Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


Một ngày trời đẹp, tại phủ thừa tướng, hai cái tiểu oa nhi, một nam, một nữ, chính là ở hai nơi của thừa tướng phủ, đang học hỏi " điều hay ý phải ".Trong một căn phòng nóng nực ngập mùi dược liệu cùng hơi nước. Tử Y vô cùng tỉ mỉ chỉ dẫn ột nữ nhi có gương mặt khả ái, đáng yêu. Tiểu oa nhi kia gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to trong suốt ánh lên vẻ lạnh lùng, điềm đạm, mái tóc tơ mềm mượt dài đến ngang lưng, một thân y phục màu hồng phấn ngọt ngào. Chỉ nhìn qua một chút là đã có thể dễ dàng nhận ra, nữ nhi này khi trưởng thành nhất định sẽ vô cùng xinh đẹp, quyến rũ. Bên cạnh nàng, Tử Y vừa pha chế độc dược, vừa nói." Không được, Hoa nhi, không được cho quá nhiều như vậy, chỉ cần sai lệch một chút thôi là hiệu quả của thuốc sẽ khác đi ngay. Đúng rồi, tiếp theo chính là cho cái đó vào. Loại độc này chỉ cần một chút thôi là có thể lấy mạng của rất nhiều người. "Mộ Dung Hoa trên trán lấm tấm mồ hôi, vô cùng chuyên tâm lắng nghe sự chỉ dẫn của Tử Y, dường như cái nóng cùng mùi dược liệu nồng nặc trong căn phòng chẳng hề ảnh hưởng đến nàng.Ở bên hồ sen, ánh nắng chiếu xuống mặt hồ tỏa ánh sáng lấp lánh. Một nam hài gương mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, trong sáng đang chăm chú lắng nghe phụ thân mình truyền đạt những kinh nghiệm mà theo lời phụ thân nói chính là " đã tích lũy cả một đời. " Mộ Dung Phong không ngừng thao thao bất tuyệt, khoa chân múa tay, bộ dạng vô cùng cường điệu." Kiệt nhi, con đã nghe hiểu chưa? Phải nhớ cho rõ, thật khắc cốt ghi tâm a. Chỉ cần con có thể nhớ rõ những điều ta dạy bảo thì tất cả nữ nhân trên đời này đều không thể thoát khỏi bàn tay con. "Mộ Dung Kiệt chớp chớp đôi mắt to tròn, thực trong sáng, thực thuần khiết hỏi." Phụ thân, chẳng phải mẫu thân nói khi xưa phụ thân chính là điên cuồng theo đuổi cô cô Uyển Nghi, rốt cuộc chính là đấu không lại với thúc thúc Nam Cung Việt, liền bị cô cô Uyển Nghi oanh oanh liệt liệt đá về phía sau, đến liếc mắt cũng chẳng thèm hay sao ạ? Nếu phụ thân thật sự tài giỏi như vậy tại sao lại không thể mê hoặc được Uyển Nghi cô cô chứ ạ? "Gương mặt của Mộ Dung Phong lập tức chạy đầy vạch đen, tức tối nhảy dựng lên, nghiến răng nói." Nói bậy, mẫu thân của con chính là nói bậy. Không phải phụ thân bị người ta bỏ rơi a, chính là phụ thân không cần người ta, nên mới nhường lại cho cái tên Nam Cung Việt chết tiệt đó thôi. Ai muốn đi tranh giành cùng tên xú nam nhân đó chứ? "" Mẫu thân cũng có nói nếu nhắc đến chuyện này phụ thân nhất định sẽ trả lời như vậy. " Mộ Dung Kiệt không chút nể mặt, liền bĩu môi " Mẫu thân cũng có nói, mỗi lần nhắc đến việc cô cô bị thúc thúc Nam Cung Việt cướp mất, phụ thân nhất định sẽ không tự chủ được mà nghiến răng nghiến lợi. "Mộ Dung Phong quả thực là không còn lời để nói, câm nín oán hận trong lòng. Nữ nhân này, lại đi nói xấu phu quân trước mặt hài tử, để xem xem, đêm nay hắn hảo hảo dạy dỗ nàng như thế nào?Chỉ là...hắn còn chưa có chờ đợi được đến đêm, đã lập tức nghe thấy giọng nói của nương tử đáng yêu của hắn." Mộ Dung Phong chết tiệt, đã nói chàng bao nhiêu lần rồi? Kiệt nhi mới chỉ có mười tuổi, chàng dạy nó bậy bạ cái gì thế? " Tử Y cùng Mộ Dung Hoa đi tới, hùng hùng hổ hổ chất vấn. Có phụ thân nào lại đi dạy hài tử của mình cách quyến rũ nữ nhân chứ? "Mộ Dung Phong đương nhiên không đồng tình, gân cổ cãi." Nàng vì cớ gì mà nói ta chứ? Nàng không nhìn lại mình đi, Hoa nhi mới có mười một tuổi thôi a, nàng cũng liền hằng ngày đem nữ nhi đi điều chế độc dược..."Mộ Dung Phong chưa có nói xong, bắt gặp được đôi mắt của Tử Y đang lườm mình, lập tức như chú cún cúp đuôi, cúi đầu ủ rũ nói." Nương tử, ta sai rồi. "Tử Y liếc mắt nhìn dáng vẻ của Mộ Dung Phong, không nói tiếng nào, xem như tha lỗi. Nắm tay Mộ Dung Hoa cùng Mộ Dung Kiệt xoay người đi, nói với ra sau." Còn không mau đi? Muốn để Uyển Nghi chờ sao? "Mộ Dung Phong sau lưng Tử Y lén phùng má một chút, lại bạch bạch chạy lên, một tay nắm lấy bàn tay phấn nộn của Mộ Dung Kiệt, một tay nắm lấy tay Tử Y. Tử Y không nói gì, khẽ mỉm cười, một gia đình cùng nhau nắm tay rời khỏi phủ.Gia nhân trong phủ nhìn theo bốn người bọn họ, lắc đầu cảm thán." Aizz...thừa tướng gia cùng phu nhân mỗi ngày đều dạy hư hài tử a, thật không hiểu tiểu thư cùng thiếu gia sau này sẽ bị dạy hư như thế nào đây? "* * *Phủ vương gia." Phong Linh, Phong Tranh. " Uyển Nghi bước đi chậm chạp, một tay đỡ sau lưng, một tay đặt trên cái bụng nhô cao của mình, lớn tiếng gọi." Mẫu thân. "Từ đằng xa, hai thân ảnh nhỏ nhắn chạy tới, chính là hai tiểu oa nhi giống nhau như đúc, trên tay còn ôm một bó hoa lớn, hào hứng nói." Mẫu thân nhìn xem, phụ thân dẫn chúng con đi hái được rất là nhiều hoa. "Uyển Nghi ôn nhu xoa xoa đầu cả hai tiểu oa nhi, ngẩng đầu nhìn Nam Cung Việt đang mỉm cười đứng trước mặt mình từ khi nào. Cùng lúc ấy, Nam Cung Nguyệt không biết từ đâu đi tới, vẻ mặt vô cùng tức giận. Uyển Nghi thấy vậy ngạc nhiên hỏi." Nguyệt nhi, có chuyện gì vậy? "Nam Cung Nguyệt vẻ mặt tức tối, khoa chân múa tay nói " Cái tên khốn Doãn Tắc đó, hài tử cũng đã sắp tới ngày chào đời, hắn còn ra ngoài gặp tiểu hồ ly, thật là quá khốn khiếp. "Uyển Nghi nhíu mi, chừng như không tin, cẩn thận dò hỏi lại." Muội chắc chứ? "" Đương nhiên rồi. " Nam Cung Nguyệt nộ khí xung thiên đáp " Tỷ cũng biết đó thôi, chính là nữ nhân tên Ngọc nhi mà trước đây chúng ta đã gặp. "Ngọc nhi? Chính là nữ nhân trước đây cùng Doãn Tắc chọn vòng ngọc ngoài phố, sau đó liền khiến cho Nam Cung Nguyệt phát ghen, kích động đến mức đi tìm Tề Dương tỏ tình? Chính là nhờ nữ nhân đó mà bọn họ mới có ngày hôm nay? Uyển Nghi tròn mắt nhìn Nam Cung Nguyệt, chính là không nhịn được mà phì cười thành tiếng." Ha ha ha...cười chết ta mất...ha ha ha... " Nam Cung Nguyệt thấy Uyển Nghi cười mình thì giận dỗi, đang định chất vấn thì Uyển Nghi đã vịn vào vai Nam Cung Nguyệt thì thầm điều gì đó.Nam Cung Việt cùng Phong Linh, Phong Tranh tò mò muốn biết Uyển Nghi nói gì với Nam Cung Nguyệt mà gương mặt của nàng lại biến đổi nhanh một cách thần kì đến như vậy. Lúc đầu chính là tái mét, sau đó là trắng bệch, cuối cùng là đỏ bừng.Phong Linh cùng Phong Tranh còn đang tò mò, bỗng dưng reo ầm lên. " Nga, Doãn Tắc thúc phụ. " sau đó không chút do dự, liền ào ào chạy đến bên Doãn Tắc, đang từ xa đi đến, trên gương mặt tuấn mĩ còn hằn rõ vết cào cấu, hẳn nhiên là vết tích tốt đẹp của ai đó tạo nên.Nam Cung Nguyệt nhìn thấy Doãn Tắc, tự giác cúi đầu, ôm bụng lớn chật vật đi tới bên cạnh Doãn Tắc, lí nhí nói điều gì đó với hắn. Phong Linh cùng Phong Tranh ngửa cổ, vểnh tai lên nghe ngóng một chút, sau đó liền bạch bạch chạy về, hai nữ nhi ở hai bên tai của Nam Cung Việt thì thầm." Phụ thân, cô cô nói cô cô chính là hiểu lầm, ghen tị với nghĩa muội của thúc phụ a. "Nam Cung Việt ngạc nhiên nhìn về phía Uyển Nghi, thấy nàng mỉm cười khẽ gật đầu thì cũng bật cười, xoa xoa đầu hai nữ nhi của mình, cười ôn nhu." Linh nhi, Tranh nhi giỏi lắm, nhưng lần sau không cần để tâm đến đâu nga, cứ để cô cô cùng thúc phụ nói chuyện nga. "" Ân, tụi con biết rồi. "Nam Cung Phong Linh cùng Nam Cung Phong Tranh gật gật đầu, còn cười toét miệng thực ngọt ngào, sáng lạn.Uyển Nghi nhác thấy Mộ Dung Phong, Tử Y cùng hai tiểu hài tử từ bên ngoài tiến vào, liền cầm tay Nam Cung Việt lên tiếng." Được rồi, đã đến đông đủ rồi thì cùng đi thôi, đừng để Nam Cung Thiên chờ. "Một đoàn người, từ lớn đến bé, lật đật dắt díu nhau rời khỏi phủ, cùng ngồi xe ngựa tiến đến hoàng cung, cùng Nam Cung Thiên và Liễu Song Song tới viếng mộ.Phong Linh cùng Phong Tranh ôm hai bó hoa lớn, thận trọng đặt trước lăng mộ của Huệ Phi, sau đó thật thành tâm chắp tay cúi đầu vái ba cái. Những người đứng đằng sau cũng thành tâm cúi lạy. Gió chiều lay động, trường bào tung bay, tiếng của hai tiểu oa nhi vang lên trong trẻo, đáng yêu." Dưỡng mẫu, phụ thân nói người thích nhất là mẫu đơn hoa, thế nên chúng con đã hái thực nhiều hoa tặng người, năm sau, năm sau nữa, chúng con sẽ hái thật nhiều, thật nhiều hoa hơn nữa đem tới tặng người. "Uyển Nghi ôn nhu xoa đầu hai tiểu hài tử, hài lòng nói." Linh nhi, Tranh nhi ngoan lắm, dưỡng mẫu nhất định sẽ rất vui. "Liễu Song Song cười cười, xoa xoa đầu Phong Linh, Phong Tranh, lại tới xoa xoa cái bụng nhô cao của Uyển Nghi." Đợi mai mốt tiểu hài tử này sinh ra, sẽ cùng các con hái hoa tới tặng dưỡng mẫu a~ Tử Y cô cô có nói mẫu thân của các con cùng Nguyệt cô cô nhất định có thể sinh nam hài nha. "Uyển Nghi không đáp trả, chỉ hướng phía Tử Vân cười." Nga, Vũ Điệp nhà tớ nếu năm nay thành thân, nói không chừng năm sau sẽ có thể dẫn hài tử cùng tới đây rồi. "Nàng nói không lớn tiếng, nhưng đủ để tất cả mọi người cùng nghe thấy. Vũ Điệp cùng Tử Vân đứng ở hai bên nghe thấy vậy, vô tình liếc thấy nhau, mặt liền xoát xoát đỏ, càng lúc càng nóng, càng lúc càng đỏ a.Mọi người cười rộ lên thật vui vẻ, chính là không ngừng chọc cho hai người một màn đỏ mặt. Đột nhiên sắc trời xoay chuyển, mây đen kéo đến, gió thổi ào ào. Cùng lúc đó, một cơn đau truyền đến khiến Uyển Nghi cùng Nam Cung Nguyệt nhăn mặt nhíu mày, vội bám vào vai Nam Cung Việt và Doãn Tắc." Tử Y tỷ tỷ, không ổn, muội đau quá. " Không hẹn mà gặp, cả hai cùng đồng thanh nói một câu. Tử Y cũng khẩn trương kêu lên." Không ổn, sắp sanh rồi!!! "Một đám người cứ thế tán loạn, hốt hoảng, chính là vội vàng đưa họ đi sanh a~ Trước khi rời khỏi, Uyển Nghi còn mơ màng nghe thấy một giọng nói thoáng qua trong tiềm thức." Nhớ đấy, năm sau nhất định phải bế nam hài đến thăm tỷ đấy. "


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận