Từ Nô Tì Thành Hoàng Hậu Cùng Múa Với Sói



Sở Liên Nhi biến hóa nhanh chóng thành đại a đầu Bích Nguyệt hiên, tuy thay một thân vải thô xiêm y, mặc áo quần mỹ lệ đại a đầu mới có thể mặc, chính là, mái tóc của nàng bị lửa thiêu loạn thất bát tao (lộn xộn lung tung), nhìn qua tóc vô cùng thê thảm trong kính, Hồng Nhi cầm kéo, khoa tay múa chân, nhưng không hạ thủ được.

“Liên Nhi tỷ tỷ, muốn cắt bỏ như thế nào, ta không dám ra tay.” Tóc Sở Liên Nhi, có bên thiêu hủy hơn phân nửa, có bên còn hoàn hảo như lúc ban đầu, kỹ thuật của nàng có hạn, thật sự không biết nên cắt bỏ như thế nào.

Sở Liên Nhi nhìn qua đại bộ phận tóc bị hư trong kính, thở dài, tiếp nhận kéo trong tay Hồng Nhi, tự cắt .

Đợi nàng chỉnh lý xong một thân của mình, Hồng Nhi đã kinh ngạc đến ngây người nói không ra lời, nàng không để ý đến nàng, trực tiếp ra gian phòng, liền đụng phải Đông Ly Thuần dẫn đầu Lý Hoa, tiến vào sân nhỏ.

“Gặp qua chủ tử.” Người hầu trong sân đều quỳ xuống thi lễ, Sở Liên Nhi cũng không ngoại lệ, không cam lòng không muốn quỳ gối hành lễ cho hắn trên mặt đất xong, Hồng nhi sau lưng tranh thủ thời gian kéo kéo ống tay áo của nàng, ý bảo nàng nói chuyện.

Nói cái gì a? Sở Liên Nhi nhìn qua Hồng Nhi, Hồng Nhi thiếu chút nữa gấp chết, muốn nói cái gì, nhưng lại ngậm miệng, bởi vì nàng biết rõ, chính mình chỉ là nha hoàn nho nhỏ không có đẳng cấp, trước mặt chủ tử, là không có quyền lợi nói chuyện.

Đông Ly Thuần đem động tác của các nàng nhìn ở trong mắt, nhìn tóc mới cắt của Sở Liên Nhi, hỏi: “Sao tóc dài của ngươi biến thành như vậy?”

Sở Liên Nhi sờ sờ đầu tóc mới ra lò, lập tức đã quên thân phận của mình, dương dương đắc ý giới thiệu: “Đây chính là kiểu tóc ta mới cắt. Đã đơn giản lại nhẹ nhàng khoan khoái, vừa dễ sửa sang lại, như thế nào, đẹp không?” Tóc của nàng vừa đến lưng eo, một bên cắt bỏ chỉ kém dán sát vào da đầu, vì vậy tóc ngắn bên kia được nàng chải lên, buộc lại cái đuôi ngựa tà tà, tóc mái phía trước cắt thành tóc ngắn che trán, nhìn lại vừa thanh thuần vừa ngây thơ như ánh mặt trời, hoàn toàn không phù hợp hình tượng trong suy nghĩ của Đông Ly Thuần.

Không đợi Đông Ly Thuần mở miệng, Lý Hoa phía sau hắn đã lớn tiếng quát: “Tiện tỳ làm càn, không lớn không nhỏ , ai chuẩn ngươi dùng loại ngữ khí này nói chuyện với chủ tử?” Lần trước bị Sở Liên Nhi hãm hại trước mặt mọi người, tuy Đông Ly Thuần cũng không tin lời của nàng, nhưng mà làm cho Lý Hoa và Sở Liên Nhi kết oán vĩnh viễn không thể cởi bỏ. Mà đối với chuyện Sở Liên Nhi một bước nhảy thành đại a đầu của Đông Ly Thuần, Lý Hoa như nghẹn tại cổ họng, mỗi lần nhìn thấy Sở Liên Nhi, đều muốn tìm một việc trút hết giận.

Quát, bình thường bên người đại nhân vật có quyền thế, đều có một hai bệnh chó sủa loạn, Sở Liên Nhi hèn mọn liếc mắt khinh thường Lý Hoa, lành lạnh nói: “Chủ tử đều không có mở miệng, ngươi tay sai lại ở đâu ra quyền lợi thay mặt nói ta?”

Lý Hoa tức đỏ mặt, “Ngươi, ngươi. . . Ngươi dám nói ta là, là. . .” hai chữ tay sai hắn nói không nên lời.

“Chẳng lẽ không đúng sao? Ta là nô tỳ của chủ tử, là hạ nhân, ngươi lại tốt hơn chỗ nào rồi, bảo ngươi một tiếng tay sai coi như tiện nghi ngươi.” Không có gọi hắn tay sai tính cho hắn mặt mũi.

“Ngươi người đàn bà chanh chua, yêu nữ này. . . .” Lý Hoa vịn đao, ra vẻ chém nàng, bị Đông Ly Thuần quát, “Dừng tay!”

“Ngươi người đàn bà chanh chua, yêu nữ này. . . .” Lý Hoa vịn đao, ra vẻ chém nàng, bị Đông Ly Thuần quát, “Dừng tay!”

Lý Hoa dừng thế đao, đỏ bừng mặt, ngực tức không hết, “Chủ tử, nàng, nàng giống như không có nhận rõ thân phận của mình. . . . . .”

“Xuống dưới.” Đông Ly Thuần phất tay áo, khuôn mặt tuấn tú trầm xuống.

Lý Hoa còn muốn nói chuyện, xoay mình thấy thần sắc hắn, bỗng dưng oán hận ngậm miệng lại, thu đao, lui qua một bên, bất quá, cặp mắt hổ kia không quên hung hăng lăng trì Sở Liên Nhi.

Sở Liên Nhi dao động tay vẫy đuôi, đưa lưng về phía Đông Ly Thuần hướng hắn làm cái mặt quỷ. Lý Hoa thiếu chút nữa tức giận lại không thể khắc chế muốn một đao giải quyết nàng.

“Như thế nào, ngươi lại có thể làm gì ta?” Sở Liên Nhi dùng ánh mắt nói chuyện, nhưng không ngờ bị Đông Ly Thuần xoay người tới bắt bớ.

Nàng tranh thủ thời gian đặt lại cử chỉ cung kính, nhắm hướng Đông Ly Thuần cười lấy lòng: “Chủ tử, ăn trưa đã chuẩn bị thỏa đáng, ngài muốn dùng bữa trước không?”

Đông Ly Thuần quét nàng, ánh mắt phức tạp, cuối cùng, hắn mang theo chán ghét nồng đậm, lạnh lùng thốt: “Nhớ kỹ thân phận ngươi, ngươi chỉ là nô tài của ta.” Hắn cố ý đem hai chữ nô tài nói rất nặng.

Sắc mặt Sở Liên Nhi trắng nhợt, nàng chăm chú nhấp đôi môi, đờ đẫn quỳ gối, máy móc nói: “Nô tỳ biết sai rồi.” Nàng không dám học nha hoàn trên TV đã làm sai chuyện còn muốn ở phía sau thêm câu “Xin chủ tử trách phạt”…, nàng cho rằng, nàng cũng không có làm sai, cho nên Đông Ly Thuần không có tư cách phạt nàng.

Đông Ly Thuần tại trên mặt nàng quét một vòng, không có nói nữa, đi nhanh vào nhà. Lý Hoa đi theo sau lưng, dừng lại trước mặt nàng, khinh thường giơ môi lên, chán ghét hiển thị rõ đáy mắt, cười lạnh nói: “Ngươi còn tưởng rằng mình là Thái Tử Phi cao cao tại thượng sao? Hừ! Đã qua, nhận mệnh a, thấy rõ sự thật a, yêu nữ đáng giận đáng chết ngàn đao.”

Thân hình Sở Liên Nhi chợt rung động, nàng ngơ ngác nhìn qua Lý Hoa, môi trắng xanh run rẩy giơ lên: “Có ý tứ gì?”

Lý Hoa tự biết nói lộ ra miệng, tranh thủ thời gian nói: “Không có gì, ta chỉ cho ngươi hiểu được, người trong cả phủ hoàng tử đều chán ghét ngươi.”

Sở Liên Nhi ngây ra như phỗng, thật lâu không cách nào hoàn hồn.

Lại một lần nữa nhớ lại tình hình trong mộng lúc trước, đầu nàng bỗng dưng đau kịch liệt.

Lại một lần nữa nhớ lại tình hình trong mộng lúc trước, đầu nàng bỗng dưng đau kịch liệt.

“Liên Nhi tỷ tỷ, ngươi làm sao a?” Hồng Nhi nhanh tay lẹ mắt, một phen nâng dậy Sở Liên Nhi lung lay sắp đổ.

Sở Liên Nhi nhíu chặt lông mày, đầu truyền đến đau đớn bén nhọn, giống như có vạn cây châm bạc nở hoa ở trong đầu, đau đến eo đều không thẳng nổi, cảm giác trong mũi có khí nóng, nàng vô ý thức vươn tay chạm vào, khi thấy đỏ tanh trên tay tuyết trắng thì bỗng dưng trời đất quay cuồng một hồi, ý thức mơ hồ, ngã xuống trong ngực Hồng Nhi.

. . . . . . .

Đầu đau muốn nứt, Sở Liên Nhi cảm giác quanh thân bị đưa vào một thế giới ác mộng, tràn đầy máu tanh, không sạch sẽ, mùi nấm mốc và âm u xông vào mũi.

Tứ phía nước sơn đen âm trầm, mang theo hàn ý làm cho người sợ hãi, đầy dẫy toàn thân.

Lạnh quá!

Nàng muốn mở mắt ra, lại phí công vô ích, hai con ngươi nặng nề, đầu cũng rất nặng, toàn thân có loại đau đớn đông cứng lạnh như băng mà chết lặng. Bỗng dưng, một cái thanh âm giống như từ phương xa bay tới vang lên bên tai: “Muốn chết, không dễ dàng như vậy.”

Nàng muốn há mồm phản bác, nhưng đầu lưỡi truyền đến đau đớn chết lặng, trong miệng một hồi mùi máu tươi, buồn nôn muốn phun.

Cảm giác trong miệng có khí nóng chậm rãi tràn ra khóe môi, đó là cái gì, nước miếng, nhưng lại không giống, bởi vì, trong mũi ngửi thấy được mùi vị gay mũi.

Bỗng dưng, một đôi môi lạnh như băng cướp đoạt hô hấp của nàng, đầu lưỡi khí phách quấy tiến đến, đảo quanh với đầu lưỡi của nàng, nhưng đầu lưỡi lại truyền đến đau đớn kịch liệt, nàng nhịn không được phản kháng, nhưng không ngờ toàn thân vô lực, tứ chi chết lặng, nàng căn bản không còn sức đánh trả.

“Ta còn tưởng rằng hương vị của kinh thành đệ nhất mỹ nhân nếm không tồi, không thể tưởng được chán ghét chết, so với kỹ nữ hạ đẳng trong hầm chứa còn không bằng.” Một câu ghét lạnh như băng đâm vào trong tai, nàng muốn mắng người, lại phát hiện đầu lưỡi không nghe sai sử.

Bỗng dưng, bàn tay hé ra phút chốc bóp miệng nàng, hắn nắm vô cùng dùng sức, rất thô lỗ, không chút nào thương hương tiếc ngọc, nàng đau đến nước mắt bão táp, lại kích không dậy nổi một chút xíu lòng thương tiếc của đối phương.

Một cái vật thể lạnh như băng trượt vào trong miệng, thật buồn nôn, nàng rất muốn nhả, nhưng hai gò má bị bóp không chút nào thương tiếc, nàng chỉ phải cắn răng đem vật thể không rõ nuốt vào trong bụng.

Một cái vật thể lạnh như băng trượt vào trong miệng, thật buồn nôn, nàng rất muốn nhả, nhưng hai gò má bị bóp không chút nào thương tiếc, nàng chỉ phải cắn răng đem vật thể không rõ nuốt vào trong bụng.

Vật thể không rõ thoáng vào bụng, nàng cũng cảm giác đầu, ngực truyền đến một hồi đau đớn kịch liệt, loại đau này, giống như ngũ tạng lục phủ đều bị cắn nát, nàng thét chói tai, bày ra toàn thân, thân thể run rẩy, chỉ muốn thoát khỏi loại đau đớn khắc cốt minh tâm, nhưng không ngờ một đôi bàn tay thô ráp mà dày dao động qua lại trên người nàng, không chút nào thương tiếc bóp đau đớn bộ ngực của nàng, nàng muốn phản kháng, toàn thân lại không có khí lực, cuồn cuộn ngạc ngạc, nàng muốn há mồm giận dữ mắng mỏ, nhưng miệng ngập ngừng, lại nhả không ra một chữ.

Đầu ngực đau đớn dần dần biến mất, nàng thở từng ngụm từng ngụm, muốn mở mắt ra, nhưng phát hiện mí mắt rất trầm trọng, như thế nào cũng không mở được, nàng không biết mình làm sao, cảm giác đầu lưỡi đánh kết, vừa đau vừa cứng, mang theo mùi máu tươi nồng đậm, muốn nói cái gì, cuối cùng lại chỉ có thể nuốt vào trong cổ.

“Lâu Ngọc nhi, trước kia ta từng chịu tội trong tay ngươi, hiện tại phải trả lại cho ngươi toàn vẹn.” Một hồi tiếng quần áo xé rách chói tai vang lên, nàng cảm giác trước ngực lạnh buốt, nguyên bản da thịt đã đông lạnh rét thấu xương, tiếp xúc đến không khí lạnh như băng, thoáng cái xông vào da, thấm vào xương cốt, toàn thân đông lạnh chết lặng không chịu nổi, ý thức dần dần bay xa, nàng sẽ chết phải không?

Một đôi bàn tay xoa hai luồng thịt tròn trước ngực nàng, mang theo thô lỗ như trả thù, làm đau nàng, cũng khơi dậy mí mắt càng ngày càng trầm trọng của nàng, nàng ra sức giãy dụa, nhưng tứ chi giống như bị trói buộc, nàng cảm giác tứ chi có khóa sắt lạnh như băng. . .

Cảm giác đôi bàn tay trước ngực càng ngày càng làm càn, động tác cũng càng ngày càng thô lỗ, nàng nhịn không được thét lên, nhưng lộ ra trong cổ chỉ là rên rỉ, như muỗi ngâm, ông trời, sao nàng bi thảm đến cả cách gọi đều bị tước đoạt.

Một bàn tay bắt đầu hướng dưới bụng dao động, cuối cùng, đi vào giữa hai chân khép chặt lại, nàng muốn kẹp chặt hai chân, nhưng không ngờ bàn tay thô lỗ đâm vào giữa chân của nàng, sau đó, cách vật liệu may mặc hơi mỏng, dò xét. . .

Đau đớn, nàng cau chặt lông mày nhỏ nhắn, muốn gọi, nhưng tiếng kêu đều bị ngăn ở trong cổ, nàng muốn phản kháng, nhưng tứ chi chết lặng cứng ngắc, bỗng dưng, nàng cảm giác y phục trên người lại bị xé nát rồi, lạnh lẽo lại lần nữa đánh úp về phía thân thể, nàng cảm giác toàn thân mình lõa lồ, cũng không chịu nổi hàn ý xâm nhập nữa, ý thức của nàng dần dần mơ hồ.

Nàng biết rõ, báo ứng của nàng đến, nàng bị hắn thiên đao vạn quả, năm ngựa xé xác, nàng sẽ không ngoài ý muốn, chính là, vì sao hắn phải dùng loại phương thức này đến khinh bỉ nàng?

Không hổ là người nhà đế vương, thủ đoạn quả nhiên độc ác!

Không thể tưởng được khi còn sống nàng lại có cảnh tượng như thế, nhưng không ngờ sẽ chết uất ức như thế, không cam lòng a, không cam lòng. . . . . .



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...