Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


" Tỉ tỉ, sao hôm nay trông tỉ tỉ hốc hác quá vậy ? Tỉ bệnh sao ? " Nam Cung Nguyệt lo lắng sờ trán của Uyển Nghi, không có sốt ." Ta không sao " Uyển Nghi mỉm cười, khẽ gạt tay Nam Cung Nguyệt ra " Nguyệt nhi, có chuyện này ta muốn hỏi muội "" Chuyện gì vậy ? Tỉ cứ hỏi đi " Không hiểu sao trong lòng Nam Cung Nguyệt cảm thấy bất an, đây là lần đầu tiên cô thấy Uyển Nghi kì lạ như vậy." Phải làm thế nào để vương gia có thể hưu (li hôn ) ta ? "" Tỉ tỉ, tỉ đang nói bậy cái gì vậy ? " Cả Nam Cung Nguyệt và Hỷ nhi đều kinh ngạc đến há hốc mồm. Cô đang nói lung tung cái gì vậy ? Không phải tình cảm của hai người vẫn rất tốt sao ? Không, cho dù không tốt cũng không thể có chuyện vương gia hưu cô được, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì ?" Ta không có nói bậy, Nguyệt nhi, ta đã suy nghĩ kĩ rồi, ta không muốn ở lại đây làm tiểu thiếp của hắn nữa. Ta muốn hắn hưu ta, ta muốn rời khỏi đây, đi tìm tự do và tìm một người yêu thương, trân trọng ta " Uyển Nghi cười chua chát nói. Cả đêm qua cô đã suy nghĩ rất kĩ rồi, cô sợ nếu ở lại đây, tình cảm của cô đối với Nam Cung Việt sẽ ngày càng sâu đậm, đến lúc đó, trái tim của cô sẽ càng đau khổ vì cô biết trong trái tim hắn còn có một hình bóng không thể xóa nhòa." Tỉ tỉ, chuyện đó là không thể nào đâu, muội không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng tỉ đừng suy nghĩ lung tung nữa, sẽ không bao giờ có chuyện hoàng huynh hưu tỉ đâu " Nam Cung Nguyệt thở dài." Nếu vậy..." Uyển Nghi kiên quyết " ...ta sẽ hưu hắn "Hỷ nhi và Nam Cung Nguyệt há hốc mồm nhìn nhau, không hiểu tại sao cô lại kiên quyết với ý nghĩ điên rồ đó như thế." Tỉ tỉ, tỉ đừng nói nữa, hoàng huynh sẽ không đồng ý hưu tỉ, cũng sẽ không đồng ý để tỉ hưu huynh ấy đâu " Nam Cung Nguyệt cố gắng khuyên nhủ Uyên Nghi" Phải đó tiểu thư, sao tự dưng người lại nghĩ lung tung như vậy chứ, chắc chắn vương gia sẽ không đồng ý đâu " Hỷ nhi cũng tiếp lời." Ta có thể đồng ý " Giọng nói thâm trầm của Nam Cung Việt vang lên sau lưng khiến Nam Cung Nguyệt và Hỷ nhi sởn gai ốc, Uyển Nghi bình thản xoay người lại nhìn hắn, trong đáy mắt không hề ẩn chứa một tia sợ hãi.Trên gương mặt Nam Cung Việt chứa đầy hắc tuyến, khóe mắt lạnh lùng tàn nhẫn, miệng khẽ nhếch lên thành nụ cười nửa miệng rất đáng sợ. Nam Cung Nguyệt cảm thấy sợ hãi, toàn thân run lẩy bẩy. Ánh mắt này, khuôn mặt này, giống hệt như năm năm về trước.Nam Cung Việt chậm rãi đến trước mặt Uyển Nghi, đưa tay bóp chặt cằm cô khiến cho khuôn mặt cô gần như biến dạng." Nếu như ngươi là một xác chết, ta sẽ suy nghĩ về việc hưu ngươi " Nam Cung Việt nở một nụ cười lạnh lùng tàn bạo. Vừa nãy đi qua đây, thấy nàng đang nói chuyện cùng Nguyệt nhi nên hắn định ghé vào, không ngờ lại nghe thấy nàng nói muốn hưu hắn." Được " Uyển Nghi khẽ nhắm mắt, vẻ mặt bình thản " Nếu ta chết, người sẽ hưu ta phải không ? Vương gia, người nhớ giữ lời " Ngay lập tức, cô liền hất tay hắn ra, chạy về phía cây cột, định đập đầu tự vẫn. Nếu đã không thể rời bỏ hắn, nếu không thể quên đi tình yêu này, cô thà chọn cách kết thúc tất cả." Ngươi làm cái trò gì vậy ? " Nam Cung Việt ngay lập tức nắm được tay Uyển Nghi, kéo giật lại." Chẳng phải vương gia đã nói nếu ta là một xác chết thì người sẽ hưu ta sao ? " Uyển Nghi cười nhạt.Khuôn mặt Nam Cung Việt tái đen lại, cười tàn bạo " Ta có nói vậy sao ? Ta chỉ nói là sẽ suy nghĩ về việc đó. Nhưng rất tiếc, giờ ta đã suy nghĩ kĩ rồi, cả đời này ta sẽ không hưu ngươi, dù có chết ngươi cũng chỉ có thể là người của ta "" Ngươi..." Uyển Nghi tức đến nghẹn họng, " Nam Cung Việt, ngươi thật là vô sỉ, khốn khiếp, ta không muốn ở bên cạnh ngươi, ta muốn hưu ngươi, muốn đi tìm người đàn ông khác. "" Bốp " Khuôn mặt Uyển Nghi lệch hẳn sang một bên, cô cảm thấy trong miệng mình có một cảm giác ngai ngái, một dòng máu đỏ rỉ ra nơi khóe miệng." Tỉ tỉ " Nam Cung Nguyệt hoảng hốt kêu lên, sợ đến tái cả mặt, đang định chạy đến chỗ Uyển Nghi." Nguyệt nhi, muội tránh ra, đừng có hòng cầu xin cho cô ta " Nam Cung Việt gạt Nam Cung Nguyệt sang một bên, tức giận kéo Uyển Nghi trở về phòng." Dương Uyển Nghi, ngươi to gan lắm, dám ngang nhiên nói muốn đi tìm tên đàn ông khác trước mặt ta. Xem ra phải dạy dỗ lại ngươi một chút, để ngươi biết rõ ngươi là nữ nhân của ai " Nam Cung Việt thô bạo xé rách y phục của cô. Không dạo đầu, không ôn nhu, chỉ là trực tiếp tiến vào đầy tức giận." A " Nỗi đau từ dưới hạ thể truyền đến khiến Uyển Nghi trào nước mắt, bàn tay bấu chặt vào người Nam Cung Việt, miệng không ngừng c-hửi rủa " Nam Cung Việt, ngươi là tên khốn, mau buông ta ra, ngươi đừng tưởng làm thế này sẽ khiến ta khuất phục ngươi. "" Bốp " Lại một bạt tai hạ cánh lên mặt cô. Nam Cung Việt tức giận ngấu nghiến cơ thể cô, để lại trên người cô những dấu hôn thô bạo màu xanh tím " Uyển Nghi, ngươi tưởng với thân thể nhơ bẩn này, ngươi còn có thể đi tìm người đàn ông khác sao ? Nếu ngươi trở thành gái thanh lâu thì có thể sẽ có kẻ để ý đến ngươi, nếu không sẽ chẳng có tên đàn ông nào chấp nhận đi ăn đồ thừa của người khác. Nói cho ngươi biết, cả đời này ngươi chỉ có thể là nữ nhân của ta. "" Khốn khiếp, vô sỉ " Uyển Nghi tức giận c-hửi mắng, cố cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Nước mắt không ngừng tuôn xuống. Cô điên rồi, điên rồi, sao cô có thể yêu một người như hắn ?Nam Cung Việt không một chút lưu tình, đem sự tức giận phát tiết trên cơ thể của Uyển Nghi.Nam Cung Nguyệt và Hỷ nhi lo lắng đứng bên ngoài, đợi đến khi Nam Cung Việt bỏ ra ngoài mới dám vào. Uyển Nghi đang nằm rạp trên đất, trên người không một mảnh vải, Hỷ nhi vội vã đi lấy y phục cho cô còn Nam Cung Nguyệt thì đỡ cô dậy. Uyển Nghi nắm lấy cánh tay Nam Cung Nguyệt, nước mắt không ngừng rơi xuống." Nguyệt nhi, nếu muội còn xem ta là tỉ tỉ, hãy giúp đỡ ta, ta không muốn ở lại đây nữa " Uyển Nghi nghẹn ngào khóc." Tỉ tỉ " Nam Cung Nguyệt cảm thấy đau lòng, một tỉ tỉ mà cô luôn ngưỡng mộ, tỉ tỉ luôn vui vẻ, luôn kiêu hãnh của cô, sao giờ lại thành ra thế này ?" Nguyệt nhi, ta đã biết cả rồi, ta không muốn ở bên hắn nữa, ta sợ ta sẽ yêu hắn, sợ rằng bản thân ta không thể xóa nhòa hình bóng của người con gái ấy trong lòng hắn. Ta không muốn yêu một người không yêu ta, ta sợ nếu ta càng yêu hắn sâu đậm thì trái tim ta sẽ càng dễ tổn thương. Nguyệt nhi, ta không muốn " Uyển Nghi càng khóc to hơn. Cô đã từng yêu, đã từng đau lòng vì một Sở Hạo, cô không muốn hắn lại là một Sở Hạo thứ hai." Tỉ tỉ, ai nói cho tỉ chuyện đó " Nam Cung Nguyệt kinh ngạc, đây chẳng phải là chuyện cấm sao? Ai lại to gan đi nói cho tỉ ấy biết chứ ?" Nguyệt nhi, chuyện đó không còn quan trọng nữa, nếu muội hiểu cho cảm giác của ta thì hãy giúp ta " Uyển Nghi khóc nức nở, hai tay vẫn nắm chặt lấy tay của Nam Cung Nguyệt không buông.Nam Cung Nguyệt cũng bắt đầu khóc, cô hiểu cảm giác của Uyển Nghi, tuy rằng đàn ông tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường nhưng khi đã yêu, ai mà không muốn chiếm hữu cho riêng mình ? Cô biết đến giờ hoàng huynh vẫn còn yêu sâu đậm cô gái ấy. Mấy lần nhìn thấy hoàng huynh từ đằng sau, cô đang định lại trêu chọc huynh ấy thì nghe thấy hoàng huynh khẽ gọi tên cô gái ấy, giọng nói chất chứa đầy đau khổ. Cô cứ hy vọng sẽ có một ngày Uyển Nghi sẽ làm thay đổi trái tim của hoàng huynh, vậy mà...." Được, tỉ tỉ, tỉ muốn ta giúp thế nào ? "


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...