Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)


Khi Phượng Tiêu đi vào sân nữ nhi, một màn trước mắt đã làm hắn sợ tới mức trái tim suýt nữa thì nhảy ra ngoài.


Chỉ thấy, lão gia tử không biết từ nơi nào lấy ra một thanh trường kiếm, đôi tay nắm kiếm đang vận dụng hơi thở huyền lực và chém lung tung ở trong viện, mà nữ nhi hắn đã sợ tới mức tránh ở một bên và khóc thút thít.


"Cha! Ngài đang làm gì vậy?!"


Hắn kinh hô, vội vàng tiến lên muốn đoạt lấy thanh kiếm trong tay của lão, để ngăn cho lão đả thương đến người. Nhưng ai biết, lão gia tử cũng quay người lại, dùng sức đẩy hắn ra: "Lăn! Lão phu muốn giết nàng! Giết nàng!"


Trên mặt Phượng Tiêu tái nhợt, nhào lên lần nữa và ôm chặt sau lưng lão: "Cha! Ngài hãy thanh tỉnh đi! Đó là Thanh Ca! Là cháu gái ngài!"


"Nàng ta không phải! Nàng ta không phải! Nàng ta đã hãm hại Phượng nha đầu của ta! Nàng ta đã hãm hại Phượng nha đầu! A! Buông tay! Ta muốn giết nàng ta!"


Hai mắt Phượng lão gia tử già nua và đỏ ngầu, thần sắc điên cuồng hô to, giãy giụa cố gắng nhào lên phía trước.


Không người nào có thể nhìn thấy, trên gương mặt kinh hoảng của Phượng Thanh Ca đang tránh ở một bên và khóc thút thít, ánh mắt nhìn về phía Phượng lão gia tử lại bí mật mang theo một tia âm ngoan và hưng phấn. Sự âm ngoan và hưng phấn chợt lóe lướt qua, nhanh đến nỗi không ai có thể phát hiện được.


Nàng kinh hoảng khóc thút thít, kêu lên: "Cha, cha cứu ta, gia gia muốn giết ta, ô ô......"


Phượng Tiêu nghe tiếng khóc kinh hoảng đầy bất lực của ái nữ, lại nhìn thấy thần sắc lão phụ thân gần như điên cuồng, làm thế nào cũng không thể ngăn lại được, cuối cùng đành phải bất chấp bất kính, đánh rơi thanh đao, khiến lão choáng váng.


"Leng keng!"


Thân thể Phượng lão gia tử mềm nhũn ngã xuống, kiếm trong tay cũng rơi xuống mặt đất. Toàn bộ sân rốt cuộc cũng trở nên yên tĩnh khi lão hôn mê.


"Quản gia, đi mời Lâm lão đến, xem xét phụ thân một chút." Sắc mặt Phượng Tiêu ngưng trọng đỡ lão gia tử, phân phó quản gia đang đứng ngoài viện.


"Vâng vâng." Quản gia vội vàng đáp lời, sau khi đuổi hết mọi người đang xem náo nhiệt, lúc này mới nhanh chóng đi mời y giả trong phủ.


Phượng Thanh Ca lúc này mới đi tới, còn mang vẻ mặt sợ hãi: "Cha, có chuyện gì xảy ra với gia gia vậy?"


"Ngươi có bị thương không?" Hắn nhìn về phía nàng ta, thấy khuôn mặt nàng ta phủ đầy nước mắt, an ủi: "Đừng sợ, có cha ở đây thì không ai có thể đả thương ngươi, ngươi về phòng trước đi, cha đưa gia gia ngươi quay lại sân." Trong khi nói, đỡ lão gia tử đang hôn mê đi ra ngoài.


"Cha, ta cũng muốn đi theo!" Nàng bước nhỏ đuổi kịp, nói: "Ta cảm thấy không yên tâm về gia gia."


"Được rồi!" Phượng Tiêu gật đầu, cũng để mặc nàng đi theo.


.....Edit & Dịch: Emily Ton.....


Không lâu sau khi đặt lão gia tử tới trên giường, quản gia đã dẫn tới một lão giả.


"Lão gia." Lão giả hành lễ với Phượng Tiêu.


"Lão Lâm, ngươi mau tới đây nhìn xem phụ thân ta, xem lão có chỗ nào không khoẻ." Phượng Tiêu vội vàng nói, ý bảo hắn tiến lên.


"Vâng." Lâm lão đáp lời, bất động thanh sắc nhìn thoáng qua Phượng Thanh Ca đang đứng ở nơi mép giường, lúc này mới đi lên phía trước, đi đến bên mép giường và kiểm tra Phượng lão gia tử. Một lát sau, hắn thu hồi tay lại, hỏi: "Lão gia, không biết sau khi lão thái gia trở về, có nơi nào không thích hợp hay không?"


Trong mắt Phượng Tiêu tràn đầy lo lắng, hắn than nhẹ một tiếng, nói: "Sau khi phụ thân ta xuất quan đã chạy ra bên ngoài, ta cho rằng hắn lại đi ra ngoài tìm tiệm rượu. Không nghĩ tới ở trên đường cái thì gặp được hắn. Lúc ấy cũng nhìn thấy sắc mặt hắn vẫn luôn không tốt, sau khi trở về thì tính tình càng thêm quá độ. Còn nói rằng Thanh Ca không phải là cháu gái hắn, sau đó đi về phía viện của Thanh Ca. Lúc ta chạy tới thì nhìn thấy hắn đang cầm kiếm chém lung tung, khiến ta sợ tới mức trái tim gần như nhảy ra khỏi lồng ngực."


Giọng nói của hắn chợt dừng lại một lúc, hơi trầm tư: "Hơn nữa, lúc ấy ta nhìn thấy biểu tình của hắn có chút không thích hợp."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận