Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tám giờ tối, đèn đường
sáng rực. Tả Húc cùng Lương Ưu Tuyền đi vào một nhà hàng cao cấp. Bên trong nhà
hàng, đối tác cùng thư kí của Tả Húc và nhà sản xuất đã đang ngồi bàn bạc.

“Tổng giám đốc, đây là Vương chủ tịch của
tập đoàn điện tử XX.”Thư ký Lưu Na vội đứng lên giới thiệu. Cô là một phụ
nữ trung niên đẫy đà, khuôn mặt hiền lành khiến người khác chỉ nhìn thôi cũng
muốn mỉm cười.

Tả Húc vuốt cằm ngồi
xuống, nhìn đến cô gái gợi cảm đang ngồi gần Vương chủ tịch. Thấy hắn nhìn, cô
ta khẽ cắn đầu ngón tay, nhìn Tả Húc đầy quyến rũ. Đúng như Tả Húc đoán, Vương
chủ tịch muốn hắn dẫn dắt cô gái này bước vào giới điện ảnh.

Lương Ưu Tuyền lặng lẽ
đứng bên cạnh Tả Húc, thể hiện rõ khí chất của một vệ sĩ.

Quá trình chế tác một bộ
phim thường gồm 5 bước như sau. Bước 1 là tiền (có thể tìm nhà đầu tư hoặc tự
xì tiền túi ra). Bước 2 là quay phim. Bước 3 là đài truyền hình quyết định có
hay không mua bản quyền phim (hai bên sẽ có hợp đồng với nhiều điều khoản. Tuy
nhiên nếu không đài truyền hình nào quyết định mua bộ phim thì toàn bộ kinh phí
sẽ coi như công cốc). Bước 4 là đài truyền hình bắt đầu quảng cáo cho bộ phim.
Bước 5, tùy thuộc vào doanh thu của bộ phim mà đài truyền hình có tiền hoa hồng.

Lần này nhà đầu tư là một
công ty điện tử khá nổi tiếng. Đầu tư vào lĩnh vực phim ảnh, thứ nhất là vì
tiền, thứ hai là vì muốn nổi tiếng. Nhưng đây cũng là hạng mục khá nhiều rủi
ro, phải cần nhiều can đảm mới dám mạo hiểm đầu tư. Nếu một bộ phim không có người
xem, coi như toàn bộ kinh phí đổ sông đổ bể.

“Tiền không thành vấn đề. Tôi chỉ có một
yêu cầu nhỏ thôi. Đó là để vị tiểu thư xinh đẹp này làm nhân vật chính.” Vương chủ tịch ngay cả kịch bản cũng chưa xem qua lại
quyết định sẽ đầu tư tám trăm vạn, chỉ vì muốn làm mỹ nhân vui vẻ.

Vẻ mặt nhà sản xuất trở
nên rất khó coi. Bộ phim này của ông là một phim cổ trang nhiều tập, vị tiểu
thư này bề ngoài giảo hoạt, không phù hợp để vào vai một cô gái thuần khiết như
nữ chính. Nếu cô ta thật sự muốn tham gia phim này thì ông sẽ xem xét lại vai
tú bà, may ra còn hợp.

Tả Húc uống một ngum
nước: “Cũng
có thể, nhưng phim này trong quá trình quay có nhiều pha nguy hiểm. Không biết
vị tiểu thư này có đủ can đảm diễn không?”

Cô gái kia thản nhiên
cười, nói: “Cái
này tôi biết. Chẳng phải đã có diễn viên đóng thế hay sao?”

“Đúng thế. Nhưng vai nữ chính là một đạo
tặc. Theo kịch bản thì cả tập một đều là cảnh đánh nhau. Để báo thù nữ chính
còn không e ngại móc con mắt mình ra đưa cho kẻ thù làm lễ vật. Đương nhiên cái
này không ảnh hưởng đến diễn viên, nhưng mà tôi sợ cô sẽ vất vả đấy. Chỉ riêng
thời gian hóa trang thôi đã gấp năm lần những vai khác rồi. Bởi thế tôi hy vọng
cô sẽ nghĩ cho kĩ. Lẽ dĩ nhiên nếu cô thấy khó khăn quá mà bỏ diễn giữa chừng
thì chúng tôi cùng lắm là bấm máy lại từ đầu, nhưng tổn thất của Vương chủ tịch

thì e là không nhỏ.” Tả Húc nghiêm mặt nói.

Nghe xong, cô gái gợi cảm
kia mặt biến sắc. Cô ta chu đôi môi đỏ mọng, dùng ánh mắt nũng nịu chỉ trích
tình nhân kiếm việc bất lợi.

Nhà sản xuất cùng thư kí
hai mặt nhìn nhau, trong kịch bản vốn không hề có chi tiết móc mắt. Rõ ràng
tổng giám đốc lại đang lừa mấy người kia rồi.

Vương chủ tịch vỗ vỗ
khuôn mặt của cô tình nhân nhỏ, hiển nhiên đang bắt đầu do dự. Lúc này, Tả Húc
cười cười: “Đáng
tiếc, tôi chỉ có thể tiếp Vương chủ tịch trong 20 phút thôi. À mà, đây chính là
diễn viên đóng thế tôi mang đến cho ngài xem xét.” Nói xong, hắn đẩy Lương Ưu Tuyền ra phía trước, tiếp
tục chém gió: “Người nay có kinh nhiệm đóng thế hơn ba năm,
chính là một thiên tài trong lĩnh vực võ thuật. Tiểu Tuyền à, bỏ kính ra cho
Vương chủ tịch nhìn thử đi.”

“…” Lương
Ưu Tuyền âm thầm nắm tay lại, đã biết trước tên này tuyệt đối không phải người
tốt rồi mà. Nhưng cô đã hứa sẽ đáp ứng yêu cầu của Tả Húc nên dù không muốn thì
vẫn phải bỏ kính xuống, như một món hàng đem ra triển lãm.

Vương chủ tịch bây giờ
mới chú ý đến Lương Ưu Tuyền. Hắn không khỏi hai mắt sáng ngời, nhìn nhìn cô
tình nhân bên cạnh, lại khó hiểu nhìn Tả Húc hỏi: “Xinh thế này mà lại chỉ có thể
làm diễn viên đóng thế sao?!”

“Xinh? Mong ngài nhìn kĩ, dáng người rất
bình thường. Hơn nữa cô ta là người mới, tiền kiếm được không cao, ra mắt cô ta
chịu không ít phí tổn.” Tả Húc không cho
là đúng liền đáp lại.

Lương Ưu Tuyền quả thật
không thể xem là đại mĩ nữ, nhưng ngũ quan của cô cực kì tinh xảo, làn da trắng
nõn, càng xem càng thuận mắt. Hơn nữa quan trọng nhất là cô một chút cũng không
hề trang điểm. Chẳng qua chỉ những người hiểu rõ Lương Ưu Tuyền mới biết, cô bề
ngoài hiền lành ngây thơ, thực ra tính tình dữ như một con hổ cái.

“Kịch bản được chế tác rất hoàn mĩ, theo
kinh nhiệm của tôi, lợi nhuận tốt thì không bồi thường. Bất quá chúng ta cũng
là lần đầu tiên hợp tác, Vương chủ tịch cũng không cần nóng lòng kí hợp đồng,
cứ suy nghĩ thật kĩ đi đã. Về phần nữ chính, kì thật chúng tôi đồng ý dùng
người ngày tiến cử, chỉ là quá trình đóng phim này đầy gian nan, tỉ lệ thành
công chỉ có một phần vạn, xin hai vị cân nhắc kĩ lưỡng.” Tả Húc nhìn thư kí bên cạnh, nói: “Giám
đốc Trương hẹn mấy giờ?”

Thư kí nhanh chóng hiểu
ý, liền mở laptop ra xem: “Dạ thưa, đêm nay 9h30 ạ.”

Tả Húc nghe thế liền đứng
dậy, còn cố tình làm đổ cốc nước trên bàn. Lương Ưu Tuyền nhanh tay lẹ mắt,
khom người đỡ được cái cốc thủy tinh rồi đặt lên bàn. Một giọt nước cũng chưa
rớt ra.

Trăm nghe không bằng một

thấy, mới đầu Vương chủ tịch có hoài nghi nhưng hiện giờ đã hoàn toàn tin tưởng
Lương Ưu Tuyền thật sự là cao thủ võ thuật. Nếu để vị mỹ nữ này làm diễn viên
đóng thế thì hắn thật xấu hổ thay cho cô tình nhân của mình. Hơn hết, hắn tự
thấy mình chính là ếch ngồi đáy giếng, cứ nghĩ chỉ cần nhan sắc là có thể làm
diễn viên, không nghĩ đến muốn nổi tiếng trong ngành này thì còn cần nhiều yếu
tố hơn nữa. Huống chi vị “Trương giám đốc” kia thực sự gây áp lực lớn, Vương
chủ tịch lúc này hiển nhiên có chút đứng ngồi không yên.

“Đợi chút Tả tổng giám, tôi tin tưởng anh.
Không cần suy nghĩ thêm nữa, lập tức ký hợp đồng thôi. Về vấn đề nữ chính thì
để khi khác vậy. Nghĩ lại…” Vương chủ tịch dù
sao cũng là thương nhân, muốn lấy lòng tình nhân kia thì chỉ cần vài cái vòng
kim cương là được rồi.

“Chúc hợp tác thành công.” Tả Húc giơ chén rượu lên, thong thả cười. Thư ký nhanh
chóng đem bản hợp đồng lên, về phần ký kiếc Tả Húc vốn không cần quan tâm. Mà
nhà sản xuất thấy thật nhẹ nhõm, một câu vô nghĩ cũng chưa nói đã có tiền chế
tác đến tận tay.

Lương Ưu Tuyền trừng mắt
nhìn Tả Húc, đúng là đồ gian xảo, dám lợi dụng cô để kiếm tiền.

Hợp đồng ký kết thành
công, Tả Húc cũng không ở lại cùng đối tác ăn cơm, mà tự chi tiền túi ra mời
Lương Ưu Tuyền đi ăn lẩu.



Thời điểm này vừa đúng
thời gian ăn cơm tối, quán lẩu đông vui náo nhiệt. Vừa ngồi xuống Lương Ưu
Tuyền đã gọi rượu: “Năm
bình Yên Kinh, nhớ ướp lạnh đấy.”

“…” Tả
Húc nhíu mày “Tôi còn phải lái xe, không thể uống rượu được
đâu.”

“Hả? Tôi gọi cho tôi chứ có gọi cho anh đâu
mà lo.” Lương Ưu Tuyền bưng một đĩa thức ăn nhẹ lên, cô đang
đói lắm.

“…” Nữ
tửu quỷ and nữ thùng cơm. (QLCC: nghĩa là tham ăn tục uống đó).

Khi hơi nước bắt đầu bốc
lên nghi ngút, Lương Ưu Tuyền xoa xoa tay, gắp một miếng thịt dê lên bỏ vào
miệng.

Tả Húc ngồi bên cạnh nhìn
cô ăn như nhìn con quái vật chết đói mười năm. Thế này mà cũng gọi là phái yếu
á? Uống rượu như hũ, còn há to miệng hết cỡ ra để nhét thức ăn vào, đúng là y
hệt đàn ông. Nhưng mà hắn ngược lại thích loại người như thế này, không câu nệ
ý tứ. Ăn no được thì nhất định phải ăn cho no.


“Hôm nay biểu hiện rất tốt. Anh hai thưởng
cho em rồi nhá.” Tả Húc vờ như vô ý gắp cho Lương Ưu Tuyền một ít rau
thơm.

“Chỉ có thể ăn trong vòng 10 ngàn (tiền
TQ) sao?” Lương Ưu Tuyền nhíu mày.

“Với sức ăn của cô thì thế sao đủ. Tôi
cũng rất hào phóng đấy, nhưng đừng vượt quá 50 ngàn.” Tả Húc trêu chọc đáp.

Lương Ưu Tuyền khinh bỏ
liếc hắn: “Miễn
anh không bỏ đói tôi là được rồi. Tôi cũng không phải ngôi sao điện ảnh như các
anh, phải nhịn ăn hằng ngày. Tôi chỉ ăn ít một chút thôi đã không chịu nổi
rồi.”

Cô mới đi cùng Tả Húc một
ngày, liền phát hiện các diễn viên khi ăn cơm luôn tiện thể hóa trang với đọc
kịch bản. Dĩ nhiên cảnh sát hình sự khi ăn cơm cũng thường tiện thể kiểm tra
súng ông,… nhưng đó chỉ là những khi có nhiệm vụ khẩn cấp. Rõ ràng là hoàn toàn
khác nhau.

“Từ lúc nào tôi phải lo lắng chuyện cơm
nước cho cô thế?” Tả Húc tà ác cười.

“Tôi lái xe cho anh, lại còn bảo vệ anh,
thậm chí còn bị người ta sỉ nhục là dáng người xấu xí nữa! Chẳng lẽ đến cơm ăn
anh cũng không cho tôi à?” Lương Ưu Tuyền
cảm giác mình thật thảm hại.

Tả Húc nhịn không được
bật cười: “Được
được. Ai bảo cô là lục tỷ chứ.” (QLCC: lục ở đây là màu xanh nhé)

“Sao lại là mà lục tỷ? Chỉ có mấy loài sâu
lá mới xanh thôi mà.”

“Mặc cảnh phục thì đều là lục tỷ hết.
Nhanh ăn đi.” Tả Húc lại đem rau dưa bỏ vào bát cô.

Lương Ưu Tuyền uống một
hớp bia lạnh, sảng khoái nheo mắt lại:“Muốn thịt có thịt, muốn rượu có rượu,
muốn ngủ liền có giường. Thật thoải mái, thiên đường chính là đây…”

Tả Húc trợn trừng mắt: “Cô uống vừa
thôi. Đừng tưởng nhân cơ hội chiếm giường của tôi.”

Phụt… Lương Ưu Tuyền lãng
phí ngụm bia kia, bất đắc dĩ nói: “Thật đúng là không biết xấu hổ,
tôi mà có ý đồ với anh tôi chết liền. Tôi chỉ thích người bình thường thôi.” Cô không khỏi rùng mình.

“Cô hóa ra kỳ thị người đồng tính. Cầm
thú!”

“Tôi không phải kỳ thị, chỉ là không ưa
thôi. Anh là do mẹ anh sinh ra, mẹ anh nhờ ba anh mới sinh ra anh. Nếu thế giới
này nam yêu nam, nữ yêu nữ thì lấy đâu ra con? Mà giả sử nhận nuôi con đi chăng
nữa thì kêu ba với mẹ như thế nào?” Lương
Ưu Tuyền tặc lưỡi, thở dài một tiếng.

“…”

Sau khi cơm no rượu sau,
Lương Ưu Tuyền ngồi ở ghế phụ xoa xoa bụng. Ngày mai nhất định phải luyện lái
xe, quyết không được để bị Tả Húc xem thường.


Nửa giờ sau họ đã về đến
nhà của Tả Húc. Tả Húc vừa muốn mở cửa, Lương Ưu Tuyền đã giật mình phát hiện
thấy trong nhà có ánh đèn. Cô lấy một tay ngăn Tả Húc ở phía sau, cẩn thận lắng
nghe.

Ngược lại, Tả Húc dựa vào
tường, châm một điếu thuốc. Một chút cũng không giống một nạn nhân đang ở trong
tình thế nguy hiểm.

Cho đến khi Lương Ưu
Tuyền rút súng ra, nhẹ nhàng hết sức lên đạn, Tả Húc mới mở miệng: “Tôi biết ai ở
trong nhà, không cần hoảng sợ.”

“…” Lương
Ưu Tuyền ngoái đầu lại trừng mắt nhìn hắn, cất súng đi.

Cô mở cửa ra. Phòng khách
chỉ mở một chiếc đèn bàn, không có bóng người.

Tả Húc lách qua người
Lương Ưu Tuyền, cởi áo khoác ra, chỉ nghe phòng ngủ “két” một tiếng liền mở ra.
Theo sau là một người con trai cao gầy mặc áo ngủ màu xanh lam, ôm theo một cái
gối rất to đi ra. Tên đó hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của Lương Ưu Tuyền, run
rẩy bước đến chỗ Tả Húc, đặt trán ở vai hắn, trông thực vô cùng đáng thương.

“Nãi Đường… Tôi buồn quá…” Anh ta dùng giọng nói trầm trầm của mình ra để làm
nũng, nghe thật sự là rất…ba chấm.

Tả Húc vỗ vỗ vai anh ta.
Tuy không nói gì nhưng nhìn ra rất rõ là đang an ủi.

“?!”… Lương
Ưu Tuyền lùi lại vài bước, nghiêng đầu đánh giá người con trai này. Tuy rằng
anh ta style kì quái, tóc nhuộm màu bạch kim, nhưng quả thực rất đẹp trai. Mà
hai người kia bộ dạng ái muội thật khiến cô mở rộng tầm mắt.

Hừm, người này chắc là
bạn trai Tả Húc nhỉ? Hay là bạn gái? Thật không biết xưng hô thế nào nữa.

Nhưng mà Lương Ưu Tuyền
cũng chưa quên công việc của mình. Đối vơi người lạ mặt kia vẫn cần kiểm tra an
toàn đã.

Anh chàng kia hình như
đang định nói gì đó, đột nhiên phát hiện trước mặt có một bàn tay nhỏ bé, hắn
nhíu mày: “Móng
vuốt của ai đó? Chai sạn kìa, xấu xấu!”

Lương Ưu Tuyền quanh năm
làm việc vất vả nên ngón tay bị chai cũng là bình thường, cô cũng biết bản thân
mình không được xinh đẹp. Nhưng mà cái người nam không ra nam nữ chẳng ra nữ
này đúng là quá ác mồm độc miệng, đúng là người yêu Tả Húc có khác.

Lương Ưu Tuyền kéo cổ áo
tên kia, ra lệnh: “Anh
đi ra đây với tôi một lúc.”

“Nãi Đường, bà chằn lửa này là ai a a a…” Tên kia thấy Lương Ưu Tuyền vẻ mặt nguy hiểm, kéo kéo
cổ tay Tả Húc.

“Đừng cầu cứu con bò sữa đó nữa, vô ích
thôi! Theo chị ra đây!” Lương Ưu
Tuyền nhìn Tả Húc, ánh mắt toát lên thông điệp “Đừng có cản trở nhiệm vụ của
tôi, giết đấy!”. Tả Húc nhún nhún vai, ra vẻ “tùy thôi” rồi thản nhiên quay về
phòng tắm rửa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận