Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


Trái tim Nam Cung Việt thoáng qua một cảm giác đau đớn, nàng không cần hắn nữa sao ?Uyển Nghi nhẹ nắm lấy bàn tay Nam Cung Việt, nhìn sâu vào mắt hắn." Nam Cung Việt, chàng không được phép quên. Song Song đã vì chàng mà chết, chàng không thể lãng quên cô ấy được. Chàng đã yêu cô ấy suốt năm năm, nếu chàng quên cô ấy chẳng phải là điều rất tàn nhẫn sao? Cho dù chàng có muốn quên nhưng liệu chàng có thể thật sự quên ? Chàng vẫn có thể nhớ đến Song nhi, chỉ cần trong lòng chàng không yêu nàng ấy nữa. Chỉ cần chàng đặt ta trong trái tim chàng là đủ. Chỉ trừ khi chàng không cần ta nữa, nếu không thì ta sẽ không bao giờ rời xa chàng nữa, sẽ không bỏ trốn nữa đâu. "Lông mày của Nam Cung Việt giãn ra, đưa tay kéo Uyển Nghi ôm vào lòng, vùi mặt vào mái tóc của nàng, tham lam tận hưởng mùi hương nhàn nhạt như mùi hoa đào. Mãi một lúc lâu sau không thấy Uyển Nghi động đậy, nhìn xuống thì nàng đã ngủ từ đời nào. Nam Cung Việt chỉ còn cách lắc đầu thở dài, không nghĩ tới trong tình trạng này mà nàng cũng ngủ được.Người trong lòng hắn ngủ say như một con mèo nhỏ, thi thoảng lại dụi dụi đầu vào lồng ngực của hắn, chép chép cái miệng dính đầy nước miếng, tướng ngủ vô cùng xấu. Vậy mà không hiểu sao trong lòng Nam Cung Việt lại dâng lên một cỗ xúc động, một luồng nhiệt lưu truyền từ bụng dưới lên khiến hắn vô cùng khó chịu, chỉ muốn lập tức đè nàng xuống, phong lưu một trận. Hắn phải cố gắng lắm mới có thể đè nén được dục vọng của mình, ôm nàng ngủ một cách vô cùng trong sáng.Nam Cung Việt chống cằm lên đầu của Uyển Nghi, ánh mắt dừng xuống dòng sông đang chảy cuồn cuộn, khẽ lẩm bẩm." Song nhi, nếu có một ngày ta thực sự yêu Uyển Nghi, lúc ấy liệu nàng có tha thứ cho ta hay không? "Đến chập tối, Uyển Nghi mới từ từ mở mắt. Aizzz...đây là đâu a ? Ấm áp quá đi." Tỉnh rồi sao ? "Một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên từ trên đỉnh đầu khiến Uyển Nghi giật mình, nàng ngẩng đầu lên thì thấy Nam Cung Việt đang nhìn nàng rất chăm chú. Hắn cứ ôm nàng suốt như vậy sao. Khóe miệng Uyển Nghi khẽ nhếch lên, một cảm giác ấm áp chạy qua tim. Chỉ là cảm giác ấy chưa duy trì được bao lâu, mặt Uyển Nghi đã tái mét.Trên áo bào màu trắng của hắn, khụ...có một khoảng màu trắng đục ở phía ngực. Aaaaaa......mất mặt, mất mặt quá đi, nàng thật sự là muốn đập đầu vào gối tự tử mà.Nam Cung Việt dường như đọc được suy nghĩ của nàng, nhún nhún vai, nhìn nàng cười tà mị." Xem ra bộ y phục này của ta chỉ còn cách bỏ đi. "Uyển Nghi vừa xấu hổ vừa tức, cái tên trời đánh này, nàng chẳng qua chỉ là làm dính nước miếng trên y phục hắn thôi, có nhất thiết phải trêu chọc nàng thế không." Hai ngày nay chàng cũng đâu thèm thay bộ y phục đó đâu. Cũng đâu có sạch sẽ gì, lỗi tại chàng không gọi ta dậy. "Nam Cung Việt nhìn bộ mặt đỏ bừng của Uyển Nghi, không nén nổi nụ cười." Aizz...có người ngủ đến độ chảy nước miếng lên y phục của ta mà còn chê ta ở bẩn sao ? Nghĩ lại thì, hai hôm nay nàng cũng đâu có thay y phục. Ít nhất thì lúc ta ngủ cũng không có chảy nước miếng."" Ta...." Uyển Nghi tức nghẹn họng, bĩu môi xoay người rời đi. Vừa mới đi được mấy bước đã bị vòng tay ấm áp của Nam Cung Việt kéo lên ngựa.Ngựa của họ đi qua đến đâu, nơi đó lập tức thành lập một hội nghị cấp cao, tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt." Nhìn xem, kia là nhị vương gia đó sao ? "" Ân, kia có phải là vị tiểu thiếp nổi tiếng đó không ? "" Qủa nhiên không phải tầm thường a. Khiến cho vương gia hao tâm tổn trí như thế.."Blah....blah......P/s : TRUYỆN THÌ VIẾT FULL RÙI, NHƯNG CHƯA CÓ THỜI GIAN SỬA LẠI VÀ ĐĂNG HẾT LÊN, CÁC BẠN YÊN TÂM MÌNH SẼ ĐĂNG ĐỀU ĐẶN CHO ĐẾN FULL NHÉ" Tiểu thư " Hỷ nhi nhìn thấy Nam Cung Việt và Uyển Nghi trở về, liền vội vàng ra đón. " Tiểu thư, người cùng vương gia không phải trở về trước sao? Sao đến giờ mới về ? "" Có chút chuyện thôi. " Uyển Nghi mỉm cười nhìn Nam Cung Nguyệt đang nói chuyện với Tề Dương, ánh mắt còn lộ rõ vẻ si ngốc." Vương gia, thần đã đưa Hỷ nhi cô nương trở về, xin phép được cáo lui. " Tề Dương nhìn thấy Nam Cung Việt đã trở về liền lập tức chắp tay lại." Được. " Nam Cung Việt chỉ đáp gọn lỏn một câu." Tề Tướng quân không ở lại đây dùng bữa sao ? " Nam Cung Nguyệt thấy Tề Dương muốn rời đi, trong lòng có chút mất mát. Hiếm khi cô mới được gặp hắn, mới nói chuyện không lâu hắn đã muốn đi rồi." Mạt tướng còn có việc quân, không tiện ở lại, mong công chúa xá tội. " Tề Dương khách sáo hành lễ với Nam Cung Nguyệt rồi không chờ nàng phản ứng đã lập tức chuồn mất.Nam Cung Nguyệt quay sang nhìn Uyển Nghi, giọng nói chứa đựng ôn nhu cùng sủng hạnh." Ta trở về phòng phê duyệt tấu chương dùm Thiên đệ, nàng cũng mệt rồi, đi nghỉ sớm đi. " Liền lấy tay xoa xoa đầu cô, mỉm cười rời đi.Uyển Nghi nhìn theo dáng lưng Nam Cung Việt, cười đến ngoác miệng, niềm hạnh phúc này, nàng quả thật không thể che dấu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận