Tử Chiến Phiên Ngung Thành


Thôn Cao Đồng, chốn núi rừng âm u sầm uất bỗng biến thành nơi luyện quân

của các nghĩa sĩ yêu nước, một lòng quyết đánh đuổi quân Hán ra khỏi bờ cõi và

tiêu diệt bè đảng Cù Thị.

Chốn Cổ Am của sư Lý Biểu đã mất hẳn vẻ trầm lặng ưu hoài, như lúc Vũ

Anh Kiệt trên đường về Hạnh Hoa Thôn đi ngang qua đây.

Cổ Am đã hân hạnh đón rước Thái Tử Kiến Đức. Người mà toàn thể các phái

võ trong nước nể phục, các lão quan và dân chúng tôn thờ. Chỉ có Thái Tử Kiến

Đức xứng đáng lên ngôi trị vì thiên hạ, thay thế cho vua Ai Vương.

Từ lúc Liêu Cốc đạo nhơn đưa người từ bờ Nam Hải về đây để cho sư Lý

Biểu, Hà Minh và một số đông tùy tướng bảo vệ thì khắp nơi, anh hùng hào kiệt

quy tụ về rất đông, họ quyết tâm theo Kiến Đức để dựng nghiệp lớn.

Lữ Quốc Công và các lão hiệp khéo chọn thôn Cao Đồng, nơi mênh mông núi

đồi sầm uất, địa thế rất thuận lợi cho việc luyện tập hàng ngàn, hàng vạn người.

Cả đội hộ thành bị Cù Thái Hậu bãi bỏ để cho quân Hán của tướng Cù Lạc

thay thế vào đều đến nơi đây.

Ngày đêm quân binh ẩn núp trong rừng núi, phân chia đội ngũ, luyện tập

không ngừng. Họ chờ lệnh của Lữ Quốc Công là kéo về Phiên Ngung giết con ác

phụ.

Thái Tử Kiến Đức là bậc hiền tài, luôn luôn theo sát quân sĩ để nung nấu tinh

thần trong lúc khổ cực. Thái Tử khuyên nhủ từng người cố tạo cho họ một tình

thương yêu chân thật với nhau.

Ai ai cũng mến phục tài đức của người.

Trong khi đó, ở Phiên Ngung quân Hán càng hống hách tàn bạo hơn. Chúng

bắt đầu nghi ngờ các lão quan trong triều đang thông đồng nhau lật đổ Ai vương.

Chúng ngang nhiên mượn lệnh Cù Thị lục xét dinh thự để tìm kiếm bọn phản

nghịch.

Thực ra Cù Thị cho chúng làm thế là nghi ngờ Thái Tử Kiến Đức đang lẩn

trốn trong hoàng thành.

Việc làm của Thái Hậu và quân Tàu càng gây thêm lòng uất hận của toàn thể

các quan

Còn gì nhục nhã hơn,.đường đường là thượng quan của triều đình mà bị quân

Tàu hạch sách, lục xét khắp dinh thự như những kẻ tội đồ.

Dinh thự của Lữ Quốc Công cũng không thoát khỏi bị chúng dòm ngó. Cù Thị

không còn nể sợ ai nữa nên truyền cho Cù Lạc cứ kéo quân tiến thẳng vào dinh

Quốc Công vì bà tin chắc Thái Tử Kiến Đức lẫn trốn ở đó.

Trước hành động hống hách đó, toàn thể quân sĩ trong dinh thề liều chết để

chống giữ.

Nhưng Lữ Quốc Công là người trầm t~nh, chỉ nghĩ đến đại cuộc mà thôi, nên

khuyên can quân sĩ và các tùy tướng:

- Các ngươi chớ nóng giận. Hãy mở cổng dinh rước chúùng vào và cố nhẫn

nhục đợi lệnh ta.

Quân sĩ không dám cãi lệnh, mở cửa dinh. Cù Lạc kéo quân vào trong với vẻ

hống hách lạ thường. Nhưng khi nhìn thấy sự niềm nở đón chào của Lữ Quốc

Công, viên tướng Tàu thay đổi thái độ, có phần nhã nhặn hơn. Hắn tin tưởng là Lữ

Quốc Công không dính líu tới bọn phản loạn.

Hắn hạ lệnh cho quân sĩ khám xét khắp nơi, nhưng dễ gì chúng tìm được con

đường hầm bí mật. Cả bọn trở về hoàng cung tâu lại, khiến Cù Thị càng tức giận

hơn.

- Kiến Đức ẩn nấp nơi đâu?

Bà nhất định là chúng đang âm thầm chuẩn bị một cuộc chiếm ngôi vua, chứ

không khi nào Kiến Đức thoát thân mà ẩn nhẫn chờ thời.

Phải tìm cho ra nơi ẩn trú của hắn mới yên lòng được.

Lệnh truyền ra, quân Hán ngày đêm lục soát khắp hoàng thành. Chúng đến rất

vô chừng khiến dân chúng và các quan lại ở Phiên Ngung lúc nào cũng hồi hộp lo

sợ Lỡ ra Thái Tử vào ẩn trong nhà mà chúng đến thình lình làm sao khỏi tội bêu

đầu

Dân chúng có biết đâu Thái Tử đang ở một nơi rất an toàn, lúc nào cũng có

hàng vạn quân sĩ phòng giữ.

Riêng Lữ Quốc Công, sau cuộc lục xét dinh thự của quân Tàu, ông có vẻ lo

nghĩ nhiều hơn.

Một đêm, ông bí mật rời Phiên Ngung đến thôn Cao Đồng để hội kiến với

Thái Tử và chư vị hào kiệt.

Vừa đến nơi, nhìn thấy Thái Tử, vị lão quan trung thần đã quỳ thụp xuống:

- Thần không gần được bên Thái Tử trong lulullg lúc nguy khốn thật tội đáng

Kiến Đức cúi xuống đỡ Quốc Công nói:

- Lão quan đừng làm thế, cơn quốc biến ai cũng sở lầm than, ta có gì hơn họ.

Thái Tử nói xong, đưa Lữ Quốc Công vào trong Cổ Am để gặp mặt sư Lý

Thái Tử nói xong, đưa Lữ Quốc Công vào trong Cổ Am để gặp mặt sư Lý

Biểu và chư vị hào kiệt.

Mọi người vừa an toạ thì Lữ Quốc Công thuật rõ lulullg hành động của quân

Tàu ở Phiên Ngung.

Ai nấy đều uất hận căm gan.

Sư Lý Biểu vẫn trầm lặng ngồi lim dim mắt như tham thiền.

Đợi cho mọi người bình lặng trở lại, Quốc Công nói:

- Theo kế hoạch đã bàn định với nhị vị lão hiệp Liêu Cốc và Huyền Châu thì

đến ngày rầm tháng này sẽ khởi cuộc đánh phá khắp nơi, nhưng trong tình thế hiện

tại, quân Tàu càng ngày càng bạo tợn, sợ dân tình không chịu nổi, bạo động bất

ngờ. Lão đến đây và muốn bàn với chư vị một kế hoạch rõ ràng để nhất trí hành

động.

Hà Thiệu nói:

- Quân sĩ của ta đã luyện tập kỹ càng cũng chỉ chờ lệnh khởi binh thôi.

Kiến Đức lộ vẻ lo ngại:

- Nhưng ta động binh trước Liêu Cốc đạo nhơn và Huyền Châu đạo sĩ sợ bất

lợi chăng?

Quốc Công nói:

- Chính Liêu Cốc đạo nhơn cũng lo sợ điều đó nên định rằng Hạnh Hoa Thôn

và bờ nam Hải khởi cuộc tấn công trước để phân tán lực lượng quân Hán. Nếu

chúng cùng tập trung lại để đánh ta thì khó thể chống giữ nổi.

Mọi người đều nín lặng. Ai cũng thấy sự bất lợi đó.

Nhưng làm cách nào chặn bớt cơn uất hờn của dân chúng? Họ quá chịu đựng

mà bùng dậy lên, tất nhiên Thôn Cao Đồng phải ra quân tiến đánh quân Tàu, bảo

vệ họ, chứ đâu có thể làm ngơ cho quân giặc tàn sát dân chúng sao?

Sự khó khăn là ở chỗ đó.

Đường từ đây và Hạnh Hoa thôn và bờ bể Nam Hải xa diệu vợi, không thể ra

đến đó để thay đổi ngày hẹn rồi trở về ngay được.

Sư Lý Biểu bỗng mở mắt nhìn lên, Kiến Đức và Lữ Gia đều quay nhìn ông,

chờ ý kiến.

Lý Biểu khẽ nói:

- Bần đạo nghĩ là đã đến lúc chúng ta ra mặt đối đầu với Cù Thái Hậu, dù rằng

ta không tiến đánh chúng ngay.

Thái Tử và Lữ Gia đều lộ vẻ không hiểu. Lý Biểu tiếp:

- Dân chúng có khởi loạn càn bậy là khi nào họ không còn tin tưởng vào một

ai nữa. Nay ta phải tìm cách chặn đứng họ đừng hành động nông nổi để chờ sự tấn

công của ta.

Lữ Quốc Công nói:

- Thế thì quân Tàu vẫn có thể kéo đến đây đánh úp chúng ta.

Lý Biểu nói:

- Không đâu? Quốc Công nên truyền hịch trong dân chúng khuyên bảo, dẫn

dắt họ. Quân Hán tất nhiên sẽ căm giận vô cùng, nhưng khắp nơi đều như sôi sục

mầm khởi loạn, chúng cũng không dám hành động gì ngay đâu? Liền đó ta cho

phao truyền tin Quốc Công rời Phiên Ngung về Hạnh Hoa Thôn.

Dân chúng sẽ hướng về đó tất nhiên Cù Lạc sẽ kéo quân tới đánh Hạnh Hoa.

Đúng ngày rằm, Liêu Cốc đạo nhơn khởi cuộc tấn công, ta sẽ đánh bất thình

lình vào hoàng thành thì dù cho Cù Lạc có kéo quân về cũng không kịp.

Thái Tử Kiến Đức nói:

- ýù kiến của đại đức thật cao diệu. Nhưng điều cần nhất là làm thế nào đem

gia quyến Lữ Quốc Công về đây mà chúng không hay biết?

Lữ Quốc Công nói:

- Sau việc khám xét ngày qua, Cù Lạc rất tin tưởng hạ thần. Đêm đêm thần có

thể cho gia tướng di chuyển gia quyến lần lần đến đây.

Rồi ông quay sang Lý Biểu:

- ý kiến của đại đức thật sát đáng. Lão quan xin nghe theo. Vậy xin từ giã và

hẹn gặp lại sau:

Quốc Công cúi đầu từ biệt Thái Tử và mọi người rồi lên ngựa về dinh.

Đến nơi ông truyền Lữ Kỳ gọi Tiểu Lý Bá, Anh Kiệt, Lệ Hồng đến bàn việc

cơ mật và hạ lệnh cho quân sĩ và gia tướng chuẩn bị ngựa xe đưa gia quyến về

thôn Cao Đồng.

Thế rồi toàn thể dân chúng Phiên Ngung đều chấn động vì tờ hịch của quan tể

tướng Lữ Gia. Họ xôn xao bàn tán từ nơi này đến nơi khác như một luồng gió lớn

đi qua.

Ai đã lưu hành những tờ hịch đó? Ai đã dán lên khắp các cửa hoàng thành?

Họ như những bóng ma, chỉ trong một đêm làm cả hoàng thành chấn động và làm

khủng khiếp quân hộ thành của tướng Cù Lạc.

Buổi sáng nay bừng tỉnh dậy,.mọi người đều được lời tâm huyết của Quốc

Buổi sáng nay bừng tỉnh dậy,.mọi người đều được lời tâm huyết của Quốc

Công: Họ bàng hoàng ngơ ngác rồi sung sướng vui mừng. Dân chúng không ngờ

bên họ luôn có những người bất phục Thái Hậu và âm thầm chiến đấu chống quân

Hán.

Lời hịch của Lữ Quốc Công hùng hồn mà thống thiết, gọi vào lòng yêu nước

mến dân, giúp họ thêm bình t~nh trước mặt kẻ thù chung.

Hịch rằng:

Đất nước lâm nguy, triều đình nghiêng ngã, hậu cung suy đồi là do tay Cù th.ị,

một kẻ ngoại bang đã rước bè đảng về đây lên đất tổ của ông cha ta.

Thái Tử bị truất phế, trung thần bị giết hại, hàng vạn dân sĩ và dân chúng chết

oan, đều do mưu mô của con ác phụ.

Ta hằng nghe tiếng kêu khóc vang trời, dậy đất, tiếng oán than lên ngút từng

xanh. Nhưng vẫn bóp bụng làm ngơ, vẫn cắn răng chịu đựng.

Quân Tàu bạo ngươc hống hách tàn hại đồng bào, chính ta cũng bị nhục

nhiều lần, song vận nước đến hồi suy nhươc, ta cũng đành nhẫn nhục với muôn

dân.

Đã hàng năm trời, ta qua mặt Cù Thị kết liên với các mônphái võ hiệp trong

nước để bàn kế hoạch đánh đuổi quân cướp nước, phế vua hèn, diệt bè lũ ác phụ,

dựng Thái Tử Kiế ạn Đức phục ngôi.

Nay việc sắp thành, quân binh hùng hậu chỉ chờ lúc diệt tan quân bạo ngươc.

Tờ hịch này thay ta kêu gọi muôn dân sẳn sàng bạo động những khi cần đến,

nhưng không đươc tự chuyên làm hỏng việc chung. . .

Hịch truyền ra, cố lưu chuyển đến nhiều người và lúc nào cũng phải tin là có

ta bên cạnh .

Lữ Gia.

Trong một ngày tờ hịch được lưu đi khắp nơi. Trên mặt ai nấy đều tràn trề, hy

họng.

Người căm thù tột độ thì dằn bớt cơn uất hận để đợi ngày, kẻ hèn yếu mất hết

tinh thần trước sức mạnh quân Hán lại thấy tươi tỉnh và hăng hái hơn. . .

Họ nghĩ đến một ngày đứng lên hơp với nghĩa quân đánh đuổi quân thù ra

khỏi nước.

Giữa lúc muôn dân xôn xao bàn tán thì quân Tàu càng nhốn nháo hơn.

Chúng đổ ra cửa thành lột các tờ hịch, xét bắt những ai lưu trữ, hay họp năm

họp ba bàn tán.

Bị một vố bất ngờ, chúng lồng lộn lên như thú dữ, đánh đập luôn cả những

người nhởn nhơ ngoài phố chợ.

Dân chúng chạy toán loạn, nhưng vẫn nhẫn nhịn để lưu hành tờ hịch khắp nơi.

Tướng Cù Lạc đọc tờ hịch, như điên dại, không đợi lệnh truyền của Thái Hậu

kéo đại quân đến vây kín dinh thự Lữ Quốc Công.

Nhưng hắn ngạc nhiên vì cổng dinh thự mở rộng bên trong vắng lặng như tờ.

Hắn thận trọng kéo quân vào và sau khi lục soát cùng nơi, hắn mới biết Lữ

Gia đã dời cả gia đình đi nơi khác tự bao giờ.

Cù Lạc nghiến răng tức giận:

- Hừ? Ta đã lầm mưu của tên giặc già này rồi.

Viên thượng tướng của Hán triều quày quả trở về hoàng cung vào thẳng nơi

hậu cung của Cù Thị.

Trong lúc ấy ác hậu đang ngồi trầm ngâm bên cạnh An Quốc Thiếu Quý, nét

mặt như sắc lại vì căm giận.

Vừa thấy Thái Hậu Cù Lạc thưa ngay:

- Lữ Gia đã...

Nhưng Cù Thị đã cướp lời:

- Đã trốn khỏi Phiên Ngung rồi chứ gì? Thật là tồi tệ? Đội hộ thành của hiền đệ

chỉ là đồ thừa. Cả một dinh thự to lớn như thế kia mà chúng dời tất cả người và vật

bên trong cũng không hay biết. Rồi đây chúng dời cả hoàng cung này mà đổ

xuống bể Nam hải cho ngươi xem.

Cù Lạc không ngờ Thái Hậu đã hiểu hết mọi việc nên lặng yên ngồi xuống,

trong lòng hết sức bực bội.

An Quốc Thiếu Quý bỗng cất tiếng:

- Việc đã lỡ rồi ? Hậu cũng không nên trách Cù tướng quân. Chúng ta phải nghĩ

bàn kế hoạch gấp lên để tiêu diệt tan bọn chúng.

Cù Thái Hậu tức giận gầm lên:

- Diệt tan bọn chúng? Diệt tan bọn chúng? Ai không biết điều đó? Nhưng diệt

chúng ở đâu? Chúng là ai? Và quân binh được bao nhiêu người? đấy là điều cần

biết mà hơn ba tháng qua, đội dọ thám của chàng có làm nên trò trống gì đâu?

Thật toàn là bọn ăn hại.

An Quốc Thiếu Quý xấu hổ cúi gầm mặt xuống.

Cù Thị tiếp lời:

Cù Thị tiếp lời:

- Bây giờ thì nơi nào cũng như sục sôi mầm loạn thật không biết quân binh

của Lữ Gia và Kiến Đức đóng ở đâu?

Ai đời giữa hoàng thành mà chúng ra vào như chổ không người: Nửa đêm

chúng truyền hịch, dán vào cửa hoàng thành bỏ vào nhà dân chúng mà quân sĩ

không một ai hay biết. Thật là tàn tệ? Thật là tàn tệ?

Bỗng tên nội giám rụt rè bước vào phòng quỳ xuống:

- Tâu Thái Hậu? Có đội trưởng dọ thám xin vào ra mắt.

Cù thị, An Quốc và Cù Lạc đều ngước nhìn lên.

Cù thị truyền cho vào ? Tên đội trưởng dọ thám bước vào quỳ thụp xuống:

- Tâu Thái Hậu và nhị vị tướng quân, chúng tôi vừa được tin Lữ Gia.

Cù Lạc đứng phắt dậy hỏi dồn dập:

- Thế nào? Hắn ở đâu?

Đội trưởng hấp tấp thưa:

- Bẩm tướng quân? Hắn đã đưa quân sĩ và gia quyến về Hạnh Hoa thôn hợp

với bọn Liêu Cốc đạo nhơn và Tiêu Hà lão hiệp.

An Quốc Thiếu Quý và Cù Lạc cùng kêu lên một lượt:

- Thế à?

Cù Lạc quay sang Thái Hậu:

- Xin hiền tỷ cho em đem quân đuổi theo chúng.

Cù Thái Hậu, từ nãy giờ vẫn trầm ngâm suy nghĩ bỗng cất tiếng.

- Hãy khoan? Hiền đệ không nên nóng nảy. Muốn hạ phái Hạnh Hoa thôn

không phải dễ dàng gì đâu. Địa thế của chúng rất hiểm trở, lại thêm môn đệ của

Liêu Cốc và Tiêu Hà, toàn là những kẻ tài nghệ tuyệt luân. Phải có sẳn kế hoạch

mới diệt được chúng.

An Quốc Thiếu Quý cho tên đội trưởng dọ thám lui ra, rồi hỏi Thái Hậu:

- ý hậu định thế nào?

Cù thị đáp:

- Thiếp đã nghĩ đến việc tiễu trừ bọn Hạnh Hoa thôn từ lâu rồi vì chúng vẫn

ngấm ngầm chống lại ta từ khi Hoàng Quốc Kính bị hạ nhục, vừa rồi bọn hải khấu

đảo Kỳ Sa đến nhờ ta giúp chúng phục thù bọn Hạnh Hoa thôn, thiếp đã hạ lệnh

cho Cù Lạc hiền đệ giúp chúng một đạo quân tinh nhuệ. Nhưng không hiểu sao

mãi đến nay vẫn không rõ được tin tức của chúng?

Ngừng lại một phút, Cù thị tiếp:

- Điều đoán được là hiện nay thôn Hạnh Họa bị bọn giặc bể vây phủ ngày

đêm, chắc quân lực suy giảm rất nhiều. Theo ý thiếp thì chúng ta cử đại quân thừa

thế đánh dẹp chúng và bắt sống Lữ Gia.

An Quốc Thiếu Quý có vẻ lo ngại:

- Toàn thể quân tinh nhuệ của ta. ĐÔ thống Phi Hồng Xà đã kéo ra bờ Nam

Hải để trừ loạn. Phiên Ngung thành hiện chỉ trông cậy vào đội quân của Hán triều?

Bây giờ chúng đi đánh Hạnh Hoa thôn, lỡ quân giặc khởi loạn, đánh phá Phiên

Ngung thì mới làm sao?

Cù thị nói:

- Chính vì chỗ đó mà thiếp không cho Cù Lạc hiền đệ thi hành ngay. Nếu đội

dọ thám của chàng biết Thái Tử ở nơi nào thì tính dễ tính biết bao. Thiếp chỉ sợ

Kiến Đức không cùng ở Hạnh Hoa thôn và đang luyện quân ở một căn cứ khác thì

bất lợi vô cùng.

Cù Lạc phì cười:

- Hiền tỷ và sứ giả chỉ lo chuyện không đâu? Với năm vạn quân ta cũng bằng

năm mươi vạn quân chúng. Có nghĩa gì bọn Ô hợp đó mà sợ hãi, tiểu đệ xin đem

theo phân nửa quân số và tướng sĩ, còn lại bao nhiêu xin để chống giữ hoàng thành

không biết có được chăng?

An Quốc Thiếu Quý có vẻ lưỡng lự nhưng không lên tiếng phản đối. Riêng Cù

thị suy nghĩ một lúc rồi quyết định:

- Được rồi? Hiền đệ nên kéo quân đi ngay và nên trở về gấp nếu hay tin hoàng

thành bị lâm nguy.

Cù Lạc vâng dạ, cúi chào chị và sứ giả An Quốc lui ra.

An Quốc bước đến gần Thái Hậu, nhưng bà khẽ bảo:

- Chàng nên thu nhận quân số của Cù Lạc giao cho ta và cắt đặt việc canh

phòng cho nghiêm mật hơn. Trong lúc này, sự biến chuyển của tình thế không biết

đâu mà lường trước được.

An Quốc Thiếu Quý nhìn Thái Hậu với đôi mắt đắm đuối, nhưng nghĩ đến

phận sự cần thiết, hắn gật đầu lui ra. Trong lúc ấy trống trên thành đã điểm sang

canh tư.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận