Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


" Phải đó hoàng huynh, huynh làm như vậy chẳng phải quá vô lí sao ? "" Hai người bỏ tay ra đi, Hỷ nhi làm sai, để cho nó tự nhận lỗi. " Nam Cung Việt lạnh lùng ra lệnh." Không buông ! " Nam Cung Nguyệt và Uyển Nghi cùng đồng thanh kêu lên, như vậy quá là vô lí mà." Buông ra " Nam Cung Việt gằn từng chữ, sắc mặt đã trở nên rất khó coi.Uyển Nghi cảm thấy bừng bừng lửa giần, liền buông tay Hỷ nhi ra, đi tới trước mặt ba bông hoa héo." Bốp " một cái tát nảy lửa in hằn trên mặt Huệ phi" Bốp " , " bốp " lai hai cái tát nữa hạ cánh trên mặt Lan phi và Mai phi. Cả ba người đều kinh ngạc trơn mắt lên nhìn cô, vẻ mặt đầy giận dữ. Uyển Nghi xoay người lại trừng mắt nhìn Nam Cung Việt, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên." Vương gia, giờ là ta làm sai, có phải cũng nên chịu phạt không ? "Khuôn mặt Nam Cung Việt càng lúc càng trở nên khó coi, trên mặt hiện lên đầy tia hắc tuyến, nàng dám ngang nhiên không xem hắn ra gì trước mặt mọi người" Hỷ nhi, tự tát vào mặt hai mươi cái " Nam Cung Việt giận dữ nói, cái này là do nàng tự chuốc lấy, đừng trách ta không lưu tình." Nam Cung Việt, ngươi là đồ điên, đồ khốn, ngươi không phải là người, tại sao lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Hỷ nhi ? Ngươi tưởng ngươi là vương gia thì có thể coi người khác không ra gì sao ? "" Bốp " một tiếng tát lanh lảnh vang lên trong không khí khiến trái tim Uyển Nghi đau đớn, hắn đánh nàng." Dương Uyển Nghi, ngươi đừng có quá đáng, không coi ta ra gì, ngươi muốn chết phải không ? " Ánh mắt Nam Cung Việt tóe lửa, trừng trừng nhìn nàng, lần trước nàng dám tát hắn, lần này thì ngang nhiên mắng **** hắn trước mặt mọi người." Hoàng huynh, huynh vô lí vừa thôi, có phải nếu muội làm bẩn y phục của cô ta thì huynh cũng sẽ bắt muội tự tát vào mặt mình không ? " Nam Cung Nguyệt giận dữ hét lên, mặt đỏ bừng bừng." Nguyệt nhi, câm đi, đây không phải chuyện của muội. Hỷ nhi, nếu ngươi không tự tát, ta sẽ cho người tát tiểu thư nhà ngươi " Nam Cung Việt cũng hét lên." Vâng " Hỷ nhi đưa tay lên, cô sợ nếu cứ tiếp tục thế này, tình hình sẽ càng thêm căng thẳng, nhưng bàn tay chưa kịp tát đã lại bị Uyển Nghi tóm lấy " Hỷ nhi, không được tát. "" Buông ra " Nam Cung Việt gầm lên, hắn đã tức giận đến đỉnh điểm rồi.Trong mắt Huệ phi, Mai phi, Lan phi hiện lên một tia đắc ý, vốn họ chỉ định làm khó Hỷ nhi để xua tan cơn tức giận trong lòng, nhưng kết quả lần này còn vượt xa hơn nhiều so với dự tínhNam Cung Việt hất tay một cái, hai tên thị vệ liền lập tức giữ chặt lấy và Nam Cung Nguyệt kéo ra, hắn cũng nắm chặt tay Uyển Nghi kéo ra ngoài. Cảm nhận được bàn tay của Uyển Nghi và Nam Cung Nguyệt rời khỏi tay mình, Hỷ nhi liền lập tức tát lên mặt." Bốp " tiếng tát vang vọng lên trong không khí khiến cho Uyển Nghi cảm thấy còn đau hơn là tát vào mặt của chính mình." Buông ra " Uyển Nghi dùng hết sức hất tay Nam Cung Việt ra, chạy vội đến bên Hỷ nhi, nước mắt ủy khuất rơi đầy mặt." Hỷ nhi, ta xin lỗi, là tại ta mà em phải chịu khổ " Uyển Nghi vuốt bên má vừa bị tát của Hỷ nhi " Ngốc quá, ta đã nói là không được tát, muội không nghe thấy sao? Sao lại không chịu nghe lời ta chứ ? A hoàn thì không phải là người sao ? Thà rằng em tát ta, ta còn cảm thấy dễ chịu hơn. " Nước mắt của cô lã chã rơi xuống, giọng nói nghẹn ngào nức nở. Đám thị vệ và nha hoàn đứng xung quanh cũng không khỏi ngậm ngùi, thầm ngưỡng mộ Hỷ nhi có một chủ tử tốt như vậy. " Hỷ nhi, ta chưa từng coi muội là a hoàn của ta, chỉ vì đi theo ta mà muội phải chịu ủy khuất như vậy. Ta xin lỗi, ta không bảo vệ được muội. Sau này, ta không thể ở bên cạnh muội, muội phải biết quý trọng bản thân mình, tuyệt đối không thể để người ta ức hiếp "" Tiểu thư, người đinh đi đâu ? " Hỷ nhi nghe thấy nàng nói vậy, trong lòng liền lập tức cảm thấy hoang mang, lo sợ." Đi đến một nơi rất đẹp, có cha mẹ yêu thương ta " Uyển Nghi mỉm cười dịu dàng nói, ngay lập tức xoay người chạy đến bên hồ, nhảy xuống." Tiểu thư, đừng " Hỷ nhi vội vàng túm lấy Uyển Nghi nhưng đã muộn." Tỉ tỉ " Nam Cung Nguyệt hoảng hốt kêu lên.Nam Cung Việt không nghĩ ngợi, liền lập tức nhảy xuống hồ cứu nàng, nhưng ngụp lặn một hồi cũng không thấy nàng đâu, trong lòng bất chợt cảm thấy lo lắng. Hắn sợ mất nàng, sợ không còn được nhìn thấy vẻ nhí nhảnh của nàng, sợ không còn được ôm nàng trong vòng tay, hít hà mùi hương mà chỉ mình nàng mới có, hắn rất sợ, cảm giác sợ hãi ùa về giống như năm năm về trước.Đột nhiên, từ đằng sau lưng hắn có hai bàn tay thò ra, ấn đầu hắn xuống nước." Ọc ọc oc " Nam Cung Việt cố ngoi lên thì lại bị ấn đầu xuống lần nữa, hắn tức giận xoay người lại thì thấy Uyển Nghi đang nhìn nàng cười khanh khách." Dương! Uyển! Nghi! " Nam Cung Việt gầm lên, nàng dám trêu chọc hắn sao ?" Được rồi, không phải gầm lên thế, ta ở đây. Điếc hết lỗ tai ta rồi. " Uyển Nghi giả vờ ngoáy ngoáy lỗ tai, cười ma mãnh nói " Ngươi giận cái gì chứ ? Chẳng qua là ta quá tức giận, thấy trong người nóng quá, muốn nhảy xuống đây để hạ hỏa, nhưng thấy ngươi còn tức giận hơn ta, nên mới để ngươi tắm mát một phen thôi " Cô nhanh chóng leo lên bờ trước khi Nam Cung Việt tóm được cô, tuy trời đã sang xuân nhưng vẫn còn rất lạnh, nếu cô cứ ngâm mình dưới hồ thế này thì sẽ chết cóng mất." Hỷ nhi, về thay y phục cho ta, ta lạnh quá " Uyển Nghi kéo tay Hỷ nhi và Nam Cung Nguyệt rời đi, khi đi qua trước mặt Huệ phi còn ném cho cô ta một nụ cười. Cô vốn dĩ không có ý định tự tử, chẳng qua là chỉ muốn cho Huệ phi biết ai cao tay hơn.Huệ phi, Lan phi, Mai phi đứng ngẩn người ra, hiểu được vấn đề liền rất tức giận. Chỉ có vậy thôi sao ? Cũng không trừng phạt nữa ? Hỷ nhi mới tát được một cái mà ? Cả ba người họ đều muốn lên tiếng nhưng nhìn thấy Nam Cung Việt vẫn ngâm mình dưới hồ, vẻ mặt vô cùng giận dữ thì lại im bặt, đành ngậm bồ hòn làm ngọt.Ban đêm. Nam Cung Việt nhẹ nhàng đi đến bên giường của Uyển Nghi, chằm chằm nhìn nàng. Vẻ mặt lúc ngủ của nàng và vẻ kiên cường hồi chiều hoàn toàn khác nhau. Chợt nhớ đến hồi chiều, tưởng nàng sẽ chết, hắn bất giác rùng mình.Uyển Nghi bất giác nhìn mình tỉnh dậy, thấy Nam Cung Việt đang kề sát mặt cô, nhìn cô chằm chằm thì giật mình kêu lên:" Ngươi làm cái gì vậy ? Tính hù chết ta sao ? " Uyển Nghi vội đưa ta vuốt ngực, thở phì phì, vừa nãy chưa định thần, cô còn tưởng là tên hái hoa tặc nào nữa chứ." Không làm gì khuất tất thì sao phải sợ ? " Nam Cung Việt trừng mắt nhìn nàng. Liền cởi áo khoác ngoài ra." Ngươi lại định làm cái trò gì vậy ? " Uyển Nghi thấy hắn làm vậy thì bắt đầu hoảng, không phải hắn lại định...nữa chứ." Đương nhiên là ngủ, chứ không ngươi nghĩ đêm hôm khuya khoắt thế này ta lại đến ngắm ngươi ngủ sao, ngươi rõ ràng là rất thông minh, sao có những lúc lại ngu ngốc đến thế hả ? " Nam Cung Việt nhăn trán nói, đang định lên giường nằm thì Uyển Nghi lập tức dang cả hai tay hai chân ra hết cỡ, ôm lấy cái giường." Không cho ngủ, ngươi về phòng ngươi mà ngủ, không thì đến phòng của mấy người kia ấy, không cho ngủ ở đây " Hừ, bà đây ôm cả cái giường, không có chỗ cho ngươi ngủ, xem ngươi làm thế nào." Muốn bắt đầu từ đằng sau sao ? Cũng được, không tồi chút nào " Nam Cung Việt khẽ gật gù, khàn giọng nói, bàn tay khẽ vuốt dọc theo sống lưng của Uyển Nghi.Dù cách một lớp quần áo nhưng Uyển Nghi vẫn cảm nhận được bàn tay nóng rực của Nam Cung Việt, toàn thân bất giác sởn gai ốc, liền co rúm người lại.Nam Cung Việt nhìn thấy thế khẽ cười nhạt, có những lúc trông nàng rất đáng yêu, nhưng cũng có những lúc bướng bỉnh khủng khiếp. Nhìn thấy hắn lại định leo lên giường, Uyển Nghi liền lập tức đẩy hắn ra." Không cho ngủ, chiều nay ngươi vô lí bắt Hỷ nhi chịu phạt, lại tát ta một bạt tai, ngươi coi ta là cái gì chứ ? Thích thì về phòng ngươi mà ngủ. " Ủa , nhưng mà...ax nói vậy là nếu hắn không bắt Hỷ nhi nhận lỗi và không tát mình thì mình sẽ cho hắn làm....chuyện đó sao?Nam Cung Việt nhẹ nhàng vuốt má Uyển Ngi hỏi " Đau lắm sao ? " Chỉ một hành động nhỏ như vậy nhưng không hiểu sao lại khiến cô cảm động, suýt chút nữa đã bật khóc. Nhưng tia cảm động vừa thoáng qua liền lập tức biến thành giận dữ, chẳng hiểu từ lúc nào mà bàn tay kia của hắn đã đưa ra sau sờ mông cô. Nam Cung Việt nở một nụ cười gian tà nói " Để ta đền cho nàng "Sau đó liền kéo Uyển Nghi vào lòng, xoay người một cái, đặt cô dưới thân mình." Buông ra " Uyển Nghi cố sức giẫy dụa nhưng không cách nào thoát ra khỏi vòng tay hắn." Đừng sợ, ta sẽ dịu dàng " Nam Cung Việt khẽ ghé vào tai cô, thanh âm trầm thấp khiến cô bỗng rùng mình.Nam Cung Việt cúi thấp đầu, tìm đôi môi cô, tham lam mút lấy hương thơm ngọt ngào trong miệng cô, đầu lưỡi uyển chuyển dịu dàng quấn lấy đầu lưỡi cô, khiến cô đáp lại mình.Uyển Nghi bị Nam Cung Việt kích thích, sự giận dữ thoáng chốc bị hắn ăn hết sạch, không tự chủ được liền phối hợp với hắn, cùng hắn rơi vào nhu tình. Cảm nhận được thân thể của Uyển Nghi không còn cứng ngắc nữa mà đã dần thả lỏng, Nam Cung Việt thành thạo cởi bỏ áo của cô ra. Bộ ngực trắng trẻo, mỹ miều hoàn hảo hiện ra trước mắt hắn khiến hắn không thể tự chủ, cổ họng khô khốc. Một bàn tay hắn ra sức nắn bóp, một tay luồn xuống dưới định cởi quần của cô.Chút lí trí còn sót lại của Uyển Nghi bỗng chốc bừng tỉnh, cô ra sức giữ tay Nam Cung Việt. " Đừng....Không được "" Ta muốn...Cho ta " Thanh âm của Nam Cung Việt trầm thấp, dục vọng nồng đậm nổi lên, không hiểu sao những lúc bên cạnh cô hắn không tài nào khống chế được bản thân mình. Đầu của hắn phủ lên ngực của Uyển Nghi, khẽ cắn mút, khơi dậy ham muốn của cô. Uyển Nghi vẫn cố sức đẩy hắn ra nhưng hắn không thèm để tâm đến cô, hôn hít khắp trên người cô, bàn tay lại định kéo quần của cô xuống." Buông ra ! " Uyển Nghi dùng hết sức bình sinh đá cho Nam Cung Việt một cái, Nam Cung Việt bị bất ngờ, không kịp phản ứng, liền ngã bịch xuống đất. Uyển Nghi thấy vậy khẽ lè lưỡi một cái, chậc, chắc là đau lắm đây." Dương ! Uyển ! Nghi ! " Nam Cung Việt tức giận gầm lên, nàng dám đá hắn xuống đất.Uyển Nghi lấy chăn chùm lên người, ngồi thu lu một đống, vẻ mặt khổ sở " Ta đã nói là không được rồi mà "" Nàng có ý gì đây hả ? Tại sao lại không được, nàng dám đá ta, gan của nàng cũng to quá rồi đấy " Ánh mắt Nam Cung Việt bắn ra tia lửa giận, chỉ thiếu nước chạy đến bóp cổ nàng nữa thôi." Hôm nay...hôm nay thì không được...Ta...ta.....đang tới tháng " Uyển Nghi khổ sở nói, khuôn mặt nhăn nhó , đôi tai đỏ ửng.Nam Cung Việt ngồi ngẩn ra một lúc, không hiểu nên phản ứng như thế nào, trông hắn vừa như muốn khóc lại vừa như muốn cười, nhìn còn khổ sở hơn cả Uyển Nghi.Một lúc lâu sau, Nam Cung Việt đành thở dài. Leo lên giường ôm lấy Uyển Nghi." Không được " Uyển Nghi giữ lấy tay hắn" Ta không làm gì đâu, nàng nằm yên đi " Nam Cung Việt ôm chặt lấy Uyển Nghi, áp cằm lên đầu cô.Uyển Nghi bình yên nằm trong lòng Nam Cung Việt, trong lòng không có chút phản kháng. Cô lặng yên nghe tiếng thở mạnh mẽ của hắn, cảm nhận hơi ấm của da thịt trần trụi khi tiếp xúc với nhau. Trong lòng không tránh khỏi rung động. Cảm giác này là sao ? Chẳng lẽ cô đã yêu hắn rồi sao ?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...