Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Bệnh viện vì tránh những
phát sinh ngoài ý muốn cho nên bên ngoài hành lang luôn có đèn sáng trưng, cả
năm không tắt bao giờ. Mà khi bệnh nhân đi ngủ thì bên ngoài phòng bệnh luôn có
cửa sắt để đảm bảo.

Lương Ưu Tuyền tính tình
nóng nảy, nhưng thao tác thì thừa độ chuyên nghiệp.

Kế hoạch chạy trốn như
sau: phá hỏng đường dây điện để mấy cái đèn được đưa đi sửa chữa, đồng thời mở
cửa sắt, chính là nhờ vào dung nhan của Tả Húc. Dùng lời ngon ý ngọt để dụ y
tá, khiến cô ta quên khóa cửa.

Tả Húc mặc áo khoác bên
ngoài áo bệnh nhân, chân bắt chào ngồi trên ghế, rất ngưỡng mộ Lương Ưu Tuyền.

Lương Ưu Tuyền lúc làm
việc thần thái nghiêm túc, không nóng vội không nóng nảy, thủ pháp thuần thục
(lúc này chỵ ấy đang tháo dây điện ạ). Tả Húc cuối cùng cũng thấy cô rất chuyên
nghiệp.

“Cô bắn có chuẩn không?…” Đây mới là vấn đề hắn thực sự quan tâm.

“Ý anh là gì? Bắn cái bia đang chuyển động
hay đang đứng yên?”

“…” Tả
Húc nhìn chính mình, xem ra phải miêu tả lại hoạt động của cái bia: “Thí
dụ như trong lúc đang đuổi theo đối tượng. Lúc ban ngày, cách đối tượng vài
thước thì cô có bắn trúng hắn được không?”

“Không nhất định, còn muốn xem hướng gió,
tốc độ, có hay không có chướng ngại vật.” Lương
Ưu Tuyền xem hắn bằng một con mắt, nói đầy ẩn ý: “Một phát không
trúng thì có sao đâu, đạn vẫn còn là được rồi.”(ý chị ấy là còn đạn là còn bắn đó ạ ~ đàn bà thật đáng sợ).

“…” Tả
Húc co rúm người lại. Quả nhiên là một cảnh sát bạo lực, hơn nữa cô ta còn được
phép sử dụng súng. Thôi được rồi, tốt nhất sau này nên bớt chọc giận cô ta.

“Cạch !”… Tóe lửa… Một mảng tối
đen.

Lương Ưu Tuyền nhảy xuống
đất, phủi phủi tay. Y như kế hoạch, hai người đều nằm im trên giường giả vờ
ngủ.

5 phút sau, y tá cùng thợ
điện đã đến. Khi ánh đèn pin chiếu xuống, Tả Húc trở thành bộ dạng buồn ngủ mắt
híp híp để tấn công trái tim y tá nọ. Hắn liếm liếm môi, khát vọng nói: “Mau hôn tôi đi
Bạch y thiên sứ! Mỹ nam ngủ chính là đang chờ đợi thiên sứ đến đánh thức.”

Lương Ưu Tuyền lúc này
thực sự hối hận buổi tối đã ăn hai cái bánh.

Y tá vẫn còn trẻ làm sao
chống lại được thể loại mê hoặc như thế này. Cô xấu hổ mân mê vạt áo. Cô là rất
muốn hôn, nhưng lại ngại người thợ điện đang ở bên ngoài. Lúc này làm sao có
thể giở trò với bệnh nhân được.

Tả Húc lén huých vào mu
bàn tay của người y tá, ý ám chỉ muốn ra ngoài tản bộ.

“Khụ khụ! Số 438 mau rời giường đi làm
kiểm tra sức khỏe.” Cô y tá nghiêm trang ra mệnh lệnh.

Tả Húc ngoan ngoãn nghe
theo, nhắm mắt theo đuôi đuổi theo y tá.

Lương Ưu Tuyền âm thầm
búng tay một cái, giỏi lắm! Đúng là người này chỉ có mỗi khuôn mặt là hữu dụng
thôi.

Thợ điện rất nhanh đã sửa
xong cái đèn. Trông chừng người bệnh mà nói không phải công việc của hắn, cho
nên hắn mang theo dụng cụ vội bỏ chạy.

Lương Ưu Tuyền nhanh
chóng bò dậy. Dùng chăn với gối giả dạng hai người đang nằm trên giường xong,
cô ngồi chờ Tả Húc quay lại.

10 phút sau Tả Húc lén
lút quay lại phòng bệnh. Kì thật hắn muốn tự mình bỏ chạy, nhưng nghĩ đến sau
này vẫn phải đụng mặt cô ta liền quay lại. Hắn còn chưa muốn chết.


Lương Ưu Tuyền bước ra
cửa, hé ra một khoảng nhỏ, mắt nhìn xung quanh tai nghe tám hướng. Thấy không
có ai, hai người liền nằm rạp xuống đất tiến lên, thuận lợi bò qua quầy phục
vụ.

Lương Ưu Tuyền trước đó
đã thăm dò địa hình liền dẫn Tả Húc đến một bức tường hơi thấp. Cô lui về phía
sau vài bước, sau đó bật thật manh, nhanh chóng trèo qua bức tường.

Tả Húc ngoan ngoãn ứng
thanh, nhắm mắt theo đuôi đuổi kịp tiểu y tá.

Thả Húc thở dài, huýt một
tiếng sao: “Cô
không làm cảnh sát thì cũng có thể làm diễn viên đóng thể. Nam hay nữ đều
được.”

“Đừng lắm chuyện. Mau lên đây.” Lương Ưu Tuyền không có thời gian cùng hắn pha trò,
vươn tay ra cho hắn.

Tả Húc thấy cô nhiệt tình
như vậy, nếu tự mình nhảy qua tường thì có lẽ là không nể mặt cảnh sát tỷ tỷ,
cho nên nắm lấy tay Lương Ưu Tuyền, dưới sự giúp đỡ của cô nhảy qua bức tường.

Vừa đúng lúc có một chiếc
taxi đi ngang qua, Tả Húc giơ tay ra vẫy lại. Hai người một trước một sau ngồi
trên xe: “Rạp Tinh Hỏa.”

Lương Ưu Tuyền thở phào
nhẹ nhõm: “Ah
đúng rồi, y tá kia liệu có đi tìm anh không?”

“Sẽ không. Tôi rủ cô ta chơi trốn tìm.”

“…”

Lái xe dừng xe đột ngột,
cuối cùng cũng đã phát hiện trang phục hai người rất có vấn đề: Bệnh viên tâm
thần XX.

Lái xe vừa muốn khuyên
hai vị kia quay lại viện trị liệu, Tả Húc liền đem hai trăm khối đặt ở đầu xe: “Tôi là diễn
viên, đang thể nghiệm cuộc sống.”

Lái xe chất phác mắt giựt
giựt, lại nhìn về phía Lương Ưu Tuyền. Lương Ưu Tuyền lấy ra cảnh huy (huy hiệu
cảnh sát): “Bác
tài, cảnh sát phá án.”

“…” Lái
xe yên lặng cầm tiền. Không may là gặp phải hai người điên. May mắn là, là thật
sao?

※ ※

Lương Ưu Tuyền không dám
khinh thường, dò hỏi: “Đối
phương mấy người?”

“Ân? … Hơn ba trăm…” ám chỉ người xem.

“? !” …”Cả bang à?”

“Không phải, những người đó cũng không
quen biết nhau.”

“Thủ lĩnh các bang phái tụ hội? !” Lương Ưu Tuyền trong lòng cả kinh, nếu là thật thì quả
nhiên đáng nghiêm trọng.

Tả Húc chà xát cằm: “Tôi cũng không rõ
ràng lắm, đối phương chỉ nói: gặp trong đêm tối, cấm không được phát ra một
tiếng động.”

Lương Ưu Tuyền nặng nề
gật đầu. Gặp nhau lúc tối khuyu thế này có thể hiểu được, dù sao cũng đều là
tội phạm cả.

“Vì an toàn của anh, chúng ta cải trang
tình nhân, tuyệt đối không được tách ra. Mặc dù đối phương trở mặt ta cũng có
thể ngăn hắn lại một lúc, nghe hiểu không?” Lương
Ưu Tuyền nghiêm túc nói.

“Nghe lời cô vậy. Bất quá, vạn nhất đối

phương nổ súng bắn cô thì phải làm sao?” Tả
Húc trêu chọc nói.

“Không cần anh quản. Sợ chết sẽ không làm
cảnh sát.”

Tả Húc cười như không
cười, chăm chú nhìn Lương Ưu Tuyền qua gương chiếu hậu. Có thể thấy rất rõ thần
thái cương nghị của cô, qua đó thấy cô không phải là nói suông. Hắn không tự
giác đối với cô bắt đầu kính nể.

Bác lái xe bất đắc dĩ thở
dài. Nam ảo tưởng mình là diễn viên, nữ ảo tưởng mình là cảnh sát. Hai người
này thậm chí còn tưởng tượng mình đang ở trong một bộ phim mafia, đúng là không
thể cứu chữa được. Không, không đúng. Là tuyệt đối không thể cứu được.



Xe taxi đến phía sau của
rạp Tinh Hỏa, Tả Húc cùng Lương Ưu Tuyền liền lên một chiếc xe khác. Thư kí của
hắn không nói một câu vô nghĩa, trực tiếp thỉnh bọn họ mau vào trong, hai gã
tạo hình chờ đã lâu.

Lương Ưu Tuyền ngơ ngác,
cũng không phải muốn tham gia vũ hội, vì sao còn muốn làm tóc với thay quần áo?

“Tổng giám đốc Tả, vị tiểu thư nay đi cùng
ngài với tư cách là…?”Thư ký lễ phép đánh giá Lương Ưu
Tuyền.

Tả Húc suy nghĩ một lát,
nói: “Bảo
tiêu. Ái nam ái nữ.”

“Không được, nhất định phải giả làm tình
nhân!” Lương Ưu Tuyền ngắt lời, sau đó hướng cô thư ký ôn như
cười: “Tôi muốn mặc đồ con gái, nhưng không mặc váy, giày cao
gót.”

Vị thư ký hơi kinh ngạc,
dùng ánh mắt trưng cầu ý kiến Tả Húc.

Tả Húc nhìn ánh mắt “Sài
lang hổ báo” của Lương Ưu Tuyền, nếu hiện tại nói cho cô bọn họ chính là tới
tham dự buổi lễ ra mắt một bộ phim, không biết cô ta có làm gì “kinh thiên động
địa” hay không nữa? Hắn bất đắc dĩ thở dài: “Cứ tùy cô ấy đi.”

Thư ký quả thật không thể
tin vào tai mình nữa. Đã năm năm nay Tả Húc vô luận tham dự buổi lễ nào cũng
không bao giờ mang theo bạn gái. Không chỉ có thể, Tả Húc ngay cả cùng một nghệ
sĩ nữ chụp một bức ảnh cũng không chịu. Nếu có phóng viên chụp được dù chỉ một
góc, hắn cũng không nể tình yêu cầu phóng viên đó xóa ảnh.

Mà Lương Ưu Tuyền ở giữa
cũng không quan tâm hai người kia đang ánh mắt trao đổi. Cô lấy từ trên giá
quần áo một bồ đồ màu đen cùng phụ kiện.

“Tiểu thư, buổi lễ hôm nay không thích hợp
mặc áo sơ mi. Để tôi giúp cô chọn đồ.” Nữ
tạo hình đối với việc cô lựa chọn bộ đồ duy nhất một màu không dễ dàng tha thứ
liền đi thẳng đến giá áo, lấy ra một chiếc áo sơ mi không tay bó sát có in hình
lá sen, một cái quần dùi màu trắng, một cái thắt lưng nhỏ màu đỏ cùng một đôi
xăng đan.

“Chiếc lá xen này có thể giúp ngực cô đầy
đặn hơn. Tin tôi, đi thử đi.” Nữ
tạo hình không cho cô thời gian do dự, vội đem cô tới phòng thay đồ.

Cũng không đến 1 phút,
phòng thay đồ phát ra một tiếng thét.

“A! Áo sơ mi là bán trong suốt!”

Nữ tạo hình đột nhiên nhớ
ra, liền đem một phụ kiện màu đen cơ B-cup tiến đến phòng thay đồ.

“A! Quần đùi ngắn quá! Eo với mông đều bị
hở hết!”


Tả Húc bấm bấm thái dương
huyệt, chỉ nhà tạo hình: “Đi
vào giúp cô ấy, tốc chiến tốc thắng.” Hắn
nói chuyện đồng thời đã đổi âu phục cùng kiểu tóc, nhìn rất ổn.

Nữ tạo hình cùng Lương Ưu
Tuyền ở phòng thay đồ suốt 10 phút, rốt cục cũng đại công cáo thành (QLCC: có
chữ ‘công’ với chữ ‘thành’ nên tớ đoán là ám chỉ đến việc thành công biến LƯT
thành mĩ nữ).

A a, nhìn nửa trên của
Lương Ưu Tuyền không phát dục như thế nào lại được một đôi giò phi thường đẹp.
Hơn nữa đi giày cao gót lại càng làm sấn chân thon dài đều đều. Đã thế mấy phụ
kiện kia cực kì hợp với ngũ quan Lương Ưu Tuyền khi cô cười.

Nhưng Tả Húc nhìn đi nhìn
lại vẫn thấy không hài lòng, hắn nhíu mày:“Mấy người làm cái thế?! Vì sao đem cô ta
ăn mặc giống nữ nhân như vậy?”

Hai nhà tạo mẫu nhìn
nhau, bọn họ tạo hình như một viên ngọc thô chưa được mài dũa mà. Tổng giám độc
thế nào lại tức giận?

Lương Ưu Tuyền ngược lại
không cho là đúng, bởi vì cô cũng nhận thấy toàn thân không được tự nhiên. Bất
quá cô không nghĩ tới Tả Húc lại đối với cấp dưới ác liệt như vậy. Thấy không
khí đang trở nên kì quặc, thư kí liền ra mặt giải vây: “Tổng giám đốc,
lần đầu ra mắt, mời ngài vào rạp.”

Tả Húc nhìn thời gian,
tức giạn xuống xe. Lương Ưu Tuyền theo sát sau đó, nhưng cô quên mất mình đang
đi giày cao gót, nhất thời mất đà bám vào lưng Tả Húc. Tả Húc theo bản năng
liền quay lại đỡ cô, bỗng ‘tách tách’ mấy tiếng kèm theo đền flash. Bất quá hắn
cũng không truy cứu nữa. Dù sao lần đầu ra mắt phim mới, hôm nay mà không muốn
bị chụp ảnh thì quả là quá khó khăn.

Lương Ưu Tuyền thấy Tả
Húc nhìn ngó xung quanh như đang tìm ai liền chủ động siết tay hắn, nhẹ giọng
an ủi: “Đừng
khẩn trương. Vô luận tý nữa có gì phát sinh tôi cũng sẽ bảo vệ anh. Cảnh sát
từng phỏng đoán có người uy hiếp anh, nay chỉ cần anh hoàn toàn phối hợp thì dù
đối phương có là ai cũng sẽ bị bắt, hơn nữa nhất định sẽ không ảnh hưởng đến sự
an toàn của anh.”

“…” Tả
Húc vô lực hạ bả vai, Lương Ưu Tuyền vẫn như trước cảnh giác, sức tưởng tượng
cũng rất phong phú.

Khi bọn hắn cầm tay đi
lên thảm đỏ, các ngôi sao khác đang nổi bật thế nhưng nhất thời toàn bộ máy ảnh
đều quay ra chụp Tả Húc. Hắn một tay thọc túi quần, thần thái uy nghiêm. Lương
Ưu Tuyền mặc bộ trang phục thế này nhất thời an tâm bởi bình thường cô luôn
giống như một “Nam nhân bà”, với hình ảnh hiện giờ nhất định không bị ai nhận
ra.

Phóng viên A: “Tả tổng giám,
vị mỹ nữ này là bạn gái ngài sao?”

Phóng viên B: “Xin hỏi hai người
kết giao đã bao lâu?”

Phóng viên C: “Mọi người vẫn
thường bán tán về giới tính của ngài. Hôm nay ngài dắt bạn gái đến đây lẽ nào
là muốn chứng minh điều gì sao?”

Phóng viên D: “Ngài hôm nay
sẽ nhân buổi ra mắt mà tuyên bố đính hôn sao?”

“Đầu tiên, nơi này là lần đầu ra mắt phim,
thỉnh các vị phóng viên đem trọng điểm đặt ở phim nhựa chứ đừng là đặt ở người;
tiếp theo, tôi không phải nghệ sĩ, đăng lên mặt báo cũng chẳng được ích lợi
gì…”Tả Húc cầm tay của nữ phóng viên, hùng hổ dọa người
hỏi: “Nắm
tay thì là tình nhân sao? Tôi đây nhiều người tình muốn dùng xe tải trang.” Ngữ tất, hắn đeo kính râm, để lại một cỗ băng thiên
tuyết địa lan tràn.

Lương Ưu Tuyền hoàn toàn
không để ý đám phóng viên đang bàn tán chuyện gì. Cô tỉnh táo quan sát hội
trường, nhất là từng lối vào lô ghế VIP ở lầu hai, chỉ e sợ mỗi chỗ lại có một
viên đạn bay ra ám sát Tả Húc.



Đợi mấy vị đạo diễn đã ổn
định, ánh đèn trong rạp mờ dần. Tả Húc cùng mấy người cộng sự ngồi xuống hàng
ghế đầu tiên. Bắt đầu hiện ra tiêu đề film:“Tình yêu là chiếc răng khôn.”

Lương Ưu Tuyền thấy Tả
Húc đang tập tring quan sát phim liền chọc chọc khuỷu tay hắn: “Đối phương
không nói anh nghe phương thức liên lạc sao?”

“Cô so với phóng viên lắm chuyện quá.”

“Đối phương ở tối, anh ở sáng. Chúng ta
tuyệt đối không được coi thường.”

“A, vừa rồi quên nói cho cô. Đối phương đã

thay đổi quyết định, đã hủy bỏ cuộc hẹn.” Hắn
không chút để ý nói.

Nghe xong Lương Ưu Tuyền
lại thở phào nhẹ nhõm. Kẻ địch rất giảo hoạt, vậy mà lại lựa chọn điểm gặp mặt
là rạp hát. Lỡ như có biến cố, cục diện rất khó khống chế.

“Gửi tin nhắn hay là có người truyền lời?”

“Nói cô cũng không hiểu. Còn có, cô có
biết phép tắc không hả?Cấm nói to khi ở rạp.” Tả
Hục đánh đòn phủ đầu nói.

“…”

Cảnh báo giải trừ, nhập
gia thì phải tùy tùng. Xem phim thôi.

“Tình yêu vì sao là răng khôn?” Lương Ưu Tuyền thì thào tự nói, không nghĩ tới ngồi ở
cạnh mình có người nguyện ý giải đáp.

Người đó cười nói: “Răng khôn là
nhân loại 16 tuổi sau chậm rãi dài ra răng nanh, nhưng bởi vì khoang miệng
không gian không đủ, răng khôn thường thường không thể thuận lợi sinh trưởng.
Chính như tình yêu, sớm hay muộn hội buông xuống đến mỗi một cái trên người,
nhưng không ai không thể đoán được, này khỏa răng khôn là nên nhổ vẫn là có thể
khỏe mạnh trưởng thành.”

Lương Ưu Tuyền gật đầu
cảm ơn, cũng không biết người này đúng là biên kịch. Cô hồi tưởng lại mối tình
đầu của mình. Lâm Trí Bác cũng từng hứa hẹn sẽ yêu cô cả đời, nhưng thực tế
chứng minh. Tin tưởng lời hứa đó thì đúng là quá ngu ngốc.

Sự hấp dẫn có thể tạo nên
tình yêu, nhưng cũng có sự hấp dẫn khiến hai người cái gì cũng không phải.

※※

Trên đường trở về bệnh
viện, Tả Húc cùng Lương Ưu Tuyền không nói chuyện với nhau. Mỗi người ở một
trạng thái riêng, tâm tình phức tạp.

Hai người quay trở lại
phòng bệnh thuận lợi, Lương Ưu Tuyền nằm trên giường nhưng không ngủ được. Thấy
Tả Húc cũng mất ngủ liền quay qua nói chuyện phiếm: “Uy, sao phóng
viên lại cho rằng anh đồng tính?”

“Tôi ở cùng phòng với một nữ nhân nhưng
không hề xâm phạm cô ta. Cô nói là vì sao?” Tả
Húc nhìn trần nhà, có chút bối rối lại không ngủ được.

Lương Ưu Tuyền biết rõ
hắn đang nói đểu mình, mắng mình không có chút mị lực. Bất quá cũng phải nói
lại, có nữ nhân nào dám ở cùng phòng với nam nhân xa lạ đâu.

Lương Ưu Tuyền tay thành
hình chữ bát (ám chỉ khẩu súng đó – tư thế cầm súng ý), nhắm ngay thái dương
hắn: “Bởi
nữ nhân kia có súng.”

“…” Đúng
là cô cảnh sát nhỏ thơ ngây.

※ ※

Giữa trưa mấy hôm sau

Điện thoại của Tả Húc đổ
chuông liên tục, hắn lại thủy chung không nghe. Lương Ưu Tuyền thừa dịp hắn đi
toilet liền nhìn trộm màn hình điện thoại một cái. Ồ, 48 cuộc gọi nhỡ. Tên
người gọi là một chữ “D”.

Lương Ưu Tuyền vốn định
sao chép số điện thoại nhưng Tả Húc rất nhanh đã quay trở lại. Cô đành phải
nhảy lên giường mình giả bộ đang đọc sách. Ước chừng khi đã có 60 cuộc gọi nhỡ,
Tả Húc rốt cục cũng phải cầm di động lên, đi vòng ra phía ngoài bãi cỏ rồi mới
nghe điện thoại.

Lương Ưu Tuyền dán sát
mắt vào cửa sổ quan sát động tĩnh của Tả Húc. Vốn tưởng rằng hắn nhất định sẽ
giận dữ với người gọi điện thoại kia nhưng vẻ mặt hắn lại dị thường ôn nhu,
khóe miệng hơi hơi nhếch lên, giống như mùa xuân ấm áp đang đến.

Lương Ưu Tuyền đã nhiều
ngày quan sát Tả Húc. Không khó nhận ra hắn đối với cấp dưới ân cần dạy bảo,
đối với mình là cảnh sát thì hơi có địch ý, với những nữ nhân muốn lấy lòng hắn
thì lảng tránh, ghét bỏ… Tạm thời vẫn chưa được rõ ràng cho lắm nhưng tóm lại,
nhân phẩm không tốt. Lương Ưu Tuyền không khỏi nheo nheo mắt, hiện tại hắn nhìn
ôn nhu thế kia rốt cục là do đâu?

Cô chợt hoảng hốt, cái nữ
nhân đang đi vào bệnh viện kia dù có cháy thành tro cô cũng nhận ra được…

Cô ta vẫn quyến rũ như
trước, khóe miệng vĩnh viễn mang theo nụ cười tự tin. Chính là hồ ly tinh –
Tiếu Hồng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận