Tư Nhân Cảnh Khuyển


- Kỳ quái! - Trần cảnh trưởng giận tím mặt, vỗ lên bàn – Ngươi có biết, Tần Vanh lúc ấy đang làm một buổi truyền hình trực tiếp phát sóng toàn quốc phi thường quan trọng, ngươi trực tiếp bắt người như vậy? Chẳng cần biết hắn oan uổng hay không thì tính hắn là tội phạm giết người, ngươi chờ một chút sẽ chết sao? Ngươi có biết bao nhiêu người xem buổi trực tiếp kia không? Ngươi có biết hành vi của ngươi ảnh hưởng ác liệt như thế nào đến danh dự cá nhân của Tần Vanh, cùng với hình tượng cảnh sát với công chúng?




- Còn có, ai cho phép ngươi vượt cấp đi xin lệnh bắt người? Chuyện trọng yếu như vậy cũng không báo cáo với ta một chút? Cảnh cục vừa mới khen ngợi ngươi, ngươi liền lập một công lớn làm cho cảnh sát Hồ Sóc lần này vì ngươi mất hết mặt mũi rồi.


Trần cảnh trưởng oán giận đi tới đi lui quanh chỗ ngồi.


- Ngươi nói! Không báo thượng cấp, hủy hoại của công, tổn hại hình tượng cảnh sát, ngươi muốn phạt thế nào đây?


Lăng Tranh cúi đầu không nói, cũng không tỏ thái độ phản bác.


Trần cảnh trưởng chỉ vào bàn làm việc, kích động đến tay đều run lên.


- Giấy chứng nhận! Súng!


Lăng Tranh tiến lên một bước, đem chứng nhận cảnh viên cùng súng lấy ra đặt lên bàn rồi lui về vị trí cũ.


Trần cảnh trưởng chỉ vào hai thứ đó.


- Đừng hỏi khi nào ta cho ngươi phục chức. Hai thứ này chỉ được một người lấy đi từ ta, đó chính là Tần Vanh. Ngươi muốn lấy mà hắn không tha thứ thì về sau không cần quay trở lại!


Tất cả mọi người trong cảnh cục nhìn Lăng Tranh mặt mày xám như tro đi ra cửa lớn, không ai dám tiến lại hỏi han.


Tiểu Trương không phải không lo lắng, đề nghị.


- Có muốn ta đi van cầu Tần cảnh không?


- Tần cảnh? Hắn hôm nay hắn không có trong cục – nữ văn viên nói.


- Đi đâu?


- Không rõ.


Lăng Tranh bước đi không mục tiêu, đi tới đi lui thì phát hiện cảnh tượng chung quanh thật quen mắt. Nghiêm túc nhìn lại mới phát hiện chính mình nhưng lại vô thức đi đến ngay dưới nhà trọ ngày hôm đó phát sinh án mạng bất ngờ.


Có người phía sau hắn vỗ vai, hắn hoảng hốt quay lại, giờ phút này hắn không nghĩ đến sẽ gặp người kia.


- Ngươi như thế nào lại đến đây? – hắn hồ nghi hỏi.


- Ngươi tại hiện trường ta căn bản không đến lại phát hiện ra dấu chân của ta, ta cũng có quyền đến đây xem một chút – Tần Vanh trêu chọc hắn.


Lăng Tranh căn bản không còn tâm tư ứng phó với lời trêu chọc của y, nhấc chân lên lầu hai, Tần Vanh thủy chung đi sau hắn.


Hiện trường vụ án hết thảy đều không bị động qua, nghĩ đến phòng có án mạng rất khó cho thuê đi. Lăng Tranh đối với hiện trường hoàn toàn quen thuộc còn Tần Vanh lần đầu đến đây, trong trong ngoài ngoài xem xét rất nhiều lần.



- Trước kia ngươi đem hồ sơ bảo mật, hiện tại nói ra được chứ?


Lăng Tranh mặc mặc, đem án tử thuật lại một lần, đang nói đến hiện trường chỉ phát hiện vân tay của người chết và chủ nhà, lông mi Tần Vanh nhíu nhíu.


- Được rồi, ta đại khái đã hiểu - Tần Vanh đi vài bước thong thả đến bên giường – Ngươi vừa rồi nói, nạn nhân từ đâu ngã xuống?


- Nơi này – Lăng Tranh chỉ vào dưới chân.


Tần Vanh nâng tay đè lại bả vai Lăng Tranh, thân thể Lăng Tranh đối với đối phương tự động sinh ra ký ức, đụng chạm đơn giản như thế lại khiến hắn khẩn trương không thôi.


- Ngươi làm cái gì? – trong âm thanh của hắn tràn ngập đề phòng cùng bất an.


- Ta nhớ rõ ngươi từng nói, ngươi tương đối am hiểu tâm lý người bị hại để tìm ra chứng cớ, ta vừa vặn lại tương phản.


Lăng Tranh khẩn trương theo dõi hắn.


Tần Vanh khóe miệng cong lên.


- Nếu không ngại thì phối hợp với ta một chút?


Tay y dùng chút lực, Lăng Tranh trước mặt hắn quỳ xuống, trong tầm nhìn của hắn thấy đôi giày da đen bóng kia thì lùi về sau một bước, tiếp đến chủ nhân đôi giày da kia ung dung ngồi xuống giường.


Tần Vanh thực vừa lòng thưởng thức hình ảnh trước mắt.


- Hiện tại, ngươi có thể chết.


Lăng Tranh không biết trong hồ lô* y có cái gì, bất quá vẫn nghe theo mệnh lệnh của y, hai tay chắp sau lưng ngã xuống tại chỗ. Người tuy ngã xuống nhưng ánh mắt trừng lớn, nhìn chăm chú nhất cử nhất động của Tần Vanh.


[*ý là không biết Tần ca sẽ giở trò mèo gì, sợ bị ăn lần 2 =)))) ]



Ngay lúc hắn ngã xuống, thần tình Tần Vanh nháy mắt thay đổi, biểu tình giống như có chút ngạc nhiên, tiến lên một bước, dùng mũi chân đá đá người kia. Thấy Lăng Tranh không hề phản ứng, Tần Vanh quỳ một gối xuống, một bàn tay đè lại cánh tay hắn, tựa hồ đang xem xét hắn đến cùng là làm sao.


Lăng Tranh dõi theo y, chỉ thấy tay trái vuốt tay phải hắn, làm một động tác kỳ quái*, ngay sau đó tay phải đi đến dưới mũi của hắn. Lăng Tranh theo bản năng ngừng hô hấp. Cuối cùng hai ngón tay áp lên động mạch chủ ở cổ, thẳng đến luc này mới xác nhận người kia đã hoàn toàn tử vong.


Tần Vanh cọ một tiếng đứng lên, từ trong túi áo lấy ra một thứ, trên tay y lại không có thứ gì nhưng Lăng Tranh nhìn động tác của y liền hiểu y lấy ra điện thoại di động.


Nhưng động tác liên tục kia không lâu lắm, trên di động điểm vài cái rồi tựa hồ ý thức được điều gì đó, đến cuối cùng không có ấn nút quay số mà chậm rãi cất điện thoại về.


Chăm chú nhìn ‘thi thể’ trong chốc lát, Tần Vanh đột nhiên sải bước đi tới đi lui trong phòng. Thần tình của y đều thay đổi, mới vừa kinh ngạc, thất thố trở nên lạnh lùng quyết đoán, y không ngừng làm cùng một động tác. Lăng Tranh rốt cuộc cũng hiểu y đang quét dọn hiện trường.


Y làm ra một động tác, là cúi người cởi bỏ thứ trói trên cổ tay Lăng Tranh. Vì y diễn rất chân thật nên Lăng Tranh thật sự cảm giác trong nháy mắt cổ tay giống như đã bị trói.


Thanh lý xong hiện trường, Tần Vanh đứng ở giữa phòng xem xét, lạnh lùng nhìn một vòng, ánh mắt xẹt qua Lăng Tranh làm hắn không tự chủ mà run rẩy. Cuối cùng tầm mắt y lướt qua Lăng Tranh, rơi vào đống vật tùy thân cạnh người chết.


Tần Vanh vòng ra sau Lăng Tranh mà đi, Lăng Tranh muốn xác chết vùng dậy ngồi dậy, muốn nhìn xem y cuối cùng là muốn làm cái gì.


Lại là động tác cổ quái tay trái vuốt qua tay phải, Tần Vanh nhặt di động của người chết lên, là Lăng Tranh phỏng đoán ra. Tần Vanh trên điện thoại làm mấy thao tác, cuối cùng cầm một mảnh vải từ trên xuống dưới chà lau sạch sẽ điện thoại, lúc này mới cẩn thận đặt vào chỗ cũ.


[Ape: hai người này đang đóng kịch câm a~~~ trước giờ mình Lăng ca bày trò đã đủ rồi, giờ Tần ca cũng hùa theo cậu nhà =))))]


Đại khái cảm giác đã xử lý xong, Tần Vanh bước ra mở cửa, lại chần chờ. Một lát sau, y buông tay nắm ở cửa chính, đi đến bên cửa sổ, kéo cửa sổ ra, một trận gió nhẹ nhất thời thổi đến, cũng thổi tỉnh Lăng Tranh đang nhập thần.


- Này – nội tâm tràn ngập nghi vấn, Lăng Tranh nhanh chóng bò đến, bắt chước hành vi tay trái lau tay phải của Tần Vanh – Đây là làm gì?


- Tháo bao tay.


- Bao tay? – Lăng Tranh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này – Hắn ở trong phòng thì đeo bao tay làm cái gì?


- Chuyện này cũng không biết phải giải thích với ngươi thế nào.



- Ngươi mô phỏng người này rất bình tĩnh, một người bình thường khi thấy một người khác chết trước mặt mình thì làm sao có được biểu hiện bình tĩnh như vậy được?


-  Bởi vì sự tình đã phát sinh, khẩn trương cũng không làm được gì. S phần lớn rất lý trí, chỉ có M mới có thể bị tình cảm chi phối*.


[*S và M, mọi người hiểu rồi ha~~~ Đây cũng là ám chỉ Tần ca dành cho Lăng ca đó ^^]


- Di động đâu? – Lăng Tranh chỉ vào cửa – Động vào di động của người chết làm gì?


- Xóa bỏ chứng cớ?


- Cái gì chứng cớ?


- Liên hệ chứng cứ, ngươi tra qua sẽ biết bản ghi lại cuộc trò chuyện của người chết.


-  Tra rồi.


- Tin nhắn?


- Cũng tra qua rồi.


- Vi tín?


- …… - Lăng Tranh rốt cuộc cũng ý thức được trong điện thoại người chết thiếu cái gì.


- Ta gọi điện thoại bảo Tiểu Lưu đi thăm do vi tín ghi lại.


- Ngươi đã bị đình chức – Tần Vanh vô tình nói ra – Bóng dáng cô đơn của ngươi đi ra cửa lớn của cảnh cục đều sớm được gửi qua điện thoại ta.


Lăng Tranh không cam lòng mím môi.


- Cứ cho là ngươi phân tích đúng đi, ngươi vẫn không thể giải thích được tại sao lại có vết giày của ngươi tại hiện trường.


- Đúng vậy – Tần Vanh cũng lâm vào suy tư – Tối ngày đó ta mang cùng một đôi giày, xuất hiện bên ngoài cách chỗ này vài km, chẳng lẽ có người giống người, treo đầu dê bán thịt chó?


Lăng Tranh nghe y nhắc lại chuyện kia, sắc mặt trầm xuống. Ánh mắt Tần Vanh vì mấy chữ này sáng lên.


- Trước đó một tuần, ta đem giày đi bảo dưỡng, trước tiệc mừng công một ngày mới đem lấy về.


- Đưa đi nơi nào?


- Tiệm bán giày, phàm là khách của bọn họ đều được cung cấp phục vụ bảo dưỡng.


Lăng Tranh vọt đến cửa, thấy Tần Vanh đứng tại chỗ không nhúc nhích, không kiên nhẫn thúc giục.


- Đi a? Nhanh lên.


Tần Vanh thấy thế, bất đắc dĩ lắc đầu, lầm bầm lầu bầu.


- Quả nhiên M đều là những sinh vật dễ bị tình cảm chi phối.


[Ape: anh còn nói~~~~ Aiyo, còn 2 chương nữa ^_^ ]


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận