Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


" Nè , vị tiểu thiếp của vương gia kia, giờ đã tìm thấy chưa ? " Ở bàn bên cạnh bỗng truyền đến tiếng nói." Nghe nói là chưa " Một giọng nói khác vang lên.Mộ Dung Phong và Hỷ nhi lập tức đen mặt lại, còn Uyển Nghi vẫn nhàn nhã uống trà, bày ra vẻ mặt thản nhiên nhưng kì thực lại đang dỏng tai lên nghe ngóng." Chẳng phải nhị vương gia trước giờ luôn lạnh lùng lãnh khốc sao ? Sao bây giờ lại có thể vì một tiểu thiếp mà hao tâm tổn trí ? "" Ây, ngươi không có xem qua cáo thị sao ? Nghe nói vị tiểu thiếp này rất đặc biệt, tuy không phải là chính thê nhưng lại rất được vương gia sủng hạnh. Vài ngày trước, vị tiểu thiếp đó muốn đi du ngoạn sơn thủy nhưng nhị vương gia bận việc nên không đi cùng được. Kết quả là nàng ta liền âm thầm bỏ đi một mình, không thèm nói với vương gia một câu. Nhị vương gia vì quá thương nhớ nàng ta liền không chịu nổi, phải đi tìm suốt mấy ngày nay. Hiện giờ đâu đâu cũng có dán cáo thị tìm người. "" Không ngờ vương gia lại yêu thương một tiểu thiếp như thế, thật khiến người ta ngạc nhiên. "" Phải đó, nàng ta quả là một người tốt phước, vậy mà không biết điều một chút, ở lại phủ vương gia an phận mà lại bỏ ra ngoài. Để tìm được nàng ta, không những tất cả những người trong phủ vương gia mà cả quân đội cũng đều được phái đi. Hoàng thượng nghe tin cũng liền cho cấm vệ quân đi tìm nàng. Vậy mà đến giờ vẫn chưa có tin tức gì "" Sao ? Cả cấm vệ quân và quân đội cũng được điều động chỉ để tìm một tiểu thiếp sao ? Nàng ta quả thật không tầm thường, ngay cả cấm vệ quân chuyên bảo vệ hoàng thượng cũng...."" Thật sự là khiến cho người ta ngưỡng mộ "Hai người họ bàn tán rất sôi nổi, không hề biết rằng vị tiểu thiếp nổi danh kia lại đang ngồi ngay gần họ, ung dung uống trà. Hỷ nhi quay đầu nhìn Uyển Nghi, vẻ mặt biến sắc." Tiểu thư "Uyển Nghi liền đưa tay ra hiệu, ý bảo Hỷ nhi rằng không sao đâu, không cần phải lo. Khi vừa vào thị trấn này, cô đã thấy một đám người đang xúm đông xúm đỏ xem cái gì đó, cô tuy cũng tò mò nhưng lúc ấy trong đầu chỉ có một suy nghĩ muốn tìm chỗ nghỉ ngơi nên không bận tâm mấy, hóa ra chính là chuyện này.Vừa nãy nghe hai người kia nói chuyện cô suýt nữa thì phì cười, cái gì mà du sơn ngoạn thủy ? Cái gì mà quá thương nhớ ? Thật là gạt người quá đi. Trong lòng lại bỗng trào lên một cảm giác chua xót xen lẫn sự thương nhớ. Tại sao hắn phải cất công vì cô đến như vậy ? Hắn sợ mất mặt nên mới tìm cô về sao ? Lại còn phải bịa ra cái lí do đó nữa. Dù sao thì cô cũng chỉ là một tiểu thiếp bé nhỏ, dù cô không có ở trong phủ vương gia thì cũng đâu có ai biết, hắn cũng không lo bị mất mặt vì có một tiểu thiếp bỏ trốn . Hắn hà tất phải làm to chuyện lên chứ ?Còn nữa, cái tên Nam Cung Thiên kia, việc nàng bỏ trốn là chuyện riêng của nàng và Nam Cung Việt, mắc mớ gì tới hắn mà hắn lôi cả cấm vệ quân vào nữa ? Ai khiến hắn lo chuyện bao đồng chứ ? Bộ hắn rảnh rỗi quá không có việc gì làm sao ? Tình cảnh này khiến cô nhớ lại truyện con nhà giàu quá, chỉ vì muốn tìm Tsukushi mà Tsukasa huy động cả cảnh sát với trực thăng, làm huyên náo cả thành phố. Hồi đó đọc đến đoạn này là cô cười rũ rượi, còn nghĩ Tsukasa ngốc quá. Không ngờ có ngày cô lại trở thành nhân vật chính của tình huống đó.Nghĩ đến đây Uyển Nghi mới giật mình, chẳng lẽ Nam Cung Thiên có tình cảm với mình sao ? Nếu không thì hắn đâu cần mất công đến vậy ? Rồi cô lại ra sức lắc đầu, không thể nào đâu. Hắn là hoàng đệ của Nam Cung Việt, đương nhiên là sẽ giúp Nam Cung Việt rồi, ượn cấm vệ quân cũng đâu có gì là lạ. Là cô suy nghĩ quá nhiều rồi.Tử Y nhìn thấy phản ứng của Hỷ nhi và Uyển Nghi thì lấy làm lạ, đôi lông mày thanh tú khẽ nhếch lên." Uyển Nghi, nhìn thái độ của muội như vậy, chẳng lẽ muội chính là tiểu thiếp của nhị vương gia sao ? "" Đúng vậy, muội chính là tiểu thiếp của nhị vương gia mà mọi người đang bàn tán. " Uyển Nghi khẽ mỉm cười, vẻ mặt bình thản như không có gì. Tử Y là tỉ tỉ của cô, cô cảm thấy không cần giấu làm gì.Tử Y ngẩn người ra một lúc, khuôn mặt thoáng lên vẻ trầm ngâm." Vậy bây giờ muội tính sao ? Ba người định đi đâu "" Đêm nay bọn muội sẽ nghỉ trọ ở đây, sáng sớm mai sẽ lên đường. Bọn muội định sẽ đến Nguyệt quốc "" Nguyệt quốc ? " Tử Y thoáng có chút ngạc nhiên, cái tên Mộ Dung Phong này đưa muội muội của cô đến Nguyệt quốc là có ý đồ gì đây ? Cô nhìn Uyển Nghi một cái, không chừng muội muội của mình sắp rơi vào hậu cung của hắn mà không biết. Rồi cô lại quay sang nhìn Mộ Dung Phong, hắn đang nhìn cô, nở một nụ cười bí ẩn, có lẽ hắn cũng biết là cô đang nghĩ gì.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...