Từ Nô Tì Thành Hoàng Hậu Cùng Múa Với Sói



Cả cung điện không có một tiếng thở, tĩnh mật, im ắng.

Trong tẩm cung, phòng ngủ to lớn, chỉ chọn đốt một cây nến long phượng, ánh sáng rất rực, nhưng ở trong tẩm cung to lớn, chỉ chiếu rọi ra một vầng sáng hoàng hôn yên tĩnh.

Sở Liên Nhi nhìn Đông Ly Thuần, lưng hắn che ánh nên, không thấy rõ vẻ mặt, chỉ có đôi mắt ảm đạm như nước sơn khẽ chớp động dưới mày kiếm.

Hắn nhìn nàng, cười nhạt: “Thanh Âm điện to lớn này còn chưa đủ xử trí ngươi sao?”

Nàng không hiểu.

Hắn cong khóe môi, ngưng mắt nhìn nàng thật sâu: “Mẫu phi ta từng nói với ta, hoàng cung này giống như nhà tù, mặc dù hoa lệ, nhưng không được tự do. Việc duy nhất ta muốn làm chính là giam cầm ngươi ở đây, giam cầm ở bên cạnh ta, khiến ngươi không thể đi nơi nào, đây không phải là trừng phạt tốt nhất đối với ngươi sao?”

Nàng ngơ ngẩn, ánh mắt yếu ớt, trong lòng phức tạp cực kỳ, bất quá, khóe môi lại cong lên, “Đông Ly Thuần.” Nàng gọi hắn, “Tại sao muốn làm như vậy?”

Hắn nói: “Liên Nhi, ngươi vẫn không rõ sao? Ta sẽ không thả ngươi, coi như ngươi hận ta cũng được, oán trách ta cũng được, đời này kiếp này, ta đã sẽ không thả ngươi ra nữa”

Nàng cười nhạt, muốn nói cái gì, rồi lại mở không mở miệng, nàng cắn môi thật chặt, nói: “Đông Ly Thuần, con của chúng ta thì sao?”

Thân thể hắn cứng đờ, ánh mắt chớp động, rất nhanh lại khôi phục như cũ, nói: “Liên Nhi, thật xin lỗi.”

Nàng cười khẽ, ánh mắt thê lương: “Cần gì nói việc này? Trong lòng ngươi nhất định rất thống khổ?” Nàng đã mang thai, cả ngày sống ở trong vui sướng, nhưng hắn vẫn sống ở trong sợ hãi và bi thương, biết rõ hài tử sẽ không sống sót, vẫn còn gượng cười ở trước mặt nàng.

Hiện tại cuối cùng nàng hiểu được, lúc hắn biết được nàng mang thai hài tử thì thân thể cứng còng không phải bởi vì vui sướng khi làm cha, vẻ mặt thường xuyên áy náy của hắn, cùng ảm đạm trong con ngươi hắn từ đâu mà đến, bởi vì sợ hãi và đau khổ khi biết được hài tử nhanh chóng sẽ mất. . . . Nghĩ đến, áp lực hắn thừa nhận lớn hơn nàng nhiều a!

Nàng có thể nào oán trách hắn đây?

“Tại sao không sớm nói cho ta biết, khiến cho ta vui vẻ vô ích.” Nàng oán đúng là điểm này, nàng ôm bao nhiêu kỳ vọng và thỏa mãn đối với hài tử, nhưng bây giờ, hi vọng không có, mộng, cũng thanh tỉnh. Chân tướng tàn khốc khiến cho nàng thiếu chút nữa không chịu nổi mà hỏng mất.

Đông Ly Thuần ngồi lẳng lặng, hắn nói nhỏ: “Thật xin lỗi, khiến cho ngươi thất vọng đối với ta.”

Nàng nhìn mặt của hắn, “Đúng, ngươi thật khiến cho ta rất thất vọng.”

Thân thể hắn cứng đờ, con ngươi nhìn nàng càng thêm ảm đạm.

Nàng lại nói: “Ta ngất xỉu bao lâu?”

“Ba ngày, ngươi ngất xỉu ba ngày.” Hắn trả lời.

“Mới bất quá ba ngày, nhìn ngươi gầy thành như vậy rồi.” Nàng nhìn hắn, đưa tay vỗ về mặt của hắn nhè nhẹ, giọng nói oán giận: “Tại sao không chăm sóc chính mình cho tốt, trọng trách trên vai ngươi nặng lắm, không thể có chút tổn thương, chẳng lẽ ngươi không biết sao?”

Hắn sửng sốt, ánh mắt không hề chớp nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt kinh ngạc, rồi lại hơi vui mừng.

Nàng cười khẽ, ánh mắt mờ mịt mù mờ, “Gầy thành như vậy, ngươi bảo ta ôm thế nào? Đều là xương, cộm ta thật là đau.”

Nàng cười khẽ, ánh mắt mờ mịt mù mờ, “Gầy thành như vậy, ngươi bảo ta ôm thế nào? Đều là xương, cộm ta thật là đau.”

Mắt của hắn không nháy nhìn nàng, tỉ mỉ nhìn chằm chằm mặt tái nhợt của nàng, kêu nhỏ: “Liên Nhi?”

Nàng nhìn hắn, “Lúc nào?”

Hắn ngẩng đầu, nhìn ngoài cửa sổ, tối đen, chỉ có song cửa sổ vô tận cuốn bay tất cả, lay động màn gấm hoa chưa kéo tốt nhảy múa theo gió, hắn đột nhiên đứng dậy, đi tới cửa sổ, đóng kỹ song cửa sổ, sau đó kéo rèm lại, lúc này mới đi về phía nàng, “Có thể đã canh hai, ngươi tốt nhất nghỉ ngơi.”

Nàng gật đầu.

Hắn ngắm nàng một cái thật sâu, xoay người, bỗng dưng, hắn lại quay đầu lại, kéo tốt chăn thay nàng, chăn gấm vàng sáng thêu hoa văn long phượng bao bọc nàng thật chặt, chỉ lộ ra mặt tái nhợt, hắn nhìn nhiều mấy lần, nói: “Ngủ thật ngon, sáng mai ta trở lại.”

Hắn đứng dậy, áo lại bị kéo, hắn cúi đầu, nhìn một đôi tay nhỏ bé trắng như tuyết đang gắt gao níu lại áo hắn không thả.

Sở Liên Nhi nhìn hắn: “Muốn đi đâu?”

Hắn cúi đầu, nhìn ngón tay trắng như tuyết của nàng nắm áo màu trắng của mình thật chặt, đốt ngón tay trắng cơ hồ hòa làm một thể với y phục.

“Có tân sủng rồi hả ? Cho nên muốn đi?” Nàng nhìn hắn, “Ngươi đường đường là hoàng đế Đông Ly quốc mà cam kết chỉ bảo đảm chất lượng có năm tháng thôi?”

Thân thể hắn cứng đờ.

Nàng lại nói: “Ban đầu ngươi lập ta làm hậu đã cam kết cái gì, ngươi thậm chí quên rồi hả ?”

Hắn nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt dần dần sáng trong, “Ngươi không phải đã nhớ ra hết sao?”

Nàng cười, có ẩm ướt thoáng qua trong mắt, “Cũng muốn, nhưng vậy thì thế nào? Ngươi cho rằng ta sẽ rời đi ngươi sao? Không, ta sẽ không rời đi ngươi, ta sẽ ngày ngày đi theo bên cạnh ngươi, mỗi ngày hành hạ ngươi, thân thể của ta thật bẩn thật bẩn, một đại nam nhân như ngươi, cả ngày chỉ có thể ôm thân thể đã bị mấy tên ăn xin làm hoen ố của ta, trong lòng khẳng định không thư thản, lại không có biện pháp, ai kêu ngươi triệu cáo thiên hạ nói chỉ lập một mình ta làm hậu, cả đời chỉ lấy mình mình ta làm vợ. . . .”

“Liên Nhi.” Thân thể bị ôm chặt, nàng nháy mắt mấy cái, nhìn hắn nằm ở trên người, đẩy hắn: “Hối hận sao? Hối hận cũng không được, tối nay, ngươi nhất định ngủ với ta, có tân sủng cũng không được, Đông Ly Thuần, đây là ngươi tự tìm. . . .” Còn chưa nói xong lời nói ác độc, đôi môi đã bị chận lại, nàng mở hai mắt, trừng mắt nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt, lông mi của hắn thật dài, vểnh lên vểnh lên, nàng nhìn mê mẫn, đôi môi bị hắn công hãm, môi của hắn thật mềm mại, lại lạnh như băng, nàng không nhịn được đáp lại hắn, muốn cho hắn ấm áp, lại bị hắn chiếm lấy hô hấp thật chặt, đầu lưỡi của hắn đưa vào trong miệng, dây dưa cùng với đầu lưỡi nàng. . . .

Nàng chậm rãi nhắm mắt lại, đôi tay vòng quanh lưng của hắn, thân thể hắn chấn động, dừng động tác lại, chẳng qua là bình tĩnh nhìn nàng, nhìn vào trong con ngươi đen nhánh của nàng, “Liên Nhi.”Hắn khẽ gọi, “Ngươi không thể hối hận.”

Nàng nhướng mày, cười khẽ: “Ta nghĩ, hối hận phải là ngươi.”

“Không.” Hắn lắc đầu, cười, con ngươi hẹp dài chiếu ánh sáng lung linh, như sao bảy màu, tản mát ra tia sáng chói mắt, lấp lánh, lóe lên rực rỡ.

“Ngươi cần phải hiểu rõ, tối nay giữ ta lại, từ nay về sau, ngươi cũng không có đường sống hối hận.” Hắn cúi đầu, hôn môi đỏ mọng mềm mại của nàng, khuôn mặt tái nhợt bởi vì mới vừa hôn nên thay đổi hồng hào, mà con ngươi trước một khắc còn âm trầm như đầm sâu cũng bắt đầu linh động, như mặt trời trong phút chốc chiếu ánh sáng rực rỡ, làm người ta không đành lòng dời mắt.

Nàng mím môi, khẽ mỉm cười: “Ta cũng muốn hối hận, nhưng, ta đã cũng không còn đường lui, làm sao bây giờ?”

Thân thể hắn cứng đờ, hơi run rẩy. Nàng cười, siết chặt mặt của hắn: “Mặt cao cường như vậy, ta làm sao chịu? Ở trong hoàng cung, trừ ngươi ra, ta lớn nhất, y phục đến vươn tay cơm tới há mồm, đi ngang ở trong cung cũng không có người dám cản ta. Cuộc sống uy phong thế này thật thích hợp ta.”

Càng nghĩ càng hài lòng, nắm mặt của hắn lần nữa, dùng sức kéo: “Còn nữa đẹp mắt như vậy, muốn tìm ở đâu, tính Thành Vân tình nhân trong mộng của ta, chỉ sợ cũng không kịp.”

Thân thể hắn cứng đờ: “Thành Vân?” Hắn cúi đầu nhớ tới, ánh mắt nheo lại, “Thành Vân đến tột cùng là người nào?”

Thân thể hắn cứng đờ: “Thành Vân?” Hắn cúi đầu nhớ tới, ánh mắt nheo lại, “Thành Vân đến tột cùng là người nào?”

Nàng cười một tiếng: “Ta cũng không biết.” Nếu không sẽ không gọi tình nhân trong mộng.

Thần sắc hắn hơi tối, nắm mười ngón tay của nàng thật chặt, thanh âm khàn đục: “Liên Nhi, bất kể trong lòng ngươi còn người nào, ngươi cũng không còn cơ hội.” Hắn bá đạo hôn nàng, nàng há mồm, cắn bờ môi của hắn, uy hiếp: “Đông Ly Thuần, ta cũng muốn nói cho ngươi, đời này, ngươi chờ bị ta hành hạ đi.”

Hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, đầu đội lên cái trán của nàng, nhìn con ngươi sáng ngời của nàng, thanh âm nhẹ nhàng: “Liên Nhi, để cho chúng ta làm lại từ đầu được không?”

. . . . . . . . . . . . . . .

Làm lại từ đầu?

Quên mất đủ loại thị thị phi phi trước kia, quên mất tất cả ân oán thù hận. Càng quên mất tất cả thống khổ và tàn khốc.

Chúng ta làm lại từ đầu!

Bên tai vòng đi vòng lại lời nói của Đông Ly Thuần, như tơ lượn quanh trong lòng.

Ngày thứ hai mở mắt ra, trên giường đã mất bóng dáng Đông Ly Thuần, chỉ còn lại lò sưởi ấm áp đang sưởi thân thẻ, toàn thân ấm áp, trong mũi ngửi hương mật hợp dễ ngửi, mùi thơm nhẹ ngọt chậm rãi khiến thân thể cực kỳ buông lỏng, ngoài cửa sổ, không còn cuồng phong, chỉ có ánh sáng mặt trời và gió mang theo ánh sáng ấm áp bắn vào, ánh cả phòng rực rỡ.

Một ngày mới, cảnh tượng mới, mưa qua, là nên sáng trong rồi sao?

Xoay người lại, cảm thụ ấm áp trong chăn, nhìn bốn phía một chút, thanh thanh tĩnh tĩnh, lúc nào?

Cửa truyền đến tiếng lá trúc va chạm nhẹ vào màn, nàng nhìn qua, là Lưu Âm, nàng rón rén đi vào, thấy Sở Liên Nhi mở mắt, kinh ngạc cười một tiếng: “Nương nương tỉnh, cần ăn ít món không?”

Sở Liên Nhi cười cười, gật đầu, “Được!”

Nhìn nụ cười của Sở Liên Nhi, Lưu Âm lại càng thêm kỳ quái, nhìn chòng chọc Sở Liên Nhi một cái, lúc này mới do dự đi ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, từ bên ngoài đã đi vào chừng mười cung nữ, có bưng chén sứ bạch ngọc súc miệng thay nàng, có hầu hạ nàng rửa mặt, mặc quần áo, mọi người đều bận.

Cuối cùng, Sở Liên Nhi mặc cung trang thanh nhã thêu hoa mai bằng chỉ kim tuyết, đầu búi búi tóc như ý, chỉ cắm cây trâm lưu ly nghiêng qua, trên lỗ tai đeo bông tai trân châu tròn lớn, cổ tay trắng tuyết đeo lên vòng ngọc màu đỏ sáng ngời.

“Nương nương, ngài vừa mới hư thai, thân thể cực kỳ suy yếu, chỉ có thể đi lại trong Thanh Âm điện, nhưng ngàn vạn đừng đi ra ngoài để bị trúng gió, vậy đối với thân thể không tốt.” Lưu Âm càu nhàu như lão ma ma, vừa đỡ nàng đi tới cạnh bàn tròn gỗ tử đàn, đỡ nàng ngồi vào trên băng ngồi đã sớm kê nệm êm dày, vừa cầm lên chén sứ men xanh từ khay ngọc trong tay cung nữ nâng, mở nắp ra, cầm muỗng bạc lên nhẹ nhàng khuấy động, chờ không còn nóng, lại đưa tới bên môi nàng: “Đây là canh bổ Ngự Thiện Phòng cố ý làm thay ngài, ăn bổ thân thể, nương nương mau thừa dịp nóng uống đi.”

Canh có chút đắng, mang theo mùi thuốc đương quy, bất quá vẫn còn có thể xuống bụng, nàng khéo léo uống xong, uống xong một muỗng canh cuối cùng, ngay cả táo đỏ cũng không bỏ qua, cuối cùng khạc hột ra, lúc này mới hỏi: “Đông Ly Thuần đâu?”

Lưu Âm nhìn thần sắc nàng, cẩn thận trả lời từng li từng tí: “Hoàng thượng lâm triều rồi, trước khi đi cố ý dặn dò nô tỳ không thể vào đánh thức nương nương. Còn phân phó nô tỳ, chờ nương nương tỉnh, vô luận như thế nào cũng phải khuyên ngài uống xong canh bổ.”

Nàng cười: “Ta uống xong rồi thì sao?”

Lưu Âm lại nói: “Vậy thì lên giường nằm đi, ngự y nói thân thể vừa hư thai không thể ngồi lâu, nằm tốt hơn.”

Sở Liên Nhi lắc đầu: “Không, ở trong phòng đã lâu, thật buồn bực, ta muốn ra ngoài dạo.”

Sở Liên Nhi lắc đầu: “Không, ở trong phòng đã lâu, thật buồn bực, ta muốn ra ngoài dạo.”

Lưu Âm lập tức cự tuyệt, Sở Liên Nhi nghiêm mặt, “Chẳng qua là đi gần đây một chút, không có gì đáng ngại.” hư thai xong quả thật thân thể suy yếu, nhưng hôn mê ba ngày, thể lực cũng khôi phục không sai biệt lắm, nàng không phải là người yếu đến gió vừa thổi liền bay.

Lưu Âm không khuyên được nàng, chỉ đành phải để tùy, bất quá vẫn cầm áo cừu gấm thật dày khoác lên vai thay nàng. Đỡ nàng ra khỏi Thanh Âm điện, lúc này, ánh mặt trời đã lên thật cao, lâu không tiếp xúc ánh mặt trời, Sở Liên Nhi nhất thời vẫn không thể thích hợp, bị chiếu choáng váng đầu hoa mắt, Lưu Âm vội vàng vịn nàng, mặt lo lắng: “Nương nương, thân thể ngài còn yếu như vậy, nên trở về đi thôi.”

Sở Liên Nhi lắc đầu: “Không, không có gì đáng ngại, chỉ bất quá hồi lâu không có phơi nắng mà thôi.”

Đi vài bước, nàng chợt nghĩ đến một chuyện, “Đúng rồi, Xuân Hồng đâu? Sao lại không thấy Xuân Hồng?” Lúc này nàng mới phát hiện ra, trong Thanh Âm điện, Xuân Hồng cũng coi là thị nữ cận thân nhất của nàng, vẫn luôn theo hầu chừng, sao tỉnh lại lại biến thành Lưu Âm rồi hả? Mặc dù Lưu Âm cũng là bằng cơ trí lanh lợi mới được phái đến Thanh Âm điện hầu hạ nàng, địa vị cũng coi như siêu nhiên, nhưng nàng vẫn quen do Xuân Hồng hầu hạ.

Thần sắc Lưu Âm không được tự nhiên, tránh ánh mắt của nàng, trả lời: “Xuân Hồng chăm sóc nương nương ngã bệnh, đang tu dưỡng.”

Sở Liên Nhi “Oh” một tiếng, liền không nói thêm gì nữa, tiếp tục đi về phía trước.

Ra khỏi Thanh Âm điện, chính là khu rừng lớn, cuối thu rồi, lá sen trong hồ đã tàn, chỉ lộ ra hành lan trụi lủi, trong hồ thỉnh thoảng lướt qua mấy con cá vàng màu sắc khác nhau, bộ dạng du dương tự tại. Trong ao có những hòn đá Thái Hồ đủ hình và màu sắc, trong đó, có khối đá nhọn mà khổng lồ cao vút. Nàng chưa từng thấy loại đá Thái Hồ cao lớn này, không khỏi nán lại nhìn. Lúc nào thì trong cung thêm tảng đá rồi?

Đá Thái Hồ, nhiều lỗ mà tinh xảo đặc sắc,đá này “Là xương đá Thái Hồ, chặn sóng mạnh, lâu năm tự ra lỗ thủng”, luôn luôn là trang sức làm đẹp không thể thiếu trong rừng. Trước kia Sở Liên Nhi đã từng gặp, khối đá Thái Hồ này, có thể nói cực phẩm trong đá. Đứng vững trong ao, đúng là tam sơn ngũ nhạc [1] , đứng vững vàng không ngã, mơ hồ lại có xu thế trời đất hơi co lại.

“Đá Thái Hồ lớn vậy, lúc nào thì dời lên?”

Lưu Âm trả lời: “Hồi nương nương, đá này là hai ngày trước hoàng thượng sai người chuyển vào từ ngoài cung. Nghe nói đá này là đá Thái Hồ cực phẩm Hoa quốc tiến cống.”

Hoa quốc tiến cống? Sở Liên Nhi kinh ngạc, không ngờ tới nước lớn Hoa quốc quá khứ thanh danh hiển hách,quân sự kiêm lương thực uy phong lẫm lẫm, lại bị Đông Ly quốc vẫn loạn trong giặc ngoài ngay cả bụng cũng điền không đầy làm ặt xám mày tro, không còn uy phong, thực lực cũng hao tổn hơn phân nửa.

Nàng chưa từng thấy tảng đá khổng lồ như thế, vừa do Hoa quốc cao ngạo tiến cống, càng sinh ra vui vẻ tự hào, không khỏi nhìn nhiều mấy lần, ánh mặt trời đang ấm, chiếu thân người ấm áp, dọc theo bên cạnh ao, vừa đi vừa thưởng thức. Dưới chân là nền gạch đá cẩm thạch quét cực sạch, đá vụn phủ lên cong cong kéo dài, hai bên lại trồng trọt hoa cỏ xinh đẹp kiều diễm, có vẻ xinh đẹp dị thường.

Dưới chân không ý thức nhìn quanh đá Thái Hồ chung quanh mấy lần, lại dọc theo hành lang khúc chiết dùng các tảng đá xây thành, trải qua một núi giả, tòa núi giả có thể là mới vừa chuyển vào tới, thật rõ ràng, ở giữa có một cái động cao cỡ người, hành lang chính đi xuyên qua lỗ. Xuyên qua núi giả, lại là hành lang gấp đôi khúc khuỷu, núi giả san sát, tường hoa thấ, cây rừng cao thấp trùng điệp xanh mướt, nước biếc bên cạnh, xuân ý dào dạt.

Càng xem càng cảm thấy mới mẻ, bước chân vẫn không ngừng tăng nhanh, bỗng dưng, lại xuyên qua một khối núi giả một lần nữa, bên tai bỗng chốc nghe được tiếng nói chuyện mơ hồ.

Sở Liên Nhi vốn không để ý lắm, có thể là cung nữ và thị vệ rãnh rỗi tụ tập, trước kia nàng cũng thường đụng phải, nhưng vẫn luôn nhắm một mắt mở một mắt, đang định không biến sắc đi qua.

“Ai, hoàng thượng của chúng ta thật đáng thương a.”

Sở Liên Nhi xoay mình nghỉ chân.

“Thu Hà, hoàng thượng anh dũng thiện chiến, uy chấn tứ hải, sinh được dân chúng kính yêu, quần lâm thiên hạ, có được giang sơn, quyền thế ngập trời, sao đáng thương đây?” Là một giọng nam.

“Hoàng thượng mặt ngoài uy phong, nhưng trong lòng lại thống khổ chết rồi, ngươi không biết à, đều là tiện nhân Sở Liên Nhi kia làm hại. . .”

~~[1] Tam sơn ngũ nhạc: thành ngữ, nói về danh sơn hoặc các nơi. Ngũ Nhạc chỉ Thái Sơn, Hoa Sơn, Hành Sơn, Tung Sơn, Hằng Sơn, Tam Sơn chỉ An Huy Hoàng Sơn, Giang Tây Lư Sơn, Chiết Giang Nhạn Đãng Sơn



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...