Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


Đốt xong pháo hiệu, Uyển Nghi thỏa mãn vỗ vỗ hai tay, đii xuống dưới lầu, kiếm một cái ghế để ngồi. Bàn ghế bị Nam Cung Việt đá ra để tạo khoảng trống đâm ra lộn xộn hết cả. Cô ngồi xuống một cái ghế ở gần cửa ra vào, chống tay lên cằm xem bọn họ đánh nhau. Qủa nhiên là xem ở khoảng cách gần như vậy vẫn sướng mắt hơn. Uyển Nghi rung đùi, cười khoái trá, chờ " viện binh " của Tử Y đến giúp đỡ.Chờ....Chờ nữa....Chờ mãi....Mất hút....Mồ hôi lấm tấm trên trán của Uyển Nghi, hu hu, sao càng chờ càng không thấy người đâu thế này ? Chẳng phải Tử Y tỉ tỉ đã nói rằng sẽ có người đến giúp ta sao ? Lần này là ta có việc cần nhờ giúp đỡ, lần sau ta gặp nguy hiểm thì biết làm sao ? Làm ăn tắc trách thế này, đến lúc bị ám hại là sẽ chết chắc đó.Nam Cung Việt và Mộ Dung Phong đánh nhau càng ngày càng hăng nhưng so ra thì Mộ Dung Phong vẫn thua kém một chút. Thời gian càng kéo dài, thực lực càng chênh lệch hơn. Nếu còn tiếp tục thì Mộ Dung Phong sẽ không ổn mất.Qủa nhiên những gì mà Uyển Nghi nghĩ không hề sai. Mộ Dung Phong bước chân lảo đảo lùi về phía sau, bất cẩn bị Nam Cung Việt đánh trúng một chưởng." Phụt "Một ngụm máu tươi phun ra, nhuộm đỏ sàn nhà.Nam Cung Việt nâng cao cánh tay, định đánh Mộ Dung Phong một chưởng nữa. Hắn đã biết Mộ Dung Phong là hoàng đế của Nguyệt quốc, nếu có chuyện gì xảy ra sẽ gây ra sự bất hòa giữa hai nước, nhưng cục giận Này, hắn không nuốt trôi được. Hơn nữa, hắn cũng không có ý định giết Mộ Dung Phong, chỉ là muốn dạy cho Mộ Dung Phong một bài học." Đừng "Uyển Nghi vội lao tới, hai tay giang ngang chắn trước mặt Mộ Dung Phong, đôi mắt nhắm nghiền lại, chờ một chưởng giáng xuống người mình.Đợi một lúc lâu không thấy động tĩnh gì, Uyển Nghi mới mở hé mắt ra, thấy bàn tay của Nam Cung Việt sựng lại giữa không trung, dừng ngay trước mặt cô. Nam Cung Việt nhìn cô chằm chằm, sắc mặt vô cùng khó coi.Hành động của Uyển Nghi khiến cho Mộ Dung Phong vô cùng cảm động. Trong lòng hắn cảm thấy vô cùng ấm áp. Cuối cùng tấm chân tình của hắn cũng đã được báo đáp. ( Oài, anh tưởng bở hơi bị sớm )Còn Nam Cung Việt thì lai có cảm giac như bị một mũi kiếm đâm xuyên tim, đau thắt. Nàng vì hắn ta mà không tiếc thân mình che chắn cho hắn sao ? Bàn tay của Nam Cung Việt từ từ thu về, trên mặt lộ rõ vẻ đau đớn." Tránh ra. "" Không tránh ! Nam Cung Việt, ta sẽ ngoan ngoãn theo ngươi trở về, ngươi có thể vì ta mà tha cho hắn được không ? " Uyển Nghi vẫn giữ nguyên tư thế, nhìn Nam Cung Việt với vẻ mặt van xin." Ha, ngươi dựa vào cái gì mà ra điều kiện với ta ? Ngày hôm nay ta có giết hắn hay không thì ngươi cũng sẽ phải theo ta trở về. Ngươi có tư cách nói ra câu đó sao ? " Nam Cung Việt nắm chặt tay thành nắm đấm, gân xanh nổi lên. Hừ, lại còn vì Mộ Dung Phong mà ra điều kiện với hắn. Trong mắt nàng coi hắn là cái gì ?" Uyển Nghi, đủ rồi. Ta không đớn hèn đến mức phải cầu xin sự tha mạng của hắn. " Mộ Dung Phong khẽ đẩy Uyển Nghi tránh ra, trên môi nở một nụ cười lạnh " Muốn ra tay thì cứ việc. "Dẫu sao hắn cũng là bậc nam tử hán. Hắn không muốn phải chịu thua trước nam nhân này. Càng không muốn nhìn nàng vì hắn mà cầu xin Nam Cung Việt." Không được, Nam Cung Việt, ta nói thật đấy. Không phải vì ta có tình cảm với hắn mà làm như thế này đâu. Việc bỏ trốn là do ta nhờ hắn. Ta không muốn vì ta mà liên lụy tới hắn. Tính cách của ta vốn sòng phẳng, Mộ Dung Phong không có thù oán gì với ta, hơn nữa còn giúp đỡ ta. Tuy hắn là một tên biến thái xấu tính, nhưng thật ta hắn cũng là một người tốt. Ta không muốn vì ta mà hắn phải chết oan, như vậy có khác nào ta lấy oán báo ân. "Uyển Nghi nói một hơi, không để ý thấy khuôn mặt ai đó đang dần dần tái đen lại. Sòng phẳng ? Không muốn liên lụy ? Lấy oán báo ân ? Câu nói của Uyển Nghi khiến cho tai hắn ù ù như có hàng vạn con ong vo ve bên cạnh. Rốt cuộc thì trong lòng nàng, hắn vẫn chẳng là gì cả.Nam Cung Việt liếc nhìn Mộ Dung Phong, ném cho hắn cái nhìn trào phúng kèm với thương hại. Tâm tình trong lòng hắn cũng tốt hơn rất nhiều." Được. " Nam Cung Việt lạnh lùng nói, dẫu sao thì hắn cũng không muốn hai nước giao tranh, nếu giết Mộ Dung Phong sẽ chẳng có lợi gì cho hắn." Mộ Dung Phong, ngươi mau đi đi. " Uyển Nghi đẩy đẩy bả vai của Mộ Dung Phong nhưng hắn lại không hề nhúc nhích, lại nắm chặt lấy tay của cô." Nếu hôm nay ta có đi cũng nhất định phải mang nàng theo cùng. "" Không được, ta không thể theo ngươi được, ta không muốn liên lụy tới ngươi. Hơn nữa, ta không đành lòng nhìn thấy người của Dương gia vì ta mà phải chết. Ngươi mau đi đi, ta sẽ theo Nam Cung Việt trở về. " Uyển Nghi cố giằng tay của Mộ Dung Phong ra nhưng không thể, đành tùy ý để mặc." Ta sẽ không đi mà không có nàng. " Mộ Dung Phong kiên định nói.Trời ơi, cái tên nam nhân ngu ngốc này, đồ đầu heo, đầu bã đậu, não phẳng, không có óc, đần độn....tức chết ta đi. Uổng công ta giả bộ thương tâm để khiến cho Nam Cung Việt cảm động, ngươi lại không biết điều, lì lợm đòi đưa ta theo. Ngươi mà không mau chóng biến khỏi đây, sau này ta có việc gì thì sao nhờ ngươi giúp đỡ được ? Cô tức giận đá cho Mộ Dung Phong một cái." Ngươi có đi mau không ? Giờ ngươi mà không đi, ta thề sau này sẽ không bao giờ nhìn mặt ngươi nữa. "Sự thay đổi đến chóng mặt của Uyển Nghi khiến ọi người khó thích nghi ngay lập tức, trên mặt đều hiện lên một tia quỷ dị. Sắc mặt của Mộ Dung Phong lại càng khó coi, bàn tay buông thõng xuống. Nhìn Uyển Nghi hồi lâu rồi mới không đành lòng mà rời đi.Hắn thề, sẽ có ngày hắn trở lại tìm nàng, đưa nàng trở về lại bên hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...