Tuyết Hồ Công Tử


Tần Hán Biệt hờ hững hỏi:

Tổng đàn quý bang toạ lạc nơi nào ?

Nữ lang hạ giọng :

Tiện thiếp chỉ có thể dẫn đường cho thiếu hiệp, chứ không có quyền tiết lộ địa

điểm.

Họ Tần lạnh lẽo lắc đầu, bảo :

Tại hạ còn bận giải quyết một vài việc của gia sư giao phó. Xin cô nương cho

biết vị trí tổng đàn, xong việc, tại hạ sẽ tự tìm đến !

Nữ lang bối rối, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng kề tai chàng thì thầm. Thu Trinh

thấy rõ nàng cố tình để nhũ phong bên phải chạm vào vai Tử Kiếm. Lửa ghen bốc

lên nóng mặt, rủa thầm Tiểu duyên không tiếc lời .

Tử Y nữ nhân nói xong, duyên dáng tặng cho Hán Biệt một nụ cười đổ quán xiêu

đình rồi cáo từ. Lôi Hoả Đầu Đà cười hăng hắc bảo : Chỉ cần nhìn con bé áo tím

này đủ biết Thiên Diện Bang là một ổ phong lưu, Tần đệ trẻ tuổi lại anh tuấn hơn

người, chắc bọn ma nữ sẽ xâu xé ngươi tan nát mất.

Tử Kiếm cau mày :

Lão ca ca bớt nói đùa một chút có được chăng ? Đầu Đà cụt hứng gãi tai, uống

cạn chén rượu hỏi Thế Tần đệ định đi đâu ?

Hán Biệt nói gọn lỏn : Cứ đi rồi sẽ biết !

Tử Kiếm gọi tiểu nhị tính tiền, cùng Đầu Đà rời tửu lầu. Trước đó Thu Trinh đã

bảo Thần Thâu về xếp hành lý, trả phòng.

Dường như họ Tần gấp gáp nên đi suốt đêm không ngủ. Tối đến, gã chỉ ghé vào phạn

điếm bên đường, ăn qua quít mấy chén cơm.

Thu Trinh và Thần Thâu rất mệt mỏi nhưng cũng cố bám theo. Chiều hôm sau đã đến

Tây An, Tử Kiếm vào trọ trong một khách điếm gần cửa bắc thành. Thần Thâu chờ

hai người nhận phòng mới bước vào tươi cười bảo chưởng quầy : Chàng thiếu hiệp

họ Tần kia có một mối duyên tình với ái nữ của lão phu. Để nám rõ gia thế y, lão

phu cùng tiểu nữ âm thầm theo dõi xem sao. Mong chưởng quầy thu xếp cho hai

phòng gần với họ Tần.

Đĩnh bạc năm lượng đã khiến chưởng quầy hết sức thông cảm. Lão giả lả nói :

Thời nay làm cha mẹ thật là khó, lão huynh cẩn trọng như vậy rất phải. Thu Trinh

đứng sau lưng Thần Thâu, e lệ mân mê bím tóc. Lát sau họ đã có mặt trong hai

gian phòng gần gũi mục tiêu. Thu Trinh ở sát vách, còn Trịnh Cốc nằm đối diện.

Đầu canh ba, hai người nghe trong phòng Hán Biệt có tiếng động nhẹ, biết họ sắp

bắt đầu chuyến dạ hành, liền chạy xuống ẩn nấp nơi hoa viên chờ đợi Quả nhiên Tử

Kiếm và Lôi Hoả Đầu Đà ra bằng đường cửa sổ. Họ tung mình xuống đất vượt tường

rào đi về phía bắc.

Tường thành Tây An cao hai trượng chẳng thể làm khó dễ các cao thủ võ lâm. Hai

khắc sau, cả bốn người vượt thêm bức tường vây tổng đàn Long Hổ Bang. Thấy họ

Tần tỏ ra rất thông thạo đường đi nước bước, Thu Trinh càng tin chắc gã là Thẩm

Thuyên Kỳ. Nàng và Thần Thâu bám theo nhưng giữ một khoảng cách khá xa. Tử Kiếm

đi thẳng vào hậu sảnh, gõ cửa ngoạ thất của Vi bang chủ, lão bước ra mừng rỡ hỏi

: Kỳ nhi, kết quả thế nào rồi ?

Thu Trinh nghe cách xưng hô, biết chắc chàng là phu tướng của mình. Dòng lệ sung

sướng tuôn trào, nàng muốn hét lớn lên cho cả thế gian này biết. Trịnh cốc cũng

vậy, lão gạt lệ cố trấn tĩnh, bò đến núp dưới cánh cửa sổ, Thu Trinh cũng bám

theo.

Đúng ra với võ công của Thuyên Kỳ hiện tại, chàng hoàn toàn có thể phát giác sự

có mặt của họ. Nhưng vì nơi đây là trọng địa của Long Hổ Bang, chàng không khỏi

mất cảnh giác. Vi lão khêu sáng đèn, gọi thị tỳ mang rượu lên. Nhìn kỹ tướng mạo

Đầu Đà, lão thảng thốt hỏi Lão huynh là Lôi Hoả Đầu Đà Thạch Hào ?

Họ Thạch cố kiềm giọng nói rốn ràng của mình, thì thầm :

Đúng vậy ! Bổn Phật gia đã được Tử Kiếm cứu mạng nên cùng y kết nghĩa kim lan.

Nhưng ta không gọi Vi lão huynh bằng Cửu Công đâu nhé !

Lão bỗng nhớ ra một việc, ngơ ngác hỏi lại : ủa sao Vi huynh lại gọi Hán Biệt

bằng Kỳ nhi ? Vi Thừa Khanh mỉm cười :

Chẳng lẽ Thạch huynh không biết Hán Biệt chính là Tuyết Hồ công tử Thẩm Thuyên

Kỳ ư ?

Đầu Đà sửng sốt như người từ trên trời rơi xuống :

Té ra ngươi không hề chết vì quỷ kế của Gia Cát Tâm sao ? Thuyên Kỳ nở nụ cười

dễ mến cố hữu gật đầu :

Xin lão ca đừng giận tiểu đệ. Nếu Xà Thiệt Thư Sinh biết tiểu đệ còn sống, gã sẽ

đề phòng cẩn mật. Nay với thân phận Tử Kiếm háo danh, tiểu đệ dễ dàng xâm nhập

vào Thiên Diện Bang để tiêu diệt chúng.

Lôi Hoả Đầu Đà xúc động, vỗ vai chàng nói :

Dù hiền đệ có là ai đi nữa, lão ca cũng quyết hồi đầu hướng thiện, đem thân tàn

này giúp đỡ ngươi .

Thuyên Kỳ cảm kích xiết chặt tay lão, bắt đầu kể cho Cửu Công nghe diễn tiến

tang lễ và trận tử đấu giữa Hồng Phấn Tôn Giả và sư đồ Lôi Hoả Đầu Đà.

Vi lão hiếu kỳ hỏi :

Sao Kỳ nhi có thể cứu được Thạch lão huynh, khi Độc Y đã khẳng định rằng Đầu Đà

đã đứt hơi ?

