Từ Nô Tì Thành Hoàng Hậu Cùng Múa Với Sói



Đương nhiên, xuất binh, cũng phải cần Hoằng Dương đế Đông Ly quốc cho phép rồi mới có thể ra binh.

Đông Ly quốc từng là Tề vận Đại Đế – hoàng đế khai quốc dùng chiến công hiển hách đổi lấy, nhưng, tranh đấu giành thiên hạ dễ, giữ giang sơn khó, trước kia dũng mãnh thiện chiến dần dần bị nho thần trong triều thay thế. Các đời đến nay, văn nhân nặng lý niệm học thuật, vô cùng xem thường võ tướng lỗ mãng và thô tục, mà quân nhân trời sinh tính tình ngay thẳng, bọn họ trên chiến trường vô địch. Nhưng ở trên triều đình, cũng chỉ có thể làm kẻ phụ hoạ, thế cho nên nho thần dần dần cầm giữ triều cương, hơn nữa khi Đông Ly quốc vừa dựng nước, từng có võ tướng tay cầm trọng binh tự ý mưu soán, thiếu chút nữa gây thành biến đổi lớn, may mắn nho thần vẫn duy trì triều đình chia rẽ tiêu trừ thủ lĩnh võ tướng, bằng không hậu quả thiết tưởng không chịu nổi. Từ đó hoàng đế không hề trọng dụng võ thần, đưa ra chính sách phương châm trọng văn khinh võ, trên dưới một trăm năm qua, chính sách này cứ tiếp tục, đem một quân sự lớn của cường quốc biến thành quân binh trăm vạn hoa mầu.

Ánh mắt đương kim hoàng đế Hoằng Dương đế ngược lại rất rộng lớn, sớm đã sầu lo nguy cơ văn thần cầm giữ triều cương mà binh lực quốc gia từ từ không đông đảo, nhưng hắn trời sinh tính tình nhu nhược, hơn nữa ba vị Thái Phó của hắn đều là nho thần nhất phẩm trong triều, hắn muốn thay đổi cũng là lực bất tòng tâm, cũng chỉ có thể biến thàh phản kháng, hắn kiệt lực sủng hạnh chủ trương xuất binh của đứa con thứ hai Đông Ly Thuần cũng là đại bộ phận phần nguyên nhân.

Hoằng Dương đế tính tình nhu nhược, cũng không đại biểu trong lòng của hắn không có nguyên tắc, hắn thấy Đông Ly Thuần chiếm thượng phong rồi, lập tức quả quyết hạ lệnh, phong Đông Ly Thuần thành Phiêu Kỵ đại tướng quân, thống lĩnh tam quân, tùy ý xuất chinh, thảo phạt Hoa quốc.

Đông Ly Thuần khẩu chiến nho thần, lực thắng tất cả, chủ trương xuất binh, chuyện này đã là ván đã đóng thuyền, một đám võ tướng cũng chà chà tay, hưng phấn dị thường. Nhưng, khi Hộ bộ Thượng Thư khổ hé ra nét mặt già nua nói quốc khố đã mất ngân lượng, không cách nào trường kỳ chèo chống 30 vạn binh mã tác chiến, không khỏi sắc mặt xôn xao biến đổi.

Binh mã chưa động, lương thảo đi đầu, những này võ tướng môn đều hiểu quy củ, nhưng này lương thảo nếu như không có, cái này chiến còn muốn đánh như thế nào?

Nhóm võ tướng lo sợ bất an nhìn Đông Ly Thuần, ánh mắt chờ mong, bàng hoàng.

Khuôn mặt tuấn tú của Đông Ly Thuần thâm trầm như nước, hắn lạnh lùng quét mắt văn võ chúng thần thần sắc khác nhau, lạnh lùng thốt với Hộ bộ thượng thư: “Thượng Thư đại nhân chớ sầu lo, chuyện lương thảo này, Bổn vương đã có thượng sách vạn toàn.”

Chúng võ tướng nhẹ nhàng thở ra, một đám văn thần thì kỳ quái không thôi, nhị hoàng tử này chẳng lẽ có bản lãnh thông thiên (thông trời)? Thưởng cho quân xuất binh đã nghĩ kỹ biện pháp, ngay cả lương thảo cũng chuẩn bị tốt?

Chúng võ tướng nhẹ nhàng thở ra, một đám văn thần thì kỳ quái không thôi, nhị hoàng tử này chẳng lẽ có bản lãnh thông thiên (thông trời)? Thưởng cho quân xuất binh đã nghĩ kỹ biện pháp, ngay cả lương thảo cũng chuẩn bị tốt?

“Chủ tử, 30 vạn đại quân cũng không phải là chuyện nhỏ, lương thảo cho quân ở đâu? Khao thưởng tướng sĩ thế nào?” Hạ triều xong, ở trong thư phòng Đông Ly Thuần, Mã Văn Trọng cũng không nghĩ đơn giản giống như võ tướng khác, cho rằng có Đông Ly Thuần liền mọi sự là đủ. Hắn là quân sư cấp cao nhất của Đông Ly Thuần, phải nghĩ chuyện người khác không dám nghĩ, không thể tưởng được, thật không ngờ. Hắn nhăn lông mày, nhìn Đông Ly Thuần vẻ mặt trầm tĩnh, nói: “Chẳng lẽ chủ tử thật nghĩ tốt biện pháp?”

Đông Ly Thuần ngồi ở trong thư phòng rộng rãi, vừa dùng khăn vải lau kiếm bén, vừa nhàn nhạt trả lời: “Không có!”

Mã Văn Trọng kinh hãi thất sắc, gương mặt trắng bỗng nhiên không có chút máu, hắn trừng lớn mắt, thấp thỏm lo âu nói: “30 vạn đại quân muốn đánh Hoa quốc, cũng không phải là trò đùa, chủ tử, ngài, ngài —– có phải là —-” mấy chữ đầu hỏng rồ thiếu chút nữa hắn đã thốt ra, hắn nuốt một ngụm nước bọt, “Chủ tử không phải đang trêu ta chứ?”

Thanh kiếm của Đông Ly Thuần “Đùng” đặt lên bàn, gương mặt tuấn mỹ một mảnh lạnh lùng, hắn phân phó Mã Văn Trọng: “Tiên sinh không cần lo ngại, biện pháp đều nghĩ ra được, lương thảo và quân thưởng không cần phải lo lắng, tất cả để ta phụ trách.”

Mã Văn Trọng thấy hắn nói tự tin, dần dần yên lòng, nhưng lập tức lại nhấc tâm lên: “Chủ tử phụ trách việc lương thảo quân thưởng, chủ tử còn có thể ra chiến duyệt binh, chỉ huy tam quân sao?”

Đông Ly Thuần cười dịu dàng nói: “Ai nói ta muốn lên chiến trường rồi?”

“A, ách —–” Mã Văn Trọng ngạc nhiên mở to mắt, sau nửa ngày nói không ra lời.

Mà đổi thành thống soái tam quân Hoàng Duẫn Phong bên cạnh thì thiếu chút nữa bị nước miếng sặc đến, hắn gấp đỏ mặt, nói: “Nhị hoàng tử không lên chiến trường, người nào đối phó hơn mười vạn binh mã Hoa quốc? Chủ tử, cái này quan hệ đến địa vị của ngài ở Đông Ly quốc, kể cả vị trí thái tử tương lai, tuyệt đối không được chủ quan a. Trong triều có nhiều người muốn kéo ngài xuống nước, Tam hoàng tử còn đang nhìn chằm chằm, trận chiến tranh này, chúng ta chỉ có thể thắng không thể bại.”

Mà đổi thành thống soái tam quân Hoàng Duẫn Phong bên cạnh thì thiếu chút nữa bị nước miếng sặc đến, hắn gấp đỏ mặt, nói: “Nhị hoàng tử không lên chiến trường, người nào đối phó hơn mười vạn binh mã Hoa quốc? Chủ tử, cái này quan hệ đến địa vị của ngài ở Đông Ly quốc, kể cả vị trí thái tử tương lai, tuyệt đối không được chủ quan a. Trong triều có nhiều người muốn kéo ngài xuống nước, Tam hoàng tử còn đang nhìn chằm chằm, trận chiến tranh này, chúng ta chỉ có thể thắng không thể bại.”

Thần sắc Đông Ly Thuần vẫn lạnh nhạt, hắn nói: “Hai nước giao chiến, ai nói lên chiến trường mới gọi là chiến?”

“A?” Ngay cả Mã Văn Trọng khôn khéo cơ trí siêu quần cũng không biết chuyện.

Đông Ly Thuần nhìn bộ dáng trợn mắt há hốc mồm của bọn họ, trong nội tâm rất là hưởng thụ, ngày đó khi hắn nghe được những lời này của Sở Liên Nhi thì phản ứng cũng giống bọn họ.

*************

“Hai nước giao chiến, ai nói lên chiến trường mới gọi là chiến?” Sở Liên Nhi ngồi ở bên cạnh bàn tròn gỗ lê, vắt hai chân lên, cái mũi khéo léo vểnh lên thật cao, cặp môi đỏ mọng bĩu ra, nàng cười nhưng không cười nhìn Đông Ly Thuần vẻ mặt khiếp sợ, mắt hạnh mỹ lệ bởi vì sẽ phải làm chuyện xấu mà biến thành chớp chớp, đặc biệt làm cho người ta suy nghĩ.

Đông Ly Thuần cực lực nuốt xuống kinh nghi trong nội tâm, hỏi: “Vậy ngươi nói, không giao chiến ở trên chiến trường, còn có thể dùng văn đấu sao?”

Sở Liên Nhi nhếch lên tay hoa, cong cong lông mày, mắt to sáng trong, má lúm đồng tiền bên môi thật sâu, hảo một bộ nữ nhân gian trá âm hiểm, nàng nói: “Đó là đương nhiên, binh lực Đông Ly quốc không bằng Hoa quốc, trước mắt cũng không thể biến ra lương thực, thật đúng là thiên thời địa lợi nhân hoà đều bị bọn họ chiếm hết, chúng ta cả một điểm ưu thế đều không có a, không cần biện pháp khác, còn có thể va chạm khí lực với bọn họ sao?” Ai nói làm lão đại phải dùng vũ lực giải quyết? Trước kia Sở Liên Nhi nàng ở thời trung học xưng bá cả vườn trường, công phu ba chân mèo của nàng đối phó một hai cái nhân vật nhỏ vẫn không thành vấn đề, nhưng đối phó hơ hai người liền khó khăn, nhưng nàng vẫn là nữ ma đầu học sinh trung họcdưới mặt đất X thị.

Dựa vào một đôi nắm tay xưng vương chỉ có thể xưng nhất thời, mà muốn vĩnh cửu làm lão đại, phải dùng đầu óc.

Dựa vào một đôi nắm tay xưng vương chỉ có thể xưng nhất thời, mà muốn vĩnh cửu làm lão đại, phải dùng đầu óc.

“Binh lực Hoa quốc cường đại, lương thảo sung túc, trái lại Đông Ly quốc ta, muốn binh lực không có binh lực, cần lương thực không có lương thực, đòi tiền không có tiền, lấy cái gì đi chiến tranh với người ta? Cho nên a, không thể địch lại được, chỉ có thể dùng trí.”

Đông Ly Thuần từ nhỏ sống ở trong cung đình tranh đấu, đương nhiên không phải võ phu hữu dũng vô mưu, sự khác biệt, cơ trí và tài cán của hắn mới là rất quan trọng, bằng không, hắn có thể nào thống lãnh nhiều kiêu binh hãn tướng như vậy?

Hắn nghe Sở Liên Nhi nói lên hai nước giao chiến, còn có thể dùng văn đấu thủ thắng, cực kỳ tò mò, vì vậy nói: “Xem ngươi nói đến, giống như trận chiến tranh này có thể tránh đi nhân tố bất lợi bên ta, ngươi có biện pháp tốt gì, nói nghe một chút.”

Sở Liên mới nói: “Rất đơn giản a, một là công tâm, hai là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, ba là bỏ đá xuống giếng, bốn mới là dùng chiến thủ thắng.”

Đông Ly Thuần sửng sốt, nhìn Sở Liên Nhi vẻ mặt tự tin thong dong, nàng nói những lời này thì thần sắc lạnh lùng, con ngươi mỹ lệ biến thành âm hiểm lãnh khốc, không khỏi rùng mình trong nội tâm, trong đầu nhớ tới gương mặt vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, trầm giọng nói: “Sao thượng sách ta nghe được từ trong miệng ngươi giống như chẳng phải quang minh chánh đại a.”

Sở Liên Nhi lườm hắn một cái: “Chỉ cần chế địch khắc thắng, quản hắn khỉ gió quang minh hay không quang minh, có thể thủ thắng là được.” Nàng tức giận liếc hắn, phát hiện mặt hắn trầm như nước, vì vậy lên đường: “Nếu như nhị hoàng tử chê biện pháp ta ra quá âm hiểm, thì cứ xem ta nói bừa, ngươi cứ cùng 30 vạn đại quân của ngươi liều mạng với bọn họ a.” Cuối cùng liều đến chỉ còn lại có một người trốn về, lại bị nước miếng của phái Tam hoàng tử cho chết đuối.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...