Từ Nô Tì Thành Hoàng Hậu Cùng Múa Với Sói



Sở Liên Nhi làm không rõ ràng vì sao Đông Ly Thuần thân là thống soái tam quân không đi chiến trường, ngược lại trước hết để cho đại quân mở đường, mà chính mình lại vụng trộm trở về thành.

Nàng không kịp đặt câu hỏi, chờ trở lại thành rồi, liền biết Đông Ly Thuần muốn làm gì .

Tại một nhà dân thay đổi quần áo bình thường, Sở Liên Nhi bị gọi lên một chiếc xe ngựa, Đông Ly Thuần sớm đã cởi một thân nhung trang, thay một bộ áo choàng màu trắng thuần,aóo màu trắng dùng đai ngọc màu trắng bó lại, một khối ngọc bội màu bạc dùng tơ lụa đỏ thắt ở bên hông, áo khoác màu trắng, tay áo thật dài thêu vàng, cùng cổ áo chọn kim tuyến thêu đồ án Giao Long rườm rà, địa phương duy nhất đó có thể thấy được thân phận cao quý của hắn.

Nàng phát hiện người này thật đúng là người của quần áo, mặc cái gì đều dễ nhìn, áo màu trắng thuần này thật xứng áo choàng màu trắng, thật là có hương vị ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng.

Sở Liên Nhi len lén thầm thì, người này thật sự rất yêu thích màu trắng, mọi người bình thường chuyên chú ỗi một màu sắc tự cho mình siêu phàm mà lại duy ngã độc tôn, Đông Ly Thuần này chắc hẳn chính là loại người này.

Trong xe ngựa bố trí ngược lại thư thích, tấm đệm hoa vải dày, thảm lông dê đồ án hoa mai, trên bàn nam châm (có nam châm dưới đế để hít với mặt sàn) bày biện ấm trà, kế có nệm êm dày đặc nằm mềm, không khỏi cho thấy đặc biệt và thưởng thức của chủ xe này, nhưng, bánh xe ngựa thời cổ này căn bản không có lốp xe cùng lò xo, bánh sắt cứng rắn đặt ở trên đường cái, đường dễ đi thì không nói, nếu như đường không dễ đi, run a, rung động a —–

Tựa như hiện tại, đường cái gập ghềnh bất bình, gồ ghề, bánh xe trầm trọng đặt ở trong hầm thật sâu, người không có chuẩn bị tâm lý nói không chừng sẽ bị chấn lên đỉnh xe.

Sở Liên Nhi cầm lấy vòng trên xe ngựa (giống như cái vòng treo trên trần xe hơi cho người ta nắm), chịu đựng vòng eo sắp run gẫy, căm giận bất bình trừng mắt Đông Ly Thuần ngồi tứ bình bát ổn (ổn định), thần sắc không có sóng. Hắn nửa buông thỏng mắt, lông mi thật dài như một cây quạt, dầy đặc vểnh lên vểnh lên, da thịt trắng nõn, mũi thẳng tắp, còn có đôi môi no đủ hồng bóng kia.

Sở Liên Nhi phát hiện mình miệng đắng lưỡi khô, hai mắt nàng không hề chớp theo dõi đôi môi tươi đẹp ướt át của hắn, trong nội tâm lại bắt đầu không công bằng rồi, hình dạng môi của nàng cũng rất tốt xem, nhưng màu sắc a, nào có tươi đẹp như người ta, không vẽ mà đỏ.

Sở Liên Nhi phát hiện mình miệng đắng lưỡi khô, hai mắt nàng không hề chớp theo dõi đôi môi tươi đẹp ướt át của hắn, trong nội tâm lại bắt đầu không công bằng rồi, hình dạng môi của nàng cũng rất tốt xem, nhưng màu sắc a, nào có tươi đẹp như người ta, không vẽ mà đỏ.

Không biết cắn lên một ngụm hương vị như thế nào?

Sở Liên Nhi âm thầm nuốt một ngụm nước bọt, không chút nào biết bộ dáng này của mình, chính là dạng sắc nữ model mà trong miệng Vu Thiển Nhạc nói, nàng gặp Đông Ly Thuần như lão tăng ngồi thiền nửa buông thỏng mắt, lén lút đến trước trợn mắt dò xét rõ ràng.

Tóc bó mũ ngọc, da trắng môi đỏ, thân hình thon dài, quần áo đẹp đẽ quý giá, hoàn toàn là bộ dáng công tử mười phần, khụ —– còn là một hoàng tử, cực phẩm nam nhân như vậy, không biết nếm lên tư vị như thế nào?

Nghiêm chỉnh cả buổi chiều, thời gian cả đêm, ngoại trừ trên đường xuống xe dừng lại cho no bụng, bọn họ một mực trong xe ngựa vượt qua, Đông Ly Thuần một câu không nói, Sở Liên Nhi một chữ chưa ra, chính là, hai người lại đều có tâm tư, một người nghĩ nên như thế nào lên “Chiến trường”, một người đầy tư tưởng hủ nữ trong đầu.

“Ngươi nói ngươi muốn vào trong Hoa quốc?”

Ngày mới tảng sáng, khắp nơi vẫn một mảnh cảnh tượng mông lung, rốt cục chạy tới “Chiến trường” trong miệng Đông Ly Thuần, Tây Lăng.

Tây Lăng là thành ở biên giới Đông Ly quốc, gần Hoa quốc, cũng là trạm kiểm soát quan trọng vận chuyển hàng hoá hai nước, gần sát giao giới Hoa quốc gọi huyện Bán Nguyệt, địa thế bổn huyện này từ chỗ cao nhìn xuống, tựa như một vòng trăng nửa dây cung, bởi vậy được tên này.

Huyện này tuy nhỏ, nhưng địa vị quân sự vẫn quan trọng, tăng thêm đây là cửa ái chiến trường quan trọng mà thương nhân Hoa quốc cùng thương nhân Đông Ly quốc liên tục chiến đấu, này đây, ở đây cũng có lực lượng quân sự, thuế phú phong phú, sắp đặt nha môn bộ khoái, thương nhân Hoa quốc đưa vào rất nhiều lương thực cho Đông Ly quốc, mà Đông Ly quốc thì chuyển vận thành đại lượng đồ sứ lá trà những vật phẩm xa xỉ trong sinh hoạt cho đối phương.

Nhưng hai nước giao chiến, cứ điểm giao thông quan trọng này đã bị lệnh cấm thông thương. Hoa quốc không hề chuyển vận lương thực cho Đông Ly quốc, mà Đông Ly quốc cũng cấm mở miệng.

Nhưng hai nước giao chiến, cứ điểm giao thông quan trọng này đã bị lệnh cấm thông thương. Hoa quốc không hề chuyển vận lương thực cho Đông Ly quốc, mà Đông Ly quốc cũng cấm mở miệng.

Nhưng, một khi hai bên chiến tranh lạnh ở kinh tế, thua thiệt sẽ là Đông Ly quốc, chủ yếu là mạch máu lương thực của Đông Ly quốc bị người ta nắm trong tay, lần này hai nước cấm mua bán, Đông Ly quốc tổn thất thật khổng lồ.

Này đây, Đông Ly Thuần thân là thống soái mới có thể nói, chiến trường của hắn chính là phụ trách chuyển vận lương thực cho 30 vạn đại quân. Lương thực này từ đâu mà đến, chính là từ Hoa quốc vận chuyển. Vận chuyển ra sao, thì phải tùy cơ ứng biến .

Giờ khắc này triều đình Hoa quốc đã cấm thương nhân lương thực dân gian chuyển vận lương thực cho Đông Ly quốc, làm sao bây giờ? Đông Ly Thuần quyết định thật nhanh, hoá trang thành thương nhân bình thường, tiến vào trong Hoa quốc, đàm luận việc mua bán lương thực với thương nhân Hoa quốc.

Sở Liên Nhi bị giả trang thành bộ dáng nha đầu, cách ăn mặc giống nha hoàn Hồng Nhi cùng nhau vụng trộm lẻn vào Hoa quốc. Tuy hai nước bắt đầu cấm thị lẫn nhau, trạm kiểm soát quan trọng Bán Nguyệt huyện cũng bị cửa thành trầm trọng cách trở, nhưng Đông Ly Thuần có thân phận hoàng tử, rất dễ dàng ra khỏi cửa thành, thẳng đến Hoa quốc.

Chỗ bình nguyên Hoa quốc, thổ địa phì nhiêu, thừa thải lương thực, lương thực của Hoa quốc vận chuyển đến quốc gia khác, đổi lấy vật cần cho quân sự của bọn hắn, chính là, Hoa quốc lại thèm thuồng luyện kim thuật và giang sơn nước sông tốt đẹp của Đông Ly quốc, mà Đông Ly quốc mặc dù luyện kim thuật đã cực kì inh, nhưng bốn phía đồi núi, không có dư âm phát huy, bởi vậy, so ra kém lực lượng quân sự Hoa quốc. Do đó Hoa quốc mới bốn phía khiêu khích Đông Ly, muốn chủ động khởi xướng hai nước đánh trận, dùng đổi lấy không gian phát triển càng lớn.

Mà lần này, Đông Ly quốc rốt cục khai chiến, trên dưới Hoa quốc lại được như ý nguyện, bọn họ phân tích Đông Ly quốc tại trên quân sự cùng lương thảo và đồ quân dụng đều kém, cho rằng Đông Ly quốc nhất định thua, ai kêu lương thực Đông Ly quốc bị nắm trong tay Hoa quốc?

Kim thành Hoa quốc, kế bên Bán Nguyệt huyện Đông Ly quốc, thông thương với thành trấn quan trọng của Đông Ly quốc, bởi vì nguyên do ngoại thương, kinh tế phồn hoa dị thường, phú hào phần đông, thực tế dùng buôn bán lương thực chiếm đa số.

Hoa quốc sở dĩ đại đa số đều là phú hào, bởi vì bọn họ ngoại thương, chuyển vận lương thực cho quốc gia khác, lại từ nước khác chuyển đến vật phẩm cực kỳ xa xỉ khác đổi lấy lợi nhuận kếch xù. Lần này Hoa quốc cấm thị buôn bán, thương nhân lương thực tổn thất thảm trọng, bọn họ đại lực vận chuyển lương thực trữ hàng chỉ phải chở về lại trong nước tiêu hao, vì giảm bớt tổn thất phí chuyên chở qua lại, những thương nhân này đều giảm một phần giá cả bán cho dân chúng bản địa, nhưng như muối bỏ biển, rất nhiều kho lúa của thương nhân vẫn đang trữ hàng thành núi lương thực, bất đắc dĩ, bọn họ lại vụng trộm hướng Đông Ly quốc đưa vào lương thực, lại bị quan phủ phát hiện, mấy tên thương nhân lương thực cầm đầu bị trọng hình xử lý, cái này chấn động xuống, những thương nhân lương thực an phận rất nhiều. Chỉ phải tốn giá cao đem kho lúa vận chuyển đến địa phương khác bán đi.

“Khi thương nhân lương thực thu hoạch vụ mùa thì bắt đầu dùng giá thấp độn hàng lớn, đợi đến mùa xuân thì các quốc gia khan hiếm lương thực sẽ lấy ra giao dịch. Nhưng hiện tại bởi vì hai nước giao chiến, lương thực không cách nào vận chuyển đi ra ngoài, lương thực không cách nào bảo tồn trường kỳ, sẽ hư thối, hơn nữa nặng hàng trữ hàng, tài chính cần phải quay vòng, tổn thất khẳng định thảm trọng, bọn họ vì giảm tổn hại, nhất định sẽ giảm giá bán bớt lương thực, thừa thời cơ này, chủ tử ngài tranh thủ thời gian ra tay mới phải.” Sở Liên Nhi đại chí phân tích, nói với Đông Ly Thuần như thế.

“Khi thương nhân lương thực thu hoạch vụ mùa thì bắt đầu dùng giá thấp độn hàng lớn, đợi đến mùa xuân thì các quốc gia khan hiếm lương thực sẽ lấy ra giao dịch. Nhưng hiện tại bởi vì hai nước giao chiến, lương thực không cách nào vận chuyển đi ra ngoài, lương thực không cách nào bảo tồn trường kỳ, sẽ hư thối, hơn nữa nặng hàng trữ hàng, tài chính cần phải quay vòng, tổn thất khẳng định thảm trọng, bọn họ vì giảm tổn hại, nhất định sẽ giảm giá bán bớt lương thực, thừa thời cơ này, chủ tử ngài tranh thủ thời gian ra tay mới phải.” Sở Liên Nhi đại chí phân tích, nói với Đông Ly Thuần như thế.

Nhưng nàng chỉ là làm bảo tranh thủ thời gian phái người lẻn vào Hoa quốc mua sắm lương thực, mà không phải bảo hắn tự mình đi trước a.

Sở Liên Nhi căm tức dắt một thân phục sức nha hoàn của mình, căm giận bất bình trừng mắt Đông Ly Thuần ngồi ở trong một gian khách điếm hào hoa ở Hoa quốc, lại bỏ đi ăn món ngon đặc sản miền núi, mà chính mình lại chỉ có thể cường nuốt nước miếng đứng ở phía sau hắn hầu hạ hắn. Trong nội tâm nổi giận cực kỳ, tốt xấu nàng cũng là phụ tá hắn công khai thừa nhận, tướng lãnh dưới trướng hắn có thể cùng đứng cùng ngồi, hưởng thụ đãi ngộ chí cao, mà chính mình lại chỉ có thể làm nha hoàn, mặc hắn hô đến gọi đi, cái này công bình sao?

Đông Ly Thuần thần sắc vẫn đạm mạc, mười ngón thon dài chấp lại, cầm chén cơm sứ tinh mỹ, gắp thức ăn thơm ngon, ưu nhã đưa vào trong miệng, tỉ mỉ nhai, hắn nhìn không chớp mắt, thanh âm lạnh nhạt, dùng thanh âm nhẹ nhạt hơi nhỏ nói: “Tiến vào Hoa quốc rồi, có thể quan sát động thái Hoa quốc, cùng với thái độ dân chúng đối đãi chiến sự, tuỳ cơ làm việc.” Hôm nay hắn thay đổi một thân áo nhẹ ngắn màu trắng, chân mang giày da cừu mềm đen, đầu đội khăn vàng, eo quấn bảo kiếm, nghiễm nhiên cách ăn mặc của công tử Hoa quốc.

Sở Liên Nhi mặc áo vải màu trắng trên người, ở dưới mặc quần màu xanh, đầu búi hai búi tóc, một bộ cách ăn mặc nha hoàn bên cạnh công tử, nàng chu môi, đứng ở sau lưng Đông Ly Thuần, nói nhỏ: “Ta xem những dân chúng kia cũng không giống như bộ dáng quan tâm.”

Mắt đẹp của Đông Ly Thuần quét bốn phía, âm thầm gật đầu: “Chính là như vậy mới tốt.”

Sở Liên Nhi không hề lên tiếng, hai nước giao chiến, dân chúng Đông Ly quốc kiệt lực duy trì, mà dân chúng Hoa quốc lại bộ dạng chuyện không liên quan, chắc hẳn người cầm quyền Hoa quố không được ưa chuộng a.

Đông Ly Thuần đi vào Kim thành, dẫn theo nằm vùng tại Hoa quốc, dùng thân phận phú hào hỏi hắn giá gạo, phát hiện giá cả xác thực giảm hai phần so với trước, nhưng cùng giá cả trong kế hoạch vẫn đang cao hơn rất nhiều, hắn hỏi Sở Liên Nhi bên cạnh: “Giá cả như vậy, tiền chúng ta mang đến có thể mua bao nhiêu? Lại có thể chèo chống 30 vạn đại quân chúng ta bao nhiêu thời gian?”



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận