Tự Nhiên! Nàng Chạy Không Thoát Đâu


Nụ cười giảo hoạt vừa hiện lên thoáng chốc rồi lại vụt tắt như chưa từng xuất hiện trên gương mặt của 


Lam Chi . Lạc Huyền bất giác cảm thấy trong lòng hiện lên một tia bất an ,lúc nãy là nàng nhìn lầm sao , 


cái tiểu phế vật này đột nhiên lại cho nàng cảm giác không giống thường ngày . Lam Chi ngồi trên giường 


nàng không thèm để ý đến đám người đó mà chỉ chăm chú nghịch  lọn tóc vắt qua vai   , âm thanh đè nén   


thấp nhỏ giọng nói :


-" Một tiểu cẩu nhỏ đòi  qua mặt chủ nhân " Tuy đã đè nén hết mực nhưng thôn qua  không khi thẳng đến 


phía của Lạc Huyền lại không rơi rớt chữ nào .


   Nha hoàn nghe vậy , mắt trợn ngược , khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng trở nên hung tợn . Tiểu nha hoàn rống 


tiếng quát thật to tay ngón tay vẫn chỉ  về phía Lam chi :


-" Ngươi ... ngươi nói ai là cẩu ...  "


   Lam Chi dùng một loại biểu cảm ánh mắt ngây thơ hướng tiểu nha hoan mà đi  âm thanh như phần tự 


trách mình :


-" A . Thật xin lỗi , ta quên mất cẩu không hiểu tiếng người . Nhưng ,ta cũng không biết nói tiếng cẩu , đại 


tỷ tỷ hay là ngươi thay ta nói đi " . 

   

   Nói khách khí là  như vậy , nhưng  thật ra Lam Chi là đang muốn gián tiếp thông qua tiểu nha hoàn mà 


châm chọc Lạc Huyền. Lạc Huyền cũng không phải là một kẻ ngu , mới nghe ra đã hiểu ý của Lam Chi chỉ 


thấy nàng cặp mắt trừng đến nha hoàn đứng trước mình . Nha Hoan toan  nói tiếp , nhưng trong lúc 


đang mở miệng phản bác lại  thì cảm thấy ánh mắt sát khí từ phía sau đang chăm chú hướng lên nàng . 


Tiểu nha hoàn quay người lại , nhìn thấy mắt mắt phẫn nộ của Lạc Huyền tay chân bỗng trở nên run cầm 


cập lùi về phía sau.  


-" Tam muội muội , muội thật không khách khí rồi ! Nha hoàn ta , tự ta dạy bảo . Không cần muội nhúng 


tay " Lạc Huyền đi lên một bước , phong thái vẫn ung dung cao lãnh .


   Lòng Lam Chi thầm đánh giá " quả nhiên là đại tiểu thư Lạc Gia được dạy dỗ cẩn thận khong dễ bị tức 


giận . Nhưng càng là bình tĩnh như vậy , ta thật muốn phá bỏ nó ...nga " . Lam Chi , ánh mắt đáng thương 


ủy khuất mà nói :


- " Đại tỷ tỷ , chủ nhân ra sao sẽ dạy nha như vậy . Muội muội cũng chỉ là có ý tốt muốn nhắc nhở đại tỷ tỷ 


mà thôi . Hôm nay là ở trong nhà , còn có thể che dấu. Nếu mai này nha hoàn đại tỷ tỷ cư xử không đúng 


như vậy ở ngoài đường vậy người ngoài sẽ đánh giá Lạc Gia như thế nào đây : không gia giáo hay thô tục 


không phân biệt hạ nhân với chủ nhân ." 


-" Ngươi ...." Lạc Huyền tiến thêm vài bước tay chỉ thẳng mặt Lam Chi .


   Lam Chi nhún nhún vai , lúc này nàng mới buông lọn tóc trong tay ra :


-" Đó . Thật giống nhau mà " Lam Chi cười khúc khích ...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...