Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


Tên của ta là Lâm Nhã Cầm, nhưng mọi người vẫn hay gọi ta là Huệ Phi. Đây là cái tên mà phu quân của ta đã đặt cho ta khi ta được gả về phủ vương gia. Là người đầu tiên trở thành nương tử của chàng, nhưng ta lại không phải là chính thê. Đêm tân hôn, chàng tuyên bố với ta, ta chỉ xứng đáng với địa vị tiểu thiếp, vị trí chính thê của chàng, vương phi của chàng, chỉ có một người mới xứng đáng. Chàng ban cho ta cái tên Huệ Phi, rồi cứ thế rời khỏi phòng, để lại mình ta với tân phòng lạnh lẽo. Lạnh, là cái cảm giác phát sinh từ trong trái tim ta, dù ta đã cố kìm nén, nhưng vẫn không ngăn được bản thân mình bật khóc.Những ngày sau đó, chàng không hề tới tìm ta, những khi ta cố tình đến tìm chàng, chàng cũng chẳng buồn liếc mắt. Chàng chưa từng để ý đến ta, dù chỉ một lần. Không lâu sau, việc ta cùng vương gia chưa viên phòng lọt tới tai hoàng thượng. Người nổi trận lôi đình, mắng nhiếc chàng vô cùng thậm tệ. Ta còn nhớ rõ, hôm ấy chàng đến tìm ta với một thân thể nồng nặc mùi rượu, và ánh nhìn chàng dành cho ta đêm đó gay gắt hơn bao giờ hết. Đêm đầu tiên của ta không hề hạnh phúc như ta vẫn tưởng tượng, mà là đau, đau đến nghẹt thở, và cả vị mặn chát của những giọt nước mắt tủi nhục, khi chàng ôm lấy thân thể của ta, nhưng lại luôn miệng gọi tên nữ nhân ấy.Một năm sau, Lan phi và Mai phi lần lượt bước chân vào phủ, trở thành tiểu thiếp của chàng. Ta cũng chẳng mấy bận tâm, vì hơn ai hết, ta hiểu chàng sẽ không bao giờ dành tình cảm cho bất cứ ai ngoài người đó - một nữ tử thanh lâu. Một nam nhân uy nghi, mạnh mẽ mà ta đã từng yêu, lại vì nữ nhân đó mà say, tự hành hạ bản thân mình trong sự dằn vặt. Lúc ấy ta tự nhủ, liệu có phải bản thân mình đã sai rồi hay không?Yêu chàng, đau đớn nhiều hơn ta tưởng. Một người ngày đêm đầu ấp tay gối với ta, nhưng trái tim lại luôn hướng về một người khác. Tuy nhiên, yêu chàng cũng là niềm hạnh phúc tột cùng, đó là khi ta vì chàng may áo khoác, chăm chút cho từng đường kim mũi chỉ. Là khi chàng khoác lên mình tấm áo choàng tự tay ta may, với biết bao tình cảm ta gửi gắm vào đó. Là được vì chàng châm từng ly trà, ngửi từng mùi trầm hương, cốt để chàng xua tan đi mệt mỏi sau những ngày vất vả. Là được nhìn thấy chàng mỗi ngày, được nghe thấy tiếng chàng nói. Hạnh phúc, đối với ta chỉ đơn giản vậy thôi. Nhìn chàng dần dần bỏ đi sự bài xích của chàng với ta, dù chỉ một chút thôi cũng đủ khiến ta thỏa mãn. Ta đã hy vọng rằng, tấm lòng của ta có thể cảm hóa chàng, khiến chàng yêu ta.Nhưng tất cả đã sụp đổ, niềm tin, hy vọng của ta hoàn toàn bị phá nát kể từ khi nữ nhân tên Uyển Nghi xuất hiện. Lúc đầu, ta cũng chẳng hề bận tâm đến nàng ta, vì ta nghĩ rằng chàng tuyệt đối không có khả năng yêu nàng, nhưng...sự phán đoán của ta đã sai. Ta nhận ra chàng dần dần thay đổi vì nàng ta, tức giận, hào hứng, vui vẻ, rất nhiều biểu cảm khác nhau dần dần được bộc lộ, những điều mà khi ở bên cạnh chàng ta chưa từng được thấy bao giờ. Chàng không nhận ra, nhưng ta thì có thể, điều đó khiến ta đau lòng biết bao. Cơn ghen làm ta đánh mất đi lí trí, ta trở thành một kẻ xấu tính, nhỏ mọn. Ta muốn h.ã.m hại nàng ta, ngược lại thành ra hại chính mình, rốt cuộc bị vương gia đẩy tới Đạm Tình cư.Gần một năm, ta sống trong lặng lẽ. Mỗi ngày trời lạnh, ta vẫn không bỏ được thói quen may áo khoác cho chàng, tự hỏi bản thân mình, chàng có đang khoác chiếc áo ta đã may không? hay đang choàng chiếc áo do Uyển Nghi may? Phòng của ta luôn tràn ngập mùi trầm hương, mùi hương mà chàng thích nhất. Ta muốn lưu giữ một chút cảm giác nào đó về chàng. Thời gian, khiến tâm hồn của ta bình tâm hơn rất nhiều. Ta tập cách quên đi, chấp nhận những nỗi đau giằng xé trong tim mình, và trở thành tỷ muội tốt của Uyển Nghi.Ta nhận ra, Uyển Nghi là một nữ nhân đáng yêu và ngọt ngào hơn ta nghĩ rất nhiều. Nàng luôn đối xử tốt bụng và thật tâm với tất cả mọi người. Nhưng... cuối cùng, sự ghen tuông vẫn một lần nữa gặm nhấm tâm hồn ta. Hằng ngày nhìn Uyển Nghi cùng chàng hạnh phúc, ta đau đớn đến nghẹt thở. Mỗi khi đêm về, ta cuộn mình trong chiếc chăn dày, nhưng vẫn cảm thấy lạnh lẽo đến thấu cả tâm can. Mùi trầm hương vấn vít quanh mũi, cuốn chặt lấy cả trái tim ta, khiến ta đau. Nhiều đêm ta nằm mơ thấy ác mộng, thấy những tháng ngày tối tăm xưa kia, những ngày học lễ nghi, học cầm kì thi họa, có những ngày học quỳ đến tê cứng đôi chân, những trận đòn roi, những lời xỉ vả khi đại phu nhân không vừa lòng. Những đêm bị bỏ đói trong kho củi, những ngày lạnh giá không một tấm chăn. Cha của ta, dù là người quyền quý uy nghi đến mấy, cũng không cách nào che chở cho ta, bởi vì ông là một người yếu đuối, nhu nhược. Bởi vì, như lời của tất cả mọi người nói với ta, ta chỉ là một nghiệt chủng.Nhiều lần tỉnh giấc với gương mặt đẫm nước mắt, ta thấy sợ hãi, cũng thấy đau lòng. Đối với ta, chàng là tất cả, ta thực sự không chấp nhận được nếu không có chàng. Cứ thế, cơn ghen dần nhấn chìm ta, khiến ta trở nên độc ác, khiến đôi bàn tay ta nhuốm máu. Chỉ tiếc rằng, ta đã thất bại. Có lẽ, đây chính là kết quả ta đáng phải nhận lấy, bởi vì ta đã sai, đã quá cố chấp, bởi vì...cuộc sống không có tình yêu của chàng, chẳng khác gì cái chết...Ta đã đứng đợi, đợi rất lâu bên cầu Nại Hà. Những linh hồn khác đi lướt qua ta, hút lấy linh khí của ta, khiến ta dần trở nên suy yếu, nhưng ta vẫn muốn đợi, muốn được gặp chàng. Mạnh bà với gương mặt phúc hậu, di chuyển chậm chạp, tới đưa cho ta mạnh bà thang, cười hiền từ." Cô nương, mau uống chén canh này, sau đó đi đầu thai đi. Ta nhìn bà, mím môi mỉm cười. Nước mắt bất giác rơi xuống, ta lắc đầu. Ta muốn chờ, chờ cho tới khi được gặp chàng, sau đó, sẽ cùng chàng đi trên con đường dẫn tới dương thế. Mạnh bà nhìn ta, đôi mắt hơi nheo lại, khiến những nếp nhăn nơi đuôi mắt càng rõ rệt." Cô nương, người chết đi khi xuống tới âm phủ sẽ mang theo hình dáng lúc mình qua đời. Cứ cho là cô nương đợi được, liệu cô nương có thể nhận ra người đó hay không? Nếu như người đó nhận ra cô nhưng lại tránh mặt cô, vậy cô biết làm thế nào? Sinh mạng là do thượng đế ban cho, tự sát chính là mang trọng tội, con đường đầu thai của cô nương sẽ khó khăn hơn người khác rất nhiều. Mau đi đi, nếu để các linh hồn khác hút mất linh khí, cô sẽ hoàn toàn tan biến, không cách nào siêu thoát được nữa. "Đôi bàn tay ta run run nhận lấy chén canh, nước mắt trong suốt rơi xuống, hòa lẫn với nước thuốc lỏng sánh. Trao lại chén thuốc rỗng không cho Mạnh bà, ta bắt đầu bước đi trên con đường dẫn đến trần thế. Đi được một đoạn, ta ngoái đầu lại nhìn, thấy Mạnh bà đang bận rộn phát canh cho những linh hồn khác, ta liền lén nhổ hết nước thuốc ngậm trong miệng ra ngoài. Ta không muốn quên đi những kỉ niệm của ta và chàng, dù không nhiều niềm hạnh phúc, nhưng ta vẫn muốn lưu giữ tất cả trong tim mình.Con đường dẫn tới trần thế chỉ có một, nhưng những gì mọi người nhìn thấy lại khác nhau. Ta không những đã phạm trọng tội là tự kết liễu chính mình mà còn không uống mạnh bà thang, vì vậy nên mỗi bước đi của ta đều vô cùng khó khăn. Cơ thể như bị hàng ngàn mũi kim chích, hàng ngàn con côn trùng gặm nhấm, khiến ta đau như muốn ngã qụy. Toàn thân nóng rẫy như bị thiêu đốt, nó khiến ta như muốn phát điên. Cảm giác đau đớn khốn khổ vây chặt lấy ta. Cố lê những bước chân run rẩy, ta gắng hết sức tiến về phía trước, bước về phía có ánh sáng. Hoa bỉ ngạn nở đỏ rực hai bên đường, kiều diễm, mà rất đỗi cô độc, giống như ta lúc này vậy...Con đường dẫn từ âm phủ tới dương thế không quá dài, nhưng khi đi hết con đường đó, trên trần thế đã trải qua hơn một nghìn năm. Đầu thai trong hình hài của một tiểu hài tử, với những thay đổi vô cùng khác biệt so với thời đại mà ta sống, ta phải học hỏi rất nhiều những thứ lạ lẫm. Vì bị các linh hồn khác hút đi rất nhiều sinh khí, nên từ nhỏ ta đã luôn đau ốm. Phụ thân, phụ mẫu của ta rất yêu thương ta, họ rất giàu, thế nên ngay từ nhỏ họ đã cưng chiều ta hết mực, cho ta mọi thứ mà ta muốn. Lần đầu tiên, ta cảm nhận được sự yêu thương, đối với ta, đây là một niềm hạnh phúc lớn lao.Nhưng...ta lại không tìm thấy chàng...Ta tìm chàng suốt hai mươi năm, nhưng lại không thể tìm thấy chàng, chàng ở đâu?Một ngày kia, như thường lệ, ta cùng tài xế ra ngoài mua sắm. Bỗng một tiếng phanh gấp vang lên, ta ngã dúi về phía trước. Sau khi ngồi thẳng dậy, tài xế mặt tái mét, lắp bắp nói với ta, xe của chúng ta đã đâm phải một người con gái. Ta hoảng loạn, không biết phải làm sao? Run rẩy bấm số gọi cấp cứu. Khoảng thời gian ngồi chờ bên ngoài phòng cấp cứu thật sự quá căng thẳng, dù trong lòng ta đã thầm cầu mong cô gái đó bình an vô sự, nhưng kết quả cuối cùng, bác sĩ vẫn thông báo với ta rằng, cô gái đó đã qua đời.Ta bước chân vào phòng, muốn nhìn gương mặt cô gái đó, muốn nói một lời xin lỗi dù biết rằng điều đó thật vô ích. Nhưng ta thật sự choáng váng khi nhận ra cô gái đó có gương mặt y hệt Liễu Song Song. Điều khiến ta kinh ngạc hơn, đó là...cô gái đó tên là Dương Uyển Nghi, và là một huấn luyện viên võ thuật. Ta cảm thấy choáng váng, đôi chân run rẩy, lảo đảo không vững, đầu nặng trịch như đeo chì. Ta đã tìm hiểu rất nhiều, đọc rất nhiều tài liệu, nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy bất cứ thông tin gì về Di quốc, thế nên ta đã từng hoang mang, hoài nghi rằng những kí ức ta lưu giữ được về kiếp trước là không có thực. Nhưng nay, cái chết của cô gái này không chỉ khiến ta khẳng định được tất cả đều là sự thật, mà còn là một đòn đả kích nặng đối với ta. Ta nhớ tới tính cách hoàn toàn trái ngược của Uyển Nghi so với những gì ta đã được nghe về nàng. Nhớ tới những kĩ năng mà nàng có được, nhớ về những gì mà gia nhân đã từng kể với ta, rằng nàng biết võ công, những bộ phim xuyên không mà ta đã xem, về những gì Uyển Nghi đã từng nói: giữa nàng ấy và Liễu Song Song có một mối liên hệ đặc biệt.Ta đã hiểu, lúc này ta đã hiểu ra tất cả. Chính ta...chính ta đã tự đẩy mình vào địa ngục, ta tự đẩy bản thân mình vào tình cảnh này...Tất cả, đều do chính tay ta tạo nên...Thế giới quanh ta quay cuồng, ta choáng váng, khắp nơi chìm vào một màu đen u ám, tịch mịch, cô đơn đến đáng sợ...Trong cơn mơ, ta thấy mình lại đứng bên cầu Nại Hà, nơi có những linh hồn lặng lẽ đi ngang, đón nhận lấy chén canh mạnh bà, và đặt chân lên con đường dẫn đến trần gian. Phải chăng, mọi chuyện đã qua chỉ là một giấc mơ? Nếu là vậy, ta không muốn tiếp tục chìm trong cơn ác mộng này nữa...Mạnh Bà đứng bên nồi canh không bao giờ cạn, bốc khói nghi ngút, nụ cười móm mém hiền từ nhìn ta, dịu dàng nói." Cô nương, chúng ta lại gặp nhau rồi. "Tôi ngơ ngác nhìn bà, khung cảnh dần nhòe đi vì nước mắt. Mạnh Bà nheo đôi mắt, bước tới bên cạnh, nắm lấy đôi bàn tay đang dần lạnh buốt của ta." Cô nương, là do cô và người ấy không có duyên số với nhau. " Ta nghẹn ngào, cổ họng nghẹn lại, đôi tai như ù đi. Mạnh Bà bỗng nhiên xòe bàn tay ra, áp lên mu bàn tay ta. Khi bà bỏ tay ra, trên tay ta xuất hiện một ấn kí có hình thù kì lạ, sau đó liền mất đi một cách nhanh chóng. Rồi ta bị cuốn vào một vòng xoáy, chao đảo và quay cuồng. Bên tai còn văng vẳng giọng nói mơ hồ của Mạnh Bà." Đi đi, đi tìm lại người nam nhân của cô nương đi. Ta cảm động trước tấm chân tình của cô nương, thế nên đã đánh dấu ấn kí này trên mu bàn tay của nam nhân đó. Kiếp này, hai người là của nhau... "Tỉnh dậy, xung quanh ta là một màu trắng xóa. Màu trắng của chiếc giường ta nằm, của bức tường, rèm cửa, và màu áo của vị bác sĩ đang bận rộn ghi chép cái gì đó bên cạnh ta. Dường như cảm nhận được ta đã tỉnh dậy, vị bác sĩ đó ngẩng đầu, đôi mắt hiền lành, nụ cười ấm áp như tia nắng mùa xuân chợt khiến ta run rẩy. Anh ta ân cần hỏi ta." Cô cảm thấy trong người mình như thế nào rồi? "" Tại sao tôi lại ở đây? "" Sau khi nhìn thấy xác của cô gái bị tai nạn kia, cô liền ngất xỉu nên chúng tôi đã đưa cô vào đây. Tôi vừa mới làm một cuộc kiểm tra tổng quát cho cô rồi, không có bất cứ vấn đề gì cả. Có lẽ cô bị choáng khi nhìn thấy xác chết. Tôi hiểu cô có lẽ là có ý tốt, nhưng lần sau đừng cố ép mình làm một điều gì đó tương tự nhé. "Ta không trả lời, đôi mắt quét qua bảng tên đeo trước ngực của anh ta: Mộ Dung Hoằng.Sau khi ghi chép thêm cái gì đó, anh ta lại ngẩng đầu lên nhìn ta." Tài xế và ba mẹ cô ở ngoài đang rất lo cho cô, cô cảm thấy trong người đã khỏe hẳn chưa? Nếu không có vấn đề gì thì cô có thể xuất viện ngay. Còn nếu cô vẫn cảm thấy không khỏe thì chúng tôi sẽ giữ cô lại để tiếp tục theo dõi. "Ta mở miệng, muốn nói với anh ta rằng ta rất khỏe, ta muốn về nhà. Nhưng tiếng nói nghẹn đặc nơi cổ họng, khi chàng trai đó xoay người lại, để lộ ra bàn tay trái. Trên mu bàn tay của anh ta...có ấn kí của Mạnh Bà. Ngón tay run run chỉ vào mu bàn tay anh ta, ta lắp bắp..." Cái...cái này..."" À, vết bớt này phải không? " Anh ta đưa tay lên nhìn, nói " Khi vừa mới sinh ra thì tôi đã có rồi, có chuyện gì sao? "Nước mắt long lanh nóng hổi nơi đáy mắt, sống mũi cay xè, ta kích động nắm lấy tay áo anh ta, nghẹn ngào nói." Chào anh, tôi tên là Lôi Nhã. "Hết phiên ngoại 3.Phiên ngoại 4: Nhật kí đầu thai_ Liễu Song Song.Việt Nam, một ngày cuối mùa hè, một cô gái đứng trước chiếc gương lớn, vuốt vuốt mái tóc dài đến thắt lưng của mình, cảm thán:" Aizz...kiếp trước rõ ràng là xinh đẹp đến như vậy, tại sao bây giờ lại thành ra cái bộ dạng này vậy không biết. "Người đứng trước gương, là một cô gái tầm mười tám, mười chín tuổi, ngũ quan vô cùng, vô cùng bình thường. Kiếp trước, cô xuyên qua vào thân xác của Liễu Song Song, chính là một người tài sắc vẹn toàn, vậy mà sau khi đầu thai lại thành một bộ dạng " chung thủy " chính là từ trên xuống dưới, trước sau như một, không lồi cũng chẳng có lõm, thân hình khẳng khiu, gầy còm. Làn da đen nhẻm, vầng trán rộng, sống mũi cao nhưng không thẳng, mắt hai mí nhưng không to, đôi môi đẹp nhưng không hồng hào. Hơn nữa, điều đau đớn hơn là cô cực kì lùn. Nếu đem so sánh kiếp trước với kiếp này, quả thực vô cùng khập khiễng. Không khỏi khiến cô cảm thấy chán ngán. Cô cũng chẳng thể nhớ nổi tại sao mình lại có thể nhớ được những kí ức của kiếp trước. Chỉ nhớ rằng, càng trưởng thành, những kí ức lại dần xuất hiện trong ý thức của cô, một cách rất tự nhiên.Cô thích viết, thích sáng tác và thả hồn vào từng câu chữ, nhưng khả năng của cô lại vô cùng kém. Thế nên, có một thời gian dài, cô viết những đoạn mở đầu của một câu chuyện nào đó, và... để đấy. Vì vậy, đam mê của cô nhanh chóng bị dập tắt.Bốn năm sau, một lần lang thang trên mạng, cô vô tình dừng chân tại một diễn đàn. Nơi có rất nhiều fiction, đặc biệt là của những người nghiệp dư viết. Niềm đam mê nhỏ nhoi ngày nào lại một lần nữa trào dâng. Cô bắt đầu nghĩ, bắt đầu thử, và bắt đầu viết, vài ngày sau đó, tiểu thuyết đầu tay của cô ra đời. Một ngày tháng chín, một cô gái ngồi trước màn hình máy tính, viết những dòng chữ đầu tiên trong niềm đam mê viết lách của mình.11h18Ngày 10/9/2012.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...