Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


" Tỉ tỉ, uống thuốc đi. " Nam Cung Nguyệt bê bát thuốc còn bốc khói vào phòng, trên mặt lấm lem khiến cho Uyển Nghi và Nam Cung Việt cùng phì cười." Cái gì thế ? Có chuyện gì à ? " Nam Cung Nguyệt đặt bát thuốc xuống bàn, ngây ngô hỏi." Ha ha ha....muội xem lại mặt của mình đi..ha ha...đen thui..ha ha..." Nhìn khuôn mặt trắng nõn của Nam Cung Nguyệt toàn vết than đen nhẻm, quệt ngang quệt dọc, Uyển Nghi cười đến gập cả bụng." Tỉ tỉ, người ta có lòng sắc thuốc cho tỉ, vậy mà tỉ lại còn cười người ta, không thèm quan tâm đến tỉ nữa, xí..." Nam Cung Nguyệt giậm chân bình bịch xuống sàn nhà, tức giận nguýt một cái thật dài rồi ngúng nguẩy ra ngoài." Được rồi, đừng cười nữa, uống thuốc đi. " Nam Cung Việt nghiêm mặt lại, cẩn thận đưa bát thuốc lên miệng thổi cho nguội bớt. Mùi thuốc ngai ngái xộc vào ngập tràn khứu giác của Uyển Nghi, nàng nhăn mặt lại, dùng tay bịt mũi, ngồi tránh xa hết mức có thể." Không uống đâu, ghê lắm ! " Uyển Nghi rất ghét phải uống thuốc, dù là thuốc đông hay thuốc tây, mỗi lần uống vào nàng đều có cảm giác buồn nôn." Không uống sao khỏi bệnh được ? Nàng có còn là con nít nữa đâu, uống đi. " Nam Cung Việt hơi nhíu mày, mắt phượng nheo lại, đưa thìa thuốc tới gần miệng Uyển Nghi.Uyển Nghi nhất quyết không chịu há mồm, dùng chăn trùm kín đầu, lắc đầu nguầy nguậy." Không uống. "" Uống. "" Không uống. "" Uống. "" Không uống."" Uống ngay." Nam Cung Việt mất hết kiên nhẫn, gầm lên." Nhất quyết không uống, chết cũng không uống, không uống, không uống....." Uyển Nghi cũng hét lên, một mực đem mình giấu vào trong chăn.Sắc mặt Nam Cung Việt càng lúc càng khó coi, hắc tuyến chạy đầy mặt. Liền một hơi đem hết thuốc trong bát uống vào miệng, sau đó mạnh mẽ giật chăn của Uyển Nghi ra, cúi đầu áp môi mình vào môi nàng.Thứ chất lỏng màu đen sánh được Nam Cung Việt khéo léo đẩy hết sang miệng Uyển Nghi. Uyển Nghi trợn tròn mắt nhìn Nam Cung Việt, hai tay tức giận dùng sức đánh vào ngực Nam Cung Việt lại bi hắn bắt được, khóa ra sau lưng." Oẹ, đắng quá. " Nam Cung Việt vừa thả Uyển Nghi ra, nàng liền lập tức le lưỡi, trong dạ dày trào lên cảm giác muốn ọe. Cũng không tự ý thức được, hành vi lúc này của mình có bao nhiêu sự đáng yêu, khiến người ta muốn cưng chiều.Nam Cung Việt thỏa mãn nhìn bát thuốc trống không, dùng vẻ mặt đắc ý ném về phía Uyển Nghi. Nhìn thấy nàng tức giận, mặt đỏ bừng, trợn mắt lên lườm hắn, trong lòng hắn lại có cảm giác thoải mái. Lại nhìn thấy nàng liếm liếm đôi môi đỏ mọng, không tự chủ được lại tìm đến đôi môi nàng lần nữa.Hai cánh môi mềm mại chạm nhẹ vào nhau, không cuồng nhiệt, suồng sã như những lúc trước mà chỉ có sự dịu dàng và hưởng thụ. Đầu lưỡi uyển chuyển của Nam Cung Việt khéo léo cậy hai hàm răng của Uyển Nghi, chọc ngoáy, càn quấy trong khoang miệng của nàng, dịu dàng mút mát mùi thuốc còn sót lại. Nụ hôn càng lúc càng sâu, càng nồng nàn như muốn đem hai người hòa vào làm một.Mãi một lúc lâu sau, khi Uyển Nghi cảm thấy không khí trong người sắp bị rút hết sạch. Nam Cung Việt mới thỏa mãn thả nàng ra, nhìn nàng cười xấu xa." Giờ thì ngọt chưa? "Uyển Nghi xấu hổ, trừng mắt lườm Nam Cung Việt một cái, xoay người đem chăn trùm kín đầu, che giấu hai gò má đang đỏ như quả cà chua. Chỉ nghe thấy tiếng cười khe khẽ của Nam Cung Việt vang lên sau lưng.Uyển Nghi bị bệnh, Nam Cung Việt ở cạnh chăm sóc nàng cả ngày, không rời lấy nửa bước. Mấy lần Nam Cung Nguyệt đến thăm Uyển Nghi cũng đều bị Nam Cung Việt đuổi khéo. Đám hạ nhân trong phủ lại được dịp có chuyện bàn tán xôm tụ. Còn Mai phi, Huệ phi và Lan phi thì tức đến phát điên.~ Những ánh nắng yếu ớt của sớm mai chiếu vào phòng, phủ trùm lên thân ảnh cao lớn của Nam Cung Việt, khiến toàn thân hắn như phát ra ánh hào quang, dịu dàng nhưng lại rực rỡ, nhìn hắn đẹp như một vị thần. Tiếng chim hót lảnh lót trong không trung báo hiệu một buổi sáng an lành thâm nhập vào trong ý thức của Uyển Nghi. Vừa mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên mà nàng nhìn thấy là khuôn mặt đẹp như tạc của Nam Cung Việt. Cả đêm hắn không ngủ để chăm sóc nàng." Dậy rồi. Có đỡ hơn chút nào không ? " Nam Cung Việt quan tâm hỏi Uyển Nghi, bàn tay lại đặt lên trán xem nàng đã hạ sốt chưa." Ừm, đỡ nhiều rồi. Trong người cũng không còn khó chịu nữa. " Uyển Nghi mỉm cười." Vậy thì ta yên tâm rồi, nàng cứ nghỉ ngơi cho khỏe hẳn đi. Giờ ta phải lên triều. "" Ừm, chàng đi đi. " Uyển Nghi lại mỉm cười đáp lại, hai người giống như một đôi vợ chồng son, nhìn nhau đắm đuối.Uyển Nghi nhìn theo dáng lưng Nam Cung Việt, khóe miệng nhếch lên đầy hạnh phúc. Dáng đi của hắn hùng dũng, hiên ngang nhưng lại có vẻ hơi xiêu vẹo, hai mắt hiện lên một quầng thâm mờ mờ. Mái tóc đen phủ lên tấm lưng rắn chắc, vài sợi bay tán loạn trong không trung. Aizz.......... tướng công của ta, thật là đẹp trai..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...