Tuyệt Thế Dược Thần


Lực kéo tay sai vặt không phải là người khác, mà chính là Diệp Viễn bên cạnh.


Thấy Diệp Viễn ngăn lại, tên sai vặt kia rất tò mò. Có điều Diệp Viễn chính là tiểu tông gia của Dược Hương Các này, hơn nữa vì danh tiếng lúc trước quá kém, hắn đương nhiên không dám đắc tội.


“Tiền bá, đơn thuốc này không đúng, sẽ hại chết người.” Diệp Viễn tiến lên nhỏ giọng nói. 


Diệp Viễn cũng không phải là tên tiền nhiệm miệng còn hôi sữa nữa, dù gì cũng là người trong nhà, Diệp Viễn đương nhiên cũng nên quan tâm đến thể diện của đối phương, vì vậy mới đè âm thanh trong miệng xuống rất thấp.


Đại sư phụ này tên là Tiền Miểu, tại Diệp gia cũng được cung phụng nhiều năm rồi, thâm niên rất lâu, địa vị cũng rất được tôn sùng. Hắn mặc dù Đan đạo không bằng Diệp Hàng, nhưng lại cũng không phải người thường. Nghe được một tên tiểu bối nói như vậy, sắc mặt nhất thời trầm xuống.


“Tiểu Viễn, nói bậy nói bạ cái gì đó? Ngươi lúc trước náo loạn thì cũng thôi đi, nhưng muốn hủy hoại cơ nghiệp của Lão Tử khó nhọc lập ra, lão Tiền ta là người đầu tiên không tha cho ngươi! Ngươi nên biết Dược Hương Các có được địa vị ngày hôm nay, không riêng gì gia chủ, lão già bọn ta cũng bỏ ra không ít công sức đấy! Được rồi, ngươi lui ra đi, vẫn còn rất nhiều người còn đang đợi xem bệnh.” 


Tiền Miểu hiển nhiên đối với Dược Hương Các rất có cảm tình, bất quá đối với Diệp Viễn lại không mấy khách khí. Hổ phụ khuyên hổ tử, trong lòng Tiền Miểu cũng không phải một lần cảm thấy tiếc cho Diệp Hàng.


Hôm nay, tên tiểu tử này ngang nhiên lại đến đây làm loạn đổ lỗi lên đầu hắn, còn nói hắn hại người, hắn làm sao còn chút thể diện nào nữa? Nếu không phải nể mặt của Diệp Hàng, hắn sớm đã tát Diệp Viễn đuổi ra ngoài rồi.


Đối với sự phản ứng của Tiền Miểu, Diệp Viễn sớm đã dự liệu được, đối với những lời nói châm chọc kia cũng không thèm để ý, chung quy tên tiền nhiệm kia đúng là đủ cực phẩm. 


Nếu không phải chẩn đoán của Tiền Miểu có ảnh hưởng đến danh tiếng của Dược Hương Các, Diệp Viễn cũng không can thiệp vào, tiếp tục làm dáng vẻ công tử của hắn.


Dựa theo toa thuốc của Tiền Miểu, vị hảo hán này trước mắt không những là không cứu được, mà ngược lại độc càng thêm độc, tối hôm nay sợ rằng sẽ không qua khỏi.


Đối với Dược Hương Các mà nói, thợ săn yêu thú là khách hàng rất quan trọng. Thợ săn yêu thú mỗi ngày đều làm bạn với nguy hiểm, bị thương thì không nói, xảy ra như cơm bữa, mà chính là bọn họ khi ra vào Vô Biên Sơn Lâm thì thuốc trị thương, đan dược hồi phục, thậm chí còn cả đan dược giải độc đều là vật tất yếu, cũng chính là nguồn thu trọng yếu của Diệp gia. 


Nếu vị hảo hán này mất mạng tại Dược Hương Các, đối với các thợ săn yêu thú tại Diệp gia có đả kích rất lớn, thậm chí một số đối thủ cạnh tranh có thể dùng cơ hội này để công kích Dược Hương Các, như vậy tổn thất sẽ còn lớn hơn nữa.


Nghĩ đến đây, Diệp Viễn mới đứng ra, sửa chữa chẩn đoán sai của Tiền Miểu.

Nghĩ đến đây, Diệp Viễn mới đứng ra, sửa chữa chẩn đoán sai của Tiền Miểu.


Diệp Viễn bên đây cũng không nói gì, Lục Nhi bên cạnh lại không như thế, quẹt mồm nói với Tiền Miểu: 


“Thiếu gia mới là không nói bậy nói bạ, huynh ấy nói như vậy chắc chắn có lí của huynh ấy.”


Diệp Viễn hơi kinh ngạc liếc mắt nhìn Lục Nhi, cô gái nhỏ này hiển nhiên đối với hắn có lòng tin. Tiền nhiệm lúc trước cũng không ít lần trêu cợt nàng, mà còn đức hạnh của người tiền nhiệm cũng để ở đó, Lục Nhi đương nhiên cũng tin sao?


Lòng tin quy về lòng tin, bất quá Diệp Viễn cũng biết lời nói của Lục Nhi nâng sự việc lên. Đại sư cũng không dễ gì để kẻ khác xem thường, huống hồ chi là hai tiểu bối một lần lại hai lần nghi ngờ trình độ của hắn. 


Quả nhiên, sắc mặt của Tiền Miểu trầm xuống như sắp bắn ra nước, trầm giọng nói:


“Tiểu nha đầu không biết trời cao đất dày, vậy ngươi nói xem, lão phu hại người ở chỗ nào? Đây là độc của Thất Sát Lưu Vân Mãng, Diệp Hàng ở đây thì cũng sẽ chữa như thế, chỉ bằng hai tên tiểu bối miệng còn hôi sữa các ngươi, cũng dám xen vào toa thuốc của ta? Hôm nay nếu không nói ra được nguyên nhân đến đây làm bậy, ngươi nên chịu đòn đi! ”


Tiền Miểu ngày thường tuy rằng có chút thanh cao, đối với hạ nhân càng dùng thủ đoạn, người của Diệp gia ai cũng không dám đắc tội hắn. Nhưng hôm nay hai tên tiểu tử này dám đến làm loạn, nếu hắn không bước xuống đài, không đem uy nghiêm ra, sợ rằng sau này khó có thể đặt chân ở Diệp gia nữa. 


Vị hảo hán kia cũng không ngờ lại xuất hiện một màn náo loạn như vậy, nhất thời ngẩn người không biết như thế nào cho phải, người trong nhà tại sao lại cãi nhau?


Bất quá uy phong của Tiễn Miễu tại Tần quốc này không bằng Diệp Hàng, nhưng thanh danh cũng lan xa, trên dưới Diệp Hương Các này cũng có uy thế. Một bên là Đại sư thanh danh lan xa, một bên là tiểu tử còn chưa dứt sữa, kẻ ngốc cũng biết được là nên tin ai.


Vị hảo hán này lúc đầu cũng không biết vị thanh niên trước mặt là ai, có điều Tiền Miểu vừa mới phát hỏa một trận, hắn cũng tỉnh táo lại rồi, chẳng lẽ vị này chính là nhi tử không ra gì của Diệp Đại sư sao? 


Thợ săn yêu thú này đối với sự tình nội bộ hắn đương nhiên cũng không thèm để tâm tới. Danh tiếng của vị công tử trước mắt này, sợ rằng còn cao hơn cả Tiền Đại sư.


Tên dáng vẻ công tử này, dĩ nhiên là đến xem Tiền Đại sư chẩn đoán bệnh, tiểu tử này không phải rãnh rỗi đến phát chán, đến đây để hại ta chứ?


Hảo hán kia nghĩ như vậy, nhất thời nổi trận lôi đình. Hắn không trêu chọc ai, vô duyên vô cớ bị người khác hại đến tính mạng, tên tiểu tử trẻ tuổi này, long dạ đúng là ác độc mà! 

Hảo hán kia nghĩ như vậy, nhất thời nổi trận lôi đình. Hắn không trêu chọc ai, vô duyên vô cớ bị người khác hại đến tính mạng, tên tiểu tử trẻ tuổi này, long dạ đúng là ác độc mà! 


“Vị tiểu ca này, Tiền Đại sư đang chữa trị cho ta, hai người xin đừng quấy rầy nữa!” Hảo hán kia giọng trầm thấp, lời nói tuy khách khí, nhưng thái độ đã rất rõ ràng rồi.


Cũng vì thế lực của Diệp gia hắn không thể động vào được, nếu không nói chuyện sợ rằng cũng nghe không lọt tai.


“Ây, vị tráng sĩ này, phiền ngươi đợi ta một chút. Tiền Miểu ta cả đời một lòng say mê Đan đạo, chữa trị cho người phàm, võ sĩ đều không kể hết, từ trước đến nay chưa hề bị người khác bêu xấu là hại người. Diệp Viễn, ngươi hôm nay phải nói cho rõ ràng, ta làm sao có thể lại hại hắn chứ!” 


Tiền Miểu tính khí ương ngạnh tiến lên một bước, giống như muốn dạy cho Diệp Viễn một bài học thì mới có thể bỏ qua.


“Ây… Tiền Đại sư, tại hạ trên người có độc, trễ nãy lúc nào lại càng nguy hiểm lúc đó, hay là xin Đại sư đừng tức giận, giúp ta giải độc trước đi. Bọn họ chẳng qua chỉ là hai tên tiểu tử không biết điều, ăn nói bừa bãi thôi.”


Vị hảo hán kia không ngờ Tiền Đại sư lại nổi giận như thế, chỉ đành khổ tâm khuyên nhủ. 


Tiền Miểu dửng dưng như không phất tay lên nói:


“Ngươi yên tâm, trì hoãn cũng không mất bao nhiêu thời gian đâu. Độc này lão phu như nắm trong lòng bàn tay, sẽ không để ngươi bị độc phát tán đâu. Hôm nay chuyện này nếu không nói cho rõ, sau này lão phu làm sao có thể ngồi đây mà xem bệnh được nữa?”


Nói xong, hắn lại hướng về phía Diệp Viễn, sắc mặt tối lại, nói: 


“Ngươi nói mau! Nếu không nói hết được thì đừng trách lão già ta lên mặt, đem mọi chuyện tố cáo trước mặt phụ thân ngươi!”


Diệp Viễn bên này cũng không lên tiếng, lúc này nghe Tiền Miểu hỏi như thế, mới mở miệng nói:


“Độc mà vị hảo hán này bị trúng không phải là độc của Thất Sát Lưu Vân Mãng.” 


“Nói bậy nói bạ! Hai đồng môn của ta đều là bị thiệt mạng trong miệng rắn, ta gặp nguy hiểm suýt chút nữa cũng không thể về được, chẳng lẽ ta lại nhận sai? Tên tiểu tử miệng còn hôi sữa, ta với ngươi vốn không thù không oán, tại sao lại muốn dồn ta vào chỗ chết?” 

“Nói bậy nói bạ! Hai đồng môn của ta đều là bị thiệt mạng trong miệng rắn, ta gặp nguy hiểm suýt chút nữa cũng không thể về được, chẳng lẽ ta lại nhận sai? Tên tiểu tử miệng còn hôi sữa, ta với ngươi vốn không thù không oán, tại sao lại muốn dồn ta vào chỗ chết?” 


Diệp Viễn lời còn chưa nói xong, liền bị vị hảo hán kia trách móc.


“Ha ha…” Tiền Miểu cười lớn, cười đến nỗi nước mắt cũng sắp trào ra, nói: 


“Có nghe thấy chưa? Đơn giản như vậy mà còn không biết! Tiểu tử vô năng, mau cút ngay cho ta, nếu còn ở đây làm loạn, ta sẽ sai người mang ngươi ra đánh!”


Tiền Miểu liếc mắt một cái liền đoán ra được độc vị hảo hán kia bị trúng, tự mình làm cho người khác bội phục. Hơn nữa hảo hán kia từ trong nanh miệng mà thoát thân, hắn làm sao có thể nhìn nhầm?


Thợ săn yêu thú thì suốt ngày cùng với yêu thú giao đấu, ngoài người thân ra, hắn đối với yêu thú là quen thuộc nhất, khả năng nhìn nhầm lại càng ít. 


“Mau cút đi, đừng cản trở Tiền Đại sư chữa trị cho bọn ta!”


“Tên bất hiếu, đúng là phá hoại tiền đồ của phụ thân mình, đúng là hết thuốc chữa!”


“Ta sống mà có nhi tử như vậy, thì sớm đã đem đánh cho thành bùn nhão rồi.” 


Lúc này, phía bên đám người xem náo nhiệt cũng không nhịn nổi nữa, cho rằng Diệp Viễn đến làm loạn, ra sức đuổi người.


Lục Nhi cũng không có khí chất như vừa mới nói đạo lý lúc nãy, lôi vạt áo của Diệp Viễn, bộ dạng có chút nhút nhát. Có điều cũng không lùi về phía sau, ngược lại còn đi về phía trước nửa bước, vừa đúng bảo vệ phía trước Diệp Viễn, nàng sợ những người này sẽ tấn công làm Diệp Viễn bị thương.


Diệp Viễn trong lòng cảm động, lắc đầu một cái bình tĩnh nói: 


“Tận mắt chứng kiến chưa chắc đã là thật. Vị hảo hán này bị trúng đích thực không phải là độc của Thất Sát Lưu Vân Mãng, mà là độc của Thất Thải Lưu Vân Mãng.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận