Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


Ngay lúc hai bên chuẩn bị xông vào giáp lá cà, đột nhiên một toán quan binh khác kéo tới, vây chặt lấy quan binh của Trần Ngạo. Nam Cung Việt thấy vậy liền thu kiếm lại, tra kiếm vào bao, hai tay chắp ra đằng sau, khôi phục lại thần thái uy nghiêm.Uyển Nghi thì lại mặt nhăn mày nhíu, cái đám người này ở đâu ra vậy ? Đang đến đoạn gay cấn mà. Nhìn qua thì có vẻ như không phải người của tên cẩu già, có lẽ là quân của Nam Cung Việt. Binh lực hai bên chênh lệch quá lớn, xem ra là không cần đánh nhau rồi. Haizz...mất hứng.Một nam nhân mặc y phục màu đen, khí chất uy phong lẫm liệt, bước tới trước mặt Nam Cung Việt và Uyển Nghi, cung kính cúi đầu hành lễ." Tham kiến vương gia, tham kiến vương phi. Mạt tướng tới chậm, mong vương gia thứ tội. "Nam Cung Việt hất tay một cái, trên mặt hiện lên ý cười. " Được rồi, Tề Dương, không cần quá đa lễ. " Vừa nãy khi nghe nhận được tin tức của Uyển Nghi, hắn không ngĩ ngợi nhiều mà phi ngựa đến đây ngay. Đến giờ Tề Dương mới đuổi kịp hắn.Uyển Nghi cũng mỉm cười " Tề tướng quân, nghe danh đã lâu giờ mới được gặp mặt, quả nhiên anh dũng hơn người. Cứ gọi ta là Dương chủ tử, hoặc gọi là Uyển Nghi cũng được. Ta chỉ là một tiểu thiếp của vương gia, không phải là chính thê, đừng gọi ta là vương phi. "Uyển Nghi thầm đánh giá nam nhân này. Khuôn mặt góc cạnh cương nghị, ngũ quan cân đối, đường nét trên khuôn mặt hài hòa, so với Nam Cung Việt và Mộ Dung Phong không thua kém là bao. Một thân y phục màu đen càng làm nổi bật lên sự cứng rắn, mạnh mẽ. Nếu Nam Cung Việt đẹp trai theo kiểu lạnh lùng, lãnh khốc. Nam Cung Thiên là ôn hòa, dịu dàng. Mộ Dung Phong là nét đẹp lưỡng tính, mờ ảo thì hắn chính là biểu tượng của sự mạnh mẽ, uy phong.Đôi môi đột nhiên không cưỡng được mà nở ra một nụ cười. Tề Dương tuy là tướng quân của Di quốc, nhưng thực chất chính là cánh tay phải đắc lực của Nam Cung Việt. Hai người bọn họ mà ra trận thì chưa từng để thua, Di quốc được phồn vinh, no đủ như ngày nay cũng là nhờ công lao rất lớn của họ. Hơn nữa Tề Dương cũng là một soái ca có tiếng, được rất nhiều nữ nhân ngưỡng mộ, ôm vọng tưởng được làm tướng quân phu nhân.Nam Cung Việt tuy có đẹp nhưng lại quá lạnh lùng tàn bạo nên nhiều người chỉ dám ôm mộng tương tư. Nam Cung Thiên thì lại qúa nghiêm túc trong việc tìm kiếm nữ nhân. Cả thiên hạ ai chẳng biết hoàng đế của Di quốc vẫn đang tìm kiếm người con gái hoàn mĩ của hắn. Hoàng đế của Nguyệt quốc cô chưa từng gặp qua nhưng nghe nói cũng rất đẹp trai, tuy nhiên lại quá phong lưu đa tình nên chỉ có thể làm tình nhân, không thể trở thành hoàng hậu. Vì thế Tề Dương nghiễm nhiên trở thành đối tượng được săn đón nhât của nữ nhân. Ai mà chẳng muốn có một phu quân tốt như hắn ?Nam Cung Nguyệt rất hay ca ngợi Tề Dương trước mặt cô, lần nào nhắc đến hắn, khuôn mặt của Nam Cung Nguyệt cũng đều đỏ bừng, giọng nói chứa đầy sự ngưỡng mộ. Giờ tận mắt nhìn thấy Tề Dương, Uyển Nghi mới thầm nghĩ, người mà Nguyệt nhi thích, quả nhiên xứng đáng a.Tề Dương nghe Uyển Nghi nói vậy cũng thoáng giật mình, ngoài nữ nhân đã chết từ năm năm trước, đây là lần đâu tiên hắn thấy vương gia lại hết lòng vì một nữ nhân như vậy. Thậm chí còn điều động rất nhiều binh mã chỉ để đi tìm nàng, chính vì vậy hắn đã nhất thời lỡ miệng gọi nàng là vương phi. Hắn đã quên mất vương gia đã từng tuyên bố rằng cả đời người chỉ có một vị vương phi duy nhất." Mạt tướng biết rõ. "Vừa ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười của Uyển Nghi, trong lòng Tề Dương không khỏi thán phục. Hắn đã từng thấy qua nhiều nữ nhân, ba vị tiểu thiếp kia của vương gia hắn cũng đã từng gặp qua rồi nhưng không ai xinh đẹp bằng nữ nhân đang đứng trước mặt hắn. Không những thế, trên người nàng còn phát ra một thần thái cao quý, thoát tục, giống như một tiên nữ hạ phàm vậy." Tề Dương, lẽ ra chiếu theo luật cần phải đưa hắn về kinh xét xử, nhưng nay hắn dám mạo phạm bổn vương, lập tức giết không tha. " Nam Cung Việt lạnh lùng chỉ tay về phía Trần Ngạo hạ lệnh.Trần Ngạo khi thấy quan binh xông vào, lại gọi Nam Cung Việt là vương gia, xác định rõ đây chính là nhị vương gia thì trong lòng liền kinh hãi không thôi. Bất cứ ai ở Di quốc, dù chỉ là đứa trẻ mới lên ba cũng biết rằng nhị vương gia là người như thế nào. Có thể đắc tội với bất cứ ai, kể cả hoàng thượng, nhưng tuyệt đối không thể đắc tội với nhị vương gia. Toàn thân hắn run lẩy bẩy, cùng Trần Di Dung quỳ xuống, liên tục dập đầu." Xin vương gia tha mạng, hạ quan có mắt không tròng, xin vương gia tha mạng. Tất cả mọi lỗi lầm đều do tên nghịch tử này gây ra, không liên quan đến hạ thần. Xin vương gia tha mạng. "" Cha ! " Trần Di Dung như không tin vào tai mình, nhìn Trần Ngạo hô to lên một tiếng nhưng Trần Ngạo làm như không nghe thấy. Chỉ cần giữ được tính mạng của mình, hắn cần gì quan tâm đến những chuyện khác.Nhìn bộ dạng hèn mọn của Trần Ngạo, Uyển Nghi chỉ lạnh lùng ném cho hắn cái nhìn khinh bỉ. Hạng cẩu như hắn, kể cả mạng của con trai mình cũng đem ra thí, vậy mà còn cầu xin tha mạng ? Cô cảm thấy ghê tởm, nhìn bản mặt của hắn chỉ muốn nôn ọe." Cẩu quan đáng chết, dám động tới vương gia và vương phi. Người đâu, giết hết tất cả bọn chúng cho ta " Tề Dương tức giận chỉ vào đám quan binh của Trần Ngạo, sau đó rút kiếm ra, đi tới trước mặt Trần Ngạo và Trần Di Dung, muốn tự tay kết liễu chúng." Khoan đã. Đừng giết hắn."Nam Cung Việt nghe thấy Uyển Nghi bỗng dưng lên tiếng thì khẽ nhíu mày, hắn cảm thấy Uyển Nghi không phải là muốn xin tha cho Trần Ngạo nhưng vẫn ra hiệu bảo Tề Dương dừng tay. Tề Dương thu kiếm lại nhìn Uyển Nghi chờ đợi. Trong lòng còn nghĩ rằng nữ nhân này sao quá nhân hậu, sao lại muốn xin tha cho tên cẩu quan này chứ ? Chỉ có Hỷ nhi và những người trong khách điếm là nhìn nhau không nói gì, họ biết cô không muốn giết Trần Ngạo là vì muốn hắn sống không bằng chết.Trần Ngạo sắc mặt xanh mét, vừa nghe thấy Uyển Nghi lên tiếng, nghĩ rằng cô muốn tha mạng ình, liền như người chết đuối vớ được cọc, bò lết đến trước mặt Uyển Nghi." Xin người tha mạng, xin tha mạng. "Uyển Nghi ngồi xổm xuống trước mặt hắn, hai tay chống cằm, ra vẻ tự hỏi." Bây giờ mới cầu xin tha mạng, có phải là quá trễ rồi không ? Ngươi nói xem, lúc ngươi ức hiếp bá tánh, ngươi có từng nghĩ qua cho họ không ? Ngươi thân là quan nhưng lại như con mọt đục gỗ, vơ vét của dân, gây nên tội ác tày đình. Sai lầm lớn nhất trong cuộc đời của cha con ngươi là đã dám đụng đến ta. Người ta vẫn hay đồn Dương Uyển Nghi ta lương thiện, nhân hậu, nhưng ngươi đã quên con trai ngươi đã phải chịu hậu quả như thế nào rồi phải không ? Rất tiếc là bổn tiểu thư đây tuy rất nhân hậu nhưng lại không có thừa lòng tốt bụng để ban phát cho hạng chó thiến như ngươi. "Uyển Nghi càng nói càng hăng, càng nghĩ càng tức, giơ chân đá cho Trần Ngạo một cái rồi quay sang nhìn Nam Cung Việt " Có thể giao hắn cho ta xử lí không ? "Nam Cung Việt trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi gật đầu " Được "Chỉ chờ có câu nói ấy, Uyển Nghi liền lập tức ra lệnh. " Lột trần áo của cha con hắn ra, vẽ lên người một con rùa rồi bắt bọn chúng chạy mười vòng quanh thành, vừa chạy vừa hô lớn : Ta là con lợn khốn khiếp, là cẩu ngu, cẩu đần, là rùa đen, là tên biến thái bệnh hoạn, vô sỉ, đê tiện, hạ lưu...." Rồi quay sang nhìn đám quan binh của Trần Ngạo đang đứng run rẩy một chỗ " Còn những người này đều là tuân theo ý chỉ mà làm, xem như không có tội, lập tức thả về, cấp ỗi người một trăm lượng bạc để mưu sinh. "Uyển Nghi quay sang nhìn đám quan binh của Nam Cung Việt đang đứng ngây ngốc ở đó, có chút mất kiên nhẫn " Còn không mau thi hành "Lúc này bọn họ mới sực tỉnh, vội vã làm theo lời Uyển Nghi nói, vừa làm vừa nín cười. Trên mặt của Nam Cung Việt cũng hiện lên một nụ cười, nữ nhân này quả nhiên luôn nghĩ ra những trò tinh quái.Đến khi hai họn họ bị lột áo, vẽ một con rùa đen to tướng lên bụng, Uyển Nghi liền đá ỗi tên một cái bắt chúng chạy. Sau đó quay sang nói với Tề Dương đang tủm tỉm cười." Ngươi đi đánh thức tất cả người dân trong thị trấn này dậy. Để cho bọn họ được chứng kiến cảnh những kẻ luôn đè đầu cưỡi cổ họ phải cởi trần chạy quanh thành. Còn nữa, đi tìm tất cả những người đã bị cha con hắn ức hiếp tới đây. "" Dạ " Tề Dương không một chút chậm trễ liền thi hành theo lời của Uyển Nghi.Bây giờ tuy là giữa mùa xuân nhưng trời vẫn còn lạnh, hơn nữa mấy ngày hôm nay trời lại đột ngột trở lạnh, giữa mùa xuân mà cứ như đang là mùa đông. Tuy nhiên sau khi chạy đủ mười vòng quanh thành, toàn thân của Trần Ngạo và Trần Di Dung đã ướt đẫm mồ hôi, con rùa đen vẽ trên người cũng nhanh chóng bị mồ hôi làm trôi đi. Những người dân biết Trần Ngạo và Trần Di Dung đắc tội với vương gia, khó giữ được mạng sống, liền kéo đến rất nhiều để xem trò vui. Cũng không ai kiêng nể nữa mà bật cười thành tiếng.Đến khi Trần Ngạo và Trần Di Dung chạy về tới khách điếm thì Uyển Nghi và Nam Cung Việt đang ngồi nhàn nhã uống trà, Hỷ nhi và Tề Dương đứng ở hai bên phụng bồi. Có rất nhiều người dân đang đứng xung quanh họ, đồng loạt ném cho cha con hắn cái nhìn oán hận.Trong lòng Trần Ngạo lập tức có một linh cảm không hay. Xong rồi, cả đời cẩn thận, đến hôm nay lại để xảy ra chuyện này. Lần này cha con hắn khó sống rồi. Uyển Nghi chậm rãi nhấp một ngụm trà, quay sang nói với những người đứng sau lưng." Mọi người nói thử xem, cha con hắn đã làm những gì với mọi người. "" Để thần " Một lão bá tầm 70, 80 tuổi chậm rãi bước lên phía trước, khuôn mặt khắc khổ, thoáng chốc nước mắt đã rơi đầy mặt. " Thần sống đến tuổi này, chỉ có một đứa con gái làm chốn nương tựa. Hắn ta vì thấy con gái thần xinh đẹp nên đòi bắt nó về làm tiểu thiếp. Con gái thần trong lòng sớm đã có ý trung nhân nên cự tuyệt hắn....." Ông đưa tay quệt đi nước mắt trên mặt, bộ dạng vô cùng đau khổ "....ai dè hắn lợi dụng quyền thế, cưỡng ép con gái thần ngay trước mặt thần và ý trung nhân của nó. Sau đó hắn cho người giết chết chàng trai, chặt xác làm nhiều mảnh, quăng xuống sông cho cá ăn. Con gái thần vì không chịu nổi cú sốc nên đã tự vẫn. "Lão bá kia vừa lui xuống, lập tức liền có một người khác đứng ra. " Còn thần, vốn là gia đinh trong phủ của hắn, chỉ vì làm vỡ một cái chén mà bị hắn đánh năm trăm hèo, khiến cho thần suốt ba tháng cũng không thể đứng dậy. "" Còn thần chỉ vì nhìn thấy tiểu thiếp của hắn một lần liền bị hắn nói là dâm đãng, liếc mắt đưa tình với tiểu thiếp của hắn. Sau đó hắn cho người móc mắt của thần. "" Còn thần thì..."Từng người, từng người đứng ra vạch tội cha con hắn. Càng lúc sự phẫn nộ càng lên cao. Đến khi người cuối cùng nói xong thì cơn giận của mọi người đều lên đến đỉnh điểm. Ai ai cũng nắm tay lại đầy thống hận.Uyển Nghi nheo mắt nhìn, trong lòng vô cùng khó chịu. Cô cầm lấy một thanh chủy thủ nhỏ, đi đến trước mặt Trần Ngạo, lướt con dao sắc lạnh qua bộ mặt đáng ghê tởm của hắn." Ngươi nghe rõ rồi chứ, đó là toàn bộ những tội ác mà ngươi đã gây nên. "Trần Ngạo và Trần Di Dung càng thêm run sợ, liên tục dập đầu, sau đó lại tự vả vào mặt mình." Chúng thần có tội, chúng thần khốn khiếp, xin người tha mạng cho chúng thần. "" Tha mạng ? Yên tâm, ta vốn không có định giết các ngươi, nhưng các ngươi nghĩ xem, có biết bao nhiêu người bị các ngươi hại đến không sống nổi ? "Uyển Nghi cười lạnh một tiếng khiến cho không khí trong khách điếm càng lúc càng trở nên áp lực, quỷ dị, ai cũng đổ mồ hôi lạnh ròng ròng. Ngay cả Tề Dương và Nam Cung Việt cũng thoáng rùng mình. Trong đôi mắt của cô, thoáng hiện lên một tia độc ác. Thanh chủy thủ trong tay lại tiếp tục lia qua, lia lại." Trước đây, ta có đọc qua một cách tra tấn rất hay...." Cô cố ý dừng lại một lúc, liếc nhìn khuôn mặt tái mét của bọn họ "....ngươi tưởng tượng xem. Đem trói một người thật chặt khiến cho hắn không thể cựa quậy được. Sau đó, từ từ thả hắn vào một chảo dầu đang sôi. Cảm giác ấy...."Cứ nói được một câu, cô lại ngừng một lát, khiến hắn càng thêm run sợ."...đau đớn đến tận xương tủy, toàn thân bỏng rát tưởng chừng như có thể chết ngay được nhưng lại không thể chết. Ngươi nói thử xem, có phải là rất khổ sở không ? "Uyển Nghi đưa cây chủy thủ lên, nhẹ nhàng liếm vào lưỡi dao, khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm. Nhìn cô lúc này đáng sợ như một ác ma đến từ địa ngục. " Ta đã từng ăn qua thịt rán, cá rán, gà rán, nhưng vẫn chưa từng được nếm thử món người rán. Mùi vị có lẽ sẽ không tệ. "Cô lại đem thanh chủy thủ sắc lạnh áp lên mặt hắn " Hay là, từ từ xẻo từng miếng, từng miếng thịt trên người ngươi, để ngươi chảy máu đến chết ? Hay đem ngươi đi lột da ? Để ngươi chịu đựng sự đau đớn xé nát tâm can ? Hay là mổ bụng ngươi, móc hết lục phủ ngũ tạng ra rồi cho chó ăn ? Hay là.... "Trần Ngạo và Trần Di Dung bị hù dọa đến mức mềm nhũn người, " bịch " một tiếng, liền ngất xỉu.Uyển Nghi lại đá cho bọn hắn một cái, nghiến răng nói " Vô dụng " Sau đó lại đưa thanh chủy thủ đặt vào tay Nam Cung Việt, vẻ nhàm chán " Cho ngươi, muốn xử lí thế nào thì tùy. Ta chơi chán rồi. " Lại nhàn nhã ngồi uống trà, không thèm để ý đến rất nhiều ánh mắt của mọi người đang nhìn mình.Tề Dương kinh ngạc nhìn Uyển Nghi, hắn không thể tin được lại có một nữ nhân có thể nói ra những lời ác độc như thế. Ngay cả Tử Y nổi tiếng tàn bạo là thế cũng chỉ một kiếm chém chết chứ không như Uyển Nghi, nghĩ ra cách giày vò đầy đau đớn đến vậy. Hắn đi theo vương gia nhiều năm, sự tàn bạo của vương gia hắn đã thấy rõ, nhưng hắn không ngờ bên cạnh vương gia lại có một nữ nhân ác độc như nàng.Nam Cung Việt sắc mặt cũng rất khó coi, hết nhìn thanh chủy thủ trong tay lại quay sang nhìn Uyển Nghi, trước đây hắn luôn nghĩ nàng chỉ là nghịch ngợm, hay bày trò giống như Nguyệt nhi. Hắn không thể tin được những lời độc ác này lại có thể được thốt ra từ miệng nàng. Hơn nữa, khi nói những điều này, khuôn mặt nàng lại không hề biến sắc. Chẳng lẽ hắn đã nhìn nhầm nàng? Nàng thực ra là người rất độc ác ?Nam Cung Việt xoay xoay thanh chủy thủ trong tay, trước giờ hắn luôn hành động rất tàn bạo, lần này vì có mặt nàng nên hắn không muốn nàng phải hoảng sợ, mới định để cha con Trần Ngạo chết một cách đơn giản. Nhưng nếu nàng đã nói ra những lời đó thì hắn cảm thấy không cần thiết phải nương tay với chúng nữa, liền liếc nhìn Trần Ngạo, lạnh lùng ra lệnh." Thiến hắn để hắn không thể làm hại nữ nhân nữa, cắt đứt gân tay gân chân của hắn để hắn không thể đi lại, không thể đánh người. Móc mù hai mắt hắn để hắn không thể nhìn thấy, cắt mũi hắn để hắn sống cuộc sống người không ra người, quỷ không ra quỷ. Khắc lên người hắn hai chữ tội nhân. Còn nữa, phái người giám sát cha con hắn, để bọn chúng tự kiếm sống nhưng không được để chúng chết đói hoặc tự sát, bắt chúng phải sống như vậy cả đời. "" Hắn ta sáng nay đã bị ta trừng phạt rồi, không cần trừng phạt thêm nữa. " Uyển Nghi chỉ tay về phía Trần Di Dung nói.Quân của Nam Cung Việt vừa nghe lệnh đã không dám chậm trễ liền đem cha con hắn lôi ra ngoài." Áaaaaaaaaaa............................................."Một tiếng thét đau đớn vang vọng trong không trung nghe vô cùng thảm thiết, Mùi máu tanh xộc thẳng vào trong khách điếm, nhưng không có một ai thoáng qua tia thương hại, ngược lại chỉ có sự hả hê kèm với tiếng vỗ tay. Toàn bộ những người có mặt ở đó đều quỳ xuống, liên tục cám ơn Nam Cung Việt và Uyển Nghi khiến Uyển Nghi cảm thấy rất bối rối.Rời khỏi khách điếm, Uyển Nghi thong thả đi từng bước nhỏ phía trước, Nam Cung Việt và Tề Dương đi phía sau, Hỷ nhi cũng lẽo đẽo sau Nam Cung Việt và Tề Dương, cuối cùng là một tốp quan binh đi sau cùng. Trông như một đàn vịt đang đi kiếm ăn mà Uyển Nghi chính là vịt mẹ.Uyển Nghi đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Nam Cung Việt và Tề Dương, thanh âm rất nhỏ, chỉ đủ để hai người nghe thấy." Có phải các ngươi nghĩ ta rất độc ác, rất nham hiểm không ? "Nam Cung Việt và Tề Dương nhìn nhau không nói gì, chỉ bước nhanh tới phía trước, hai người đi hai bên Uyển Nghi. Qủa thật trong lòng họ đang có ý nghĩ này." Thật ra..." Uyển Nghi ngập ngừng, ánh mắt nhìn xa xăm, trông cô có vẻ như đang rất mệt mỏi. ".....ta cũng không phải là người độc ác đâu, trước giờ bản thân ta luôn rất sòng phẳng, ai đối tốt với ta thì ta sẽ đối tốt với người đó. Còn ngược lại ta nhất định sẽ tìm cách trả thù. Cha con hắn làm biết bao nhiêu việc xấu như vậy, nếu ta thương hại chúng thì ai sẽ thương hại những người dân tội nghiệp kia ? Cuộc sống này vốn không hề đơn giản. Nếu quá lương thiện thì sẽ bị áp bức, vì thế ta chỉ có thể trở nên mạnh mẽ, trở nên ác độc. Hoặc chí ít thì ta cũng phải thể hiện cho người khác thấy điều đó. Thật ra ta cũng chỉ như những nữ nhân khác, muốn có một gia đình bình thường, có một người phu quân yêu thương ta, một người có đủ khả năng che chở và bảo vệ cho ta cả đời. Ngày nào cũng phải đeo một tấm mặt nạ lên mặt để che giấu chính bản thân mình , ta cảm thấy thật sự rất mệt mỏi. "Tâm sự giấu kín suốt 25 năm, lần đầu tiên Uyển Nghi kể cho người khác biết. Không ngờ sau khi có thể nói ra hết trong lòng lại nhẹ nhõm đến thế. Bị bỏ rơi từ khi mới sinh ra, cô được cô nhi viện nuôi dưỡng. Năm cô 10 tuổi, nhờ vào gương mặt xinh xắn, dễ thương từ khi còn nhỏ, cộng với một ít nước mắt và khả năng chém gió thành thần của mình, cô đã khiến cho những người trong trung tâm huấn luyện võ thuật cảm động, đồng ý dạy võ miễn phí cho cô.Cô luôn luyện tập rất chăm chỉ để tự bảo vệ cho bản thân mình và để tiến thân. Sau 10 năm, cô trở thành huấn luyện viên, cũng đã nhận được những đồng lương đầu tiên. Cô đã chờ, chờ suốt 25 năm, chờ đến một ngày cha mẹ cô sẽ đến tìm cô, nhưng đổi lại chỉ có sự thất vọng.Khi cô yêu Sở Hạo, cô đã tin rằng đó sẽ là người đem lại hạnh phúc cho cô, để cô có thể trở lại là một con người yếu đuối trước mặt hắn. Nhưng rồi hắn cũng giống như cha mẹ cô, bỏ cô mà đi, khiến cho cô phải khóc, khiến cho cô đau lòng. Đến khi cô xuyên không thì lại yêu một người sẽ không thể yêu mình, cô cảm thấy đau đớn, nhưng.....dù có cố gắng thế nào, trong tim cô cũng không thể quên được hình bóng của hắn.Uyển Nghi hít một hơi thật sâu, đem hết nước mắt sắp sửa trào ra ngoài nén vào trong lòng, không để nó rơi xuống.Trong lòng Tề Dương chợt cảm thấy xúc động, giọng nói của cô tuy rất bình thản nhưng lại chứa đựng sự bi thương, cơ hồ như trong lòng cô đang run rẩy. Nữ nhân này vừa nãy thể hiện mình độc ác bao nhiêu thì bây giờ lại yếu đuối bấy nhiêu.Nam Cung Việt trầm mặc không nói gì. Vẻ bướng bỉnh ngang ngạnh thường ngày của cô, vẻ quật cường của cô khi cô nói muốn rời xa hắn. Vẻ mặt độc ác của cô khi nãy. Tất cả đều thoáng hiện ra trong đầu hắn. Nữ nhân này, lúc này trông rất yếu đuối, dáng người mỏng manh như sương khói, tưởng chừng như không thể đứng vững nữa nhưng gương mặt lại tỏ vẻ quật cường, cố gắng đè nén để không bật khóc. Trong lòng hắn chợt cảm thấy đau nhói. Bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, năm ngón tay đan vào nhau. Ở bên tai cô thì thầm rất dịu dàng " Đi, ta đưa nàng về. "Nam Cung Việt nhảy lên lưng ngựa rồi nhẹ nhàng kéo Uyển Nghi lên, để cô ngồi phía trước. Uyển Nghi dựa đầu vào lồng ngực to lớn của Nam Cung Việt, khẽ thở dài. Nước mắt đột nhiên rơi xuống. Tình cảm suốt ba năm của cô và Sở Hạo, cứ tưởng rằng cô sẽ không thể quên, ngày nào cũng sẽ nhớ tới hắn, nhưng tại sao khi tới đây, cô lại dễ dàng quên hắn như vậy ?Còn Nam Cung Việt, tại sao cô lại phát hiện tình cảm mình dành cho hắn ngày càng sâu đậm ? Tại sao cô lại không thể quên hắn ? Mỗi lần hắn ôm cô, ở trong vòng tay ấm áp của hắn, cô lại cảm thấy rất yên bình, rất yếu đuối. Nếu như không phải vì chuyện năm năm trước, chắc chắn cô sẽ không bao giờ rời xa hắn, sẽ luôn ở bên cạnh hắn, yêu hắn suốt đời. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô vòng qua sau, ôm chặt lấy eo của Nam Cung Việt như sợ hắn sẽ đột ngột biến mất, sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ. Đến khi hơi ấm trên người hắn hoàn toàn bao phủ lấy cơ thể của cô, cô mới an tâm nhắm mắt. Chìm sâu vào giấc ngủ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...