Tuyệt Thế Dược Thần


“Ai, xem ra Diệp Viễn không có hi vọng sáng tạo kỳ tích rồi. Tuy nhiên có thể làm đến bước này đã rất giỏi rồi, hắn mới là Nguyên Khí Cảnh tầng bốn, Học viện Đan Võ Tần quốc ta rốt cuộc lại xuất hiện một thiên tài năm mươi năm mới xuất hiện rồi.”


Hô Duyên Dũng nhìn trên màn sáng thể hiện cho việc quầng sáng của Diệp Viễn càng ngày càng ảm đạm, không khỏi có chút tiếc nuối.


Tuy nhiên ngay sau đó hắn cũng tự cảm thấy tốt mà cười lên, Diệp Viễn đã thể hiện ra thực lực, thế đã đủ khiến người ta kinh ngạc, để cho hắn một kẻ có tu vi Nguyên Khí tầng bốn như hắn tới thử thách Huyền cấp tiến giai, thật sự là có chút miễn cưỡng. 


Thông qua khảo hạch lần này, Hô Duyên Dũng tin tưởng, Diệp Viễn chỉ cần đột phá đến Nguyên Khí tầng sáu, không, chỉ cần Nguyên Khí tầng năm là có thể đột phá Huyền cấp rồi!


“Ô kìa, không được, không được, Diệp Viễn cầm cự không nổi nữa!”


“Aiz, hắn đã không có cơ hội, bây giờ có lẽ đã bị thương rất nặng rồi? Cũng thiệt cho hắn sống đến tận bây giờ.” 


“Kỳ tích quả nhiên không dễ dàng mà có! Tuy nhiên Diệp Viễn đã rất lợi hại, năm đó Long sư huynh cũng là sắp đột phá Nguyên Khí tầng bảy mới thông qua được Huyền cấp tiến giai, Diệp Viễn bây giờ mới là Nguyên Khí tầng bốn thôi!”


“Muội nó! Làm hại lão tử ở nơi này nhìn hồi lâu, kết quả vẫn thua rồi.”


Khi quầng sáng của Diệp Viễn càng ngày càng càng ảm đạm, các học viên vây xem cũng rối rít nghị luận, không ít người đều cảm thấy tiếc cho việc Diệp Viễn thất bại. 


Vạn Uyên nhìn màn sáng, khóe miệng thoáng qua một nụ cười lạnh lùng. Ở chỗ này, kẻ vô cùng không hy vọng Diệp Viễn thông qua khảo hạch Huyền cấp chính là hắn.


“Không biết tự lượng sức mình! Chỉ mới vừa đột phá Nguyên Khí tầng bốn liền dám thử đột phá Huyền cấp, ngươi cho rằng là học viên khảo hạch đều là trưng bày hay sao?” Bực mình, nói.


Nhìn lâu như vậy, Vạn Uyên đã biết Diệp Viễn đột phá đến Nguyên Khí tầng bốn rồi, sau khi khiếp sợ là cảm giác nguy cơ sâu sắc. 


Bây giờ thấy Diệp Viễn sắp thất bại, ngực Vạn Uyên vốn căng thẳng rốt cục cũng giãn ra một hơi.


...


Huyễn Linh Tháp bên trong, Mộng Mô nhìn chiến đoàn bên kia, luôn cảm thấy có cái gì không đúng. 


Phòng ngự của Diệp Viễn dường như không có lỗ hổng nào!


Đây là xảy ra chuyện gì?


Diệp Viễn rõ ràng đã vết thương chồng chất, tại sao còn có thể thủ ở phòng tuyến cuối cùng không có tan vỡ? 


Hửm? Hắn dùng kiếm?


Mộng Mô chợt phát hiện một tia dị thường, từ lúc bắt đầu vào cửa tiến giai, Diệp Viễn chưa từng dùng qua thanh phá kiếm kia!


Nhưng bây giờ, Diệp Viễn lại đang dùng kiếm! 


Mộng Mô nhớ tới ngay từ đầu Diệp Viễn chọn vũ khí này với thái độ có cũng được không có cũng chẳng sao. Hắn còn tưởng rằng kiếm của Diệp Viễn chỉ là vật dùng để trang trí, sát chiêu thực sự của hắn mới là là Điệp Lãng Ba Tâm Chưởng!


Mộng Mô đương nhiên biết về Điệp Lãng Ba Tâm Chưởng. Diệp Viễn có thể lĩnh ngộ nhị trọng lãng của chiêu này là đã rất nghịch thiên rồi.


Chính là bởi vì Diệp Viễn lĩnh ngộ đến nhị trọng lãng của chiêu thức này mới có thể dễ dàng thông qua Hoàng cấp tiến giai. 


Vì thế, Mộng Mô tưởng rằng Điệp Lãng Ba Tâm Chưởng mới là lá bài tẩy lớn nhất của Diệp Viễn. Hắn không nghĩ tới, kiếm pháp của tên Diệp Viễn này cũng tinh xảo như vậy.


Lúc này Diệp Viễn như cũ thuộc về thế thủ, tình cảnh của hắn lúc này như chiếc thuyền con trong mưa gió nhưng hắn lại ương ngạnh chống đỡ, chính là không lật thuyền!


Mộng Mô còn phát hiện, Diệp Viễn từ khi dùng kiếm liền không bị võ giả hãm hại y đâm trúng nữa. 


Vốn là kiếm trận không có sơ hở nào để tấn công, lúc này cuối cùng mơ hồ có chút dấu hiệu bất ổn.


Diệp Viễn tựa hồ có thể nhìn thấu nhược điểm của kiếm trận, mặc dù là bị động phòng thủ nhưng từng chiêu từng thức ở giữa lại kéo theo toàn bộ kiếm trận có chút không ổn định.


Chẳng lẽ, Diệp Viễn này còn là một trận đạo cao thủ ư? 


Mộng Mô cảm thấy mình vẫn chưa suy xét đủ rồi.


Diệp Viễn chọn vũ khí đương nhiên sẽ không bắn tên không đích, kiếp trước hắn đích xác là một cao thủ dùng kiếm.


Đương nhiên, người cao thủ này là so với ở hạ giới. Tại Thần Vực, rất nhiều người cũng có thể đánh thắng hắn. 


Diệp Viễn bây giờ dùng bộ kiếm pháp này là tại Thần Vực trong lúc rảnh rỗi hắn tự nghĩ ra, tên là Lạc Hoa Phiêu Linh Kiếm.


Trong một lần hắn cùng vài bằng hữu tụ tập ở một mảnh rừng ở Thánh Anh Đào nâng cốc chúc mừng, nhìn thấy cánh hoa anh đào bay xuống tạo thành một cơn mưa cánh hoa đầy trời.


Diệp Viễn xem cảnh hoa thỉnh thoảng có điều ngộ ra, sáng lập bộ kiếm kỹ này, cũng đặt tên là Lạc Hoa Phiêu Linh Kiếm. 


Lúc đó trong đấy có một vị là Cực Kiếm Thần Vương Huống Thiên Minh, chính là lấy kiếm để lấy được vị Thần Vương, thành tựu kiếm đạo hết sức phi phàm.


Diệp Viễn đánh xong một bộ Lạc Hoa Phiêu Linh Kiếm, được Cực Kiếm Thần Vương cực kỳ sùng bái.


Huống Thiên Minh lúc ấy nói: “Thanh Vân huynh đại tài, Thiên Minh không bằng! Nếu kiếm pháp này có thể hoàn thiện, sau này nhất định chói mắt Thần Vực. Thanh Vân huynh mà say mê kiếm đạo, thành tựu tương lai nhất định không thấp hơn đan đạo!” 


Đáng tiếc là từ đầu Thanh Vân Tử không hứng thú lắm với võ đạo, sáng chế ra Lạc Hoa Phiêu Linh Kiếm chẳng qua là hứng thú nhất thời, tạo ra xong liền ném qua một bên, lại cũng không có dùng qua.


Huống Thiên Minh sùng bái Lạc Hoa Phiêu Linh Kiếm, cũng không phải là kiếm pháp đó thật sự lợi hại.


Lúc đó cảnh giới Thanh Vân Tử tuy cao nhưng là ở lĩnh vực võ đạo dù sao cũng có hạn. Huống Thiên Minh có ý tứ là nếu như Diệp Viễn đặt tâm tư vào võ đạo, không ngừng tăng lên lĩnh ngộ đối với kiếm đạo thì Lạc Hoa Phiêu Linh Kiếm đúng là một môn kiếm pháp cực kỳ đáng sợ. 


Kiếm pháp tuy lợi hại nhưng cảnh giới của Diệp Viễn lúc này quá thấp. Không có nguyên lực chống đỡ, ngay cả nửa thành phát huy uy lực hắn cũng không có.


Tuy vậy, Lạc Hoa Phiêu Linh Kiếm chú trọng là nhẹ nhàng phiêu dật, ngược lại cùng Thuấn Thiểm sau khi Diệp Viễn sửa đổi vô cùng thích hợp, phối hợp lại uy lực tăng lên gấp bội.


Lấy Thuấn Thiểm phối hợp với Lạc Hoa Phiêu Linh Kiếm, dùng để phòng ngự khi năm người này tấn công cũng miễn cưỡng đủ dùng rồi. 


Thoạt nhìn kiếm trận của măm người này uy lực vô cùng, kỳ thật ở trong mắt Diệp Viễn là trăm ngàn chỗ hở, thứ hắn cần bây giờ chính là một cơ hội!


Cơ hội này bằng thân pháp cùng kiếm pháp dưới sự dẫn động của hắn rốt cuộc xuất hiện!


Năm người này không phải là thực thể cho nên phối hợp lại thiên y vô phùng nhưng bộ kiếm trận này quá đan giản, đây chính là điểm yếu! 


Trong bộ kiếm trận này, cách mỗi hơn mười chiêu năm người sẽ một lần hợp kích, hợp kích lần này uy lực vô cùng lớn, trước đây mặc dù Diệp Viễn bằng vào thân pháp gian nan tránh được hợp kích nhưng cũng bị thương rất nặng.


Nhưng mà lần này, Diệp Viễn kéo theo một tên hắc y võ giả có động tác chậm một nhịp.


Diệp Viễn nào bỏ qua cơ hội tốt như vậy, tại lúc năm người lại hợp kích như trước đây, hắn thúc giục Thuấn Thiểm đến mức tận cùng, trực tiếp đánh vào kiếm trận! 


Năm hắc y võ giả căn bản cũng không biết mệt mỏi, Diệp Viễn vừa mới thoát khỏi vòng chiến, bọn họ liền thu hồi kiếm thế, lần nữa hợp lại nổi kiếm trận tấn công tới.


Diệp Viễn cũng sẽ không cho bọn họ thêm cơ hội hợp lại vây hãm hắn, cùng lúc đó hắn nhảy ra khỏi vòng chiến, đồng thời điều động nguyên lực toàn thân còn dư lại ngay trước khi năm người đề chưởng tấn công.


“Điệp Lãng Ba Tâm Chưởng, thức thứ tư!” 


Chưởng lực mạnh gấp tám lần đột nhiên bộc phát ra, mang theo chưởng phong như cuồng bạo sóng gió, đánh bay năm tên hắc y võ giả ra ngoài.


Diệp Viễn biết vẫn chưa kết thúc, điều động nguyên lực còn lại không nhiều, Thuấn Thiểm tới trước mặt một tên hắc y võ giả, một chiêu kiếm đâm trúng trái tim hắn, tên này hắc y võ giả này tắc thở, sau đó biến mất không thấy gì nữa.


Một chưởng này uy lực lớn nhưng cảnh giới giữa Diệp Viễn và hắc y võ giả chênh lệch quá xa, cho nên chỉ có thể đánh trọng thương bọn họ. 


Theo kiểu cũ, Diệp Viễn cho bốn người khác mỗi người một chiêu kiếm, kết thúc chiến đấu.


Làm xong những chuyện này, Diệp Viễn ném thanh kiếm, đặt mông ngồi trên mặt đất, thở gấp từng nhịp từng nhịp.


Mộng Mô ngây ngốc nhìn hết thảy mọi điều, không thể tin được một màn phát sinh trước mắt. 


“Này, qua ải có phải hay không cũng phải để thương thế của ta khôi phục chứ. Còn như vậy ta liền chảy máu quá nhiều mà chết đó.” Diệp Viễn thở phào, hô to với Mộng Mô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận