Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


" Tiểu thư, người mau dậy đi, trời đã sáng rồi " Hỷ nhi vừa bước vào phòng vừa tủm tỉm cười, hôm qua xảy ra chuyện lớn như vậy, nhìn vương gia rất tức giận, cô cứ tưởng vương gia sẽ không đoái hoài đến tiểu thư nữa. Ai ngờ đêm qua vương gia lại đột ngột đến phòng tiểu thư ở lại qua đêm, sáng nay khi cô vừa bước vào phòng đã thấy tiểu thư nằm ngủ trong tình trạng không mặc áo, chỉ có một cái chăn mỏng đắp lên, không tránh khỏi mỉm cười.Uyển Nghi uể oải mở mắt ra, trong lòng cảm thấy ngọt ngào, ấm áp. Hôm qua nằm trong vòng tay của Nam Cung Việt cô ngủ rất ngon, đến giờ vẫn không muốn dậy." Oa, ta đói quá, Hỷ nhi "Hỷ nhi phì cười " Em đã mang đồ ăn sáng cho tiểu thư rồi đây, người rửa mặt đi đã rồi hãy ăn " thật là, vừa mới dậy đã đòi ăn, thật giống hệt con nít.Uyển Nghi vội rửa mặt rồi cầm vội lấy một cái bánh, vừa ăn vừa cười hì hì" Tiểu thư, hôm nay tâm trạng của người rất tốt nha " Hỷ nhi dài giọng trêu chọc, cười khúc khích." Hỷ nhi, giờ em cũng to gan nhỉ, dám trêu chọc cả ta. Thật là, bị nhiễm tính xấu cảu Nguyệt nhi rồi " Uyển Nghi lườm Hỷ nhi một cái, cô hiểu Hỷ nhi đang nói cái gì." Tiểu thư, em đâu dám " Hỷ nhi ra vẻ vô tội nhưng miệng thì lại cứ tủm tỉm cười " Phải rồi, tiểu thư, chuyện hôm qua thật cám ơn người "Uyển Nghi xua xua tay mấy cái " Với ta mà em còn khách sáo thế sao ? Ta thật sự coi em như tỉ muội tốt của ta, đó là chuyện mà ta nên làm "Hỷ nhi cười hạnh phúc, cô thật may mắn vì được hầu hạ một chủ tử tốt như vậy.~" A, thơm quá đi " Uyển Nghi vừa đi vừa hít hà hương hoa " Nhưng giờ ta rất mong mau đến mùa hè " Mùa xuân có nhiều hoa nhưng tiết trời vẫn còn se lạnh, mà cô thì chịu lạnh rất kém. Tuy cô cũng rất ghét trời nóng nhưng thời này khí hậu rất tốt, không ô nhiễm, không có hiệu ứng nhà kính, lại có nhiều cây cối như vậy, đến mùa hè sẽ có gió mát, dù có mặc nhiều lớp quần áo cũng không lo bị nóng. Vả lại, mùa hè đến thì hoa sen sẽ nở, mà hoa sen chính là loài hoa mà cô yêu thích nhất.Uyển Nghi cảm thấy tâm trạng rất tốt, đột nhiên cao hứng hát bài Thiên Niên DuyênDòng lệ băng lạnh như sao băng rơi xuốngĐánh tan nỗi nhớ nhung của aiGiữa dòng luân hồiViễn cảnh tương lai bị chôn vùi...Bỗng nhiên có một giọng nam trầm ấm hát tiếp lời của côDung nhan mơ hồ trong giấc mộngĐỉnh Côn LuânGiang hồ xa xôiHoa tàn hoa nở hoa đầy trờiThan hồng trầnSắc tàn phaiThiên thượng nhân gian.....Uyển Nghi và Hỷ nhi giật mình quay lại, thấy Nam Cung Thiên đang đi tới thì vội vàng hành lễ" Tham kiến hoàng thượng "" Đứng lên đi, sau này nàng không cần phải hành lễ với ta nữa, xét cho cùng thì nàng cũng là hoàng tẩu của ta " Nam Cung Thiên dịu dàng phân phó" Đa tạ hoàng thượng " Uyển Nghi mỉm cười, may quá, cô ghét nhất là phải hành lễ, sau này không phải hành lễ với hắn nữa, bớt đi một mối phiền phức." Hoàng thượng, vương gia và Nguyệt nhi đang ở trong thư phòng "" Ta biết, hôm nay ta tới không phải để tìm hoàng huynh, mà là tìm nàng " Nam Cung Thiên dịu dàng nhìn Uyển NghiHả ? Tìm mình ? Tìm mình làm gì ?Thấy Uyển Nghi cứ đứng ngây ngốc ở đó, miệng ú ớ không biết phải nói gì, Nam Cung Thiên liền phì cười " Ngày mai ở trong kinh thành sẽ tổ chức lễ hội hoa đào, đến ngày mai tất cả hoa đào trong vườn sẽ nở rất đẹp, ta muốn đến hỏi nàng có muốn đi cùng ta không ? "" Nhưng...sao người lại mời tôi ? " Hoàng thượng à, không phải người thích tôi rồi đấy chứ ?" Vì ta nghĩ nàng sẽ rất thích, năm nào ta cũng cùng hoàng huynh và Nguyệt nhi đến đó nhưng năm nay hoàng huynh và Nguyệt nhi lại nói là không muốn đi, ta nghĩ nàng chưa đến đó bao giờ nên muốn mời nàng đi cùng vì ta không muốn đi một mình lắm. Không phải nàng đang nghĩ lung tung cái gì đó chứ ? " Thật sự thì đây đúng là một cái cớ, tình cờ là năm nay Nam Cung Việt và Nam Cung Nguyệt lại không muốn đi nên hắn mới có cơ hội mời nàng đì cùng." A, không, không có, tôi đi, tôi sẽ đi. " Chẳng lẽ thật sự là cô đã nghĩ quá nhiều rồi sao ? Mà thôi, mặc kệ là hắn có thích mình thật hay không thì cũng cứ coi như không biết. Suốt ngày ở trong phủ ngắm hoa thưởng nguyệt, cô đang chán muốn chết đây. Lần trước khó khăn lắm mới được Nam Cung Việt cho phép ra ngoài cùng Nguyệt nhi một bữa thì lại dính vào vụ của Tử Y nên cô chẳng đi chơi được chút nào cả. Lần này có người mời đi thì tội gì không đồng ý ? Với lại, quả thật là cô rất thích ngắm hoa đào. " Nhưng tôi chỉ sợ vương gia sẽ không cho đi "" Nàng yên tâm, ta đã hỏi hoàng huynh rồi, hoàng huynh nói nếu là ta thì không có vấn đề gì, chỉ chờ nàng đồng ý thôi. Sáng sớm mai ta sẽ cho người đến đón nàng " Nam Cung Thiên mỉm cười.Haizz, anh chàng này thích cười thật đấy, biết bản thân cười đẹp nên suốt ngày cười. Sau này ai mà lấy anh ta chắc sẽ hạnh phúc lắm, có một người chồng vừa dịu dàng, vừa là hoàng thượng lại vừa chung thủy. Cô nghe Nguyệt nhi nói hoàng thượng đến giờ vẫn chưa chịu lập hậu cung là bởi vì muốn tìm một người thật xứng đáng, nguyện cả đời chỉ yêu người ấy mà không lập thiếp, sau này hoàng hậu cũng không phải lo bị cuốn vào cuộc chiến chốn hậu cung, cũng không phải lo đối phó với đám tiểu thiếp như cô. Qủa thật là một người đàn ông tốt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...