Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


" Uyển Nghi tham kiễn mẫu hậu. "" Được rồi, nha đầu này, không cần đa lễ qúa như thế. " Vương Ngọc thái hậu dịu dàng đỡ Uyển Nghi đứng dậy, trên mặt nở một nụ cười hiền từ. " Lần sau không cần phải hành lễ nữa "" Dạ " Uyển Nghi ngọt ngào trả lời bà, có mẹ thật là tốt." Hôm qua, Nguyệt nhi đã kể cho ta nghe rồi, có phải con và Việt nhi đã hòa hợp rồi không ? " Vương Ngọc thái hậu nhìn cô mỉm cười, bà cứ nghĩ rằng Nam Cung Việt sẽ vì hận bà mà không thèm để mắt tới Uyển Nghi chứ, giờ thì tốt rồi." Ax, chuyện....chuyện đó...." Uyển Nghi đỏ bừng mặt,cười khổ sở. Nguyệt nhi, cái đồ bà tám này, đợi ta về ta nhất định sẽ uội một trận." Được rồi, được rồi, không cần phải ngại, thấy hai con tốt đẹp như vậy ta thực sự cảm thấy rất vui mừng. "" Dạ..." Uyển Nghi cúi đầu, lí nhí nói, nếu bây giờ có một cái lỗ ở đây, cô nhất định sẽ chui xuống. Chợt nhớ ra một điều, cô liền nắm lấy tay thái hậu hỏi " Mẫu hậu, có một chuyện con muốn hỏi người, người có tới 4 người con trai, sao cứ nhất thiết phải gả con cho Nam Cung Việt ? " Uyển Nghi khó hiểu hỏi, nếu thái hậu yêu quý cô như vậy thì tại sao lại gả cô ột người lạnh lùng lãnh khốc như vậy ? Nếu gả cô cho hoàng thượng thì có phải bây giờ cô đã có một người chồng vừa đẹp trai vừa dịu dàng rồi không, vả lại còn được làm hoàng hậu nữa." Việt nhi từ nhỏ đã luôn đau ốm, vì vậy nên ta rất yêu thương nó. Mỗi lần nó bị bệnh ta đều ở bên cạnh chăm sóc cho nó nên nó cũng rất yêu thương ta. Nó nói, sẽ vì ta mà trở nên mạnh mẽ. Nó không phụ sự kì vọng của ta, trở thành một người cứng rắn mạnh mẽ, có rất nhiều nữ nhân luôn ao ước được làm vợ của nó...." Vương Ngọc thái hậu nhắm mắt lại, trên mặt lộ rõ vẻ đau đớn ".....cho đến khi xảy ra chuyện đó, nó dường như biến thành một người khác, tàn bạo và lạnh lùng. Ta rất yêu quý sự thơ ngây, đáng yêu của con, vì vậy nên ta mới muốn gả con cho nó, hy vọng con có thể làm thay đổi trái tim băng giá của nó..... " Bà dịu dàng nắm lấy tay cô, nhìn cô đầy âu yếm "...chỉ có điều, từ sau khi thành thân với nó, con dường như cũng đã thay đổi, trưởng thành hơn nhiều. Lần trước con tát nó một cái, làm ta rất ngạc nhiên. "Uyển Nghi ôm eo bà, nũng nịu nói " Mẫu hậu, người không thích con như thế này sao ? "" Thích chứ, tất nhiên là thích..." Bà vuốt mái tóc cô "...ngày mai là ngày sinh thần của Việt nhi mà ta không đến được, coi như con thay ta, chúc mừng ngày sinh thần của nó được không? "" Dạ được. "~" Hoàng huynh, chúc mừng ngày sinh thần của huynh. " Hoàng thượng cùng hai vị vương gia cùng đến một lúc, trên mặt đều mang theo ý cười." Được rồi, không cần khách sáo quá, hôm nay các đệ đến đây, bổn vương cảm thấy rất vui mừng. " Nam Cung Việt cười sảng khoái, đã lâu rồi huynh đệ hắn mới sum họp đông đủ như vậy." Hoàng huynh, tiểu thiếp mới của huynh đâu ? Lần trước trong hôn lễ, tân nương phải che mặt nên bọn đệ không có nhìn thấy, nghe tam ca nói thì cô ấy không những xinh đẹp mà còn rất có cá tính nữa. " Ngũ vương gia tò mò hỏi.Nam Cung Việt và Nam Cung Thiên cùng mỉm cười. Phải, có cá tính lắm, nên mới dám tát hắn một cái, trên đời này, chỉ có nàng mới dám làm như vậy.Lúc đó, Uyển Nghi và Nam Cung Nguyệt vừa đi tới. Hôm nay Uyển Nghi mặc một bộ y phục màu hồng phấn, mái tóc được búi rất cầu kì lệch sang một bên, vài lọn tóc nhỏ vương trên cái cổ thon dài, vừa mang sự kiêu sa lại vừa dịu dàng đằm thắm. Trông nàng xinh đẹp như một bông hoa đào vậy." Tham kiến hoàng thượng, tham kiến các vị vương gia. "" Được rồi, người là hoàng tẩu của bọn đệ, không cần hành lễ đâu. " Tứ vương gia vội vàng nói." Tam ca nói không sai chút nào, hoàng tẩu đúng là rất xinh đẹp, giống như tiên nữ giáng trần vậy. " Ngũ vương gia nói, miệng không ngừng xuýt xoa.Uyển Nghi nở một nụ cười e lệ nói " Ngũ vương gia qúa khen rồi, hai vị vương gia đây cũng thật anh tuấn phi phàm. Thật là rất khiến cho người khác phải ngưỡng mộ " Uyển Nghi khách sáo khen, khiếp cái gia đình này toàn người đẹp, nhìn mà chảy nước miếng." Tỉ tỉ, đến rồi kìa. " Nam Cung Nguyệt thì thầm với Uyển Nghi, há há, có trò hay để xem rồi." Chúng thần thiếp tham kiến hoàng thượng, tham kiến các vị vương gia, tham kiến công chúa. " Ba người họ hành lễ, rồi quay sang Uyển Nghi, lúc này dù hận đến mấy thì trước mặt vương gia vẫn phải tỏ ra thân thiện. " Muội muội, chào muội muội . "" Uyển Nghi mỉm cười, ra vẻ cung kính nói " Muội muội cũng xin chào các ĐẠI SUC SINH " Cô cố ý nhấn mạnh từ đại suc sinh ọi người cùng nghe thấy.3 bông hoa héo tái hết cả mặt, cô ngang nhiên dám nhục mạ bọn họ trước mặt vương gia, Nam Cung Vũ và Nam Cung Trần ngạc nhiên đến há hốc mồm, Nam Cung Việt nhíu mày có ý không hiểu còn Nam Cung Thiên thì lại khẽ mỉm cười đầy hứng thú, không hiểu nàng sẽ làm cái gì đây ?" Uyển Nghi, nói năng cái gì vậy, dẫu sao họ cũng vào phủ trước nàng, xét về thân phận cũng là tỉ tỉ, nàng ăn nói cho lễ độ một chút. " Nam Cung Việt nghiêm mặt nhắc nhở." Vương gia, thần thiếp chính là vì kính trọng các tỉ tỉ nên mới gọi như vậy. " Uyển Nghi thản nhiên trả lời." Là sao ? " Mọi người cùng đông thanh hỏi, kính trọng kiểu gì mà lại ăn nói kiểu đó." Vương gia, các tỉ tỉ vốn là lớn hơn ta, ta là nhỏ, họ là lớn. Ta là tiểu, họ đương nhiên là đại đúng không ? " Uyển Nghi chớp chớp hàng mi cong vút, đôi mắt mở to trong sáng, đầy vẻ thơ ngây con gà tây." Đúng vậy. " Nam Cung Việt gật gật đầu, vẫn không hiểu nàng muốn nói gì." Vậy thì đúng rồi..." Uyển Nghi nở một nụ cười ngọt ngào "....hôm qua họ gọi ta là tiểu suc sinh, ta là tiểu đương nhiên họ sẽ là đại, có phải cũng nên tôn trọng họ một chút, gọi họ là đại suc sinh không ? "" Các ngươi thực nói nàng như vậy ? " Nam Cung Việt quay sang nhìn bọn họ, ánh mắt thâm trầm đáng sợ." Vương gia, xin người minh giám cho chúng thần thiếp, là do Uyển Nghi muội muội nhục mạ chúng thần thiếp trước. " Mai phi, Huệ phi và Lan phi run bắn cả lên, thảm thiết kêu oan." Thật vậy ? " Nam Cung Việt lại quay sang nhìn Uyển Nghi." Vương gia, người ta đâu có, hôm qua họ nói ta chỉ là công cụ làm ấm giường cho vương gia, bảo ta không nên đắc ý quá. Ta tự biết thân phận mình, có ý tốt nhắc nhở bọn họ lần sau làm ấm giường cho tốt một chút, như vậy vương gia sẽ không phải tới tìm ta nữa. " Cô lắc lắc cánh tay Nam Cung Việt nũng nịu nói " Vương gia, có phải người ta nói sai gì rồi không ? "Cả Nam Cung Vũ, Nam Cung Trần và Nam Cung Thiên đều phá lên cười trước lí lẽ " đá đểu " của cô. Khóe miệng Nam Cung Việt cũng khẽ nhếch lên. ( Muốn cười lắm nhưng sợ mất hình tượng nên không dám đấy mà )" Vương gia, người minh giám cho chúng thần thiếp, chúng thần thiếp nào dám nói vậy." Đến lúc này họ chỉ còn cách chối, biến đen thành trắng, dù là có cũng phải nói không.Nam Cung Nguyệt thấy vậy liền nhanh miệng nói "Thối đi hoàng huynh à, các tỉ tỉ đã nói không có thì chính là không có, chúng ta cứ coi như chưa nghe thấy gì đi, muội cũng sẽ coi như chưa từng nghe thấy họ nói muội là xú nha đầu ngu ngốc. " Cô cũng bắt chước Uyển Nghi làm ra vẻ ngây thơ.Uyển Nghi suýt thì phì cười với câu nói cuả Nam Cung Nguyệt, đành phải cố nín cười, nhưng lại lén giơ ngón tay cái ra sau lưng, tỏ ý tán thưởng." Các ngươi dám nói công chúa là xú nha đầu ? " Cả bốn người kia cùng đồng thanh, Nam Cung Nguyệt không chỉ là công chúa mà còn là cô em gái họ yêu thương nhất, dám nói như vậy, họ thật sự chán sống rồi." Hoàng thượng tha tôi, vương gia tha tội, chúng thần không dám. " 3 người sợ đến tái cả mặt, vội vàng quỳ xuống dập đầu." Người đâu, đánh mỗi người hai mươi hèo. " Nam Cung Việt lạnh lùng phân phó." A, vương gia tha tội, vương gia tha tội. " Cả 3 đều khóc lóc thảm thiết." Khoan đã, hoàng huynh, hôm nay là sinh thần của hoàng huynh, đừng nên đánh người, để họ uội xử lí đi, được không ? " Nam Cung Nguyệt vội vàng can ngăn." Được " Nam Cung Việt thầm nghĩ, giao cho cô xử lí có khi còn khổ sở hơn là bị đánh.Uyển Nghi cũng hơi ngạc nhiên, không hiểu Nam Cung Nguyệt định làm gì, còn Mai phi, Huệ phi và Lan phi thì lại cảm thấy bất an trong lòng, rốt cuộc thì cô định làm gì?" Nghe này, trong vòng một canh giờ, các ngươi không được phép hắt hơi, cũng không được bịt mũi lại nghe chưa ? Nếu không sẽ bị đánh hai mươi hèo. "Mọi người đều nhíu mày không hiểu, đây là trừng phạt kiểu gì ? Tự dưng không có chuyện gì thì bịt mũi làm gì ? Lại càng khó bị hắt hơi.Nam Cung Nguyệt mỉm cười tinh quái rồi lấy ra một gói nhỏ, thổi một lớp bột màu đen về phía họ. Là hạt tiêu. Bị hạt tiêu bay vào mặt, cả 3 đều suýt hắt hơi nhưng lại không dám, lại không thể bịt mũi lại. Đành phải cố ngậm miệng lại, mặt đỏ bừng bừng, nước mắt nước mũi giàn dụa, trông hết sức khổ sở khiến ọi người cười ầm lên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...