Tuyệt Thế Dược Thần


Thân ảnh màu xanh này đương nhiên là Lục Nhi rồi, cũng là tiểu tỳ nữ của Diệp Viễn, phụ trách đời sống sinh hoạt của Diệp Viễn.


Lục Nhi trời sinh nhu mì, khả ái, đặc biệt là đôi mắt linh động, khiến người khác rất yêu thích. Phối với một thân y phục màu xanh trên người, tựa như một tiểu tinh linh.


Đối với Lục Nhi này, Diệp Viễn đương nhiên là rất quen thuộc. Từ nhỏ đến lớn đã chơi cùng nhau, ngoại trừ phụ thân và mẫu thân ra thì Lục Nhi là người thân cận nhất. 


Trong ngoài nhà, không có ai để mắt tới Diệp Viễn, chỉ có duy nhất Lục Nhi là ngoại lệ. Bất luận Diệp Viễn ở bên ngoài có là con hoang thì sự chăm sóc của Lục Nhi đối với hắn trước giờ luôn hết lòng.


Vì vậy đối với Lục Nhi trước mặt này, Diệp Viễn của hiện tại cảm giác được có sự thân thuộc, tựa hồ giống như chính là tiểu muội muội của hắn vậy, mặc dù lúc trước hắn vẫn rất thích trêu cợt Lục Nhi.


Thật ra Diệp Viễn tuy là con hoang, cũng rất ít gây nên chuyện gì, chỉ là rất thích đùa, tuy nhiên có lúc đùa hơi quá đáng. 


Diệp Viễn thừa kế ký ức của người tiền nhiệm, phát hiện người tiền nhiệm này bản chất thật ra cũng không gọi là xấu, chẳng qua là được nuông chiều từ nhỏ nên thành thói quen. Ở phương diện này, lão già Diệp Hàng phải gánh vác trách nhiệm không hề nhỏ.


Chẳng qua là tình thương của phụ thân như núi, Diệp Viễn đương nhiên cũng không trách Diệp Hàng, ngược lại còn hết sức cảm động, xem như là người phụ thân kiếp trước của hắn.


“Thiếu… thiếu gia, a, huynh… huynh không sao chứ?” 


Lục Nhi đụng phải Diệp Viễn, vốn đang rất thấp thỏm, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy dáng vẻ sáng láng của hắn, nhất thời trở nên vui vẻ.


Diệp Viễn cũng cảm nhận được sự quan tâm của Lục Nhi, cười ha ha nói:


“Không sao, thiếu gia nhà muội mạng lớn! Lần này đại nạn không chết, về sau phúc hưởng không hết!” 


“Ha ha, thiếu gia huynh thật biết nói đùa, có điều Lục Nhi cũng cảm thấy, lần này huynh đại nạn không chết, sau này chắc là sẽ không giống nhau đâu!”


Người nói vô tâm, người nghe để ý.

Người nói vô tâm, người nghe để ý.


Cũng không biết lòng tin của Lục Nhi từ đâu ra, có điều Diệp Viễn trong lòng cũng giật mình một cái, tâm tư nữ nhân đúng là rất nhạy cảm. 


Diệp Viễn liền cười ha ha nói: “Được rồi, theo thiếu gia đi Dược Hương Các lấy chút thuốc mang về.”


Lục Nhi cũng không nói nữa, cúi đầu đi theo Diệp Viễn.


……. 


Dược Hương Các là tiệm thuốc kinh doanh của Diệp gia, trong phạm vi toàn bộ nước Tần đều có một hai thế lực lớn, cái này đương nhiên là dựa vào thân phận Đại Đan Sư của Diệp Hàng.


Tại nước Tần bé nhỏ mà nói, có được thân phận Đan Sư đã vô cùng trân quý, huống hồ lại là Đại đan sư. Bởi vì thân phận của Diệp Hàng, địa vị của Dược Hương Các ở Tần quốc lại càng lớn.


Ở nước Tần, thân phận Đại đan sư chính là tấm bảng hiệu bằng vàng, vì vậy Dược Hương Các lúc nào cũng nhộn nhịp, đông đúc. Diệp Hàng đương nhiên không thể tự mình đi xem bệnh, có điều thực lực của Dược Hương Các cũng không thể xem thường. Tại các bộ phận của Dược Hương Các, mỗi ngày đều có các Đan Sư đến xem bệnh trực tiếp, đây cũng không phải là các thế lực nhỏ có thể làm được. 


Diệp Viễn mang Lục Nhi tiến vào Dược Hương Các, lập tức liền có ánh mắt quét qua.


Từ trong ánh mắt của bọn người làm, Diệp Viễn thấy được nỗi sợ hãi, khinh thường cùng khinh bỉ xuất hiện. Điều này làm Diệp Viễn không khỏi âm thầm lắc đầu, danh tiếng của người tiền nhiệm thật sự quá kém, vạ lây cả người vô tội!


Diệp Viễn đương nhiên sẽ không so đo với đám người trước mặt làm gì, liền đi thẳng đến phía trước quầy, nói với một tên học đồ: 


“Giấy, bút.”


Tên học đồ biết được sự lợi hại của Diệp Viễn, liền không dám chậm trễ, lấy ra giấy bút cung kính đặt phía trước Diệp Viễn. Diệp Viễn cũng không dài dòng, nhận lấy giấy bút trước mặt rồi quét quét viết ra một danh sách các loại thuốc, đưa cho tên học đồ.


“Hốt các loại thuốc này cho ta, có vấn đề gì thì đi tìm phụ thân của ta.” Diệp Viễn không nói dài dòng, trực tiếp phân phó. 

“Hốt các loại thuốc này cho ta, có vấn đề gì thì đi tìm phụ thân của ta.” Diệp Viễn không nói dài dòng, trực tiếp phân phó. 


Tên học đồ đó liếc mắt nhìn qua các loại dược liệu trên, thấy không có loại nào quá quý hiếm mới an lòng, xoay người đi hốt thuốc.


Dược liệu rất tầm thường, nhưng phương thuốc không tầm thường.


Kiếp trước của Diệp Viễn - Thanh Vân Tử cũng là một thời Đan đế, từ nhỏ đã bắt đầu học và thuộc lòng cách làm đan dược, sự hiểu biết đối với dược liệu và dược tính cũng đã ở mức tiến bộ không thể tưởng tượng nổi. Nếu không phải như vậy, cũng đã không được khen là thiên tài có khả năng nhất cảnh giới Đan Thần. 


Học đồ đương nhiên không biết được dụng ý của Diệp Viễn, còn tưởng rằng vị công tử này bắt đầu đổi tính, bắt đầu muốn chơi với dược liệu rồi.


Thời gian học đồ đi hốt thuốc, Diệp Viễn dẫn Lục Nhi đi đến nơi xem bệnh của Dược Hương Các để đợi. Đại Sư phụ xem bệnh liếc mắt nhìn Diệp Viễn một cái, sau khi tỏ vẻ khinh thường rồi tiếp tục xem bệnh cho bệnh nhân.


Đại sư phụ xem bệnh đều là ở cảnh giới Đan Sư, là Diệp Hàng cung kính mời về. Không chỉ nói ở Dược Hương Các, mà ở cả nước Tần cũng tương đối có địa vị. 


Đến nơi chỗ Đại sư phụ xem bệnh đều là người có thân phận, người bình thường đều không xem ra được. Diệp Viễn nhìn thấy đại sư phụ xem bệnh, trong lòng liền âm thầm lắc đầu.


Chẩn đoán bệnh của Đại sư không quá hay, kê đơn cũng rất bình thường, có điều đối với những người bình thường và tầng lớp thấp mà nói thì như vậy đã là đủ rồi.


Nếu để Diệp Viễn đến xem bệnh, hắn có thể đề ra thậm chí cả mười mấy loại phương thuốc khác, chẳng qua nói như vậy nghe có hơi dọa người. Ngược lại, phương thuốc của Đại sư phụ có thể phát huy tác dụng, Diệp Viễn đương nhiên sẽ không vẽ rắn thêm chân. 


“Vị kế tiếp.” Tiểu tử bên cạnh Đại sư phụ uể oải kêu to.


Một vị hảo hán cường tráng đến trước mặt Đại sư phụ, chẳng qua tình trạng của vị hảo hán này không mấy tốt. Sắc mặt hắn có chút tím bầm, giữa hai lông mày cơ hồ có chút khí đen, hơn nữa lại không ngừng ho, hiển nhiên là triệu chứng trúng độc.


Đại sư phụ bắt mạch một cái, nhìn xuống liền tặc lưỡi, nhíu mày nói: “Ngươi một tên tiểu tiểu bát trọng Nguyên khí cảnh, tự nhiên không biết sống chết đi đến Vô Biên Sâm Lâm, kịch độc của Thất Sát Lưu Vân Mãng không dễ chịu chứ?" 


Hảo hán này không vì lời nói giễu cợt của Đại sư phụ mà tỏ ra không vui, ngược lại từ thâm tâm lộ ra vẻ mặt bội phục, cười khổ nói:

Hảo hán này không vì lời nói giễu cợt của Đại sư phụ mà tỏ ra không vui, ngược lại từ thâm tâm lộ ra vẻ mặt bội phục, cười khổ nói:


“Đại sư minh giám, ta cũng là thân bất do kỷ thôi. Cả nhà ta chỉ còn mình ta sống sót, không còn cách nào mới phải đi làm thợ săn yêu thú. Ngày trước cùng đồng bọ hợp thành một đội, đều tại ven Sâm Lâm hoạt động, ai mà biết được lần này lại gặp phải yêu vật Thất Sát Lưu Vân Mãng này. Cũng là ta mạng lớn, nếu không cũng không quay về được, hai đồng bọn của ta đều mất mạng trong miệng của nó.”


Nói xong, thần sắc của vị hảo hán này liền trở nên ảm đạm, hiển nhiên là gợi lại chuyện thương tâm của hắn. 


Thất Sát Lưu Vân Mãng là nhị giai yêu thú, tương đương với Linh Dịch Cảnh của nhân gian, hơn nữa lực chiến đấu của nó chỉ có hơn chứ không kém. Hảo hán này chỉ là bát trọng Nguyên khí cảnh, đồng bọn của hắn không chừng cũng không cao hơn tới đâu, làm sao có thể là đối thủ của nó? Có thể thoát được một mạng cũng là chuyện cực kỳ may mắn rồi.


Đại sư phụ gật đầu nói:


“Mạng của ngươi đúng thật là lớn, Thất Sát Lưu Vân Mãng rất hung hãn, ngươi có thể thoát được một mạng đã là may mắn lắm rồi. Độc này giải ở những nơi khác sợ rằng có chút khó khăn, nhưng tại Dược Hương Các bọn ta không có gì là chuyện khó cả, chỉ là ngươi chắc cũng biết độc phẩm này rất cao, giá cả không hề rẻ.” 


Vị hảo hán kia nghe vậy liền mừng rỡ, hắn đã đi qua mấy tiệm thuốc, cơ hồ đều không có cách. Mà Dược Hương Các trước giờ giá rất cao, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, dáng vẻ hắn khổ sở như vậy mới không tự nguyện mà đến đây. Hơn nữa hắn biết bản thân bị trúng độc rất nặng, nếu còn không chữa trị thì sợ rằng không thể cầm cự được mấy ngày nữa, chỉ đành tiến vào Dược Hương Các, không ngờ rằng vị Đại sư phụ ở nơi này thật lợi hại, liếc mắt một cái liền nhìn ra chỗ mấu chốt.


“Sư phụ yên tâm, tại hạ mấy năm nay cũng có chút tích góp, vốn là không nỡ lấy ra để giải độc, chẳng qua cả nhà ta cũng chỉ còn một mình ta, nếu như ta chết, ngày tháng của họ càng thêm buồn khổ. Đại sư phụ chỉ cần giải được độc của Thất Sát Lưu Vân Mãng, ngân lượng xem bệnh ta tự dâng lên.” Hắn vừa ho vừa nói.


Cầu phú quý trong nguy hiểm. Thợ săn yêu thú là đầu đao nhuốm máu, vị hảo hán này đương nhiên là có chút tích góp. 


Thật ra, giải độc đan của Diệp Hàng hiệu quả tốt hơn, chẳng qua là thân phận của hắn siêu nhiên, giải độc đan một đan cũng khó cầu, thường thường chỉ lưu thông trong giới quý tộc của nước Tần, hơn nữa giá cả lại cao hơn mức bình thường. Loại đan dược này, đương nhiên không phải dáng vẻ khổ sở của vị hảo hán kia có thể mua được.


Đại sư phụ nghe vậy cũng không dài dòng nữa, căn dặn tiểu tử sai vặt bên cạnh nói:


“Bích Lưu Thảo hai tiền, Chu Hồn Sa hai tiền, Thiết Phong Ưng nội đan ba tiền, phụ trợ Thiên Tinh dùng làm thuốc, sắc xong cho vị này tráng sĩ uống vào là được. Ngoài ra, hốt thêm hai thang thuốc để hắn mang đi.” 


Tiểu tử liền tuân lệnh, cầm đơn thuốc đi ra, vừa chuẩn bị thuốc vừa kêu: “Vị kế tiếp”, lại bị người khác dùng tay kéo lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận