Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tả Húc mặt không chút cảm
xúc nhìn xung quanh, không ngờ Lương gia quả thật có Phật đường.

Những làn khói xanh lượn
lờ xung quanh Lương Ưu Tuyền, lúc này đang phải quỳ trước bài vị của liệt tổ
liệt tông của Lương gia, Lương ba tay cầm roi, không cho phép cô nói nửa lời.

“Đồi bại phong tục! Dám ở ngoài cửa mà…!
Bao nhiêu năm qua Lương gia dạy mày thế nào mà giờ mày thế này hả?!” Lương ba cầm gậy đánh vào vai Lương Ưu Tuyền.

“…” Lương
Ưu Tuyền đau đến nhắm tịt hai mắt lại, nhưng vẫn không dám hé răng, chỉ có thể
ở trong lòng rủa chết Tả Húc đi!

“Bố nó, ông đánh thật sao?!…” Lương mẹ vội chạy lại bảo vệ thân thể con gái, xoa xoa
vết đánh.

Lương ông chậm rãi nhấp
một ngụm trà, nói “Con
dâu, đánh Tiểu Tuyền thì Tiểu Tuyền đau thân, còn chúng ta cũng đau lòng không
kém. Nhưng con xem, hành động vừa rồi của con bé thật không chấp nhận nổi. Bây
giờ lớp trẻ yêu đương nhăng nhít như thế nào cũng mặc, nhưng Tiểu Tuyền của
chúng ta thì không được nhắng nhít!” Nói
xong, ánh mắt Lương ông bắn về phía một đương sự khác – Tả Húc.

“?!”… Tả
Húc căn bản không dám ngồi xuống. Hắn hiểu cái màn này nhất định Lương gia đang
diễn cho hắn xem. Nếu hắn còn là đàn ông thì dĩ nhiên phải đứng lên thay Lương
Ưu Tuyền nhận đòn, nhưng mà Tả Húc chỉ e nhận đòn xong rồi vẫn còn đại họa khác
chờ hắn.

Lương Ưu Hoa thấy em gái
yêu đang bị hành hạ về thể xác, trong lòng rất thương em. Hắn nhìn Tả Húc giật
giật lông mày, ý bảo mau đứng ra làm anh hùng cứu mỹ nhân đi chứ, bị gậy đánh
như thế rất đau đấy!

“…” Hiện
tại Tả Húc chỉ mong hắn có thể biến thành không khí hoặc biến mất cho rồi. Bây
giờ đã là thế kỉ 21 rồi mà vẫn còn có chuyện phải quỳ xuống đất xin lỗi vì hôn
môi sao? Hơn nữa chẳng phải Lương gia cũng tán thành hắn với Lương Ưu Tuyền rồi
sao?… Nhà bọn họ đúng là chẳng thực tế tẹo nào.

Tả Húc lại thấy bả vai
Lương Ưu Tuyền chịu một gậy nữa, liền tiến lên phía trước ra vẻ áy náy nói “Bác Lương,
việc này không thể chỉ trách Lương Ưu Tuyền được. Cháu cũng có lỗi, là cháu
không đẩy cô ấy ra…”

“?!”… Lương
Ưu Tuyền suýt nữa phun máu tươi, nhưng chưa để cô lên tiếng phản bác thì đã lại
bị tiếp một gậy.

“Á, bác đừng đánh nữa. Cháu thừa nhận, là
cháu không kìm được lòng nên mới hôn cô ấy.” Tả
Húc rốt cuộc cũng nói ra sự thật, hắn vuốt áo, không quên bổ sung một câu “Nhưng
cô ấy cũng đâu có tránh…”

“Cái gì? Anh dám nói hươu nói vượn nữa? Có
tin tôi làm thịt anh không hả?!” Lương
Ưu Tuyền giận dữ đứng dậy, nhưng còn chưa kịp đứng lên thì đã bị Lương ba mẹ đè
lại.

Lương ba cầm một cái còng
số tám, nhân lúc ngăn chặn Lương Ưu Tuyền liền còng luôn hai tay lại.


Lương ông giận đến run
chân run tay, không tin nổi nhìn cô cháu gái ngoan hiền thường ngày “Tiểu Tuyền…
Tiểu Tuyền con? Sao con lại thô tục như thế?…”

“Ông! Rõ ràng là Tả Húc hôn con, con còn
chưa kịp né thì mọi người đã đi ra! Con bị oan mà!” Lương Ưu Tuyền tức giận đến không kìm được nước mắt,
bày tỏ nỗi oan! Tại sao ở đây không có thanh kiếm đi, cô sẽ tự sát để chứng
minh mình trong sạch! À không, phải dùng nó đâm chết Tả Húc mới đúng!

Tả Húc lùi lại ba bước.
Mới đầu hắn tưởng đây là một khổ nhục kế, nhưng nhìn Lương Ưu Tuyền bị còng tay
lại thế kia, hắn đâu phải chỉ thấy xấu hổ. Lương Ưu Tuyền đâu phải cái thùng
rác hắn nhặt được?!

Lương Ưu Hoa đá chân Tả
Húc “Là
đàn ông thì nghĩa khí lên đi! Chẳng lẽ cậu nhẫn tâm vì việc tốt của mình mà để
em tôi chịu khổ sao?!”

“…” Trai
chưa vợ gái chưa chồng, chẳng qua chỉ là cảm xúc lên đến thân đến miệng thôi,
có cần phải xử án thế không?

Nhưng nói gì thì nói,
những giọt nước mắt mang đầy sát khí của Lương Ưu Tuyền vẫn khiến Tả Húc quyết
định nhận tội. Hắn quay sang các vị trưởng bối, cúi đầu “Nếu việc đã
đến nước này thì tất cả tội lỗi là do cháu. Xin mọi người cứ định tội đi ạ,
nhưng mà bác, mong bác tháo còng cho con gái bác đi đã…”

Lúc này Lương bà cùng
Lương ông nhìn nhau đầy ẩn ý, sau tầm ba đến năm giây lại quay sang nhìn con
trai và con dâu, tám mắt nhìn nhau.

Vì vậy, Lương bà thở dài
một tiếng, sau đó lấy địa vị trưởng bối của Lương gia đứng ra giải quyết “Nếu Tả Húc
thừa nhận đã nhúng chàm Tiểu Tuyền của chúng ta trước thì không còn gì để nói
nữa. Tả Húc ra đây, chúng ta chọn ngày kết hôn.”

“?!”… “!?”… Tả Húc lảo đảo, rồi lại lảo đảo đập đầu vào tường.

Hắn đã nghĩ đây là một
cái bẫy rồi mà. Nhớ ngày đó hắn cùng Lương Ưu Tuyền ngủ chung một phòng cũng
chẳng có ai ngăn cản hay nói nửa lời, bây giờ mới chạm môi một cái đã vi phạm
gia quy rồi sao? Gia pháp nghiêm minh cái gì chứ, nói trắng ra là lo Lương Ưu
Tuyền không gả được cho nên hiến tế đại một người đàn ông đây mà!

“Bà nội, con không lấy tên đó đâu!” Lương Ưu Tuyền không nghĩ tới lại diễn ra sự thể như
thế này.

Cô vừa rồi còn thắc mắc
vì sao lão ba hôm nay tức giận đến mức này, mà mẹ cô cũng khác thường. Tuy nói
ra che chở cô nhưng thật ra không hề bênh vực cô. Bà nội càng khác thường hơn,
chỉ đứng im lặng bên ngoài. Nếu là bình thường thì nhất định đã trừng mắt nhìn
lão ba rồi!… Xong rồi, cô bị người thân của mình gài bẫy rồi!

Lương ông phất phất ống
tay áo, tư thế vô cùng giống những vị quan không biết đúng sai ngày xưa “Hai đứa đã
thân mật như thế thì còn chối cãi gì nữa. Tiểu Hoa! Đưa em con xuống chờ hậu
thẩm (thẩm vấn lại)!” Nói xong ông nhìn
xung quanh, dừng lại nhìn Tả Húc “Ai dám cãi thay Lương Ưu Tuyền
hoặc già mồm nói át lẽ phái, tôi sẽ cho người đó đẹp mặt! Hừ!” Dĩ nhiên là đang đe dọa Tả Húc.

(QLCC: Ông ơi, ông đang át lẽ phải mà =].)


“…” Tả
Húc không không ra nước mắt. Nếu bây giờ hắn dám cãi lời thì nhất định sẽ bị
giao cho Lương đội trưởng thụ lý rồi còn gì?

Lương Ưu Hoa dạ một
tiếng, sau đó nhìn Tả Húc cười thâm hiểm. Rồi, như đã thành thói quen, hắn vác
em gái lên khiêng trên vai, mặc kệ Lương Ưu Tuyền giãy dụa, thẳng đi về phía
trước.

※※※

Trong phòng khách

Một quyển lịch sang năm
đặt trước mắt Tả Húc. Tả Húc cầm quyển lịch lên lật đi lật lại, mãi mà vẫn
không thấy tháng mười ba…

“Thật ra tình cảm chúng cháu vẫn chưa vững
chắc… Chi bằng…”

Lương ông vỗ bàn nhảy
dựng lên, cả giận nói “Chưa
vững chắc đã hôn môi?! Nếu muốn vững chắc thì chẳng lẽ lên giường luôn à?!”

“Ông bớt giận ông bớt giận…” Tả Húc vội mời ông cụ hồi tòa.

Mặc kệ nói gì thì nói,
chuyện này là do hắn tự mình gây ra nên đương nhiên hắn phải tự mình chịu. Hơn
nữa việc này cũng đã chứng minh lời cảnh cáo lúc trước của Lương Ưu Hoa với hắn
: Những hành vi không phù hợp đạo lý trước khi kết hôn đều sẽ bị xử phạt, nếu
không phải ông trời xử phạt thì cũng sẽ do Lương gia xử phạt.

(QLCC: xin xem lại chương 8 gì đó, cảnh
Lương Ưu Hoa bán em gái mình cho Tả Húc.)

Tả Húc bóp cổ tay thở
dài. Bây giờ hắn mới thấy bạn trai cũ của Lương Ưu Tuyền quả nhiên rất sáng
suốt, nếu không giờ này đã là tên đó ngồi ở đây rồi.

Câu chuyện tàn khốc này chính
là bài học cảnh tỉnh cho tất cả nam giới. Làm cầm thú không khó, nhưng muốn làm
một cầm thú mà vẫn có thể an toàn thoát nạn thì không phải dễ.

“Mười hai tháng…”

“Làm sao?…” Lương ba kéo dài giọng, kéo dài rất dài.

“…” Tả
Húc vốn định nói là cả 12 hắn vừa nhìn đều không có ngày nào đẹp đủ để làm đám
cưới hết.

Nhưng ngay lập tức hắn
gập cuốn lịch lại, nghiêm túc nói “Các vị trưởng bối, hay là như vậy
đi. Cháu tôn trọng ý kiến của Lương Ưu Tuyền, cô ấy nói ngày nào kết hôn thì
ngày đó sẽ kết hôn. Nhưng cháu mong mọi người sẽ tôn trọng quyết định của cô
ấy, dù sao chuyện hôn nhân đại sự cũng không thể qua loa được.” Thật ra trong lòng Tả Húc tính toán thế này, Lương Ưu
Tuyền cho rằng hắn là gay nên sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra đâu, he
he.

Các vị trưởng bối nghe

vậy cũng thấy có lý. Lỡ như Lương Ưu Tuyền không vui thì chẳng phải là đi ngược
với mục đích ban đầu sao? Bởi vậy cuối cùng quyết định phái Lương mẹ và Lương
bà đi vào nói chuyện với Lương Ưu Tuyền.

Mười phút sau

Lương bà tươi cười quay
lại phòng khách. Bà vỗ vỗ vai Tả Húc đầu thiện ý, nhưng lại khiến hắn sợ hết
hồn.

“Tiểu Tuyền nhà ta nói có thể, tuy con bé
đối với cậu không có cảm xúc gì nhưng tin tưởng vào sự chung thủy của cậu sau
khi kết hôn, cho nên là… Tiểu Tuyền đồng ý gả cho cậu, ha ha. Ngày kết hôn thì
để cặp vợ chồng son tự quyết định đi, dù sao số chứng minh thư với địa chỉ nhà
của cậu Tiểu Tuyền cũng đưa cho ta rồi!”

(QLCC: đây là đe dọa gián tiếp mà *lăn
lộn* Ôi cuộc đời này không có gì thú vị hơn cười trên nỗi đau của người khác
*chí lí quá*)

“…” Tả
Húc cứ nghĩ Lương Ưu Tuyền sẽ lý trí mà xử lý chuyện này, không ngờ cô ta lại
mất bình tĩnh đến vậy. Thế là sao chứ, chẳng qua lúc đầu hắn chỉ thoái thác
trách nhiệm chút xíu thôi mà, cần gì phải trả thù độc ác thế chứ?

Lời Lương bà vừa dứt, các
vị trưởng bối đều nở nụ cười, hài lòng nhìn Tả Húc…

Vì thế đàm phán chấm dứt,
tất cả đều vui vẻ, ăn cơm!

Lương Ưu Tuyền rốt cuộc
cũng được phóng thích khỏi “nhà giam”. Cô xoa xoa cổ tay, sau đi đến phòng
khác. Đã thế Lương mẹ còn sắp xếp để cô ngồi ngay bên cạnh Tả Húc. Thế là Lương
Ưu Tuyền, nhân lúc ngồi xuống, đã tiện chân đá vào cẳng Tả Húc một cái.

Tả Húc đang ôm đầu, chân
lại truyền đến một trận đau đớn, lòng càng đau hơn.

Cô quả thật là tức đến
phát điên rồi! Đầu tiên là bị sàm sỡ, sau đó lại bị đánh oan. Mà càng tức hơn
là Tả Húc dám làm mà không dám nhận! Hừ, anh bất nhân thì đừng trách tôi bất
nghĩa! Để xem bây giờ anh làm thế nào giải thích với Đinh Đới Vĩ người yêu của
anh!

“Em rể à, ăn nhiều vào…” Lương Ưu Hoa gắp một miếng sườn bỏ vào bát Tả Húc. Ăn
nhiều chút đi, chú bé đáng thương!

Tả Húc cuối cùng cũng đã
thông suốt. Nếu hắn nói hắn đã cường hôn Lương Ưu Tuyền thì sẽ bị Lương Ưu Hoa
đánh; nếu nói bị Lương Ưu Tuyền cường hôn thì Lương ba sẽ giết; còn nếu nói cả
hai người đều tự nguyện thì cả nhà sẽ không tha.

Tả Húc nhìn ra bầu trời
đen tối bên ngoài, trong lòng thầm gào thét: kẻ cắp gặp quan quả nhiên không
thể nói lý lẽ! Hả? Chẳng lẽ hắn là kẻ cắp sao? Ông trời quả nhiên là trêu ngươi
mà.

Lương Ưu Tuyền cầm bát
cơm lên miệng và một miếng thật to, sau đó tà ác liếc Tả Húc. Đáng đời đồ hôn
trộm!

Ăn xong cơm chiều

Lương Ưu Hoa thay mặt
trưởng bối của Lương gia đưa Tả Húc xuống dưới nhà, còn Lương Ưu Tuyền đã đi
trước rồi. Phụ nữ đang tức giận không được lái xe!

Lương Ưu Hoa nắm chặt bả
vai Tả Húc, trấn an “Thật
lòng mà nói em gái tôi cũng có rất nhiều ưu điểm. Ví dụ như biết lái xe, biết
bắn xung, còn có thể đem ủ chăn gối thành một đống đậu hũ… Dù sao thì cậu cứ từ
từ khám phá đi, nhất định một ngày nào đó sẽ thấy con bé rất đặc biệt so với
người khác.”


“Lương đội trưởng đừng lo, tôi đương nhiên
biết em gái anh không giống bình thường.” Tả
Húc nghiêm túc nói.

Lương Ưu Hoa cười gượng
hai tiếng, sau đó nói “Những
nét nữ tính của con gái chắc con bé cũng có thôi… Ai da, muộn rồi, mau về đi
thôi!” Nói xong hắn chủ động vì Tả Húc
mở cưa xe, còn mời Tả Húc lên xe nhanh nhanh.



Tả Húc nhìn Lương Ưu
Tuyền gương chiếu hậu. Chậc chậc, sao mặt cô ta còn như đeo chì thế kia, chưa
biết ai là người bị hại đâu?

(QLCC: nguyên văn là mặt “thối” thế kia,
nhưng từ đó nghe bất kính quá.)

“Ngô Thiên Khải hình như rất thích cô…”

“Ah, anh ta chưa nói sẽ cưới tôi.”

“Hay để tôi hỏi hộ?”

“Khỏi. Cho dù anh ta có muốn cưới tôi thì
cũng không có gì khẳng định sau khi kết hôn anh ta sẽ không lằng nhằng với một
người phụ nữ khác. Cưới một người đồng tính thì vẫn an toàn hơn, anh thấy đúng
không?” Lương Ưu Tuyền tà ác nhe răng cười.

“…” Tả
Húc liếc cô một cái “Tôi không phải đồng tính, nhưng cũng không
thể cưới cô được.”

Tả Húc suy nghĩ một lúc
lâu, quyết định nói ra nguyên nhân thật sự khiến hắn không thể cưới Lương Ưu
Tuyền. Dĩ nhiên nếu nói hắn không có cảm giác gì với Lương Ưu Tuyền thì là nói
dối, thậm chí muốn thì cũng có thể kết hôn, tuy nhiên…

“Cái gì? Anh dám nói anh không phải đồng
tính?! Thế thì tôi sẽ lập tức bắt anh vì tội sàm sỡ!” Lương Ưu Tuyền lập tức bóp cổ Tả Húc, nói“Anh
không phục chứ gì? Chuyện hôm trước anh chưa quên chứ?”

“…” Thật
ra thì cũng làm gì có gì đâu, chẳng qua chỉ là lợi dụng việc diễn tập để sàm sỡ
chút xíu thôi mà. Nhưng đã thỏa mãn được tý gì đâu.

Tả Húc vốn muốn nói rồi
lại thôi. Bây giờ cũng chưa phải lúc giải thích rõ mọi chuyện.

Lương Ưu Tuyền cũng không
thèm truy vấn động cơ Tả Húc hôn mình, nhưng mặc kệ lúc ấy hắn nghĩ gì thì cũng
đều là trọng tội. Tóm lại cũng may, ít nhất trong vòng năm cô cũng không bị ba
mẹ ép đi xem mắt nữa.

Còn Tả Húc thì đang vô
cùng phiền muộn, phiền muộn…

20 phút sau hắn đỗ xe vào
trong gara, sau đó cùng Lương Ưu Tuyền lên thang máy quay về phòng trọ.

Lúc cửa thang máy mở,
Lương Ưu Tuyền đang tính bước ra thì có một cái bóng từ phía trước lao đến ôm
chầm lấy Tả Húc.

“Nãi Đường, tôi nhớ cậu lắm cậu biết
không? Hu hu…” Cô gái kia xúc động nói, tuyến âm rung lên nhè nhẹ.

Lương Ưu Tuyền tò mò quan
sát thì thấy cô gái đang nép vào lòng Tả Húc đội một cái mũ len và đeo khẩu
trang trắng, còn Tả Húc cũng không đẩy cô ta ra. Hắn chỉ dịu dàng xoa xoa lưng
của cô ta, khóe miệng cười dịu dàng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận