Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ


Khi bốn chiếc xe thể thao nhanh như chớp chạy đến công viên trò chơi, cái loại phong cách siêu cấp này khiến các du khách phải nhao nhao kinh hãi……


“Cung Quý Dương, anh đưa tôi đến đây làm gì?”


Tâm tình của Sầm Tử Tranh phải dùng đến từ kinh sợ để hình dung, thật sự là cô không rõ vì sao anh ta vẫn còn muốn đến nơi này, lần trước rõ ràng là sợ muốn chết.


Cung Quý Dương không nói một tiếng, sau khi anh dừng xe lại, sắc mặt vô cùng khó coi mà lôi Sầm Tử Tranh ra khỏi xe!


“Cung Quý Dương, anh làm cái gì mà không nói lời nào, vì sao lại mang tôi đến nơi này?”


Sầm Tử Tranh cảm thấy hôm nay Cung Quý Dương vô cùng kỳ lạ, sắc mặt cũng âm u đến dọa người, cái tên luôn hi hi ha ha, như thế nào hôm nay lại…..


“Tử Tranh? Em nói chuyện có giữ lời không?”


Cung Quý Dương đứng trước mặt cô, bàn tay to lớn vẫn như cũ siết chặt cổ tay cô, hỏi bất thình lình, khi anh gọi tên cô, không khó để phát hiện ra giờ phút này lời nói của anh vô cùng nghiêm túc.


Ách?


Giọng điệu khác lạ của anh khiến Sẩm Tử Tranh cảm thấy không thích hợp, mà lại còn hỏi một câu không đầu không đuôi như vậy.


“Tôi đã nói cái gì hả?” Cô không biết ý nghĩ sâu xa trong lời nói của Cung Quý Dương.


Cung Quý Dương chỉ chỉ những trò chơi nằm ở cách đó không xa, nói từng câu từng chữ: “Em đã từng nói, chỉ cần anh dám chơi những trò chơi này, em sẽ đồng ý làm bạn gái của anh, những lời này sẽ không thay đổi chứ?”


Ách???



“Cái đó…..ách, Cung Quý Dương……”


“Tử Tranh, tuyệt đối anh sẽ không cho em đổi ý, đi, đi theo anh!” Cung Quý Dương không nói hai lời, lôi kéo Sầm Tử Tranh vui vẻ đi đến các trò chơi…..


“Này, Cung Quý Dương, anh không cần miễn cưỡng chính mình đâu!”


Sầm Tử Tranh vẫn không quên tình cảnh của Cung Quý Dương ngày đó, thật sự là ngày đó khi cô đi ra khỏi công viên trò chơi vẫn không thấy bóng dáng của anh, lúc cô bắt đầu có chút hối hận, đương nhiên người đàn ông này vẫn có sự kiêu ngạo của bản thân, nhưng xem ra vẫn có chứng sợ độ cao, cô cũng không muốn ở nơi này xảy ra tai nạn chết người đâu.


“Im miệng!” Sắc mặt Cung Quý Dương trầm xuống lạnh lùng quát.


Ở một bên nghiêm túc như vậy, Sầm Tử Tranh cũng chưa từng thấy, vì thế cô chỉ để tùy anh kéo mình đi đến trò chơi ở phía bên kia.


Lăng Thiếu Đường, Hoàng Phủ Ngạn Tước và Lãnh Thiên Dục lười biếng theo sát phía sau, ánh mặt trời giữa trưa chiếu xuống thân hình tiêu sái của ba người họ, liên tiếp tạo ra các tiếng kinh hô của các nữ du khách.


“Này, mấy cậu à, chúng ta đang làm cái gì vậy? Mặt trời đang lên cao tiếp đón cái tên kia sao?” Lăng Thiếu Đường thuận tay ngắt một chiếc lá, ra sức quạt quạt, anh tình nguyện trở lại trong xe cùng với Lãnh Phong. (ý nói những lời bàn lùi)


“Mình thấy lần này Cung Quý Dương rất nghiêm túc, cũng sắp bỏ mạng rồi!”



Lãnh Thiên Dục vẫn là vẻ mặt lạnh lùng, tuy là vậy, nhưng anh cũng là người bình thường, dưới ánh nắng oi ả như vậy cũng không thể chịu nổi rồi, vì thế khi nói chuyện, tiện tay mượn luôn chiếc lá trong tay Lăng Thiếu Đường.


Mà Lăng Thiếu Đường cũng không phát giác ra, anh lại thuận tay ngắt một chiếc lá để quạt, một bên quạt gió một bên mở miệng nói: “Chúng ta đi theo sau làm cái gì, cũng cùng nhau chơi thôi!”


Hoàng Phủ Ngạn Tước đi vòng qua người Lăng Thiếu Đường, cánh tay dài quàng lấy bả vai anh ta, bàn tay to lớn dùng lực vỗ vỗ, “Chúng ta tìm thêm ba người đến đây chơi thì tốt rồi!” Nói xong, cũng thuận tay lấy đi chiếc lá trong tay Lăng Thiếu Đường về tay mình.


“Này, hai cái người này, có phải hơi quá đáng hay không hả!” Lăng Thiếu Đường lập tức phản ứng kịp, thân hình cao lớn lập tức nhào về phía Hoàng Phủ Ngạn Tước và Lãnh Thiên Dục……


“Chạy mau…..” Hoàng Phủ Ngạn Tước không nói hai lời, lôi kéo Lãnh Thiên Dục nhanh chân chạy về phía trước…..


“Đứng lại, hai cái tên đáng giận kia!”


“Hô hô……”


Các nữ du khách trong công viên trò chơi nhao nhao dùng ánh mắt ái mộ nhìn ba người đàn ông cao lớn đang đùa giỡn!



“Này này này, Quý Dương lên kia rồi, nhanh, chúng ta chũng chơi cái đó đi!” Trên khuôn mặt tuấn tú của Hoàng Phủ Ngạn Tước thoáng hiện lên vẻ chế nhạo.


Sau khi ba người đã ngồi ổn định phía sau Cung Quý Dương và Sầm Tử Tranh, Cung Quý Dương kinh ngạc quay đầu lại…..


“Này, mấy người đến đây xem nháo nhiệt gì hả, a…….” Khi anh còn chưa nói xong thì đã hét lên một tiếng, trò chơi bắt đầu khởi động, bắt đầu điên cuồng vận hành cực nhanh với quỹ đạo lớn.


Trong lúc này, tiếng thét chói tai cùng với tiếng hoan hô lập tức vang lên….. truyện mới nhất chỉ có tại DocTruyen.Org


Thiết bị đột nhiên dừng lại, sau đó chậm rãi tiến lên phía trước, là vì ngay sau đó chuẩn bị có một trận điên cuồng sắp tới, cũng giống như giày vò tinh thần trong một giây!


“Mình nói này Cung Quý Dương, tiếng thét của cậu không phải là lớn bình thường đâu, mau đưa cho tụi mình mấy cái nhét lỗ tai nào!” Lăng Thiếu Đường ở phía sau chế nhạo anh.


“Xem ra người này giống như có chứng sợ độ cao nha!” Lãnh Thiên Dục cảm thấy vẻ mặt Cung Quý Dương có chút không bình thường, bình tĩnh mở miệng nói.


“Này, học trưởng Cung, anh thế nào rồi?” Sầm Tử Tranh ngồi ở bên cạnh anh, có thể nhìn thấy vẻ mặt đã sớm trắng bệch và mồ hôi lạnh trên trán anh, không khỏi khẩn trương hỏi han.


“Anh…..Không có việc gì!” Cung Quý Dương cắn răng cố nén việc mình sắp ngất đi mà thống khổ nói.


“Chúng ta kêu họ dừng lại đi, không cần kiên trì đâu!” Sầm Tử Tranh nhìn thấy dáng vẻ kiên trì của anh, trong lòng dâng lên xúc động, cô thật sự đáng để anh làm như vậy sao?


“Không, Tử Tranh, đương nhiên anh phải kiên trì, đến lúc đó, em nói phải giữ lời…..” Cung Quý Dương còn chưa nói xong, ngay sau đó, lượt tiếp theo lại bắt đầu điên cuồng chuyển động.


Bên tai là tiếng gió gào rít cùng với tiếng thét chói tai, nhưng Sầm Tử Tranh vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của Cung Quý Dương, giữa trán thể hiện sự chân tình mà ngay cả bản thân mình cũng không phát hiện ra.


Khi trò chơi đã dừng lại, Cung Quý Dương gần như là được Hoàng Phủ Ngạn Tước và Lăng Thiếu Đường đỡ xuống…..


“Hô….. người này thật sự là quá nặng mà!” Lăng Thiếu Đường thở sâu một hơi, rốt cuộc anh cũng đã hiểu mục đích mà bọn họ đi tới đây, không phải để vui chơi, mà là để xử lý cái tên kia.


“Học trưởng Cung, anh có sao không?” Sầm Tử Tranh cũng có chút đau lòng khi nhìn bộ dạng toát mồ hôi của anh, vội vàng lấy ra một tờ khăn giấy, giúp anh lau đi mồ hôi trên trán.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận