Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia


Sau đêm giao thừa, từ sáng sớm Uyển Nghi, Nam Cung Việt cùng hai tiểu hài tử song sinh đã tiến cung, tới Ngọc Lộ cung vấn an Vương Ngọc thái hậu. Vương Ngọc thái hậu vẫn là một nụ cười hiền từ, hướng Phong Linh cùng Phong Tranh vẫy tay." Nào, tới đây, để nội tổ mẫu ôm các con. "Hai thân ảnh nhỏ nhắn đang ngồi trong lòng Uyển Nghi cùng Nam Cung Việt nghe thấy vậy, hai mắt sáng lên, nhảy tới bên Vương Ngọc thái hậu ngồi xuống. Vương Ngọc thái hậu hài lòng cười híp mắt, ở trên đỉnh đầu mỗi nữ nhi hôn nhẹ một cái, lại lấy ra hai phong bao đỏ chói, nhét vào hai bàn tay mũm mĩm phấn nộn. Phong Linh, Phong Tranh cười rạng rỡ nhận lấy bao lì xì, còn vô cùng hào hứng giơ lên vẫy vẫy, muốn khoe với phụ mẫu.Một bầu không khí ấm áp, hòa thuận như vậy, đột nhiên chính là bị Nam Cung Thiên vẻ mặt căng thẳng xông vào phá hỏng." Tham kiến mẫu hậu, hoàng huynh, hoàng tẩu. " Nam Cung Thiên nhanh chóng một lượt tham kiến, sau đó chẳng để mọi người kịp trả lời, hắn đã nhanh nhẹn trốn vào trong sương phòng, nói với ra ngoài " Nếu có ai tới tìm nhi thần thì ngàn vạn lần đừng có nói nhi thần ở đây. "Trong khi mọi người còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Nam Cung Thiên đã vô tung vô ảnh biến mất sau tấm bình phong. Ngay sau đó chỉ một khắc, thân hình mảnh mai của Liễu Song Song cũng xuất hiện. Lúc này, trong lòng mọi người đều thầm " à " lên một tiếng, thì ra là như vậy a~ Liễu Song Song vẫn một bộ dạng lãnh đạm, không gấp gáp mà từ tốn, hơi khom người xuống hành lễ." Tham kiến thái hậu, tham kiến vương gia. "" Nga, không cần đa lễ, không cần đa lễ. " Vương Ngọc thái hậu vội vàng phất tay, một thời gian dài thân cận, bà cũng đã có hảo cảm không ít đối với nàng, chính là vô cùng sủng hạnh cùng cưng chiều, vậy mà nha đầu này mỗi lần gặp bà đều hành lễ, thật sự quá khách sáo đi.Ánh mắt của Liễu Song Song lướt một vòng khắp phòng, cuối cùng dừng lại ở tấm bình phong, ngăn cách sương phòng với đại sảnh. Nàng khẽ mỉm cười, đuôi mắt nheo lại, cong cong như vầng trăng lưỡi liềm, nét lãnh đạm nhàn nhạt vương trên gương mặt thanh tú, giọng nói nhẹ nhàng, thánh thót vang lên." Thái hậu, người có nhìn thấy hoàng thượng đâu không? "Thái hậu hắng giọng, hơi mất tự nhiên nói." Ừm... Thiên nhi không có tới đây, con muốn tìm nó có chuyện gì sao? "Liễu Song Song hơi cúi đầu cười nhẹ, mũi giày di di trên nền đất " Cũng không có gì ạ, chỉ là muốn tìm hoàng thượng nói chuyện phiếm một chút, nhưng hình như hoàng thượng đang muốn trốn tránh thần. "" Nga, không có, không có đâu a. Ta nghĩ hẳn là nó bận rất nhiều việc đi. " Vương Ngọc thái hậu lập tức tìm cách thanh minh dùm Nam Cung Thiên.Liễu Song Song không đáp lời mà tiến tới bên cạnh Phong Linh cùng Phong Tranh, một gối quỳ xuống trước mặt chúng, vừa cười vừa xoa đầu." Linh nhi, Tranh nhi, hôm nay hai con có được Nam Cung Thiên thúc thúc lì xì cho chưa nào? "Phong Linh, Phong Tranh được hỏi tới, không chút do dự, thật thà trả lời." Nam Cung Thiên thúc thúc vừa tới đã vội vã trốn vào bên trong, không có ôm tụi con cũng không có cho tụi con phong bao lì xì. "Lời vừa thốt ra, hai tiểu oa nhi lập tức bụm miệng, lấm lét nhìn nhau, lại lén liếc nhìn phụ mẫu của chúng. Oa oa...chính là đã lỡ lời mất rồi. Nam Cung Việt, Uyển Nghi cùng thái hậu chẳng còn cách nào khác, chính là chỉ biết ngó lơ, ngó lơ ra ngoài a~ Liễu Song Song cười nhạt, xoa đầu Phong Linh, Phong Tranh, đứng dậy hành lễ " Thái hậu, thần xin cáo lui. Nói xong, nàng nhẹ nâng gót bước đi, cũng không có ý muốn vào trong tìm Nam Cung Thiên. Nàng không muốn khiến bản thân mình hối hận vì chưa từng đấu tranh cho tình yêu của mình, vì thế nàng chấp nhận từ bỏ đi tự tôn của mình để theo đuổi hắn. Không hẳn là bám riết không ngừng, chỉ là muốn được ở bên cạnh hắn nhiều một chút, là giả vờ như vô tình gặp mặt hắn một chút. Nhưng...hắn lại cho rằng như thế thật phiền phức, luôn tránh mặt nàng.Nàng mất hơn ba năm để yêu hắn, từ bỏ đi tự tôn của mình để tìm cách khiến trái tim hắn thay đổi, nhưng nàng không muốn mang tiếng là kẻ mặt dày vô liêm sỉ nữa. Hằng ngày nghe các cung nữ trong cung bàn tán, nói nàng là kẻ không có tự trọng, nàng cũng đau lòng lắm chứ. Nàng có thể quên đi cái nhìn của người đời, nhưng nàng lại không chịu được sự thờ ơ, trốn tránh của hắn. Thà rằng hắn nói với nàng rằng hắn không yêu nàng, bảo nàng tránh xa hắn một chút, như vậy, có lẽ nàng sẽ dễ dàng từ bỏ, dễ dàng quên. Chính là vì hắn cứ mập mờ không rõ, chỉ biết trốn tránh nàng, thế nên nàng mới cố chấp không chịu buông. Nàng hiểu, hắn là nể mặt nàng, không muốn làm tổn thương nàng, thế nên mới không nói ra, nhưng hắn đâu biết rằng hắn làm như vậy lại càng khiến nàng đau lòng nhiều hơn. Một nam nhân ôn nhu như hắn, hành xử như vậy thật khiến nàng phiền muộn. Hôm nay, nàng vốn dĩ chỉ là muốn gặp hắn, muốn đứng trước mặt hắn mà thẳng thắn nói rằng, nàng sẽ từ bỏ hắn, sẽ không bao giờ làm phiền hắn nữa. Nhưng mà hắn lại trốn tận đến tẩm cung của thái hậu. Vậy thì nàng còn biết làm gì nữa đây? Chi bằng cứ thế vô thanh vô tức rời xa cuộc sống của hắn, như vậy, nàng sẽ không đau, hắn cũng chẳng phải bối rối.Phải, cứ như vậy đi...Từ bên trong sương phòng, Nam Cung Thiên lén lút đi ra, có phần khó hiểu. Liễu Song Song lại bỏ cuộc một cách đơn giản như vậy sao? Hơn nữa, chẳng phải hắn nên cảm thấy vui mừng vì điều đó sao? Cớ sao hắn lại cảm thấy hụt hẫng đến như vậy? Hắn đưa tay sờ sờ sống mũi, xoay người chắp tay hành lễ." Mẫu hậu, nhi thần xin phép cáo lui. "" Ừm. " Vương Ngọc thái hậu nhẹ gật đầu, tủm tỉm cười.Nam Cung Thiên đang định quay trở về thư phòng của hắn, thì nghe thấy tiếng của Uyển Nghi gọi giật lại." Đợi đã. "" Uyển Nghi, có chuyện gì sao? "Uyển Nghi nheo mắt, trong giọng nói chứa đựng sự uy hiếp cùng một chút không hài lòng." Song Song tốt xấu gì cũng là hảo bằng hữu của ta, huynh đối xử với nàng ấy như vậy không cảm thấy có lỗi với ta sao? "" Ách...ta..." Nam Cung Thiên bối rối tới mức suýt đánh rơi chiết phiến cầm trên tay, ấp úng cả nửa ngày cũng không biết nói gì.Uyển Nghi thở dài, phẩy tay nói " Thôi bỏ đi, nàng ấy cũng đã vậy rồi, ta cũng không có quyền ý kiến nhiều. "Nam Cung Thiên như được đặc xá, thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục trở về thư phòng phê duyệt tấu chương.Những ngày sau đó, Liễu Song Song không hề tới tìm Nam Cung Thiên, nếu vô tình gặp mặt sẽ là nhanh chóng tránh mặt hắn. Điều này khiến Nam Cung Thiên cảm thấy có chút khó hiểu, cũng cảm thấy trống vắng, bên cạnh dường như thiếu đi điều gì đó. Khi có một điều đã trở thành thói quen trong cuộc sống, đột nhiên mất đi, sẽ không khỏi khiến bản thân cảm thấy hụt hẫng.Một ngày, khi dùng thiện, Nam Cung Thiên cảm thấy món ăn có chút kì lạ, liền cho gọi trù sư ( đầu bếp ) trong ngự thiện phòng tới." Thức ăn hôm nay có vị khác hơn so với mọi ngày, ngự thiện phòng mới đổi trù sư sao? Hay tại cách nấu của ngươi thay đổi? "Trù sư quỳ gối trên mặt đất, đầu cúi thấp, kính cẩn cùng một chút lo sợ bẩm tấu." Bẩm hoàng thượng, ngự thiện phòng không đổi trù sư, hạ thần cũng không có thay đổi cách nấu. Tại vì trước đây, Song Song cô nương nghe nói hoàng thượng thích ăn cá, nên mới tự tay nấu món cá hấp ngũ vị này cho hoàng thượng. Vì khi ấy người rất tán thưởng món ăn này nên hằng ngày hạ thần đều để cô nương ấy tự tay nấu cho hoàng thượng. Hôm nay cô nương ấy ngã bệnh, không thể tới trù phòng được, thế nên... " Vì hắn không biết cách nấu, hơn nữa lại là lần đầu làm món ăn này, khó tránh khỏi việc khác lạ. Có phải là cách nấu của hắn quá tệ hay không a? Thế nên hoàng thượng muốn trách phạt hắn?Nam Cung Thiên nghe bẩm báo, vô cùng sửng sốt. Thứ nhất là vì, món cá hấp ngũ vị này hằng ngày đều là Liễu Song Song làm cho hắn sao? Thứ hai là, nàng bị bệnh rồi??? Nam Cung Thiên mím môi, do dự một chút, cuối cùng dứt khoát đứng dậy." Tới Đào hoa cung. "Đào hoa cung là một trong những tẩm cung dành cho phi tần trong cung, nơi đây trồng rất nhiều hoa đào, dọc theo hai đường đi còn trồng rất nhiều hoa mẫu đơn. Lần đầu tiên tới đây, Liễu Song Song đã mê mẩn cảnh sắc của Đào hoa cung, nhất mực muốn ở lại đây. Hắn cũng không có từ chối, dẫu sao hắn cũng không có phi tử, để nàng ở lại đây cũng không có vấn đề gì.Tiết trời đang vào xuân, hoa đào đang ở thời kì rực rỡ nhất, cánh hoa bay trong không trung, phủ đầy trên mặt đất, tạo thành một cảnh sắc tuyệt đẹp. Liễu Song Song gương mặt đỏ bừng, suy yếu vô lực nằm trên giường, ánh mắt mơ màng nhìn về một trời hoa màu hồng phía ngoài cửa sổ. Từ xa xa, một thân ảnh mặc hoàng bào dần dần tiến đến, nổi bật giữa sắc hồng dịu mắt. Tóc đen như mực, gương mặt ôn nhu, vân đạm phong khinh, không nhiễm chút bụi trần, nụ cười thuần khiết thường trực trên môi không xuất hiện trên gương mặt hắn, thay vào đó là sự lo lắng cùng căng thẳng. Gió thổi bay những cánh hoa, cuốn tung một góc hoàng bào của hắn, giống như thể hắn là một tiên tử hạ phàm đang đứng giữa tiên cảnh. Nàng là đang bị ảo giác sao?Nam Cung Thiên có chút gấp gáp lao vào phòng, nhìn Liễu Song Song nằm trên giường, ngước mắt nhìn hắn. Đột nhiên lại cảm thấy có chút đau lòng, nhíu mày hỏi." Tại sao lại bị bệnh? "Tử Vân bê thau nước từ bên ngoài bước vào, nghe thấy câu hỏi của Nam Cung Thiên, liền lên tiếng." Hôm qua chủ nhân ăn mặc phong phanh, lại hóng gió bên hồ sen, có lẽ bị nhiễm phong hàn. "Đôi lông mày của Nam Cung Thiên lại càng nhíu chặt hơn, thật muốn mắng nữ nhân này một trận, cũng đã lớn như vậy rồi, tại sao lại không biết tự chăm sóc bản thân mình một chút chứ?" Đã mời thái y chưa? " Hắn hỏi." Đã mời rồi, nhưng chưa có thấy tới. "" Tại sao lại chưa có tới? " Nam Cung Thiên cảm thấy nổi giận thật rồi " Người đâu, mau cho truyền tất cả thái y tới đây cho ta, thái y trong cung chết hết rồi sao? Tại sao đã được cho gọi mà không tới nhanh một chút, có biết mạng người là quan trọng không hả? "" Ngươi im đi được không, đừng có lớn tiếng, có biết ta rất đau đầu không? " Liễu Song Song khó chịu cằn nhằn, nàng bị bệnh, sẽ rất mẫn cảm với âm thanh. Hắn lại to tiếng như vậy, khiến đầu nàng cứ ong ong, muốn nàng khó chịu chết sao? Còn nữa, hắn ăn nói bậy bạ gì vậy cơ chứ? Cái gì mà mạng người quan trọng, nàng cũng không phải là bệnh nặng đến hấp hối, có cần tỏ thái độ nghiêm trọng đến như vậy không?Nàng nhức đầu, cũng không muốn nghĩ nhiều, chính vì vậy nhất thời đã quên mất, không nhận ra tại sao nàng bị bệnh mà hắn lại lo lắng, căng thẳng đến như vậy.Nam Cung Thiên bị mắng, lập tức im bặt, không hó hé thêm tiếng nào, khiến những thái giám, cung nữ có mặt sửng sốt, lén lút nhìn nhau, dùng ánh mắt ngầm hỏi " Chuyện gì đang xảy ra a? " Hoàng thượng mà lại bị nữ nhân này mắng sao?Hiếm khi Nam Cung Thiên nổi giận, chính vì vậy mà tất cả thái y trong cung không chút chậm trễ, dùng tốc độ nhanh nhất để tới Đào hoa cung. Sau khi bắt mạch xong, nàng được chẩn đoán là bị cảm mạo thông thường, cũng không có gì đáng ngại mấy, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, thường xuyên chườm mát là ổn. Lúc này, tâm tình Nam Cung Thiên mới dịu đi một chút, hắn phất tay, đuổi tất cả mọi người ra khỏi phòng, hắn sợ quá nhiều người, sẽ gây ồn ào, sẽ khiến nàng đau đầu.Liễu Song Song cũng chẳng có ý kiến, đơn giản vì nàng đã quá mệt, ngủ thiếp đi ngay khi thái y bắt mạch cho nàng rồi. Chính vì vậy, nàng không có dịp chứng kiến cảnh tượng Nam Cung Thiên tỉ mỉ chăm sóc cho nàng, cứ mỗi lúc hắn lại thay khăn chườm cho nàng, cẩn thận lau mồ hôi cho nàng, không rời nàng nửa bước. Đống tấu chương chờ phê duyệt được đẩy hết qua cho Mộ Dung Phong và Nam Cung Việt, hắn còn một sứ mệnh cao cả hơn, đó là ở bên chăm sóc cho nàng.Nửa đêm, Nam Cung Thiên tỉnh giấc, thấy có một chiếc chăn mỏng đắp trên người, người nằm trên giường đã không thấy bóng dáng đâu. Nữ nhân này, đang bệnh mà còn đi đâu nữa chứ? Hắn mệt mỏi nên ngủ gục bên cạnh giường nằm của nàng, nàng lại nhân lúc này mà đi đâu?Hắn lấy một chiếc áo khoác choàng lên người mình, lại lấy thêm một chiếc cho Liễu Song Song, đi ra ngoài tìm nàng. Dưới tán hoa đào bên cạnh hồ, Liễu Song Song yên lặng dựa lưng vào gốc cây, nước mắt lặng lẽ rơi, phải cố gắng lắm mới có thể nghe thấy tiếng sụt sịt rất khẽ phát ra." Đang bệnh sao lại còn ra đây? Trời lạnh như vậy lại còn ăn mặc phong phanh, ngươi không muốn sống nữa sao? " Nam Cung Thiên choàng áo khoác cho Liễu Song Song, nhẹ giọng trách cứ, ngay cả những lúc như thế này hắn cũng vẫn dịu dàng đến vậy.Liễu Song Song vội vàng lau nước mắt, mím chặt môi, quay mặt đi hướng khác. Bản thân nàng không mạnh mẽ, nhưng nàng lại không muốn người khác nhìn thấy sự yếu đuối của mình." Ta không lạnh. "" Còn nói không lạnh? " Nam Cung Thiên nhíu mày, ngồi xuống bên cạnh Liễu Song Song, đem áo choàng của mình quàng một nửa sang người nàng, vòng tay ôm lấy vai nàng.Liễu Song Song dựa vào vai Nam Cung Thiên, nhắm mắt lại, để mặc nước mắt ứa ra trên khóe mắt. Nam Cung Thiên hơi nghiêng đầu nhìn Liễu Song Song, không nhịn được cảm giác đau lòng, nhẹ đưa tay lau nước mắt cho nàng." Làm sao vậy? "" Ta nhớ nhà, nhớ phụ mẫu, nhớ bằng hữu của ta. Ta rất nhớ, rất nhớ bọn họ. "Lúc bị bệnh cũng là lúc nàng trở nên yếu đuối nhất, đêm đến, cũng là lúc nỗi cô đơn ùa về, khiến nàng thổn thức. Nàng khác Uyển Nghi, nàng có gia đình, có bằng hữu. Dù đã sáu năm trôi qua rồi, nhưng mỗi khi đêm về, nàng vẫn cảm thấy cô đơn, vẫn thấy nỗi nhớ da diết tìm về trong con tim trống vắng những yêu thương. Nàng nhớ họ, rất nhớ..." Đừng buồn nữa, có ta đây mà. Nam Cung Thiên hơi cúi xuống, cụng đầu vào đầu của Liễu Song Song. Nàng nghiêng đầu, nhíu mày nhìn hắn như thể hắn là một sinh vật lạ vừa rơi từ trên không trung xuống vậy. Nam Cung Thiên bắt gặp ánh mắt của nàng, có chút ngơ ngác, một lát sau mới phát hiện ra mình lỡ lời, luống cuống sửa lại." À, ừm...ý ta là ở đây cũng có rất nhiều bằng hữu, mà phụ mẫu của ngươi chắc cũng không muốn ngươi buồn phiền nhiều như vậy, ừm... "Liễu Song Song không để ý tới lời hắn nói, bâng quơ đáp một câu." Uống rượu đi. "Lời vừa thốt ra, lập tức liền bị Nam Cung Thiên lườm, nữ nhân này thật chán sống rồi sao? " Uống cái gì mà uống, trở về phòng nghỉ ngơi cho ta. "Liễu Song Song cúi đầu xuống một chút, chỉ một lát sau lại ngẩng lên, đôi mắt ầng ậc nước."Ta biết mà, ta biết là ngươi rất ghét ta mà, thế nên cái gì cũng cấm cản ta. Oa oa oa...phụ thân, phụ mẫu, con nhớ hai người. Oa oa...người ta khi dễ con. "" Này...này..." Nam Cung Thiên luống cuống, bối rối nhìn Liễu Song Song lớn tiếng ăn vạ. Trên đời này, điều khiến hắn sợ nhất chính là nước mắt nữ nhân. " Được rồi, được rồi, ta sợ ngươi rồi, uống thì uống. "" Hoan hô! " Liễu Song Song reo lên, đôi mắt đã ráo hoảnh, hiển nhiên một màn khóc lóc vừa nãy chỉ là giả bộ.* * *" Ta nói...hức...ngươi là tên nam nhân ngu ngốc...hức...Tại sao...hức...ta...như thế này mà ngươi vẫn không vừa ý...hức...hả? Mắt ngươi...bị mù rồi sao? " Chỉ với một vò rượu, Liễu Song Song đã say bí tỉ, lưỡi cũng líu lại. Mà Nam Cung Thiên cũng chẳng thua kém, mặt đỏ bừng, đôi mắt mơ màng, đất trời đảo lộn. Cũng tại hắn phải ngăn cản nàng không được uống quá nhiều, nên hầu hết số rượu nàng đưa lên miệng đều bị hắn cướp lấy, uống sạch." Ngươi...ngươi chẳng phải là hảo bằng hữu của...hức...Uyển Nghi sao? Sao...ta...hức..."Liễu Song Song trừng mắt nhìn Nam Cung Thiên, tức giận đánh vào người hắn." Ngươi hỗn đản, là kẻ mù, ngu ngốc. Ta có chỗ nào thua kém nàng ấy chứ? "" Ta...hức...ngươi..chẳng kém gì...hức...cả... "Phải, hắn không hề cảm thấy nàng kém cạnh Uyển Nghi ở bất cứ điểm nào cả. Chỉ là trong tim đã tâm tâm niệm niệm một bóng hình, thật khó có thể chấp nhận thay thế bằng một hình bóng khác. Hắn cứ luôn cảm thấy trong lòng mình có những vướng mắc khó có thể tháo gỡ. Hắn cũng không dám chắc về cảm giác của mình đối với nàng. Có những điều, có thể đến một cách nhanh chóng và rõ rệt, nhưng cũng có những cảm giác dần dần thấm sâu vào tâm trí, nhẹ nhàng và đầy mê hoặc, khiến con người khó có thể nhận ra. Có chăng, chỉ khi đã mất đi mới có thể nhận ra được điều đó quan trọng đến thế nào.Cứ thế, họ uống đến say mèm cả người, và chẳng thể biết nổi mình đã hành động những gì, nói những gì.Sáng ngày hôm sau, Nam Cung Thiên tỉnh giấc, và phát hiện ra ba vấn đề nghiêm trọng. Thứ nhất, hắn thức dậy ở trên giường của Liễu Song Song, hay nói đúng hơn hắn và nàng đã cùng nằm ngủ trên một chiếc giường. Thứ hai, cả hai người đều không mặc y phục, y phục của bọn họ đều đang nằm vương vãi trên sàn nhà. Không chỉ vậy, cảm giác lúc này của hắn, cộng với những cảm giác còn đọng lại trong ý thức và cả những dấu hôn in khắp trên cơ thể của Liễu Song Song khiến hắn có thể khẳng định một điều: bọn họ đã phát sinh quan hệ trong lúc say. Điều cuối cùng, cũng là điều nghiêm trọng nhất, đó là Liễu Song Song đã tỉnh dậy trước hắn. Bàn tay nàng giữ chặt tấm chăn che trước ngực, gương mặt trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm về phía trước. Hiển nhiên là bị dọa đến kinh hãi. Đôi môi nàng mấp máy, cơ thể run lên nhè nhẹ, nàng muốn nói gì đó, nhưng âm thanh nghẹn đặc nơi cổ họng, khiến nàng không cách nào nói được." Ta... " Nam Cung Thiên mở lời trước, nhưng ấp úng mãi cũng không biết nên nói gì tiếp.Liễu Song Song đờ đẫn quay đầu lại nhìn hắn, phải cố gắng lắm, nàng mới có thể lên tiếng, giọng nói khản đặc." Sắp tới giờ thiết triều rồi, ngươi mau đi đi. "Nói xong, không để cho hắn kịp phản ứng, nàng túm lấy cả tấm chăn cuốn quanh người, đi xuống giường nhặt y phục, trốn ra sau tấm bình phong để mặc đồ. Nam Cung Thiên một thân xích lõa vẫn đang nằm trên giường, gương mặt trắng bệch khi nhìn thấy những tia máu đỏ nổi bật trên nền trắng muốt của đệm nằm. Cho tới tận lúc này, nàng vẫn là một xử nữ. Hắn chính là nam nhân đầu tiên của nàng, mà nàng cũng là nữ nhân đầu tiên của hắn. Biết bao nhiêu suy nghĩ ngổn ngang chạy qua đầu hắn khiến hắn rối loạn. Sự việc phát sinh đến mức này, hắn biết phải làm thế nào?Việc đầu tiên mà hắn phải làm, chính là mặc y phục, rời khỏi nơi này, và tỏ ra không có chuyện gì khi thiết triều. Dù là vậy, hắn vẫn không cách nào tập trung được. Vì vậy, chưa được bao lâu, hắn đã cho bãi triều.Đêm hôm đó, Nam Cung Thiên trằn trọc không ngủ được. Bao nhiêu ý nghĩ xoay vần trong đầu hắn, khiến hắn như muốn phát điên. Kết quả là cả đêm hôm đó hắn thức trắng. Những ngày sau đó một phần vì việc triều chính, một phần vì hắn không phải biết phải đối mặt với nàng ra sao nên hắn không tới tìm nàng. Một ngày, hắn ngồi thẫn thờ trước bàn ngự thiện, miếng cá hấp ngũ vị nghẹn bứ trong cổ họng. Ngự thiện phòng được Liễu Song Song chỉ cho cách làm món ăn này, nhưng sao hắn vẫn cảm thấy mùi vị của món ăn thật khác? Bởi món ăn do chính tay nàng làm, chứa đựng nồng đậm tình ý, là toàn tâm toàn ý, dồn hết mọi yêu thương, ngay cả thái một lát hành nàng cũng cẩn thận hết mức, cố gắng làm ra một món ăn hoàn hảo nhất, món ăn trở nên ngon như vậy, là vì nó chứa đựng tình yêu thương vô hạn của nàng. Mà món ăn do ngự thiện phòng làm lại không có được điều đó. Cùng là một món ăn, mà tại sao hắn lại cảm thấy dở đến thế? Bởi vì món ăn này, không phải là do chính tay nàng làm.Hắn lại một lần nữa bỏ dở bữa ăn, dùng tốc độ nhanh nhất để đến Đào hoa cung. Nhưng khi hắn tới nơi, căn phòng của nàng đã là một mảnh lạnh lẽo. Cung nữ nói với hắn, nàng vừa mới đi, còn để lại cho hắn một phong thư." Ta xin lỗi vì đã bỏ đi mà không nói một lời, nhưng ta sợ nếu ta gặp ngươi, ta sẽ không có đủ can đảm để nói hai tiếng từ biệt. Ta cũng xin lỗi vì đã thó một ít đồ quý giá trong cung để đem theo, nhưng với những việc mà ngươi đã làm với ta, ta nghĩ lấy một ít chi phí đền bù tổn thất cũng không có gì quá đáng, hơn nữa, ta cũng cần phải có ngân lượng mới có thể sống sót giữa thế giới rộng lớn này được. Gửi lời xin lỗi đến thái hậu dùm ta, ta không thể tiếp tục ở bên cạnh bầu bạn với người được nữa. Tiện thể từ biệt mọi người hộ ta luôn, ta vẫn chưa biết phải đi đâu, nhưng có lẽ ta sẽ đi thật xa khỏi nơi này, đến một nơi nào đó, tìm kiếm một cuộc sống bình yên.Tạm biệt. "Tạm biệt, hai tiếng cuối cùng như một con dao đâm thẳng vào ngực hắn, khiến hắn cảm thấy vô cùng đau đớn. Trái tim như bị bóp nghẹt đến không thở nổi. Một cảm giác đau đớn mãnh liệt trào dâng trong tim hắn. Trước khi kịp suy nghĩ bất cứ điều gì, đôi chân hắn đã chạy đi, gấp gáp đến mức sử dụng cả khinh công_điều mà trước đây hắn chưa từng làm khi đang ở trong phạm vi của cung cấm.* * *" Chủ tử...chủ tử... "Phải mất một lúc lâu, Liễu Song Song mới mơ hồ nghe thấy tiếng của Tử Vân đang gọi mình. Nàng thẫn thờ đưa mắt nhìn về phía hắn, đôi mắt ngơ ngác." Có chuyện gì vậy? "" Chủ tử, lệnh bài xuất cung. " Tử Vân từ tốn đáp.Liễu Song Song ngẩn ra một chút, rồi à một tiếng, xoay người tìm tấm lệnh bài trong tay nải. Lúc tấm kim bài hiện ra trước mắt nàng, cũng là khi nàng cảm thấy trong tim mình có một cảm giác như bị đè nặng nơi lồng ngực. Nàng thừ người nhìn tấm lệnh bài, cảm thấy hoang mang. Nàng thật sự sẽ rời khỏi đây sao? Đây là điều nàng thực sự muốn sao? Rời khỏi đây, đồng nghĩa với việc sẽ không còn được nhìn thấy nụ cười ôn nhu, ấm áp như một tia nắng của hắn mỗi ngày. Sẽ không còn có thể tự tay nấu ăn cho hắn, tận hưởng cảm giác ngọt ngào khi làm được điều gì đó cho hắn. Rời khỏi đây, đồng nghĩa với việc phải chấp nhận quên đi hắn, từ bỏ tình yêu đối với hắn, nàng làm được sao? Trước đây nàng đã từng chê cười hành động này của Uyển Nghi, nhưng giờ chính nàng lại hành động như vậy. Có thể quên không khi nơi đâu cũng tràn ngập hình bóng của hắn? Vì vốn dĩ, hình bóng ấy đã luôn in đậm trong tim của nàng rồi.Nàng cười nhạt, cảm thấy bản thân của mình thật ấu trĩ. Chẳng phải đã quyết định như vậy rồi sao? Tại sao đến giờ phút này vẫn còn do dự? Nàng dứt khoát đưa tấm lệnh bài xuất cung cho Tử Vân, quay mặt vào bên trong xe ngựa để người khác không nhìn thấy sự yếu đuối của mình.Lính gác cổng kính cẩn nhận lấy tấm lệnh bài, gật đầu một cái, cánh cổng hoàng cung nặng nề hé mở. Tử Vân ghìm dây cương, chuẩn bị thúc ngựa đi thì một đạo thanh âm vang lên đầy khẩn trương." Đóng cổng hoàng cung lại cho trẫm, bất cứ ai cũng không được phép rời khỏi. "Nam Cung Thiên như một cơn gió bay tới, mồ hôi thấm ướt đẫm lưng áo, lấm tấm trên vầng trán rộng sáng sủa. Hắn lật tung tấm sa trướng che xe ngựa, hổn hển nói với Liễu Song Song đang kinh ngạc." Ai cho phép ngươi rời khỏi? "Liễu Song Song mở to mắt kinh ngạc, quay mặt đi, lắp bắp." Ta muốn đi là quyền của ta, ngươi không có quyền ngăn cản. "" Ta không muốn ngăn cản ngươi. " Nam Cung Thiên nói. Trái tim của Liễu Song Song vì câu nói của hắn mà cảm thấy đau nhói. Thì ra hắn không phải là tới để giữ nàng lại, vậy mà nàng lại cứ hy vọng một cách ngu ngốc. " Ngươi muốn đi đâu thì đi, ta không muốn ngăn cản, nhưng ngươi không thể nào làm chuyện có lỗi với ta như vậy xong liền bỏ đi được. Ta không cho phép ngươi trốn tránh, ngươi cần phải chịu trách nhiệm với ta. "" Ngươi lảm nhảm cái gì đó? "Liễu Song Song trừng mắt nhìn hắn, nộ khí xung thiên. Hắn nói cái quái gì thế? Người thất thân là nàng, đâu phải là hắn, nàng còn chưa bắt hắn chịu trách nhiệm, hắn đã bắt nàng phải chịu trách nhiệm trước?" Ta không cần biết. " Nam Cung Thiên vẫn mặt dày " Tóm lại là ngươi đã làm chuyện có lỗi với ta, thế nên ngươi nhất định phải chịu trách nhiệm. "Này...này quá là ngang ngược đi, hắn rốt cuộc là lên cơn điên gì vậy? Rống~ nàng rốt cuộc bạo phát rồi." Nam Cung Thiên, ta nói cho ngươi biết. Ta còn chưa có đòi hỏi cái gì ở ngươi thì thôi, ngươi lại dám ngang ngược. Mau tránh ra để chúng ta đi, ta không có rảnh để đôi co với ngươi. "Nam Cung Thiên mắt điếc tai ngơ trước sự nổi giận của Liễu Song Song, vẫn tỉnh bơ nói." Đào hoa cung ta đã phê duyệt thành nơi ở cho ngươi, giờ ngươi bỏ đi như vậy, ai sẽ chăm sóc cho chúng? "" Này, không phải việc đó là do người làm vườn phụ trách sao? Mắc mớ gì tới ta..."" Còn cái món cá hấp ngũ vị đó nữa, thật khó ăn chết đi được..." Nam Cung Thiên vẫn thao thao bất tuyệt " Ngươi có thật sự chỉ dạy cho trù sư không vậy? Tại sao hương vị lại khác xa như vậy hả? Ta không biết, ngươi phải hằng ngày làm cá hấp ngũ vị cho ta ăn, nếu không, dù ngươi có chạy tới chân trời góc bể, ta cũng nhất định lôi ngươi về. "" Ta không làm, ta không làm, chết cũng không chịu làm. " Nước mắt nóng hổi rơi lã chã trên gương mặt thanh tú của Liễu Song Song, nàng nghẹn ngào, mím chặt đôi môi để kìm nén những tiếng nức nở. Những lời hắn đang nói, có phải...có phải..." Còn cả việc phê duyệt tấu chương nữa. " Nam Cung Thiên hạ thấp giọng, nhẹ nhàng đưa ngón tay cái, từng chút, từng chút một lau nước mắt cho Liễu Song Song " Suốt mấy hôm nay, ta đều chẳng tập trung vào bất cứ việc gì, giờ nàng lại muốn rời khỏi đây. Nàng đem trái tim của ta đi mất rồi, vậy nàng bảo ta phải biết làm sao đây? Nàng trả trái tim lại cho ta đi, rồi muốn đi đâu thì đi. "Liễu Song Song òa khóc, bàn tay quơ loạn lên, đấm vào ngực Nam Cung Thiên." Hỗn đản, ngươi ức hiếp ta, cái đồ chết tiệt nhà ngươi, hại ta đau lòng đến như vậy. Ngươi đi chết đi, đồ đáng ghét."Nam Cung Thiên bắt lấy tay của Liễu Song Song, thuận tay đem nàng ôm vào lòng mình, gục đầu lên hõm cổ của nàng, thầm thì." Đừng đi, có được không? "Liễu Song Song không trả lời, ôm chặt lấy hắn, vùi đầu vào lồng ngực cường tránh của hắn, sụt sịt." Sến muốn chết đi được. "Nam Cung Thiên bật cười.Binh lính vui mừng vỗ tay, đồng loạt quỳ gối hô vang, hân hoan tột độ." Hoàng thượng vạn tuế, hoàng thượng vạn tuế. Liễu cô nương vạn tuế, vạn tuế. "Từ đằng xa, Uyển Nghi dựa người vào Nam Cung Việt, bàn tay mân mê lọn tóc nhỏ của Phong Tranh, cười nói." Không ngờ vừa mới tới đây đã nhìn thấy một cảnh tượng ngoạn mục như vậy. "" Phải, ta cũng không ngờ đệ ấy lại có lúc như vậy. " Nam Cung Việt có vẻ như vô cùng buồn cười, khóe miệng giương lên hết cỡ, cười đến sáng lạn." Xem ra, trong năm nay sẽ tốn một khoảng tiền mừng rồi. " Uyển Nghi nhún vai.Nam Cung Việt bật cười, Uyển Nghi cũng cười, hai tiểu hài tử Phong Linh, Phong Tranh không biết gì cũng ngây ngô cười theo. Trên không trung, cánh hoa đào từ đâu bay tới, phiêu dật trong làn gió xuân ấm áp. Nắng ấm nhuộm vàng khắp nơi. Một ngày xuân tràn ngập những tiếng cười vui vẻ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...