Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ


Cũng bởi vì năm trăm vạn này, từ ngày đó Cung Quý Dương giống như một con quỷ bám lấy Sầm Tử Tranh, vừa lấy lý do đòi nợ, cũng thuận nước đẩy thuyền mà theo đuổi cô.


Chuông tan học vừa vang lên, Sầm Tử Tranh nhanh chóng thu dọn sách vở chạy ra khỏi phòng học……


“Tử Tranh…..” Tinh Nghiên tinh mắt lập tức gọi cô lại: “Cậu muốn đi đâu chứ, chúng ta đi xem phim đi!”


“Hôm khác đi, Tinh Nghiên, mình….Mình đang có việc gấp phải đi trước!” Sầm Tử Tranh sau khi bỏ lại những lời này, vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.


Thật sự là cô cũng không có việc gấp gì, chỉ vì tránh né âm hồn bất tán Cung Quý Dương, cái tên kia sẽ xuất hiện mọi lúc trước mặt cô, giống như mỗi ngày đều rất nhàn rỗi, khiến cho cô phòng tránh không kịp, quan trọng hơn là, cô rất sợ cái tên kia nói ra chuyện mình thiếu nợ anh ta năm trăm vạn.


Ai, Sầm Tử Tranh không những than thở vận mệnh của mình, biết rõ hành vi của anh ta là bắt chẹt người khác, nhưng chính bản thân mình lại không có biện pháp nào khác, dù sao cúc áo kia cũng rất xa xỉ.


“Tử Tranh!”


Đang lúc miên man suy nghĩ, giọng nói của Thư Tử Hạo truyền đến, Sầm Tử Tranh sợ đến mức buông lỏng tay, sách vở đột nhiên rơi xuống đất…..


“Tử Tranh, em làm sao vậy?” Thư Tử Hạo sau khi nhìn thấy dáng vẻ bối rối của Sầm Tử Tranh như vậy, vội vàng chạy đến bên, cùng cô cúi xuống nhặt sách vở.


“Tử Hạo, là anh à…..” Sầm Tử Tranh thở phào nhẹ nhõm, cô còn tưởng rằng là cái tên ác ma kia chứ, sau khi nhìn anh bằng ánh mắt thân thiết, cô nhẹ nhàng cười: “A….., em không sao…..”


Nói xong liền đứng dậy, không ngờ trước mắt cảm thấy choáng váng, thân thể lắc lư một hồi…..


“Tử Tranh!” Sắc mặt Thư Tử Hạo cả kình, cánh tay duỗi ra ôm Sầm Tử Tranh vào trong lòng: “Sắc mặt của em không tốt, anh đưa em đi bệnh viện!”


Sầm Tử Tranh vuốt vuốt trán, khóe môi gợi lên nụ cười nhàn nhạt: “Tử Hạo, em chỉ là do huyết áp thấp thôi, sau khi đứng lên đầu có chút choáng váng là chuyện bình thường, không có việc gì đâu!”



“Tử Tranh, không phải là em có chuyện gì gạt anh chứ? Mấy ngày nay gặp em đều thấy vẻ mặt em rất kích động!” Thư Tử Hạo quan tâm hỏi han, trừ lần đó ra anh còn có nguyên nhân quan trọng hơn, đó là anh phát hiện ra học trưởng Cung luôn luôn cố ý bám lấy Tử Tranh của anh.


“Em nào có vẻ mặt kích động đâu, Tử Hạo, anh quá nhạy cảm…..”


Sầm Tử Tranh còn chưa nói xong, lúc này chỉ thấy một chiếc xe thể thao phong cách giống như một cái tên lửa xuyên qua sân thể dục, tràn đầy sức sống chạy cực nhanh về phía mình…..Ngay sau đó, liền dừng lại……


Vững vàng đứng ở đó nhìn động tác ái muội giữa hai người họ.


Sắc mặt Sầm Tử Tranh căng thẳng, cô cảm thấy da đầu run lên, khuôn mặt tinh tế thoáng trắng thoáng xanh!


Người đàn ông chết tiệt! Thực sự giống như một du hồn dã quỷ!


Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra dung nhan anh tuấn quỷ mị của Cung Quý Dương, đôi mắt đen sâu hun hút, ánh mắt nóng bỏng dừng lại ở trên thân hai người…..


“Tranh Tranh, lên xe!” Anh không bận tâm đến Thư Tử Hạo đang đứng bên cạnh Sầm Tử Tranh, lười biếng mà lên tiếng.



Sầm Tử Tranh nhìn thấy giữa đôi mắt đen phát ra hơi thở quen thuộc của Cung Quý Dương, không khỏi rụt thân thể lại, ngay sau đó, tầm mắt của cô đã bị bóng dáng Thu Tử Hạo che khuất…..


“Học trưởng Cung, tôi thấy anh vui đùa cũng có phần quá đáng rồi, Tử Tranh không phải là một cô gái tùy tiện, xin mời anh đừng có quấn lấy cô ấy nữa!” Anh ta lạnh nhạt nói.


“Đúng là Tranh Tranh không phải là một cô gái tùy tiện!” Cung Quý Dương nhàn nhã dựa vào xe, mày rậm tà khí hơi nhếch lên, trả lời với dụng ý khác.


Ngay sau đó, đôi môi mỏng của anh thoáng hiện lên nụ cười ý vị thâm trường, vừa nghiêng đầu, dù bận nhưng vẫn ung dung mà quan sát sự thay đổi vẻ mặt của cô.


Cô là cô gái đơn thuần nhất mà anh từng gặp, thậm chí…..anh còn được nếm thử nụ hôn đầu tiên trong sáng của cô.


Sầm Tử Tranh không khó để nhìn ra ngụ ý trong mắt Cung Quý Dương, trong lòng vô cùng bối rối, vội vàng tiến lên phía trước nói: “Cung Quý Dương, không cho phép anh nói bừa!”


“Nói bừa?” Cung Quý Dương nhíu mày cười, môi mỏng khẽ nhếch lộ ra ý tứ hư hỏng. Ngay sau đó, anh nhìn về phía Thư Tử Hạo, miễn cưỡng nói: “Học đệ Thư, không biết Tranh Tranh có nói cho cậu biết đêm đó…..”


“Cung Quý Dương, đủ rồi!” Sầm Tử Tranh đột nhiên ngắt lời nói của anh, cái miệng rộng như vậy còn muốn nói những chuyện xấu của mình cho Thư Tử Hạo biết sao, quả thực là khiến người ta chán ghét mà.



Sau khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đột nhiên trắng bệch, sắc mặt Cung Quý Dương không khỏi trầm xuống, giữa đôi mắt thâm thúy đột nhiên hiện lên ánh sáng hung ác nguy hiểm, cuối cùng thì không còn tìm thấy một tia nhàn rỗi nào nữa…..


Thật sự là cô có để ý đến cái tên kia!


“Tử Tranh, em và anh ta….Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?” Vẻ mặt Thư Tử Hạo cũng trở nên cực kỳ khó coi.


Giờ phút này, xung quanh họ là các bạn học đứng lại xem náo nhiệt, ánh mắt chỉ trỏ cùng với những lời lẽ khiến Sầm Tử Tranh hận không thể lập tức biến mất ở trên Trái đất này.


“Em…..” Cô ấp úng, không biết phải nói cái gì cho tốt.


“Tranh Tranh, lên xe đi, ở đây có nhiều người tập trung như vậy, anh rất dễ lỡ miệng đó!” Cung Quý Dương vô cùng kiên nhẫn nói, trong giọng nói lười biếng lộ ra chút hơi thở uy hiếp.


Sầm Tử Tranh trợn mắt nhìn Cung Quý Dương, một lát sau, sau khi trong lòng cô thầm mắng một tiếng, bàn tay nhỏ nhắn mạnh mẽ mở cửa xe….


“Tử Tranh, em muốn đi cùng với anh ta?” Thư Tử Hạo lập tức giữ chặt cánh tay cô, không thể tưởng tượng nổi mà nhìn cô hỏi.


“Thật xin lỗi, sau này em sẽ giải thích với anh!” Sầm Tử Tranh khó xử nhìn thoáng qua Thư Tử Hạo, không tình nguyện đứng bên cạnh chiếc xe.


“Tử Tranh…..” Âm thanh của Thư Tử Hạo hòa lẫn vào trong tiếng khởi động xe.


Cung Quý Dương ở một bên lái xe, trên môi gợi lên ý cười, sau khi nhìn gắt gao khuôn mặt nhỏ nhắn của Sầm Tử Tranh, mới cười nói: “Như thế nào? Còn đang lo lắng vì món nợ năm trăm vạn kia sao, thật ra, món nợ này hoàn toàn có khả năng xóa bỏ!”


Sầm Tử Tranh đột nhiên xoay đầu hướng về phía Cung Quý Dương, ánh mắt cũng trở nên sáng ngời…..thật sự là anh ta cũng có lòng từ bi sao?


Cung Quý Dương cười rạng rỡ, một động tác giơ tay nhấc chân đều tỏa ra chí khí của một người quý tộc, ngôn ngữ ra lệnh khiến cho Sầm Tử Tranh muốn đánh cho anh một trận tơi bời…..


“Chỉ cần em làm bạn gái anh, tất cả sẽ không truy cứu nữa……”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận