Từ Nô Tì Thành Hoàng Hậu Cùng Múa Với Sói



Đông Ly Thuần thu hồi ánh mắt, nhịn xuống khiếp sợ và phức tạp trong lòng, khụ một tiếng nói: “Cho ngươi làm nha hoàn thật sự ủy khuất ngươi, Lý Hoa!”

“Ty chức ở!” Một nam tử trẻ tuổi mặc trang phục võ sĩ đứng ở một bên từ đầu đến cuối không nói chuyện lập tức lách mình đi ra, đối Đông Ly Thuần ôm quyền thi lễ.

Đông Ly Thuần nhìn Sở Liên Nhi, quét mắt xiêm y vải thô của nha hoàn nàng mặc trên người, nói: “Từ giờ trở đi, ngươi không còn là nha hoàn, liền —- làm phụ tá của ta a.”

Lý Hoa và Sở Liên Nhi đều ngây ngẩn cả người, phụ tá? Nhị hoàng tử có phải là đầu óc hỏng rồi, để cho nữ nhân này làm phụ tá của hắn, không sợ bị cắn trả sao?

Sở Liên Nhi kinh sững sờ, lại cao hứng dị thường, phụ tá tổng so với nha hoàn tốt hơn.

Lý Hoa muốn phản bác, nhưng hắn biết thân phận mình, là không có tư cách nghị sự cùng chủ tử, vì vậy, hắn cúi mắt khom người hỏi: “Chủ tử, muốn đem —- Sở cô nương an bài chức vụ gì?”

Đông Ly Thuần không chút nghĩ ngợi đáp: “Không cần an bài, vài ngày sau liền mang nàng đi Tây Lăng.” Về phần an bài chuyện gì cho nàng làm, hắn tạm thời còn chưa có nghĩ đến. Đến lúc đó rồi nói sau.

Lý Hoa lại ngạc nhiên lần nữa, Tây Lăng chính là căn cứ địa của chủ tử, lại để cho nữ nhân này đến? Cái này —- chủ tử không phải bị sắc đẹp của nữ nhân này mê hoặc?

Đông Ly Thuần bỏ đi thân phận nha hoàn của Sở Liên Nhi, biến hóa nhanh chóng làm một thành viên phụ tá dưới trướng nhị hoàng tử, rước lấy phụ tá khác kiệt lực phản đối, dùng quân sư Mã Văn Trọng cầm đầu, thiếu chút nữa lấy cái chết bức bách, nhưng chuyện Đông Ly Thuần quyết định, cho dù có mười đầu bò đều kéo không trở lại, bất đắc dĩ, sau khi bọn người Mã Văn Trọng bí mật thương nghị, để cho Lý Hoa thống lĩnh thị vệ, cùng với kỵ trưởng vạn kỵ binh hạng nặng Liễu Nhất Thanh đi theo bên người Đông Ly Thuần, thề bảo vệ, hơn nữa âm thầm giám thị Sở Liên Nhi. Nếu như Sở Liên Nhi có cử động quỷ gì, lập tức giết chết ngay tại chỗ.

Lý Hoa và Liễu Nhất Thanh hận Sở Liên Nhi thấu xương, chắc hẳn sẽ không theo tư.

Lý Hoa và Liễu Nhất Thanh hận Sở Liên Nhi thấu xương, chắc hẳn sẽ không theo tư.

Nhị hoàng tử Đông Ly Thuần của Đông Ly quốc vừa đốc thúc Tống Hưu huấn luyện tướng sĩ Thần Cơ Doanh, vừa mệnh lệnh Hoàng Duẫn Phong thống soái tam quân mau chóng thao luyện bộ binh, chính hắn cũng chuẩn bị suất ấn, chuẩn bị xuất chinh.

Sở Liên Nhi bỏ đi nô tịch, bị an trí ở phòng tây sương trong phủ hoàng tử, Đông Ly Thuần còn phái nha hoàn Hồng Nhi hầu hạ nàng. Hồng nhi mười lăm mười sáu tuổi, bộ dạng xinh đẹp động lòng người, đối Sở Liên Nhi cung kính. Trong sợ hãi, còn có thần sắc phức tạp khác, Sở Liên Nhi giỏi về quan sát nét mặt âm thầm kỳ quái, nàng phát hiện nô bộc ở phủ hoàng tử này đối với nàng ôn hoà, cái này cũng cũng không kỳ lạ, nhưng, vì sao những thủ hạ kia của Đông Ly Thuần thấy nàng giống như là thấy kẻ thù khắc cốt, vừa chán ghét vừa khinh thường, còn kẹp lấy địch ý nồng đậm, cái này làm nàng trăm mối vẫn không có cách giải. Sẽ không phải là nàng ở trước khi mất đi trí nhớ, làm chuyện ám muội gì?

Cái này, điều này có thể sao?

Cầm gương đồng có khảm lưu ly, nàng xem bộ dáng trong kính, lông mày đậm, mắt hạnh mũi ngọc, băng cơ ngọc cốt, diện mạo xác thực không kém a, tiểu mỹ nhân hẳn là rất nổi tiếng nha, vì sao đối những nam nhân như Mã Văn Trọng lại không dùng được?

Càng nghĩ, nàng vẫn nghĩ không ra nguyên cớ, đơn giản không thèm nghĩ nữa, thuận theo tự nhiên a.

Vứt gương đồng qua một bên, bỗng dưng ánh sáng trong phòng tối sầm lại, không khỏi hướng nhìn về phía cửa chưa đóng, nguyên lai là Đông Ly Thuần.

Đông Ly Thuần mặc một bộ áo bào trắng đơn giản, chân mang giày da cừu màu đen, eo quấn đai, một vòng tơ lụa tím đỏ giao nhau buộc lên một miếng ngọc bội màu đỏ như máu rủ xuống tại dưới lưng, đầu hắn mang mũ ngọc, tóc đen rủ xuống tại sau tai, phối hợp da tuyết trắng, cùng với tròng mắt u lạnh, khiến Sở Liên Nhi nhìn ngây người.

Hồng Nhi hồi về thần trí trước, vượt lên trước hướng hắn hành lễ: “Nô tỳ tham kiến chủ tử.”

Sở Liên Nhi lấy lại bình tĩnh, tranh thủ thời gian cũng đứng dậy, học theo nhắm hướng Đông Ly Thuần hai đầu gối nửa khom, đầu thấp bốn mươi lăm độ, cúi mắt, rủ xuống lông mày, nói: “Tham kiến —- chủ tử.”

Sở Liên Nhi lấy lại bình tĩnh, tranh thủ thời gian cũng đứng dậy, học theo nhắm hướng Đông Ly Thuần hai đầu gối nửa khom, đầu thấp bốn mươi lăm độ, cúi mắt, rủ xuống lông mày, nói: “Tham kiến —- chủ tử.”

Đông Ly Thuần bắt đầu chậm rãi đi vào trong phòng, trước cửa còn có Lý Hoa đứng thẳng, hắn nhìn chằm chằm chằm chằm vào Sở Liên Nhi, một tay giữ đao dài bên hông, nơi tay nắm một vật loè loè toả sáng không rõ, Sở Liên Nhi nghi xem là ám khí, chỉ cần nàng có động tác quỷ gì với Đông Ly Thuần thì nàng sẽ bị ám khí của hắn bắn thành lỗ thủng.

Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Đông Ly Thuần vang lên: “Hồng Nhi, ngươi xuống dưới trước.”

Hồng Nhi đi rồi, lúc này Đông Ly Thuần mới khiến Sở Liên Nhi đứng lên, hai đầu gối nàng thiếu chút nữa run lên tức giận mắt trắng không còn chút máu, nói: “Chủ tử tìm ta có chuyện gì?”

Ánh mắt Đông Ly Thuần chớp động, nhìn khuôn mặt tuyết trắng của nàng, nói: “Ý kiến của ngươi cho ta rất có tác dụng, ta đã mệnh lệnh Tống Hưu, Hoàng Duẫn Phong dựa theo biện pháp của ngươi huấn luyện bộ binh. Tin tưởng tiếp qua không lâu, có thể lên chiến trường.”

“A, , ngươi cũng muốn lên chiến trường sao?”

“Ừ.”

Sở Liên Nhi kỳ quái dò xét hắn trên dưới, thân hình thon dài, bả vai gầy yếu, eo gầy yếu, ngay cả cánh tay cũng mềm, da trắng môi đỏ, hào hoa phong nhã, có thể sải bước hùng tráng uy vũ cưỡi ngựa, cầm được đao nặng, thương dài sao?

Đông Ly Thuần khụ một tiếng, phụng phịu nói: “Sau khi ta đi chiến trường, ngươi cũng phải đi Tây Lăng, ta sẽ phái người hộ tống ngươi qua.”

“A!” Sở Liên Nhi lên tiếng, Tây Lăng là nơi nào? Không biết trước kia nàng đi qua chưa, nhưng quản hắn khỉ gió, nàng nhập kính tùy tục a.

Đông Ly Thuần lại nhìn nàng, chần chờ một lát, nói: “Chỉ là đại bộ phận Tây Lăng là vùng núi, chỗ đó không có bao nhiêu lương thực, hơn nữa tới gần Hoa quốc, chỗ đó có hơn phân nửa lương thực đều là từ Hoa quốc nhập khẩu mà đến, ngươi, phụ trách mua lương thực từ thương nhân Hoa quốc.”

Đông Ly Thuần lại nhìn nàng, chần chờ một lát, nói: “Chỉ là đại bộ phận Tây Lăng là vùng núi, chỗ đó không có bao nhiêu lương thực, hơn nữa tới gần Hoa quốc, chỗ đó có hơn phân nửa lương thực đều là từ Hoa quốc nhập khẩu mà đến, ngươi, phụ trách mua lương thực từ thương nhân Hoa quốc.”

Sở Liên Nhi lại “A” lần nữa, đi mua gạo, không có vấn đề, trước kia nàng mở quán, thường xuyên đi mua sắm, trả giá ép giá đã thành tinh rồi, không lo hố.

Nhưng, nàng chưa quen cuộc sống nơi đây, vẫn phải biết rõ chuyện rồi nói sau, nàng hỏi: “Từ Hoa quốc nhập khẩu lương thực, giá thị trường bây giờ tính thế nào?”

“Một hợp gạo (150g) một đồng tiền, một thăng gạo (1kg rưỡi) 9 đồng tiền, một đấu gạo (Phương pháp đo ở cổ đài mặc dù không có tiên tiến như hiện đại, nhưng tính toán cực chuẩn. Một đấu là mười thăng, mỗi thăng nặng 1.5kg, một thăng gạo hiện tại nặng 1.25 cân, 10 thăng gạo làm một đấu, một đấu nặng 12. 5 cân = 6. 25 ki-lô-gam) tám mươi lăm đồng tiền, một gánh gạo (50 kg) bảy trăm đến tám trăm không chừng, một thạcg gạo (100 kg) 1500 đồng tiền gì đó.”

Sở Liên Nhi bị đơn vị đo hợp thăng đấu thạch này làm cho váng đầu, sau khi lên tiếng hỏi đơn vị đo, nàng tính đầu ngón tay một cái, sau khi hỏi xem một đồng tiền có thể mua bao nhiêu bánh bao, nàng vừa nghiêng đầu tính, phát hiện giá nhập khẩu gạo này hơi cao.

Đông Ly Thuần nghe xong có chút vui vẻ, nói: “Ta cũng biết rõ giá gạo này có chút mắc, nhưng quyền chủ động tại trong tay đối phương, muốn ép giá cũng không được.” Hắn bỗng dưng nghĩ tới điều gì, mày kiếm chau lại, lo lắng nói: “Mà bây giờ đang mùa đông, trong đất đã mất nhiều hoa mầu, trăm hộ đều dựa vào lương thực dự trữ sống, nhập khẩu lương thực số lượng khổng lồ, nếu như đối phương nâng giá một chút, vậy cũng chính là số lượng mấy vạn lượng bạc, hơn nữa trước mắt khai chiến với Hoa quốc, chỉ sợ —–”

Sở Liên Nhi hiểu rõ, nguyên lai toàn bộ lương thực Đông Ly quốc nhờ nhập khẩu, nếu như khai chiến với Hoa quốc cha me áo cơm, đối phương chỉ cần tùy tùy tiện tiện véo lương thực của bọn họ, bọn họ phải xong đời.

Nếu như bọn họ đủ độc mà nói…, bỏ thêm gì vào gạo, hậu quả kia thiết tưởng không chịu nổi, nhưng nếu như người ta không bán cho Đông Ly quốc, Đông Ly quốc không nói dân chúng, ngay cả trận chiến đều không cần đánh, trực tiếp chết đói.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...