Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng


Ánh nắng xuyên qua

khung cửa sổ bằng gỗ của khách sạn chiếu vào trong phòng, thiết kế

đơn giản nhưng không khô khan mang đến cho căn phòng nhỏ một sinh khí

linh động.


Hinh Ý xoay người trên

giường, trông thấy ánh nắng hắt vào bệ cửa, biết rõ lúc này nhất

định là sáng sớm, nhưng mà say rượu làm cho đầu cô rất đau, vén chăn

qua khỏi đầu một lần nữa, lại trằn trọc một lát mới đứng lên, đi

về phía phòng tắm.


Sau khi rửa mặt xong cô

đến trước cửa sổ, ngẩn người nhìn những trái nho xanh xanh, dường như

thật sự không nghĩ ngợi gì, nhưng mà lông mày lại nhẹ nhàng nhíu

lại.


Lối đi cầu thang của

khách sạn nhỏ không rộng, cùng lắm cũng chỉ có thể cho hai người

lọt qua.


Hinh Ý lưng đeo túi,

nhìn người đàn ông vừa đâm đầu vào, cảm thấy rất quen mặt, hình như

đã gặp ở đâu đó?


Người đàn ông mặc áo

sơ mi cùng quần tím, nhưng lại không thể che giấu sức hấp dẫn mãnh

liệt, đây là một người đàn ông đẹp trai, tóc rất ngắn, mũi cao cao,

đôi mắt cũng rất đẹp, tinh tế mà thật dài, đây chính là kẻ đào hoa

mà mọi người hay nói nha!


Hinh Ý không có thói

quen dò xét người khác, chẳng qua là trong lúc này không gian quá

hẹp, lại có lẽ hơi thở của anh ta quá mạnh nên giờ phút này cô cũng

đang cẩn thận quan sát anh.


Có lẽ trên người của

người đàn ông này cô cũng ngửi được một mùi hương quen thuộc, cũng

chỉ có một chút như vậy thôi cũng đủ làm cho cô không cách nào kìm

chế được mà chìm đắm vào nỗi nhớ đối với người kia.


Đôi mắt của Vũ Chính

cũng rất đẹp, sâu như biển rộng, nhưng mà có lẽ là quá sâu nên khuôn

mặt lại cất giấu điều gí đó mà cô không rõ. Mà anh ta, cũng giống

vậy làm cho người ta không thể nắm bắt được.


Người kia cũng nhìn

về phía Hinh Ý, Hinh Ý đành phải bước thật nhanh xuống đầu cầu

thang, không ngờ tới người đàn ông kia lại mở miệng nói: “Tôi còn

tưởng em thật sự nhớ ra tôi, Xin.”


Hinh Ý kinh ngạc, anh

ta biết tên mình, “Rất xin lỗi, tiên sinh, anh là?” Trong đầu cô thật

sự không có chút ấn tượng nào về anh, ngoại trừ mùi hương quen

thuộc.


Người đàn ông kia nở

nụ cười, vẻ mặt buồn cười nói: “Tôi là Dư Chân! Ngày hôm qua em uống

say, ôm tôi thật chặt không chịu buông, còn gọi tên của tôi, không nhớ

ra sao?”


Dư Chân nhìn cô gái

tóc ngắn bồng bềnh giống như một đóa hoa dại xinh đẹp thôn quê trước

mắt, có cảm giác ưa thích nói không nên lời, tuy tối hôm qua cô uống

rượu nôn ra đầy người mình.


Hinh Ý nghe cái tên


đó, trên mặt hiện lên một vẻ mất mát khác thường, nhưng mà vẫn mỉm

cười nói: “Thì ra tối hôm qua là anh đưa tôi về, cảm ơn.” Không muốn

để cho người đàn ông này gợi cô nhớ đến Vũ Chính, cô xoay người đi

xuống lầu.


Mà Dư Chân lại hiểu

lầm Hinh Ý cho rằng mình tối hôm qua thừa dịp cô say rượu mà làm

chuyện gì nên bước nhanh đến cản đường cô, “Tiểu thư, tối hôm qua tôi

chỉ đưa em về khách sạn thôi, thật sự không làm gì cả!” Tuyệt đối

không thể để cho cô gái xinh đẹp này hiểu lầm anh là một con sói háo

sắc.


Vẻ mặt Hinh Ý khó

hiểu nhìn anh, cuối cùng nhịn không được cười xòa, “Tiên sinh, tôi

không hiểu lầm anh đâu.”


Dư Chân không tin, “Vậy

sao cô trông thấy tôi thì như đang gặp quỷ vậy?”


Hinh Ý bất đắc dĩ

nhìn đồng hồ trên tay, “Tôi muốn vào trong trấn đón xe lửa rời đi lúc

1h.” thật ra thì cô không cần phải nói với anh những điều này, nhưng

mà người đàn ông này cũng rất thú vị.


Dự Chân lập tức chỉ

vào ba lô trên lưng anh nói: “Chúng ta cùng đường, tôi cũng muốn vào

thị trấn đón xe lửa. Tiếp theo em muốn đi đâu?”


Hinh Ý do dự, đang

nghĩ không nên đi cùng đường với một người mới chỉ quen được một

ngày.


Du Chân bị cô ép nên

lấy giấy chứng minh từ trong ví ra cho cô xem nói: “Tôi là công dân hợp

pháp của Hợp chủng quốc Hoa Kì, hơn nữa còn là một đồng hương lương

thiện của cô.”


Hinh Ý bị anh trêu

chọc nên chỉ có thể cúi đầu cười.


“Tôi thật sự không

phải người xấu.” Anh vô cùng nghiêm túc nhìn cô.


“Tiếp theo tôi muốn

đến bờ biển Perth.” Hinh Ý nghĩ anh

cũng không thể nào là người xấu, bởi vì nhìn quần áo và hành lí

của anh thì cũng biết anh là một chuyên gia du lịch.


“Trùng hợp vậy sao,

tiếp theo tôi cũng muốn đến bờ biển Perth nha! Đã thế thì chúng ta

có thể làm một đôi bạn cùng đồng hành nha!” Thật ra thì anh căn bản

không có đích đến nào cho nên cứ nói bừa như vậy.


Hinh Ý không để ý đến

anh, bước nhanh về phía trước, chỉ bỏ lại một câu, “Tùy anh.”


Trên thực tế cô cũng

không muốn đi cùng anh, cho dù anh không phải người xấu nhưng mà cô muốn

đi một mình yên tĩnh mà suy nghĩ về chuyện của mình.


Dư Chân cũng chết không

biết xấu hổ chạy theo cô, thật vất vả trên hành trình tịch mịch này

mới phát hiện ra một bảo bối, anh sẽ không bỏ qua đâu!


Nhưng mà chưa từng có

cảm giác thất bại như vậy, từ khi bắt đầu lên xe lửa đến bờ biển


Perth, Hinh Ý đều không nói với anh câu nào, thậm chí còn không thèm

liếc nhìn anh.


Ở trên đường Hinh Ý

chỉ ngắm cảnh, chụp ảnh, ngẫu nhiên ngẩn người, nhớ tới người kia,

người làm cho lòng mình đau đớn.


Lúc xe lửa ngừng lại,

Hinh Ý theo đi xuống, cũng không liếc mắt nhìn Dư Chân.


Dư Chân thật sự bị đả

kích không nhẹ, anh cũng không tin vào chuyện vừa gặp đã yêu gì đó,

nhưng mà tuy chính mình cũng không phải người mà ai gặp cũng đã

thích nhưng cũng được xem như là người có duyên trong mắt mọi người

nha, hơn nữa khuôn mặt kia cũng rất hoàn hảo, xung quanh cũng không ít

cô gái vây quanh. Nhưng mà hôm nay lại bị lạnh nhạt, thật là chưa từng

bị như thế.


Bãi biển trải dài

khoảng dài dặm, Hinh Ý chân trần chân trần đứng trên bãi cát ngắm

nhìn nước biển Ấn Độ Dương xanh biếc. Bãi biển Perth quả nhiên danh

bất hư truyền, cát trắng mịn màng, nước biển êm ả, xa xa còn có đám

người du lịch đang đùa nghịch, thật là có ma lực có thể làm cho

người ta quên mất phiền não.


Nhưng mà, Hinh Ý không

hề tham gia bất kì hoạt động nào, cũng không xuống nước, chỉ lẳng

lặng ngồi trên bờ, để mặc cho những cơn sóng biển lên xuống đánh vào

chân mình, ngơ ngác nhìn biển rộng, dáng vẻ như đang có điều gì suy

nghĩ.


Một người đi đến bên

cạnh mình ngồi xuống, Hinh Ý không quay đầu lại, hơi liếc mắt đã

biết rõ là người kia.


“Đến một bãi biển

xinh đẹp như vậy, không phải em chỉ muốn ngồi đây thưởng thức biển

rộng thôi đấy chứ?” Dư Chân giống như một người đã quen biết Hinh Ý

từ rất lâu nói.


Hinh Ý không để ý đến

anh, đứng dậy muốn rời đi. Anh tranh thủ đuổi theo, “Ít nhất thì hãy

để cho tôi giới thiệu một chút về mình chứ.”


Hinh Ý xuất phát từ

sự lễ phép mà dừng lại.


“Tôi tên là Dư Chân, tên

tiếng Anh là John, lớn lên ở Boston Mĩ…” sau khi anh thao thao bất tuyệt

giới thiệu về mình xong thì vừa cười vừa nói với Hinh Ý: “Giờ thì

đến phiên em.”


Cô không kiên nhẫn nói:

“Hinh Ý” rồi liền mở cửa đi ra.


Dư Chân đuổi theo, “Chỉ

đơn giản như vậy sao? Tôi đã tiết lộ kĩ càng tin tức cá nhân của

mình cho em biết rồi, mà tôi chỉ biết em tên là Tâm Ý, việc này thật

là quá không công bằng nha.” Anh tưởng tên cô là “Tâm Ý”.


Cô có chút buồn cười

nhìn người trước mặt, chính mình cũng không có nói là nhất định

muốn biết thông tin cho tiết của anh ta nha! Tại sao lại cứ quấn chặt


đến người ta như vậy chứ?


Dư Chân nhìn cô gái

xinh đẹp đang nén cười trước mặt, đưa ra lời thỉnh cầu: “Tôi biết một

nơi cách nội thành Perth 8km có một hang động lớn, trong đó có hai

khối đá cao hơn mực nước biển 8m, sừng sững đứng giữa ngàn thước

bọt nước, phát ra tiếng cười điếc tai, làm cho lòng người kinh ngạc,

nhưng chính mình lại không tìm thấy người đồng hành, em có hứng thú

không?”


Hinh Ý nhìn người đàn

ông vẻ mặt thành thật này, trong lòng nhớ đến dáng vẻ của người

đàn ông chỉ biết làm việc kia, lúc anh trở nên chăm chú cũng như vậy,

sắc mặt không hề ngưng trọng, làm cho người ta không có cảm giác căng

thẳng.


Lòng cô lại nặng nề,

sao lại nghĩ tới anh ta chứ? Nhìn lại vẻ mặt cười cười của Dư Chân,

nhẹ gật đầu.


Trong văn phòng

tại lầu 75 tòa nhà hành

chính mới của tập đoàn Giang Lâm ở trong nước, Vũ Chính đang xem báo

cáo lỗ lãi quý này của công ty.


Có người gõ cửa rồi

liền đẩy cánh cửa gỗ nặng nề ra bước vào.


Hà Thư Mẫn mặc một

bộ trang phục công sở của nữ, dưới chân là đôi giày cao gót hiệu Dior

mẫu mới nhất, nhìn vào thì rất giống cách ăn mặc của những nữ nhân

viên công sở.


Vũ Chính nghiêm túc

nhìn vào màn hình LCD 22 inch trên bàn làm việc, khẽ cau mày.


“Hạng mục bất động

sản của Giang Lâm liên tục lỗ trong ba quý liên tiếp, anh không biết

liệu em có thể làm tốt được việc đền bù tổn thất này không.” Vũ

Chính nói lời này cũng không ngẩng đầu lên nhưng giọng điệu lại rất

dọa người.


“Tình hình toàn cầu

hiện nay không được tốt lắm, mà hạng mục đầu tư này đã bão hòa ở

trong nước, lúc này mới bắt đầu…” Hà Thư Mẫn được điều từ tổng bộ

JL đến Giang Lâm giữ chức vụ khá cao, trên danh nghĩa là phó tổng

Giang Lâm nhưng ở trong mắt mọi người thì là người của JL nắm giữ cổ

phần lớn nhất trong Giang Lâm, lời nói của cô nhất định sẽ nặng hơn

tổng tài như Giang Vũ Chính. Nhưng mà giờ khắc này, cô thật sự đang phải

cúi đầu chịu mắng trước mặt Giang Vũ Chính.


“Anh biết đây chỉ

là cái cớ, hoặc là em cần một chút thời gian để giải quyết tình

huống trong nước.” Giọng nói của Vũ Chính lạnh nhạt không chút nhiệt

độ.


Hà Thư Mẫn sợ nhất

chính là dáng vẻ lúc Giang Vũ Chính giải quyết công việc, nghiêm túc

vô cùng, một chút thư thái cũng không có, nhưng mà cô cũng không phải

là người để mặc cho chủ của mình bắt nạt.


“Cho em thời gian một

tháng, em cần một chút thời gian để làm xong công tác quy hoạch cho

hạng mục này. Tin tưởng em, em sẽ không để cho anh thất vọng.” Cô

nghiêm túc nhìn anh.


Vũ Chính cũng thu hồi

dáng vẻ nghiêm túc, ngẩng đầu lên cười với cô, “Anh đương nhiên tin

tưởng vào năng lực của em, còn nữa từ nay về sau các cuộc họp buổi

sáng đều do em thay anh dự họp.”


Hà Thư Mẫn có chút lo

lắng nhìn khuôn mặt tái nhợt của anh, từ hơn nửa năm trước khi cô từ

Mĩ trở về thì Lâm Hinh Ý đã biến mất, cô không dám hỏi đến tột

cùng là vì nguyên nhân gì, nhưng vẫn nghe được từ Lý Tử Ngôn vài

chuyện. Anh sao phải khổ như vậy chứ?



Có thể như vậy mà

Giang Vũ Chính đã làm cho cô trầm mê thật sâu, rõ ràng vợ đã bỏ đi

mà bị đả kích tiều tụy đến không nhìn ra người nữa, nhưng mặt khác

vẫn vững vàng điều hành Giang Lâm, điều khiển cả JL. Đến tột cùng

thì anh là người đàn ông như thế nào mới có thể có được sự quyết

đoán kinh người như vậy?


Hơn nữa, điểm làm cho

người khác kinh ngạc nhất chính là ý chí nghị lực của anh. Trải qua

hơn nửa năm vật lí trị liệu, tay phải của anh đã bắt đầu hồi phục

lại như cũ.


Mỗi buổi sáng thời

gian từ 7h đến 11h chính là lúc anh làm vật lí trị liệu, cô đã nghe

qua một giáo sư có quen biết nói, cường độ trị liệu cao như vậy mang

đến những gian khổ mà không phải người bình thường có thể chịu

được.


Mà cô cũng đã tận mắt

nhìn anh làm trị liệu, những động tác bình thường lại buồn tẻ như

vậy, bàn tay chỉ nắm vào rồi mở ra, lặp đi lặp lại như vậy cả trăm

lần, một ngàn lần. Một động tác đơn giản như vậy nhưng đối với anh

mà nói lại giống như phải dùng hết sức lực toàn thân mới hoàn

thành được.


Hiện nay tay phải của

anh đã có thể tự động giơ lên buông xuống, thậm chí có thể nâng được

ly nước lên. Không có ai biết sau lưng anh chảy nhiều mồ hôi như thế nào,

mà anh cũng không quan tâm xem người khác có biết hay không.


Vũ Chính sau biến cố

lớn nhất vì sự ra đi của Hinh Ý thì đúng là càng trở nên ngoan độc

trên thương trường, rất khó nhìn thấy vẻ dịu dàng trước kia của anh.


Điện thoại vang lên,

giọng nói của thư kí trong điện thoại truyền đến, “Giang tiên sinh,

tổng tài ngân hàng D&K sáng nay lên máy bay đến Hongkong, đêm nay ông

ấy sẽ đáp máy bay riêng tự mình đến cùng ngài thương lượng vấn đề

cho vay vốn.”


“Ừ” Giọng nói của Vũ

Chính vô cùng ủ rũ, toàn thân cứng ngắc ngồi trên ghế, không hề nhúc

nhích.


Hà Thư Mẫn phát hiện

ra trên mặt anh hiện lên một chút không được tự nhiên nên vội vàng

hỏi: “Anh không sao chứ?” Thật ra cô rất lo lắng cho thân thể của anh,

không có ai cơ thể được làm bằng sắt cả, anh căn bản đã chịu đựng

một cuộc sống như vậy giờ lại đang tra tấn chính mình như thế.


“Anh không sao, em ra

ngoài đi.” Anh tiếp tục nhìn lên màn hình, không để ý đến cô.


Hà Thư Mẫn biết rõ

tính tình của anh, đành phải nặng nề ra khỏi phòng, đồng thời nói

Kelvin phải luôn chú ý đến tính trạng sức khỏe của anh.


Ngay tại thời khắc cô

đóng cửa lại rốt cuộc không thể nhịn được nữa nghiêng người dựa vào

lưng ghế, hai tay run run đè lên đôi chân cũng đang không ngừng run rẩy

của chính mình, lông mày nhíu chặt lại, như là đang chịu đựng một

cơn đau kịch liêt.


Anh nhìn hai chân bình

thường rất yên lặng của mình giờ phút này đang lay động không theo quy

luật mà cười khổ nghĩ nhất định vừa rồi mình đã quên uống thuốc

chống co giật.


Thân thể ngày càng run

rẩy, thân hình của anh cũng đã rơi xuống mặt thảm, nhưng đau đớn lại

như một luồng sáng đánh úp lại. Anh nắm chặt tay lại, hi vọng sau khi

cơn đau đi qua có thể tự mình ngồi lại vào ghế. Nhưng ý thức của anh

lại ngày càng mơ hồ, trước khi đôi mắt nhắm lại chỉ nghe được tiếng

gọi lớn của Hà Thư Mẫn, Kelvin chạy đến trước mặt ôm lấy chính

mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận