Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ


“Chờ một chút……” Giọng nói của Sầm Tử Tranh nhất định là rất to, dường như có thể khiến cho tầng lầu này sập xuống!


Người phục vụ xoay người, hai hàng lông mày nhíu lại, nghi ngờ hỏi: “Cô còn cần gì nữa sao?”


Sầm Tử Tranh dũng cảm chỉ vào chiếc váy dài trên tay người phục vụ, hít sâu một hơi nói: “Tôi muốn thử chiếc váy này!”


Mặc kệ, cho dù nó có đắt hơn một trăm vạn hay là một ngàn vạn, về sau cô muốn trở thành một nhà thiết kế xuất sắc, chẳng lẽ đến cái váy này cũng không dám mặc thử?


Nghĩ tới đây, Sầm Tử Tranh khí thế hừng hực cầm váy đi đến phòng thử đồ.


Trong nháy mắt khi cửa phòng thử đồ bị cô đóng lại, một màn này sớm đã lọt vào mắt Cung Quý Dương, bên môi anh hiện lên một tia cười yếu ớt, đôi mắt tà mị lại càng tràn ngập vẻ thích thú……


Cô gái này…… có vẻ rất thú vị!


Nét mặt vừa rồi lại càng vô cùng đáng yêu nha……


Nơi cuống họng của anh, không khỏi bật ra tiếng cười khe khẽ.


Chẳng bao lâu, cửa phòng thay đồ được Sầm Tử Tranh đẩy ra, cô nhẹ nhàng bước ra…..


Không riêng gì tất cả những người phục vụ, ngay cả mỹ nữ bên cạnh Cung Quý Dương không không khỏi một phen giật mình…..


Chỉ thấy chiếc váy này được mặc trên người cô gái, giống như có một loại phép thuật thần bí, má lúm đồng tiền như tỏa ra một luồng ánh sáng kỳ diệu, phản chiếu lên những viên kim cương xa xỉ. Tấm lụa mềm mại được cố định quanh da thịt trắng nõn của cô, làn váy kéo dài càng làm tôn lên đôi chân thon dài gợi cảm. Đôi mắt long lanh nhẹ nhàng chuyển động, làn môi mềm mại, căng mọng như cánh hoa hồng còn vương sương sớm, đôi mắt đen láy trong veo, cử chỉ nhẹ nhàng, cô, thật giống như Nữ thần ánh trăng xinh đẹp bước ra từ trong thần thoại……


“Tiểu thư, quả thực chiếc váy này được thiết kế chỉ dành riêng cho cô!” Người phục vụ không kìm lòng được liền bước lên phía trước nói, tuy cô gái vừa có vẻ mặt khinh thường, nhưng không thể không thừa nhận, quả thực chiếc váy này cực kỳ thích hợp với cô.


Sầm Tử Tranh ngẩn ngơ nhìn mình trong gương, đôi mắt xinh đẹp lộ ra vẻ mơ hồ và kinh ngạc……


Thật sự đây là chính mình sao?


Thì ra mình cũng có một chút dáng vẻ xinh đẹp nha!


Nhưng không lâu sau, nét kinh ngạc ấy trong mắt cô liền biến mất, chỉ còn sót lại sự buồn bã, vì thế, khuôn mặt thoáng hiện lên một tia chán nản, quay trở lại phòng thử đồ.


Dáng vẻ xinh đẹp thì có ích lợi gì, trang phục đắt tiền như vậy, đem bán mình đi cũng không mua nổi, thôi vậy, mình chỉ có thể ngắm nó một chút.


Nhìn bộ dạng ủ rũ của cô gái trước khi đi vào phòng thử đồ, Cung Quý Dương ngồi cách đó không xa, nhếch môi cười quỷ dị, đôi mắt sâu thẳm có chút nghịch ngợm nhìn đăm đăm về phía phòng thử đồ mà Sầm Tử Tranh đang ở bên trong, không hề chớp mắt……


Ngay sau đó, anh chậm rãi đứng lên……


Cuối cùng Sầm Tử Tranh cũng cầm chiếc váy bước ra ngoài, mặc dù cô không muốn như thế…..


“Thật xin lỗi, chiếc váy này….. Tôi không mua được……” Cô xấu hổ nói với người phục vụ, dù sao cô cũng đã chuẩn bị tốt tâm lý, cùng lắm thì bị mọi người ở sau lưng chế nhạo một phen.


Không ngờ, người phục vụ giống như biến thành một người khác, mặt mày hớn hở nói với Sầm Tử Tranh: “A, tiểu thư, chiếc váy này đã thuộc về cô rồi!”


“Ách?.......” Sầm Tử Tranh cho rằng mình đang nghe nhầm: “Tôi không nói là muốn mua bộ trang phục này mà!”


Người phục vụ nhẹ nhàng chỉ về phía đó: “Tiểu thư, cô đã hiểu lầm, là vị tiên sinh ngồi bên kia đã thay cô trả tiền rồi!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận