng thời cũng để bàn giao lại cho tất cả cổ đông, bọn hắn quyết định chọn một kẻ chết thay. Mà ta, bởi vì muốn với cao theo đuổi Đái Tân Ni nên lọt vào tầm mắt của bọn chúng, trải qua nhiều lần quan sát, bọn hắn nhất trí cho rằng ta là một kẻ chết thay rất phù hợp.


Vì để cho ta mất đi lý trí, bọn hắn xui khiến Chu Cửu Đồng không ngăn trở ta truy cầu Đái Tân Ni, điều kiện là ủng hộ Chu Cửu Đồng tiếp tục giữ chức tổng giám đốc, Chu Cửu Đồng vốn địa vị lung lay đương nhiên mừng rỡ mà đồng ý. Vì vậy, bọn hắn cùng bày ra một màn kịch này.


Đầu tiên, bọn hắn ở trước mặt ta ra vẻ căm thù đấu đá nhau. Sau đó dùng sắc đẹp hấp dẫn ta, để phân tán lực chú ý của ta. Cùng lúc đó bọn hắn thăng ta liền ba cấp càng làm ta lâng lâng để khiến ta triệt để mất cảnh giác. Mà lúc này Chu Cửu Đồng đưa ra một mức lệnh cho phép ta điều động 900 vạn đôla. Điều bất thường chính là ta chỉ có thể vận dụng tối đa 500 vạn đôla trong giao dịch, nhưng Chu Cửu Đồng đã đưa ta vượt quá hạn mức này. Đây là một âm mưu rất tinh xảo, rất cái bẩy âm hiểm. Nếu như ta không chống được sự hấp dẫn mà không tuân theo quy định, mà ta lại khai ra số tài khoản giao dịch không tuân theo quy định. Như vậy, nếu lãi, bọn hắn có thể bức ta đưa số lợi nhuận ra. Còn nếu lỗ, bọn hắn có thể đẩy tất cả trách nhiệm lên người ta, đồng thời rửa sạch sai lầm ba tháng trước. Đây là một cái kế hoạch hoàn mỹ.


Nhưng lại kế hoạch hoàn mỹ cũng có xuất hiện vài lỗ thủng, chính là tên ngu ngốc này có thể chống lại lực hấp dẫn của nữ sắc hay không? Có thể tỉnh táo mà đối phó với tất cả vấn đề hay không? Thật đáng tiếc, ta chẳng những là một tên ngốc, hay là một một tên ngốc cực kỳ xúc động. Chỉ tiến hành một lần giao dịch, ta đã bị lòng tham câu dẫn ra dục vọng tiền tài, thoáng cái trượt đến bên vách núi, ta không chỉ có không tuân theo quy định thao tác, còn tự tạo ra tài khoản giao dịch cá nhân, thậm chí đem cả chín trăm ngàn đôla vào vụ làm ăn. Ta đã hoàn toàn không giữ lại lối thoát cho mình. Ta điên cuồng tới cực điểm.


Thượng đế muốn để cho người diệt vong, trước hết để cho ngươi điên cuồng, đây thật sự là một câu danh ngôn, ta đã trụy lạc trong sự điên cuồng. Hơn nữa hiện tại xem ra, đã không cách nào bắt lấy vách núi, chờ đợi ta chính là rơi đáy cốc, rơi xuống là tan xương nát thịt. Thì ra là thế.


Ta hít một hơi, hai mắt đẫm lệ nhìn Chương Ngôn Ngôn, ta đờ đẫn hỏi lại: " Ngươi làm sao biết những bí mật này vậy?"


" Là Phàn Ước nói cho ta biết ." Chương Ngôn Ngôn nghẹn ngào nói tiếp: "Phàn Ước thường xuyên cùng bọn hắn cùng đi uống rượu, nhưng Phàn Ước giả say, không ai chú ý nàng nên có thể nghe thấy những bí mật này. Đây đều là do nàng lén thu thập, nàng từ lâu đã muốn nói cho ngươi biết."


"Phàn Ước thật sự thích ta sao?" Ta đột nhiên cảm thấy một sự ấm áp, không thể tưởng được Phàn Ước thâm tình với ta như vậy, ít nhất là nàng rất quan tâm ta.


" Cái này còn phải hỏi? Phàn Ước rất thích ngươi, khi ngươi bị đưa vàocục cảnh sát, ta nói cho nàng biết , nàng lo lắng muốn chết, bảo ta đi cầu Chu tổng giám đốc, La tổng cùng Đỗ Đại Duy hỗ trợ . Nhưng ba người này nghe thấy ngươi chọc Hà Đình Đình thì lập tức qua loa, không nguyện ý nhúng tay vào. May mà ngươi có một bằng hữu bổn sự rất lớn." Chương Ngôn Ngôn lộ ra thần sắc vui mừng.


"Nếu như hôm nay ta không đi quán bar, nếu như ta không cùng Hà Đình Đình phát sinh xung đột, nếu như ngươi không có trông thấy ta bình yên vô sự mà đi ra từ cục cảnh sát, chắc ngươi sẽ không nói bí mật này cho ta biết ư?" Ta thở dài một hơi.


" Không tệ, ta cùng Phàn Ước cùng mấy PR đều là những cô gái yếu ớt không chỗ nương tựa, ngoài việc bị những xấu nam nhân này đùa bỡn còn chúng ta cũng không có bổn sự gì, tự bảo vệ mình còn không kịp, làm sao dám gây chuyện thị phi? Hôm qua là sinh nhật Phàn Ước, nàng đã muốn nói cho ngươi biết bí mật này, nhưng là ta...... Ta đã ngăn nàng, còn lôi nàng ra khỏi khách sạn."


" Ta còn buồn bực vì sao Phàn Ước đột nhiên đi mà không nói, hóa ra là ngươi đem Phàn Ước đi."


"Lý chủ quản, ta hi vọng ngươi đừng trách ta, chúng ta rất sợ hãi ." Chương Ngôn Ngôn nhỏ giọng nói.


" Không trách ngươi, ta cảm kích còn không kịp làm sao lại trách ngươi? Ngươi cũng bất đắc dĩ mà thôi." Ta thở dài một hơi, nhẹ nhàng vỗ lên mái tóc Chương Ngôn Ngôn.


" Hiện tại ta nói những bí mật này ra, trong lòng cũng thoải mái hơn rất nhiều." Chương Ngôn Ngôn ngẩng đầu nhìn ta, hốc mắt hiện nước mắt. Ai, ta ngoại trừ cảm kích, trong lòng còn tràn đầy thương tiếc.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận