Tỷ Phu Vinh Dự



Ai! ta bỗng chốc hít một hơi. Kỳ thật, dù là ngu ngốc cũng biết Trang Mỹ Kỳ có ý với ta, nhưng ta tình nguyện giả ngu cũng không muốn xuyên phá tầng quan hệ này. Phải biết rằng, nếu như ta cùng Trang Mỹ Kỳ xảy ra quan hệ tình ái, hữu nghị giữa chúng ta liền tan thành mây khói. Đôi khi không thể chỉ có tình yêu, tình bạn cũng rất trọng yếu.


Không khí khẩn trương vẫn kéo dài, tựa hồ ai cũng không muốn phá vỡ cục diện bế tắc. Chỉ là Cát Linh Linh nói một câu khiến cuộc quyết đấu đẩy lên cao trào.


"Không uống được thì đừng uống, mọi người dừng lại ở đây thôi!""


Cát Linh Linh cũng uống không ít rượu, lúc nàng nói chuyện mang theo giọng mũi làm cho nam nhân nghe thấy toàn thân xốp giòn. Chỉ một câu này vào tai La Tất cùng Đỗ Đại Duy lại xảy ra phản ứng hoá học mãnh liệt.


Cái gì gọi là không uống được thì đừng uống? Có nam nhân nào ở thời khắc này nói không thể uống? Lúc này chỉ có nam nhân nhu nhược mới nói không thể uống, nhưng La Tất cùng đỗ Đại Duy đều là loại người coi trời bằng vung.


"La tổng, hay là ngươi nhận thua đi? Chiếc "Ảo ảnh" kia của ngươi rất không tồi, để ta xài một tháng, nhất định rất phong cách."


Đỗ Đại Duy bắt chéo chân, dưới bụng dường như tùy thời đều vỡ ra.


"Hắc hắc, chiếc Ferrari của Đỗ quản lý rất tốt, ta luôn mong có thể dùng xe Ferrari chở đại mỹ nhân như Linh Linh đi hóng mát, cảm giác nhất định cực kỳ đẹp."


La Tất vừa nói, một bên chằm chằm vào mắt hạnh hàm xuân của Cát Linh Linh.


Nữ nhân rất thích được người khác ca ngợi, nữ nhân xinh đẹp càng ưa thích. Cát Linh Linh nở nụ cười, cười đến run rẩy cả người:"La tổng nói chuyện đừng chiếm tiện nghi lão công ta nhé!"


"Ha ha, sao dám? Sao dám?" La Tất cất tiếng cười to, cơ hồ át cả tiếng nhạc bên ngoài.


Bất quá, Đỗ Đại Duy tựu cười không nổi . Hắn không phải kẻ ngốc, La Tất rõ ràng đang đùa giỡn Cát Linh Linh, sắc mặt hắn trở nên dị thường khó coi.


"La tổng đã vui vẻ như vậy, chúng ta hãy cùng uống hết cốc rượu này." Đỗ Đại Duy cầm cốc bia cực lớn lên, Whiskey trong cốc đủ khiến người ta sợ hãi.


Whiskey Scotland là một loại rượu ngon hương vị thuần khiết, từ từ nhấm nháp là một loại hưởng thụ. Nhưng đáng tiếc, giờ này khắc này, cho dù bỏ tiền ra mời ta, ta cũng không uống. Bởi vì một lúc uống hết 500 ml Whiskey chẳng khác gì tự sát.


"Uống thì uống." La Tất rất hào sảng, không nói thừa, ngửa đầu dốc cạn cốc rượu.


Dưới sự ủng hộ của mọi người, Đỗ Đại Duy đương nhiên không chịu yếu thế, cũng cắn răng dốc cạn.


"Oa !" đám người bạo động, mọi người trừng mắt xem một màn này, tất cả đều muốn biết ai sẽ gục trước.


Ta cảm giác La Tất tửu lượng hơn hẳn một bậc với Đỗ Đại Duy, nhưng La Tất sớm đã uống rất nhiều, mà Đỗ Đại Duy lại đến sau, hắn dám can đảm khiêu chiến La Tất, ngoài sự điên cuồng, nhất định cũng hiểu được mình chiếm được thời cơ có lợi.


Bất quá Đỗ Đại Duy vẫn cảm thấy hối hận, La Tất bên kia hai ba ngụm liền uống xong một nửa.


Đỗ Đại Duy đồng tử co rút lại, hắn đâm lao phải theo lao. Trước hơn chục cái nhìn soi mói, nếu như buông tha thì hắn quả thực không còn mặt mũi lăn lộn. Không có biện pháp, Đỗ Đại Duy chỉ có thể cố làm theo.


"Oa! La tổng tửu lượng thật tốt......"


"Đỗ quản lý cũng lợi hại a......"



Đám người bạo phát tiếng vỗ tay, cũng không biết những ngững người này đang cổ vũ hay là đang đùa giỡn.


Ta rất muốn cười, bởi vì sắc mặt Đỗ Đại Duy càng ngày càng xanh, mà La Tất thì càng ngày càng hồng, cơ hồ biến thành màu gan heo.


Rốt cục, Đỗ Đại Duy cùng La Tất đều đặt chiếc cốc không xuống. Tiếng hoan hô đình chỉ, tất cả mọi người tĩnh chờ đợi kết quả. Thật khó tin, bọn hắn lại có thể uống sạch một chai Whiskey lớn.


Đỗ Đại Duy cùng La Tất đều trừng mắt nhìn đối phương, so với mắt trâu còn to hơn. Bất quá 10 giây sau, Đỗ Đại Duy ngã xuống.


La Tất vừa định cười, nấc lên một cái, cũng xụi lơ trên ghế sa lon.


Mọi người túm lại, luống cuống tay chân khiêng người đi giải rượu.


"Tiểu Quân, chúng ta khiêu vũ đi."


Lão công say xỉn, Cát Linh Linh lại như không có việc gì, cầm tay Tiểu Quân hưng phấn chạy ra ngoài sàn nhảy.


"Tỷ phu, ta đi khiêu vũ ."


Tiểu Quân ngoái nhìn ta, lại thấy Trang Mỹ Kỳ bên cạnh, sắc mặt cổ quái theo sát Cát Linh Linh chạy ra khỏi lô ghế.


"Tỷ phu? Ngươi... Ngươi kết hôn?"


Trang Mỹ Kỳ trừng lớn mắt hạt châu.


"Ách, cái này, cái này..."


"Hừ, ta phải cách xa ngươi một chút! nam nhân khi kết hôn là nguy hiểm nhất."



Trang Mỹ Kỳ oán hận lắc đầu, kéo Phàn Ước theo ra.


Ta tại cười khổ, nhớ tới Đái Tân Ni của ta vẫn còn trong sàn nhảy, ta lặng lẽ theo ra ngoài.


Trong sàn nhảy điệu nhạc floorfiler mà ta rất ưa thích làm các tế bào trong cơ đều muốn tung ra. Thấy Đái Tân Ni vẫn còn trong sàn nhảy, ta cũng có hứng thú nhảy một khúc.


"i came to got down.so you better make it that......"


Trong miệng ngâm nga ca từ bài hát, thân thể ta đã đến trước mặt Đái Tân Ni, bên cạnh nàng còn có một con mắt sâu sắc của Chương Ngôn Ngôn.


Thấy ta, Chương Ngôn Ngôn còn vứt ra một cái mị nhãn. Ta cảm thán nữ hài bây giờ thật là lớn gan, biết ta đang theo đuổi Đái Tân Ni, còn dám làm càn như thế trước mặt nàng, ta chỉ có thể nói ra hai chữ "bội phục".


Nhưng Đái Tân Ni lại không một chút tức giận, trên da dẻ nàng đã chảy đầy đổ mồ hôi, khuôn mặt kiêu ngạo đã không còn vẻ ưu thương, thay vào đó là sự hưng phấn, phản nghịch, ta không thể tưởng được Đái Tân Ni cũng có lúc sôi nổi như thế, ta lại gần nàng, vặn vẹo thân thể, cùng một chỗ lớn tiếng hét:"that is how we want it, floorfiler that is how we need it.floorfiler......"


Đái Tân Ni nở nụ cười, nàng cắn môi, suồng sã nháy mắt với ta. Ta quả thực không thể chống đỡ được, tiểu đệ đệ đã vươn lên hoành tráng. Điệu nhạc còn chưa kết thúc, ta đã lôi Đái Tân Ni chạy đi.


Đái Tân Ni cười khanh khách, không ngừng hỏi:"Đi đâu vậy? Ngươi dẫn ta đi đâu vậy?"


Ta không trả lời, tìm một hàng ghế lô không có người. Rốt cục, ta phát hiện một chỗ, bên trong tối như mực. Ta đại hỉ, kích động kéo Đái Tân Ni vào, đóng cửa lại, tựu chăm chú ôm nàng.


Tay ta điên cuồng tuần tra trên người nàng, trong miệng điên cuồng mút vào đầu đầu lưỡi vừa mềm lại thơm ngát, tay ta thậm chí mò tới vùng lông mềm như nhung. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL


"A...."


Trong không gian đen kịt chỉ có hơi thở của ta và Đái Tân Ni, khí tức đậm liệt.


"Chúc ngươi sinh nhật vui vẻ, chúc ngươi sinh nhật vui vẻ......"



Đúng lúc đó, toàn bộ đèn trong lô ghế bật sáng. Bài hát chúc mừng sinh nhật đột nhiên vang lên, toàn bộ ghế lô chẳng những có người, hơn nữa rất nhiều người.


"Các ngươi là ai?"


Tiệc sinh nhật ngừng lại, có người lớn tiếng hỏi.


À? ta cùng Đái Tân Ni chấn động, nhìn nhau một cái, lập tức có một sự ăn ý, cùng nhau chạy. Ta kéo Đái Tân Ni chạy loạn bốn phía.


"Ha ha......"


"Khanh khách......"


Đái Tân Ni cất tiếng cười to, cười đến cười run rẩy cả người. Chạy hết mọi ngõ ngách, chúng ta ngừng lại. Không đợi tiếng cười của nàng dừng lại, ta lại hôn lên cặp môi đỏ mọng của nàng, cặp môi đỏ mọng như máu, như anh đào, nhưng ta trông như môi dưới thè lưỡi ra liếm. Trời ạ, ta muốn phát điên lên rồi! Nhìn chung quanh một chút không thấy có người nhìn, ta nhấc chiếc đai âu phục lên.


Âu phục của Đái Tân Ni rất vừa người, chặt chẽ bao vây cặp mông bự. Ta muốn nhấc váy lên, thật có chút khó khăn, cũng may trong khi hôn hít Đái Tân Ni quên phản kháng, ta mới thuận lợi kéo váy lên tận eo, lộ ra phần mông vừa tròn vừa lớn, cũng lộ ra một mảng lông mềm như nhung.


"Ngươi rất xấu, rõ ràng không mặc đồ lót ! Tân Ny, ngươi tốt khó chịu a!""


Ta hai tay bắt lấy bộ mông mãnh liệt chà xát.


"Mau để ta xuống, muốn cho người chứng kiến à!" Đái Tân Ni vừa thẹn vừa vội.


"Không có người nào thấy. Hừ, không được cử động, quay mông lại." Lý trí của ta đã biến mất, trong đầu toàn là ham muốn nhục dục.


"Không." Đái Tân Ni hiểu rõ ý đồ bất lương của ta, nàng hoa dung thất sắc, dốc sức liều mạng ôm ta không muốn quay người.


Ta bất đắc dĩ, chỉ có thể dùng ngón tay cho đã ghiền. Không thể tưởng được ngón tay ta vừa chạm đến khe mông, chỗ đó sớm trở thành một mảng đại dương mênh mông, ta dám nói đùi nàng cũng dính dâm dịch. Thấy ta giật mình, Đái Tân Ni mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt. Hiển nhiên nàng đã động tình, chỉ là nàng còn muốn giữ lại sự rụt rè.


"Tân Ny, xoay người sang chỗ khác."


Ta cắn lỗ tai nàng.


"Ta, chúng ta trở về đi !""


Đái Tân Ni ôm ta như bát trảo bạch tuộc, cái mũi phun ra nhiệt khí khiến ta cảm giác được nàng rất ham muốn, trở về làm gì? Ta đương nhiên tinh tường, chỉ là ta đã không thể chờ đợi được.


"Không, không kịp nữa rồi."


Ngón tay ta sờ trên phần môi dưới ướt át.


"Ta thật muốn cắn chết ngươi."


Đái Tân Ni run rẩy, con mắt thỉnh thoảng đảo quanh đám người bên ngoài, sợ có ai đó đi tới. Kỳ thật chỗ chúng ta đứng là một góc chết, dù không ít người qua lại, nhưng không ai quá chú ý. Hơn nữa tại những chỗ điên cuồng như thê này, ai lại chú ý tới nơi âm u hẻo lánh như thế?


"Dù ngươi không cắn, ta cũng sắp chết, nhanh xoay qua chỗ khác."


Ngón tay của ta lại tiến một bước. Lần này, ta chọc vào sâu hơn, trực tiếp trượt vào âm đ*o. Chỗ đó càng càng ướt nhuận.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận