Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


" Tiểu thư , người mau dậy đi, trời đã sáng rồi. "" Ai zaa, để cho ta ngủ thêm chút đi, ta thật sự buồn ngủ lắm " Uyển Nghi cuộn tròn người lại, lười biếng kéo tấm chăn lên trùm kín người." Tiểu thư , người đùng ngủ nữa mà , người mau dậy đi , em đi lấy đồ ăn sáng cho người. " Hỷ nhi vừa cười nói vừa kéo chăn của Uyển Nghi xuống. " Hôm nay tiểu thư giống như con nít vậy . "" Aiiii, Hỷ nhi, em thật sự đáng ghét mà. " Uyển Nghi bĩu môi, hậm hực bước xuống giường rửa mặt.Một lát sau thì thấy hỷ nhi bước vào, trên mặt đầy vẻ ấm ức." Hỷ nhi, có chuyện gì vậy ? "" Tiểu thư , em vừa tới nhà bếp lấy đồ ăn cho người thì họ nói là không có. Họ còn nói vương gia đã ra lệnh từ nay không được phép làm đồ ăn cho tiểu thư, bảo tiểu thư tự làm lấy, vương gia muốn người tự sinh tự diệt. " Hỷ nhi ấm ức đến nỗi suýt thì phát khóc." Chỉ có vậy thôi sao ? " Uyển Nghi mỉm cười hỏi, tự sinh tự diệt ? Hắn thật là qúa coi thường cô rồi, hắn đâu biết rằng cô không còn là Dương Uyển Nghi trước đây. 25 năm cô đã phải tự mình kiếm sống, chuyện gì cũng phải tự làm lấy, giờ hắn muốn gây khó dễ cho cô thì thật là phí công vô ích rồi." Tiểu thư ! Người nói như vậy là sao? Rõ ràng là vương gia muốn gây khó dễ cho chúng ta, vương gia biết rõ chúng ta không biết nấu ăn nên mới làm vậy. "" Ai nói ta không biết nấu ăn ? "" Sao ạ ? " Hỷ nhi cảm thấy vô cùng kinh ngạc, trước giờ cô chỉ lo đi theo hầu hạ tiểu thư, việc bếp núc đều giao cho đầu bếp làm nên cô không hề biết nấu ăn, còn tiểu thư của cô, ngay việc bước chân vào bếp còn chưa từng làm chứ đừng nói là nấu ăn.Uyển Nghi dẫn theo Hỷ nhi xuống bếp làm ọi người đều thấy ngạc nhiên. Cô quay sang nở nụ cười với mọi người rồi xin một ít nguyên liệu làm bánh bao. Loáng một cái đã nặn xong hai chục cái rồi cho vào lồng hấp. Hỷ nhi và mọi người đứng bên cạnh chỉ biết há hốc hồm đứng nhìn. Họ không thể tin được cô lại biết nấu ăn." Mùi gì thơm quá vậy ? " Một nữ tử tầm 14, 15 tuổi từ ngoài cửa chạy vào, hít hà mùi thơm đang lan tỏa." A! chào nhị tẩu. " Cô giơ tay lên làm động tác chào.Uyển Nghi cũng mỉm cười đáp lại " Đừng khách sáo thế, cứ gọi ta là Uyển Nghi là được rồi, muội là Nguyệt công chúa đúng không ? "Hôm trước cô đã nghe Hỷ nhi nói qua, hoàng thượng có 5 người con trai và 1 người con gái, đại hoàng tử đã qua đời từ nhỏ vì bạo bệnh, nhị vương gia là Nam Cung Việt không màng đến hoàng vị nên sau khi hoàng thượng qua đời đã truyền ngôi vị cho tam vương gia là Nam Cung Thiên, ngoài ra còn có tứ vương gia Nam Cung Vũ và ngũ vương gia Nam Cung Trần, cô gái này chính là lục công chúa_Nam Cung Nguyệt." Ân, chính là ta, ta kém tỉ 1 tuổi nên ta sẽ gọi tỉ là Uyển Nghi tỉ tỉ có được không? "" Được. " Uyển Nghi mỉm cười, cô bị cha mẹ bỏ rơi từ nhỏ nên cô luôn mong ước có được một gia đình, giờ đây có một cô em gái đáng yêu như vậy, cô cảm thấy rất vui." Nguyệt công chúa, muội quả thật là xinh đẹp, thật tiếc ta không phải nam nhân, nếu không ta nhất định xin hoàng thượng chỉ hôn. " Uyển Nghi cười nói, cô công chúa này quả thật rất xinh đẹp, hơn nữa lại có vẻ nhí nhảnh đáng yêu." Hi hi, tỉ tỉ thật khéo nịnh, thật khổ cho tỉ quá, hoàng huynh của ta lại đối xử với tỉ như vậy. "" Không sao, ta không quan tâm, miễn không phải gặp hắn là ta vui rồi. "" Tỉ tỉ, tỉ thật là đặc biệt đó, Lan phi, Mai phi và Huệ phi đều cố tìm cách quyến rũ hoàng huynh của ta, còn tỉ thì lại muốn tránh mặt. "" Vì ta không có hứng thú, chậc, hoa Lan, hoa Huệ, hoa Mai, toàn là những loài hoa đẹp, nhưng đáng tiếc....." Uyển Nghi nhún nhún vai " Toàn là hoa héo "" Ha ha ha, tỉ tỉ, tỉ nói đúng lắm, ta cũng thường xuyên nghĩ như vậy. Tỉ tỉ à, ta thích tỉ rồi đấy,từ nay tỉ cứ gọi ta là Nguyệt nhi, ở trong phủ này, chỉ có hoàng huynh ta và tỉ là được phép gọi như vậy thôi. "" Được, Nguyệt nhi "" Tỉ tỉ à, bánh bao chín rồi, có thể uội vài cái được không? " Nguyệt nhi xoa xoa cái bụng, ra vẻ tội nghiệpUyển Nghi mỉm cười lấy vài cái đưa cho cô, cô liền chạy vụt đi mất. Tự lấy cho bản thân và Hỷ nhi mấy cái, rồi quay sang phân phó." Còn lại mọi người lấy mà ăn, còn thừa nhiều lắm. "Mọi người đều nhìn cô cảm động, tuy họ không phải không có cái ăn nhưng thấy cô đối xử tốt với mình như vậy, không giống như mấy vị tiểu thiếp kia thì trong lòng rất là cảm kích.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...