Thuyên Kỳ kính cẩn đáp :

Tiểu tôn cũng chỉ cầu may thôi, môn nội công Lôi Hoả Chân Khí thuộc loại Chí

Dương, tương đồng với dương công trong âm Dương Thần Công. Vì vậy, tiểu tôn biết

rằng khi nguyên dương vẫn còn nơi tâm mạch, chỉ sau ba canh giờ mới tan hết.

Cũng nhờ viên Linh Chi Bảo Mệnh Đan của gia sư Kiếm Vương, nên mới cứu được Đầu

Đà.

Thạch Hào cảm động bảo :

Linh Chi Bảo Mệnh Đan thế gian chỉ có một viên, mà ngươi dám cho ta uống, lại

mất hai ngày đêm truyền công chữa trị, lão ca dù có phức gan trải mật cũng không

đủ

đền đáp mối ân tình này.

Thuyên Kỳ lắc đầu, nói sang chuyện khác :

Cửu Công, hôm qua Thiên Diện Bang đã cho người mời tiểu tôn đến diện kiến.

Nhờ vậy tiểu tôn mới biết chúng đặt tổng đàn trong Xuân Cung, dưới chân Đại Ba

Sơn. Mong Cửu Công lập tức thông báo với bang chủ Cái Bang, bảo họ Bạch triệu

tập những cao thủ giỏi nhất của các phái, âm thầm cải trang đến Diên An. Việc

này phải tiến hành thật kín đáo và bí mật. Cửu Công đừng tiết lộ thân phận tiểu

tôn, cứ nói thác rằng đệ tử Long Hổ Bang tình cờ điều tra ra. Ngày mai tiểu tôn

sẽ về Tần gia trang thăm nhạc phụ, nhạc mẫu. Nơi đây sẽ là đại bản doanh của

chúng ta để đối phó với Gia Cát Tâm.

Dặn dò xong, chàng cáo từ, trở lại khách điếm nghỉ ngơi. Thu Trinh và Thần Thâu

đã đi trước một bước. Họ vội vã quay lại khách điếm thu xếp hành trang giục ngựa

chạy về Diên An.

Sáng ngày thứ ba, Thu Trinh nóng nẩy thúc ngựa chạy thẳng vào sân Tần gia trang.

Đám gia nhân kinh hải chận lại. Nàng chợt nhớ mình đang hoá trang liền lột bỏ

mặt nạ. Bọn chúng mừng rỡ reo vang : Tiểu thư ! Tiểu thư đã về !

Tần Công lật đật chống gậy bước ra. Thu Trinh sụp xuống ôm chân ông khóc nức nở

:

Nữ nhi bất hiếu không ở nhà phụng dưỡng song thân được ! Tần Công đỡ nàng dậy

an ủi :

Phận gái xuất giá tòng phu, ai có thể trách được. Nhưng nay phu quân ngươi đã

vãn số, hãy về đây hủ hỉ với bọn ta. Mẫu thân Trinh nhi lâm bệnh đã mấy tháng

nay, gặp mặt ngươi, bà ấy sẽ mừng lắm.

Thu Trinh nghe nói mẫu thân lâm bệnh, lòng nóng như lửa đốt, theo Tần công vào

hậu sảnh.

Tần mẫu thấy mặt ái nữ, mừng rỡn gồi dậy, ôm lấy nàng vuốt ve :

Tội nghiệp cho con gái của ta, lấy chồng chưa được mấy năm đã lâm cảnh goá bụa.

Ta từ lúc nghe Thuyên Kỳ tử nạn, cảm thương cho cảnh ngộ của con và hiền tế mà

sinh bệnh.

Thu Trinh vui vẻ đáp :

Chiều nay sẽ có một vị thần y tuổi trẻ đến thăm Tần gia trang, mẫu thân cứ gả

quách hài nhi cho y thì bệnh gì cũng chẳng lo.

Tần Công biến sắc mắng nàng :

Thuyên Kỳ mồ chưa xanh cỏ mà ngươi đã tính đến chuyện cải giá hay sao ? Tần gia

làm gì có hạng nữ nhân bất nghĩa như vậy ? Dù hắn là thần y ta cũng đuổ cổ không

tiếp : Thu Trinh tủm tỉm nói : Chỉ sợ song thân chẳng dám đuổi đấy thôi !

Tần mẫu nổi giận :

Ngươi có muốn tái giá cũng phải chờ đủ ba năm. Ngay Thái Tử có đến cầu hôn ta

cũng chẳng cho !

Nàng thấy song thân động nộ, không dám đùa bỡn nữa, dịu dàng nói :

Hài nhi có định cải giá bao giờ đâu ! Chẳng lẽ Thuyên Kỳ đến mà song thân không

tiếp ư ?

Hai vị lão nhân sững sờ, ngơ ngác. Tần công run rẩy hỏi :

Té ra hiền tế của ta còn sống ? Sao nghe nói đám tang của y có đến hơn vạn

người tham dự ?

Thu Trinh ngượng ngùng thưa :

Đã dấn thân vào chốn giang hồ, chuyện tử sinh khó mà lường trước được Kỳ ca là

bậc cát nhân thiên tướng nên mới mấy lần thoát chết. Nhưng hiện nay chàng lại

mang một thân phận khác. Chính nhi nữ cũng còn chưa hề nói với chàng một câu.

Thu Trinh nở nụ cười ranh mãnh, dặn dò thân mẫu rồi vào trong tắm gội hoá trang

cho dung mạo khác đi.

Cuối giờ mùi quả nhiên Thuyên Kỳ và Lôi Hoả Đầu Đà đến nơi, xin vào bái kiến.

Tần công giả đò hỏi Chẳng hay nhị vị tìm lão phu vì việc gì ?

Thấy không có nữ tỳ nào trong khách sảnh, chàng gỡ mặt nạ ra, quỳ xuống lạy :

Tiểu tế Thuyên Kỳ may mắn thoát chết, xin ra mắt nhạc phụ đại nhân. Tần Công tận

mặt thấy con rể còn sống, hoan hỉ ôm chàng vào lòng : Trời cao có mắt nên lão

phu còn được thấy hiền tế !

Lão mời chàng và Đầu Đà an toạ rồi nghiêm nghị hỏi

Sao hiền tế còn sống mà không lộ mặt, để bao người phải thương tâm ?

Chàng áy náy thưa :

Mong nhạc phụ lượng thứ, Gia Cát Tâm cực kỳ gian xảo. Nếu hiền tế xuất hiện sẽ

không cách nào tiếp cận được y để tiêu diệt. Vì vậy, đành cắn răng để người thân

phải đau lòng.

Tần Công gật đầu thông cảm. Nhưng ông lại than thở :

Chỉ tội cho Trinh nhi, vì quá đau đớn tuyệt vọng nên đã xuống tóc quy y rồi.

Thuyên Kỳ giật mình, chết điếng cả người. Lát sau thẩn thờ, chua xót bảo: Không

ngờ Tần nương lại cương liệt như vậy ! Nhưng xin hỏi nàng tu ở chùa nào ?

Chẳng rõ nữa ! Nó chỉ nhờ đệ tử cái bang chuyển thư về, rằng sẽ bỏ vào rừng

sâu, núi thẳm vui với kệ kinh.

Thuyên Kỳ bi phẫn nói :

Sau khi tiêu diệt bọn ác ma, tiểu tế sẽ lặn lội cố tìm cho được nàng. Nếu không

Sau khi tiêu diệt bọn ác ma, tiểu tế sẽ lặn lội cố tìm cho được nàng. Nếu không

cũng chẳng sống làm gì nữa !

Tần Công gạt đi :

Ngươi đừng nói bậy, ngoài những người thân của ngươi, lão phu cũng rất cần đến

ngươi để có cháu mà ẵm bồng lúc tuổi già.

Thuyên Kỳ ngơ ngác :

Nhưng Tần nương đã đi mất rồi mà ? Tần Công rầu rĩ giải thích :

Lão phu biết tính Trinh nhi cương liệt nên đành gạt lệ cho gọi biểu muội của nó

là Tần Thu Hương về làm nghĩa nữ. Nay ta muốn hiền tế gá nghĩa với Thu Hương,

sinh cho ta vài đứa ngoại tôn.

Thuyên Kỳ bối rối đáp :

Bẩm nhạc phụ, lòng tiểu tế đang rối như tơ vò, lo lắng cho Tần nương, bụng dạ

nào mà vui duyên mới. Xin nhạc phụ gả cho người khác !

Tần Công trợn mặt quát :

Không được ! Dù sao ngươi cũng là phu tướng của Thu Trinh, sau này chúng ta có

chết đi, cơ nghiệp này không cho ngươi thì còn giao cho ai nữa ?Vì ngươi mà ái

nữ của ta lỡ là ng một đời xuân sắc. Nay chỉ có một yêu cầu nhỏ mọn , mà ngươi

cũng không chịu ý vợ chồng già này được sao ! Hay ngươi chẳng còn coi ta là nhạc

phụ nữa?

Thuyên Kỳ sợ hãi vòng tay thưa :

Tiểu tế nào phải kẻ bất nghĩa như vậy, nếu nhạc phụ đã quyết, tiểu tế đành phải

thụ ân mệnh.

Tần Công hài lòng cười khà khà :

Tốt lắm ! Ngày trước lão phu gã Thu Trinh cho ngươi chẳng cần đến chén rượu

mừng, thì giờ cũng thế. Đêm nay ngươi lập tức hiệp cẩn, để bọn ta sớm có cháu

bồng. Thuyên Kỳ chết điếng trong lòng, ngồi ngơ ngẩn. Lôi Hoả Đầu Đà bật cười

sang sảng: Tiểu đệ xin mượn chén trà này chúc mừng lão huynh !

Tần Công xua tay :

Không được ! Phải uống rượu mới được chứ !

Lão vỗ tay gọi tỳ nữ, sai chúng sắp tiểu yến. Thuyên Kỳ vội mang lại mặt nạ. Tần

Công bảo chàng : Nhạc mẫu ngươi từ ngày nghe tin dữ, quá thương tâm nên lâm

bệnh. Nghe nói ngươi giỏi y đạo, sao không thử vào xem sao ?

Thuyên Kỳ hổ thẹn nói :

Tiểu tế vì việc của Tần nương mà quên cả chuyện vấn an nhạc mẫu.

Tần Công sai gia nhân đưa Đầu Đà vào sau tắm gội, rồi dẫn Thuyên Kỳ đến khuê

phòng của Tần mẫu. Chàng lột mặt nạ sụp xuống trước giường thưa : Tiểu tế

Thuyên Kỳ khấu kiến nhạc mẫu.

Nữ lang đang ngồi cạnh giường bóp chân cho Tần mẫu đỡ bà dậy. Tần mẫu vui mừng

bảo : Hiền tế đứng lên đi, lão thân đã tốn biết bao nước mắt vì ngươi rồi đấy !

Chàng cảm động nói :

Tiểu tế biết tội mình, xin nhạc mẫu để tiểu tế thăm mạch xem bệnh trạng thế nào

?

Tần mẫu hoan hỉ đưa tay cho chàng, lát sau Thuyền Kỳ mỉm cười :

Nhạc mẫu chỉ vì suy nghĩ nhiều nên ăn ngủ không được khiến cơ thể suy nhược đấy

thôi. Xin nhạc mẫu ngồi xoay lưng lại, tiểu tế sẽ truyền công lực xua đuổi phong

hàn ở các khớp xương.

Một lát sau Tần mẫu nghe cơ thể thư thái, nhẹ nhàng, tay chân không còn tê nhức

nữa. Bà hết lời khen ngợi chàng rể, bảo chàng : Nhạc phụ ngươi cũng thường bị

chứng phong thấp hành hạ. Chàng hiểu ý, mời Tần Công ngồi xuống ghế rồi truyền

khí nguyên dương cho ông. Chàng lại dùng đôi bàn tay nóng rực xoa bóp khắp thân.

Tần công khoan khoái nói đùa : Lão phu thấy mình khoẻ khoắn đến nỗi muốn nạp

thêm một nàng tiểu thiếp.

Tần mẫu cười bảo :

Lão có gan thì cứ thử xem !

Tần Công cười xoà, chỉ nữ lang đang đứng khép nép bên giường :

Này hiền tế, đây chính là nghĩa nữ Thu Hương, ngươi xem có đẹp không? Chàng

không hề nhìn đến buồn rầu đáp : Tiểu tế dù có đến năm vị phu nhân, nhưng tình

nghĩa với Tần nương là sâu đậm nhất Nay nàng lưu lạc phương nào không rõ, tiểu

tế như kẻ chết chưa chôn. Nếu có kết hợp với cô nương đây cũng chỉ làm hại nàng

mà thôi.

Thu Trinh nghe lời nói chí tình, cảm động đến sa lệ, nhìn song thân với vẻ tự

hào. Tần mẫu dịu dàng an ủi : Hiền tế chung tình với Trinh nhi, như vậy bọn ta

cũng mãn nguyện. Nhưng chuyện gá nghĩa với Thu Hương không thể không tiến hành.

Hiền tế hãy đi tắm gội rồi ra dự yến tẩy trần.

Thuyên Kỳ đứng lên cáo thoái, chờ chàng đi khuất Tần mẫu mắng yêu con gái :

Trinh nhi quả là nhẫn tâm mới bày ra kế này để bỡn cợt một kẻ chí tình nhưThuyên

Kỳ.

Tần Công hài lòng vuốt râu khen :

Họ Tần ta có được chàng rể như vậy thật là đại phúc !

Tiệc tẩy trần cũng là tiệc cưới, nhưng chỉ có phu thê Tần công, Thu Hương,

Thuyên Kỳ va Lôi Hoả Đầu Đà. Chàng cố gượng vui đối đáp với nhạc phụ nhạc mẫu,

Thuyên Kỳ cũng nhận thức được rằng Thu Hương rất xinh đẹp, nhưng chàng cố tránh

không nhìn về phía nàng. Lòng mang nặng nổi hối tiếc và thương nhớ Thu Trinh nên

chàng uống rất nhiều.

Đầu canh hai, Tần Công ngà say đứng lên bảo :

Lão phu đã say lắm rồi, xin vào trong nghỉ trước. Nhưng lão đã thôi thì còn ai

dám uống nữa.

Tần mẫu hắng giọng :

Hương nhi, mau đưa phu quân của ngươi vào nghỉ. Ta thấy hắn cũng say rồi đấy !

Thu Trinh dạ rất ngoan rồi nắm tay Thuyên Kỳ về phòng. Nàng đóng cửa lại thỏ

thẻ:

Để tiện thiếp cởi áo cho tướng công ! Thuyên Kỳ gượng cười xua tay :

Không, không ! Hương muội cứ để mặc ta, nàng đi nghỉ trước đi.

Nói xong chàng bước lại đứng cạnh cửa sổ nhìn lên bầu trời đen tối, không một vì

sao. Ngọn đèn lồng treo ở hàng hiên soi sáng những bông tuyết đang rơi lất phất.

Từng ngọn gió bấc lạnh lùng thổi vào phòng càng làm trái tim sầu muộn của chàng

thêm tê tái.

Thu Trinh thấy chàng yêu mình tha thiết, chẳng màng gì đến duyên mới, nàng bật

khóc. Thuyên Kỳ quay lại buồn bã nói : Hương muội tha lỗi cho ta, lòng ta đã

gởi hết cho Thu Trinh, chẳng còn lại chút gì nữa, làm sao ta có thể vui vầy ân

ái khi nàng đang lạc lõng nơi thâm sơn cùng cốc, cô đơn trong tuyết lạnh ? Nhưng

xin Hương muội đừng cho nhị vị nhân gia biết nội tình, e rằng họ sẽ rất buồn.

Thuyên Kỳ ta nếu không vì đại cuộc võ lâm đã xông pha ngàn dặm tìm cho được ái

thê !

Thu Trinh sung sướng giả đò ....

(T hiếu các trang 4550/Quyển 7_ai có xin bổk huyết dùm_cám ơn)

...khiêu sức ép của vụ nổ đã đẩy chàng văng lên cao hơn trượng và như chiếc chùy

sặt nện mạnh vào ngực, làm khí huyết nhộn nhạo, máu trào lên miệng, chân khí

ngưng trệ.

Chàng kinh hoàng nhận ra mình đang rơi thẳng xuống đống loạn thạch nơi chân núi

chứ không phải dòng nước Trường Giang.

Nhưng may sao Bạch Ưng đã lao xuống đưa chân quặp lấy áo chàng, ra sức đạp cánh

hãm đà rơi, đưa chàng rời xa chân núi. Cuối cùng Thuyên Kỳ và Thần Ưng rớt xuống

mép nước, chỉ cách bờ chừng một sải tay.

Chàng thoát chết nhưng thọ thương rất nặng. Sợ Gia Cát Tâm bố trí cao thủ dưới

hạ đáy sông, nên chàng bảo Bạch Ưng cố kéo chàng đi ngược lên.

Thuyên Kỳ ngã ngửa trên sóng, nắm chân thần điêu. Bạch Ưng lôi chàng đi ngược

hơn hai dặm, thì kiệt sức. Nhận ra trên bờ nam có một cánh rừng già rậm rạp,

chàng bơi vào tìm chỗ dưỡng thương.

Đi sâu hơn chục trượng, thấy một cây cổt hụ có chạc ba rộng rãi, chàng gom tàn

lực cố trèo lên vận công điều sức. Bạch Ưng đậu gần đấy cảnh giới cho chàng.

Nhưng thương thế quá trầm trọng, đến sáng Thuyên Kỳ thổ huyết liên tục rồi ngất

đi. Bạch Ưng sợ hãi quác lên vang dội. Không thấy chàng cử động nó định bay về

báo tin cho đoàn người Lý Bách. Nhưng Kiếm Vương đã xuất hiện, ông ẩn cư trong

khu rừng này đã hơn hai mươi năm, nghe tiếng chim ưng bi thiết nên ra xem thử.

Kiếm vương thấy con chim ưng lông trắng đang đậu cạnh một thi hài trên chạc ba

cây. Ông tung mình lên, nhận ra chàng thanh niên mặt mũi lem luốc, y phục rách

nát không còn sống.

Kiếm Vương nhớ đến vụ nổ trên đỉnh núi Vỹ Uyên đêm qua, thầm đoán nạn nhân có

liên quan. Kiếm Vương thăm mạch xong, vội vã đem Thuyên Kỳ về căn trúc xá cách

đó hơn dặm. Linh cầm lặng lẽ bay theo.Ông đặt chàng nằm xuống giường, phát giác

thắt lưng chàng có bao bảo kiếm đen xì. Kiếm Vương xem kỹ, nên cười hài lòng ,

bắt tay trị thương cho chàng trai.

Đến chiều, Thuyên Kỳ hồi tỉnh. Chàng biết lão nhân râu bạc năm chòm này là người

ơn của mình, định xuống giường lạy tạ.

Lão nhân khoát tay, hiền hòa bảo :

Bất tất đa lễ, thương thế của thiếu hiệp chưa khỏi hẳn, cứ nằm mà trò chuyện

với lão phu cũng được.

Bạch Ưng từ ngoài bay vào thả xuống một con thỏ béo mập, rồi lại bay đi ra. Lão

nhân cười ha hả nói : Con Bạch Ưng này thật là thông minh, biết bắt thú nuôi

chủ nhân !

Thuyên Kỳ nén đau cung kính nói :

Tiểu bối là Thẩm Thuyên Kỳ, xin đội ơn cứu tử. Mong tiền bối cho biết đại danh

.

Lão nhân áo nâu vuốt râu cười đáp : Lão phu tên gọi Trường Lưu Khanh.

Thuyên Kỳ chăm chú nhìn đôi mắt tím nhạt, nhớ ra một người :

Dám hỏi tiền bối có phải chính là Tử Nhân Kiếm Vương ?

Lão nhân giật mình :

Lão phu ẩn cư đã hơn hai mươi năm, thiếu hiệp tuổi còn trẻ sao lại nhận ra ?

Tiểu bối tháng trước có nghe Nam Hải Lão Tổ nhắc đến. Trong thiên hạ làm gì có

đến hai người mắt tím mà mang họ Lưu ?

Kiếm Vương nghiêm nghị hỏi

Thật ra thiếu hiệp là đệ tử của bậc cao nhân nào, mà trong người lại có đến sáu

mươi năm công lực ?

Cung bẩm tiền bối, Kỳ nhi gặp duyên, theo bí kíp mà tự luyện, chứ chưa hề có sư

phụ.

Kiếm Vương hài lòng, cầm thanh tiểu kiếm hỏi chàng : Thiếu hiệp có được vật này

trong trường hợp nào ? Thuyên Kỳ ngượng ngùng đáp :

Tiểu kiếm này do Xuân Phong Đế xuân phá núi tìm ra. Năm trước lão bắt giam tiện

thê, tiêu bối vào Xuân Cung giải cứu nàng, tiện tay trộm của lão.

Kiếm Vương mỉm cười :

Chẳng có gì áy náy cả, phải có duyên với thần vật thì mới giữ được. Thật ra

thanh kiếm này là của sư phụ lão phu.

thanh kiếm này là của sư phụ lão phu.

Nếu vậy tiểu bối xin hoàn lại.

Kiếm Vương lắc đầu, suy nghĩ một lúc, dịu giọng hỏi chàng :

Thiếu hiệp có bằng lòng nhận lão già sắp chết này làm sư phụ không ?

Thuyên Kỳ thấy lão dung mạo đoan chính, cốt cách thần tiên liền sanh lòng kính

ngưỡng, gượng ngồi im, sụp xuống đất lạy chín lạy : Đồ nhi khấu kiến sư phụ.

Kiếm Vương thấy máu miệng chàng rỉ ra, vội đỡ dậy, đút vào miệng chàng một viên

linh đan màu trăng thơm mùi nấm. Lão từ tốn bảo : Đồ đệ hãy tọa công để sức

thuốc tan nhanh.

Nửa canh giờ sau, Thuyên Kỳ xả công, nghe cơ thể thư thái, sung mãn như chưa hề

thọ thương. Chàng phấn khởi chấp tay hỏi

Sư phụ cho đồ nhi uống loại linh đan gì mà thần hiệu như vậy ?

Lưu lão mỉm cười đáp :

Đó là loại Linh Chi Bảo Mệnh Đơn.

Từ đó chàng lưu lại khu rừng luyện kiếm. Chàng ngạc nhiên không thấy sư phụ kèm

dạy mình kiếm chiêu, mà chỉ bắt mình tìm ra những sơ hở trong kiếm pháp của ông

mà giải phá.

Sau nửa tháng, Thuyên Kỳ đã phá hơn được ngàn chiêu kiếm mà Lưu Thừa Khanh đã

đưa ra. Lão hân hoan nói :

Không ngờ ngươi hoàn thành công phu Tâm Nhãn Kiếm nhanh như vậy, từ nay mặt

ngươi vừa nhìn thấy kiếm chiêu của đối phương là tâm đã máy động đưa kiếm ra

giải phá. Dù đứng trước ngàn mũi tên cũng không bỏ sót một. Ngay Nam Hải Lão Tổ

cũng không thể đả bại được ngươi.

Thuyên Kỳ thắc mắc, đem chiêu Thiên Kiếm Vô Tâm ra biểu diễn và hỏi họ Lưu:

Sư phụ, như chiêu này thì người giải phá như thế nào ?

Kiếm Vương cười bảo :

Chiêu kiếm này có thể gọi là tuyệt học hãn thế, nhưng vẫn có hai chỗ sơ hở. Lão

bèn chỉ cho chàng. Thuyên Kỳ thức ngộ, rất khâm phục Kiếm Vương. Lão cười hỏi

Môn Tâm Nhãn Kiếm là công phu Thủ mạng cao nhất , không thể dùng tấn công địch

thủ. nếu đối phương không chịu ra chiêu thức thì lấy gì mà giải phá ? Bởi vậy

trong Kiếm Đạo còn có phép Ngự Kiếm để tấn công. Tuyệt học của Nam Hải Lão Tổ và

Võ Đế thuộc trường phái này.

Thuyên Kỳ cười đáp :

Phải nói là Thủ trung hữu sát cơ, nếu luyện Tâm Nhãn Kiếm đến mức đại thành,

chỉ vung tay gươm đã xuyên qua chỗ hở lấy mạng địch nhân.

Kiếm Vương dơ ngón cái khen ngợi :

Kiếm Đạo nhờ có ngươi mà khỏi thất truyền !

Thuyên Kỳ đã kể cho sư phụ nghe về cục diện giang hồ, và kế hoạch hóa thân để

đối phó với Gia Cát Tâm. Chàng ở với Kiếm Vương đúng hai mươi ngày mới từ giã.

Trước lúc lên đường, chàng nhìn đôi mắt tím nhạt của ông, cười bảo :

Giá mà đồ nhi cũng luyện được công phu Tâm nhãn như sư phụ, thì chẳng ai có thể

nhận ra.

Lão cười khà khà, đưa tay lên mắt lấy ra hai mãnh pha lê trong suốt, đôi mắt trở

lại bình thường. Lão gắn vào cho chàng rồi nói : Thế gian làm gì có người mắt

tím ! Ngày còn trẻ, ta ra bờ biển Quảng Châu chơi gặp bọn người Tây Dương mắt

xanh nên nảy ra ý định tinh nghịch, tìm cho được loại pha lê mỏng màu tím nhạt,

gắn vào mắt để khác người. Lúc đầu rất khó chịu, nhưng sau sẽ quen đi.

Thuyên Kỳ mừng rỡ, để Bạch Ưng và Tiểu Kiếm lại cho Kiếm Vương rồi lấy thanh Tử

Kiếm, hóa trang lên đường đến Tây An gặp Vi lão.

***

Thu Trinh nghe xong cố sự, cắn vào vai chàng một cái đau điếng, trách móc : Chỉ

vì chàng mà bao người thương tâm. Chàng đã chết hai lần rồi còn gì? Thuyên Kỳ

suýt xoa vết cắn, tạ lỗi bằng nụ hôn dài. Biết phu tướng lại muốn phá thành đoạt

lũy, Thu Trinh e thẹn lăn ra xa, than thở : Chàng hãy để dành sức lực mà đối

phó với mỹ nhân áo tím của Thiên Diện Bang, Thiếp buồn ngủ lắm rồi !

Hai người ngủ vùi đến cuối giờ thìn hôm sau mới thức giấc. Tần Công và Tần mẫu

đang ngồi chờ bên bàn điểm tâm, thấy ái nữ đã khôi phục dung mạo thật, họ cười

bảo : Hiền tế quả là lợi hại nên lột được mặt nạ Trinh nhi.

Cả hai ngượng ngùng ngồi xuống. Lát sau Đầu Đà và Thần Thâu cũng được thị tỳ mời

đến. Trịnh Cốc thấy mặt Thuyên Kỳ, sụp xuống nghẹn ngào : Thuộc hạ tưởng không

còn được thấy hội chủ.

Chàng súc động đứng dậy đỡ lão lên xiết chặt vai :

Ân tình của Trịnh huynh và anh em huynh đệ Hội, ta chẳng dám quên !

Bạch Nhật Thần Thâu từ ngày theo phò Thuyên Kỳ lập nhiều chiến công, được các

đại nhân vật trong võ lâm xưng huynh gọi đệ, không còn mang tiếng là tên trộm

già bất hảo nữa. Lòng lão vô cùng tri ân Hội chủ. Lúc nghe tin Thuyên Kỳ thảm

tử, lão đau khổ, chỉ hận không được chết thay cho chàng.

Thạch Đầu Đà nhận ra Thu Trinh, vỗt trán cười bảo : Té ra Tần lão huynh và đại

tẩu định thử lòng hiền tế.

Cùng điểm tâm xong, Thuyên Kỳ trình rõ kế hoạch của mình cho Tần Công nghe. ông

tư lự một lúc rồi nói : Cách đây ba dặm có một xưởng tinh luyện vàng từ Kim Sa,

thuộc tài sản Tần gia trang. Bốn bề cây cối um tùm, lại có quân triều đình canh

gác cẩn mật. Hiện nay xưởng đóng cửa vì Kim Sa từ Nam Lĩnh hơn tháng sau mới về

đến. Quần hào có thể dùng nơi ấy làm bản doanh rất thuận lợi.

Ngay trưa hôm đó, Trịnh Cốc cầm Trúc phù vào thành Diên An điều động mười tên

khất cái lanh lợi cùng lão đến chân núi Đại Ba Sơn do thám và giữ liên lạc với

Thuyên Kỳ.

Sáng sớm ngày mùng bảy tháng chạp, Thuyên Kỳ trở lại dung mạo Tần Hán Biệt, âm

thầm cùng Lôi Hỏa Đầu Đà rời Tần gia trang đến Xuân Cung.

Dù biết rằng Gia Cát Tâm chỉ giỏi nghề dịch dung, chứ chưa học cách khám phá,

chàng vẫn cẩn thận dùng một loại keo đặc biệt dán chặt mặt nạ da người . Đầu giờ

ty, họ đến nơi, Thuyên Kỳ lạnh lùng bảo bọn võ sĩ gác cửa : Các ngươi vào bẩm

với bang chủ rằng có Lôi Hỏa Đầu Đà và Tử Kiếm Tần Hán Biệt đến bái kiến.

Một tên cung kính vòng tay bẩm :

Tử Duyên cô nương đã có dặn trước, tiểu nhân sẽ dẫn đường cho nhị vị. Chàng

ngạc nhiên nhận ra các cạm bẫy trên đường vào được gỡ bỏ. Khu vực nội cung cũng

được mở thêm nhiều cửa sổ trên trần nên rất sáng sủa, thông thoáng. Rải rác đó

đây còn có những chậu hoa tươi thắm. Không gian thoang thoảng mùi son phấn nồng

nàn.

Họ an tọa, uống chưa cạn chén trà thì Tử duyên đã đến. Nàng duyên dáng nghiêng

mình thi lễ : Bang chủ mong chờ nhị vị như ruộng hạn mong mưa. Người đang tắm

gội lát nữa sẽ ra ngay.

Đầu Đà nóng nảy hỏi :

Gia Cát Tâm đâu không ra chào Phật gia ?

Tiếc là quân sư vừa mới rời tổng đàn hai hôm trước. Tử Kiếm nhiều mày hỏi nàng

:

Xuân Phong Đế quân giữ chức vụ gì trong Thiên Diện Bang ?

Nàng chưa kịp trả lời thì tiếng châu ngọc khua vang, mùi xạ hương tỏa ra ngào

ngạt, bang chủ xuất hiện.

Đó là một nữ nhân mặc cung trang bằng sa trắng mỏng manh. Trên mái tóc và chân

tay là những chuỗi ngọc quýp hản chiếu ánh dương quang rực rỡ Thân hình tuyệt mỹ

ẩn hiện dưới bộ xiêm y mỏng tựa cánh chuồn.

Nhan sắc nàng kiều diễm phi thường, tuy thiếu nét đoan trang tôn quý, nhưng dư

thừa mỹ lực. Dung mạo kia không xa lạ gì với Tần Hán Biệt, nàng chính là Động

Đình Tiên Tử Khổng Lan, dâm nữ số một võ lâm và từng là Cửu phu nhân của Xuân

Cung.

Khổng Lan cười tươi như hoa nở :

Bổn bang chủ để hai vị phải chờ lâu, thật đắc tội !

Nàng bước đến ngồi xuống bàn, Lôi Hỏa Đầu Đà nhìn rõ đôi ngọc phong to tròn,

khêu gợi sau lớp sa, lão bối rối quay đầu sang phía khác.

Nhưng Hán Biệt chẳng hề động đến, đôi mắt tím nhạt nhìn thẳng vào khuôn mặt

Khổng Lan. Chàng lạnh lùng hỏi : Bang chủ cho mời bọn tại hạ đến đây có điều

chi chỉ giáo ?

Nàng liếc chàng tình tứ :

Tiện thiếp nghe giang hồ truyền tụng thiếu hiệp võ công cái thế, mới xuất đạo

mà đã qua được mấy trăm chiêu với Nam Hải Lão Tổ. Thiếp muốn mời chàng tham gia

Thiên Diện Bang để cùng mưu bá nghiệp .

Tử Kiếm trầm ngâm một lúc, ngạo nghễ trả lời :

Tại hạ đồng ý, với điều kiện chỉ ở dưới quyền bang chủ và trên tất cả những

người còn lại.

Nàng nhăn mặt :

Chuyện này có lẽp hải chờ phó giáo chủ Tống Linh quân và quân sư về đến mới

quyết định được. Nhưng thiếp cho rằng không có gì trở ngại !

Lôi Hỏa Đầu Đà rổn ràng hỏi :

Thế bang chủ sẽ xếp Phật gia vào chức vụ nào ?

Thiếp xin mời lão gia đảm nhiệm vai trò đại hộ pháp.

Thạch Hào hài lòng : Như thế cũng được !

Khổng Lan đứng dậy cáo từ :

Mời nhị vị vào khách xá tắm gội, nghỉ ngơi, thiếp còn bận chút việc !

Trên đường đi Tử Kiếm quan sát thấy trong cung chỉ có khoảng bốn chục tỳ nữ và

hai mươi võ sĩ. Bọn nam nhân mặt mũi xanh sao, mặt lờ đờ. Tự nhủ nhân thủ Thiên

Diện Bang chắc tập trung nơi khác.

Vào phòng chờ Tử quyên đi khỏi, Tần Hán Biệt bảo Đầu Đà :

Thạch lão ca luyện môn công phu Hấp Dương Đạo Âm nên chắc cũng nhận ra bọ võ sĩ

bị hút cạn nguyên dương chứ ?

Lão lắc đầu, cười khổ :

Bao năm nay, thiên hạ vẫn lầm lẫn cho rằng công phu đó của ta. Thật ra tà pháp

ấy là của Hỏa Tinh xuân, một cao thủ vùng núi ly sơn, nằm ngay đường ranh giới

giữa hai tỉnh Hà Bắc Tuy Viễn.

Nhưng sao Gia Cát tâm lại luyện được tà pháp này ? Đầu Đà giật mình :

Ta đâu biết ! Thấy công lực hắn tăng đến vượt bực, ta hỏi thì hắn nói nhờ ăn

Ngũ Sắc Lý Ngư.

Họ tần cười nhạt :

Hắn đã lừa lão ca rồi đó. Công lực hắn có được là do hút của Thiên Diện Nhân

Yêu, người đã dạy hắn võ công và thuật hóa trang.

Lão băn khoăn hỏi chàng :

Nếu Gia Cát Tâm và Ma Đăng Thần Quân liên thủ, ngươi có địch lại chúng không?

Hán Biệt tư lự rất lâu mới đáp :

Tiểu đệ không sợ, nhưng chỉ e nội tình Thiên Diện Bang còn có điều bí ẩn. Vì

Động Đình Tiên Tử không đủ tư cách để cầm đầu hai nhân vật cự phách kia. Có lẽ

sau lưng Khổng Lan còn có người đỡ đầu ? Nhân vật này mới thực sự đáng sợ !

Gần ngọ, tỳ nữ mang đến cho họ một mâm cơm thịnh soạn và vò rượu năm cân. Tân

Hán Biệt nếm thử, thấy không có gì lạ mới cùng Đầu Đà ăn uống. Thạch lão ăn

Hán Biệt nếm thử, thấy không có gì lạ mới cùng Đầu Đà ăn uống. Thạch lão ăn

xong, theo thói quen lên ngủ trưa. Còn Hán Biệt chấp tay sau lưng dạo khắp Xuân

Cung.

Cảnh quan nơi đây đã thay đổi nhiều, lộng lẫy và xin đẹp hơn xưa. Chàng thầm

khen Khổng Lan là người có óc thẩm mỹ tinh tế.

Mối băn khoăn về nhân vật ẩn mặt đè nặng trong lòng. Chàng đoán rằng người ấy

chính là kẻ mà Động Đình Tiên Tử chạy đến nương tựa, sau khi bôn đào khỏi Xuân

Cung hai năm trước.

Lúc đầu, chàng và Thu Trinh cứ ngỡ Khổng Lan đến Thu Cung. Nhưng sau khi thấy

Thu Diệp Đế Quân liên kết với Xuân Phong Đế xuân trong chiến dịch săn bắt Địa

Long, chàng biết mình đã lầm.

Chợt thính giác tinh nhậy của chàng nhận ra sau lưng có bước chân người. Chàng

quay lại, nhìn thấy Tử quyên tỳ nữ thân cận của Khổng Lan. Nàng vẫn mặc bộ cung

trang màu tím nhạt, dung nhan kiều mỹ, nhưng chẳng thể so với chủ nhân.

Tử quyên nghiên mình nói :

Bang chủ cho mời thiếu hiệp đến uống chén trà thơm !

Chàng gật đầu, lẵng lặng bước theo. Nàng dừng bước trước một tòa tiểu xá, có

hàng chậu hoa thước dược, mỉm cười bí ẩn : Thiếu hiệp tùy tiện, nữ tỳ xin lui

gót.

Hán Biệt vén rèm châu bước vào. Nơi đây là khuê phòng của bang chủ. Chàng nhận

ra điều này nhờ chiếc giường nệm bông trải khăn hồng nhạt và bàn trang điểm cạnh

bên.

Khổng Lan đang ngồi bên bàn bát tiên đứng dậy tươi cười :

Tiện thiếp không biết uống rượu nên mượn chén trà tiếp đãi bậc anh hùng ! Họ

Tần thản nhiên ngồi xuống ghế. Bản năng sinh tồn báo cho chàng biết hiểm họa

đang lởn vởn đâu đây. Tiên Tử châm trà, hương thơm bát ngát. Chàng tin vào công

lực bản thân và tác dụng giải độc của nội đan nên nâng chén nh ấp thử một hớp.

Khổng Lan cũng uống, đôi mắt đẹp mê hồn say đăm nhìn gương mặt anh tuấn của

người đối diện.

Hán Biệt mở lời :

Tại hạ vẫn chưa được biết phương danh của bang chủ ? Nàng mỉm cười để lộ hàm

răng trắng đều như ngọc : Tiện thiếp tên gọi Khổng Lan !

Chàng nheo mặt hỏi :

Động Đình Tiên Tử Khổng Lan ? Nàng gật đầu, Hán Biệt hỏi tiếp :

Ngày ấy, Tiên Tử rời Xuân Cung rồi ẩn dật nơi nào ? Tiên Tử giật mình nhưng vẫn

đáp :

Tiện thiếp chán ghét lão họ Tả, nên về nương tựa người thân ở Ly Sơn. Giờ đây

họ Tần đã biết rõ ai là người đỡ đầu cho Thiên Diện Bang.

Khổng Lan trót một chung trà thứ hai, nhãn thần thoáng lóc lên vẻ kỳ lạ. Tần Hán

Biệt không nhận ra, vô tình đưa lên uống một hớp. Lát sau, chàng nghe bồi dục

bừng bừng, vội vận công trấn áp. tự nhiên, Âm Dương Thần Công đã trục được chất

Xuân ra ngoài cơ thể.

Khổng Lan không biết điều này, nàng cũng uống cùng một loại thuốc kích thích như

chàng nên mặt đỏ hồng, mặt toả ngời những tia thèm khát.

Không thấy đối phương vồ vập lấy mình, nàng đứng dậy mỉm cười tình tứ : Tiện

thiếp vẫn tự hào trời phú cho một thân hình tuyệt mỹ, nay xin nhờ pháp nhãn của

bậc anh hùng thưởng lãm và bình phẩm.

Chiếc áo sa mỏng rơi xuống đất, làn da trắng hồng mịn màng và những đường cong

khêu gợi lô lộ trước mặt họ Tần.

Chàng chàng bình thản ngắm nhìn, thầm so sánh với các vị phu nhân của mình.

Khổng Lan luyện công bằng cách rút rỉa chân nguyên nam nhân chứ không chịu khổ

luyện theo lối thông thường. Vì vậy, thân thể không săn chắc, gọn gàng bằng bọn

Thu Trinh.

Xuân dược đã đẩy dục hỏa bùng lên, Tiên Tử không thể chờ đợi được nữa, bước đến

bên họ Tần run rẩy nói : Chẳng lẽt hiếu hiệp chê thiếp xấu xí nên chẳng hề động

tâm ?

Nàng sa vào lòng Hán Biệt, điên cuồng hôn hít khắp gương mặt anh tuấn, cố kích

động chàng. Hán Biệt cười nhạt : Tiên Tử là mỹ nhân hiếm có và tại hạ cũng

chẳng phải loài gỗ đá vô tri. Nhưng chẳng qua không thích thủ đoạn dùng Xuân

dược của nàng mà thôi !

Khổng Lan giật mình tha thiết van xin :

Tiện thiếp chỉ muốn chàng được thêm hưng phấn, chứ không có ý làm hại. Nhưng

nếu chàng không giúp thiếp, dục hỏa công tâm thiếp sẽ chết mất.

Sao nàng không gọi đám võ sĩ ?

Tiên Tử sợ hãi thú nhận :

Bọn chúng đã bị thiếp hút hết nguyên dương, chẳng còn biết hứng thú với nữ nhân

nữa.

Hán Biệt cười khẩy :

Vậy là nàng cũng định hấp thụ chân nguyên của ta phải không ?

Thiếp xin thề không hề có ý đó. Vì chàng sẽ cùng bọn thiếp trấn áp võ lâm. Tinh

Quân đâu cho phép thiếp hủy hoại công lực của chàng.

Nói xong nàng sụp xuống ôm chân chàng khóc lóc, khẩn cầu.

Hán Biệt dù cực kỳ chán ghét dâm nữ, nhưng cũng chẳng thể để nàng chết vì Xuân

dược, làm thất bại kế hoạch của chàng. Họ Tần thở dài, cúi xuống bồng Khổng Lan

bước về phía giường.

Chàng cố tình tưởng tượng mình đang gần gũi Thu Trinh để có thể động tình. Nhưng

khi vào trận, chàng không cách nào khiêm mãn được. Khổng Lan liên tục rùng mình

chìm trong bể hoan lạc. Nàng đã kinh qua nhiều cuộc ái ân, nhưng chẳng ai có thể

so sánh với họ Tần.

Khổng Lan mãn nguyện, ứa nước mắt thỏt hẻ : Thiếp chỉ hận không được gặp chàng

sớm hơn !

Hán Biệt gỡ vòng tay bạch tuộc, định mặc lại y phục rồi trở về phòng. Nhưng

Khổng Lan đã giữ lại : Khoan đã, chàng không muốn chuyện trò với thiếp một lát

hay sao ?

Họ Tần muốn nhân dịp này dò xét nội tình Thiên Diện Bang nên nằm lại. Khổng Lan

say đăm ôm lấy lồng ngực vâm vỡ, rắn chắc của chàng thủ thỉ : Thiếp sẽ thưa với

Tinh Quân cho chàng được làm đệ nhất phó bang chủ để chúng ta được gần nhau.

Hán Biệt giả vờ hỏi Tinh Quân là ai ?

Hỏa Tinh Quân Khổng Thư là thúc phụ của thiếp. Lão tu luyện ở Ly Sơn đã mấy

chục năm, võ công thần sầu quỷ khốc. Lão lại sở hữu một mỏ vàng lớn trong lòng

núi. Gia Cát Tâm là đệ tử chân truyền của Tinh Quân. Lão nuôi mộng thống trị võ

lâm nên cung cấp tài lực thành lập Thiên Diện Bang. Thiếp dù là Bang chủ, nhưng

mọi việc phải thông qua thúc phụ.

Hán Biệt dò hỏi

Ma Đăng Thần xuân và Gia Cát Tâm đi đâu mà không có mặt ở tổng đàn ?

Họ đang cùng U Linh Đế xuân huấn luyện đội U Linh Quỷ Sứ nơi sơn cốc trong rặng

Thái Hoàng Sơn. Có lẽ nữa tháng nữa mới thành công.

U Linh Quỷ Sứ lợi hại ra sao ?

Khổng Lan đắc ý nó i :

Bọn U Linh này toàn thân đầy chất độc, không sợ đao kiếm thông thường. Thân

pháp nhanh như điện, thanh đao trong tay bọn chúng cũng tẩm loại độc kiến Huyết

Phong Hầu.

Hán Biệt không cần hỏi rõ vị trí sơn cốc vì sợ Tiên Tử nghi ngờ. Nhưng chàng

cũng đoán rằng đó chính là nơi ngày xưa Độc Thánh giam giữ Tống Linh xuân. Chàng

bảo Khổng Lan : Nếu vậy ngày mai tại hạ sẽ rời Xuân Cung đến Lạc Dương thăm một

cố hữu của gia sư. Nữa tháng sau tại hạ sẽ có mặt.

Khổng Lan buồn rầu hỏi

Sao chàng không ở lại vui vầy với thiếp rồi chờ Gia Cát Tâm về ? Thiếp chẳng

muốn xa chàng một chút nào cả.

Hán Biệt lạnh lùng bảo :

Đệ tử của Kiếm Vương sao có thể vì sắc dục mà quên việc ân sư giao phó. Sự đời

vẫn éo le, cái gì càng khó nắm giữ khiến người ta ham muốn. Khổng Lan cả đời

chưa bị một nam nhân nào hờ hững, ngay Gia Cát Tâm cũng quỳ dưới chân nàng van

xin chút ái ân. Thế mà họ Tần chẳng chút động tâm, khiến Khổng Lan càng say đăm.

Nàng thẹn thùng nói :

Chiều nay, thiếp sẽ bày tiệc tẩy trần, chàng vui với thiếp một đêm rồi hãy lên

đường.

Hán Biệt gật đầu, gỡ vòng tay Tiên Tử rồi xuống giường, Khổng Lan nằm sấp, say

mê ngắm thân hình cường tráng, cuồn cuộn những bắp thịt của chàng. Nàng bật nói

: Nếu chàng không chê thiếp có quá khứ xấu sa, Khổng Lan này nguyện suốt đời

hầu hạ, không nhìn nữa mặt đến bất cứ nam nhân nào trên thế gian nữa.

Hán Biệt chẳng đáp lời, quay mình đi thẳng ra ngoài. Động Đình Tiên tử úp mặt

khóc vùi, nàng chưa bao giờ cảm thấy mình yêu thương một người đàn ông nào đến

thế.

Họ Tần về đến phòng thì Đầu Đà đã thức giấc từ lâu. Ông nóng ruột hỏi : Hiền đệ

đi đâu mà lâu quá vậy ?

Chàng mỉm cười kể lại mọi chuyện. Đầu Đà giơ ngón cái lắc đầu khen : Đáng phục

thật ! Nếu gặp ta thì đã thua con hồ ly ấy rồi.

Hán Biệt hỏi lão :

Bản lãnh của Hỏa Tinh quân thế nào, sao lão lại cho Gia Cát Tâm đến bái lão ca

làm sư phụ ?

Đầu Đà đấm ngực kêu trời :

Chết ta rồi ! Nếu lão lấy được Lôi Hỏa Kim Y để phối hợp với pho Lôi Hỏa Kiếm

Pháp thì chẳng ai địch nổi. Kim Y ngoài công dụng bảo vệ cơ thể còn phản chiếu

ánh sáng của Lôi Hỏa Kiếm làm chói mắt địch thủ.

Hán Biệt thắc mắc :

Giữa lão ca và Linh quân có quan hệ thế nào ? Đầu Đà cười buồn đáp :

Ta là sư huynh của lão, ta học chưởng pháp còn lão học kiếm. Tiên sư ban tặng

Kim Y cho ta và Lôi Hỏa Kiếm cho lão. Sau ngày tiên sư tạ thế, lão đã mấy lần

tìm cách đoạt Kim Y nhưng đều thất bại, cuối cùng lão lại cho Gia Cát Tâm đến

thụ giáo để

đoạt bảo y.

Trời vừa sụp tối, Tử quyên đến mời hai người ra dự yến. Chỉ có mình Khổng Lan

tiếp đãi họ. Nàng đã bỏbộ áo mỏng manh khêu gợi mặc cung trang khuê nữ bằng lụa

hồng kín đáo.

Tan tiệc, Đầu Đà biết ý giả say về phòng trước. Động Đình Tiên Tử đứng lên nhỏ

nhẹ :

Mời thiếu hiệp vào dùng trà với bổn bang chủ !

Tần Hán Biệt vẫn mang bộ mặt lạnh lẽo như sương, đi theo nàng.

***



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận