Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ


Sinh viên đại học năm nhất tại phòng thiết kế màu sắc.


Nơi này là nơi chuyên biệt dành cho sinh viên đại học năm nhất chuẩn bị thiết kế màu sắc, bên trong không những cung cấp phương tiện phục vụ cho việc sử dụng của sinh viên, mà quan trọng hơn là đáp ứng được không gian để sinh viên tự do phát huy.


“Tử Tranh, qua bên này nhìn xem!” Thư Tủ Hạo nhỏ giọng kêu Sầm Tử Tranh đang bận rộn ở bên kia.


Thư Thử Hạo là học trưởng trên Sầm Tử Tranh hai khóa, cũng học cùng với cô ở Học viện thiết kế thời trang Paris, lần này cũng là thân phận sinh viên trao đổi đến Đại học Đài Loan, anh ta mặc dù tuy còn trẻ tuổi, nhưng thiết kế “Flower” do anh thiết kế đã đạt giải thưởng lớn tại triển lãm thiết kế trang phục tại Paris, là một nhà thiết kế thời trang tương lai có tiền đồ sáng lạn.


Thư Tử Hạo có thể nói là ngôi sao đại chúng của Học viện Paris, cũng là đối tượng theo đuổi của nhiều cô gái, đối mặt với những vinh dự và say mê này, trên khuôn mặt tuấn tú của anh vẫn là nụ cười ấm áp, khiến cho người khác khó có thể biết được nội tâm thực sự của anh.


Nhưng nếu nhạy bén một chút mọi người dần dần sẽ phát hiện ra đôi mắt thâm sâu, lạnh lùng từ chối người khác……đó là sự đạm bạc đối với trò đời vô vị.


Trên thế giới này, có thể lọt vào mắt anh thật sự là rất ít, sự dịu dàng và nhiệt tình của anh, chỉ xuất hiện khi đứng trước mặt cha mẹ và Sầm Tử Tranh.


Không sai, anh yêu người phụ nữ này, khi cô vừa mới nhập học, mới nhìn thoáng qua nhưng anh liền yêu cô gái thông minh và độc lập này! Mà anh luôn luôn cố chấp miệt mài theo đuổi chuyên môn thiết kế tiêu chuẩn cũng khiến cho Sầm Tử Tranh và anh càng ngày càng xích lại gần, cho tới khi anh biết được Sầm Tử Tranh làm sinh viên trao đổi với Đại học Đài Loan, anh cũng không do dự lựa chọn nơi này.


Sầm Tử Tranh vui vẻ chạy đến bên cạnh anh, khi thấy trong tay anh là kiệt tác, trong đôi mắt là sự ngạc nhiên: “Tử Hạo, thật sự là anh đã đem nhóm màu sắc này sử dụng trên thiết kế sao, wow, thật là đẹp nha!”


Đây chính là vấn đề mà cô khổ cực suy nghĩ mà không thể giải quyết được, cho nên mới mời anh đến phòng thiết kế này nhờ giúp đỡ, thật không ngờ rằng Thư Tử Hạo có thể dễ dàng giải quyết, không hổ danh là người tài hoa!”


“Thích không?” Thư Tử Hạo nhẹ nhàng nâng chiếc váy trên tay lên, trên khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ yêu thương nhẹ giọng hỏi Sầm Tử Tranh.



“Ừ, Tử Hạo, anh thiết kế bộ trang phục này rất đẹp nha, haiz, anh nói xem khi nào thì em mới có thể đạt đến trình độ như anh đây?” Sầm Tử Tranh hâm mộ nhìn Thư Tử Hạo, ủ rũ ngồi trên ghế dựa.


Thư Tử Hạo nhẹ nhàng cười, bàn tay đặt trên đầu cô cưng chiều nói: “Em đã rất xuất sắc, vừa mới đến mà đã giành được giải thưởng thiết kế, năm đó anh cũng không giành được giải thưởng này đó nha!”


“Tử Hạo, em biết là anh đang an ủi em, vậy nói đến việc nhuộm màu này đi, em không biết nên sử dụng như thế nào cho tốt cả!” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Sầm Tử Tranh có chút bi thương.


“Bây giờ biết cũng không muộn mà, lại đây, mặc thử chiếc váy này xem!” Thư Tử Hạo dịu dàng nói với cô.


“Ách? Để cho em thử chiếc váy này sao?” Sầm Tử Tranh khó hiểu hỏi.


Thư Tử Hạo gật gật đầu, hai cánh tay nhàn nhã khoanh lại: “Đương nhiên, đây là anh đặc biệt thiết kế vì em, chất liệu được chọn trước mắt là vải tơ tằm chiffon nhẹ nhàng nhất, mặc vào không những có cảm giác uyển chuyển, mà còn vô cùng thoải mái!”


Trên mặt Sầm Tử Tranh là nụ cười vui mừng, cô bước lên hai cánh tay ôm lấy cổ anh, vui vẻ nói: “Cám ơn anh, Tử Hạo, bây giờ em sẽ đi thử!” Nói xong, không kịp đợi liền chạy nhanh vào phòng thử đồ.



Nhìn bóng dáng vui vẻ như bươm bướm của cô, dần dần trong mắt Thư Tử Hạo là nụ cười hạnh phúc, anh biết mỗi một nụ cười một cái nhăn mày của cô đều tan vào trong máu của mình, khi lần đầu tiên anh thấy Sầm Tử Tranh, tâm nguyện lớn nhất của anh chính là tự tay thiết kế chiếc áo cưới xinh đẹp nhất dành cho cô, đương nhiên chú rể chính là mình rồi!


Cho nên, anh mới kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi cô lớn lên…..


Khi Sầm Tử Tranh mặc chiếc váy do chính Thư Tử Hạo thiết kế đi tới đó, nhất thời thu hút ánh mắt kinh ngạc đầy hâm mộ của các sinh viên, bọn họ sôi nổi đến gần, chăm chú nhìn chiếc váy này….


“Oa, Tử Tranh, bạn vốn đã xinh đẹp, bây giờ mặc chiếc váy này vào lại càng xinh đẹp hơn rồi!” Một bạn học nam cười nói.


“Này, cậu cũng không nhìn xem chiếc váy này là do ai thiết kế, do chính tay nhà thiết kế Thư Tử Hạo, đương nhiên là không giống người thường rồi!” Có một bạn nữa nói.


“Mình xem với, chiếc váy này sỡ dĩ được thiết kế xinh đẹp như vậy, là do có trộn lẫn tình yêu nồng nhiệt của Thư học trưởng nha, Tử Tranh, mình thật hâm mộ cậu đó!” Bạn học đó nói với vẻ mặt khát khao.



“Đúng rồi đúng rồi, Thư học trưởng, chừng nào anh có thời gian thì giúp nhóm học muội học đệ thiết kế trang sức một chút đi, chúng em rất mong đợi đó!”


Sầm Tử Tranh xấu hổ vì bị mọi người trêu, cô vội vàng nói: “Này, mọi người nói gì đó, có phải đều rảnh rỗi phải không?”


“Mau nhìn xem, Tử Tranh đỏ mặt kìa……”


“Ha ha……”


Ngay lúc này, các học sinh nhao nhao cười nhạo, tiếng cười truyền khắp phòng thiết kế.


“Tử Hạo, sao anh không nói câu nào, anh xem bọn họ luôn nói bừa!” Khuôn mặt Sầm Tử Tranh đó đến mức không thể đỏ hơn, dường như muốn tìm một cái hố để chui vào.


Trên mặt Thư Tử Hạo là nụ cười trước sau như một, vẻ mặt say sưa và cưng chiều nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lựng của Sầm Tử Tranh, nhẹ giọng nói bên tai cô: “Bọn họ đều nói sự thật, làm sao anh có thể bác bỏ chứ?”


“Tử Hạo……” Sầm Tử Tranh cảm thấy tim mình đập rộn ràng.


“A….., Thư học trưởng đang tỏ tình với Tử Tranh……” Các sinh viên càng thêm sôi nổi……


“Mọi người….. không thèm để ý đến mọi người nữa, một đám quỷ đáng ghét!” Sầm Tử Tranh sắp mắc cỡ muốn chết, cô trừng mắt với đám sinh viên ồn ào này, đi sang một bên.


“Tử Tranh….” Thư Tử Hạo cười cười, chậm rãi đi đến phía sau cô, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy cô: “Tức giận?”


Giọng nói trầm thấp dễ nghe giống như một giọt nước rơi vào trong lòng Sầm Tử Tranh, khuôn mặt cô lại đỏ thêm một chút, nhẹ giọng nói: “Không có, bọn họ nhàm chán như vậy nên em mới mặc kệ bọn họ!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận