Trường Sinh Giới


Hiện tại, Tiêu Thần rốt cục biết lúc trước vì sao có thể thuận lời đào được tiểu thánh thụ rồi, lần trước giữ không được chính là tiểu thú tùy tiện ném bậy, đem bảo thụ thất lạc ở nơi nào đó rồi. Mà ba bộ xương khô thời gian trước, chỉ biết thánh thụ cùng tồn tại của tiểu thú, nói không chừng nó trước đây cũng từng ở tử vong chiểu trạch ném bậy quá.Tiêu Thần thật muốn hung hăng gõ nó một cái!Tiểu thú lười biếng nằm ở trong khoảng hoa cỏ, tựa hồ hồi vị về chỗ thực vật mỹ vị cũ, cư nhiên "Bẹp bẹp" nhép miệng.Tiêu Thần chuẩn bị lập tức phóng lửa thiêu cốc, nhưng mà ở phía sau, tiểu thú như là nghỉ ngơi đủ rồi, cư nhiên"Lăn lông lốc" một tiếng trở mình ngồi dậy, kéo kéo góc áo của Tiêu Thần ý bảo theo nó. Nghĩ đến gốc tiểu thánh thụ nọ còn đang trong cốc, không muốn khiến nó bị hủy trong lửa lớn, Tiêu Thần theo xuống phía dưới, đồng thời muốn nhìn một chút nó mới vừa rồi rốt cuộc ăn những gì.Ba bộ xương khô cũng như làm kẻ trộm, nhấc cao chân khẽ đặt bước đi theo phía sau, bất quá ba bạch cốt hành tẩu như vậy, thực sự có chút hoạt kê.Nương theo cây rừng, bò theo vách cốc xuống phía dưới, khi đi tới trong cốc, tiểu thú mang theo bọn họ quẹo trái rẻ phải, rất xa tránh khỏi giải đất đã từng lóe ra ánh sáng quá mức , sau đó lại hiểm hoàn hiểm tránh né qua hai gã thụ nhân, mang theo bọn họ hướng chỗ sơn cốc sâu nhất đi đến.Ở chỗ sâu trong sơn cốc, cây rừng sâu thẳm, mỗi gốc cổ mộc đều cần mười mấy người mới có thể ôm hết, như là một thanh ô to thẳng lên trời, có chút cổ mộc lá cây rất tốt, một gốc cây mà tán cây tựu chiếm gần một cây số vuông, có thể nói sum xuê đến đỉnh phong. Nguồn tại http://Truyện FULLĐi tới trước khoảng vài dặm, đã tới chỗ sâu nhất của sơn cốc.Phía trước có điểm quang mang lóe ra, tại trong sơn cốc vắng vẻ tỏ ra có chút quỷ dị. Khi thấy rõ ràng nguồn sáng thì, Tiêu Thần cùng ba bộ xương khô đều giật mình ngừng cước bộ.Một cự nhân màu xanh biếc, lóe ra một chút lục quang, tựa hồ thống khổ vô cùng, thân thể còng xuống đứng ở nơi đó, so với ba thụ nhân thấy lúc trướng cao hơn một mảng lớn, cao có hai mươi mấy thước. Đây là một lão thụ nhân, trên mặt nếp nhăn chồng chất, chòm râu màu xanh thật dài, buông thẳng xuống trước ngực.Thật sự khiến Tiêu Thần bọn họ giật mình, cũng không phải lão thụ nhân đặc biệt cao to, mà là bởi vì tại chỗ ngực bụng hắn, lại hé một cái khe hở lớn, bên trong có một xích lõa nam tử cao hai thước, đang ra sức hướng ra phía ngoài giãy dụa!Nam tử chính là thân thể, cùng nhân loại bình thường cũng giống như nhau, chỉ là hắn tuy rằng thoạt nhìn là một người thanh niên, thế nhưng hình dạng vẫn như cũ có bóng dáng của lão thụ nhân, mà nhìn kỹ dưới thân thể mơ hồ có lục sắc quang hoa lưu chuyển.Tiêu Thần khiếp sợ vô cùng, nam tử tựa hồ nỗ lực từ thể nội của lão thục nhân biến xuất ra!Theo nam tử một điểm ra sức hướng ra phía ngoài giãy dụa, lão thụ nhân cao hai mươi mấy thước chậm rãi héo đốn, sinh mệnh lực nhanh chóng mất đi, mà một chút quang hoa lại không ngừng hướng xích lõa nam tử hội tụ lại.Tiến hóa thành loài khác! Tiêu Thần giật mình tới cực điểm.Vạn năm cổ mộc có thể tiến hóa làm thụ nhân, mà thụ nhân nhưng có thể hoàn toàn thuế biến thành dáng dấp nhân loại!Hắn tại trên người tên xích lõa nam tử, đã cảm giác được lực lượng ba động cường đại, tựa hồ không thua gì một hung long! Nam tử lột xác tựa hồ dị thường thống khổ, cũng không biết giằng co thời gian bao lâu, mới bất quá lột xác ra nửa thân thể mà thôi.Tiểu thú trắng muốt, nháy mắt chuyển động mắt to, lôi kéo ống quần của Tiêu Thần, ý bảo hắn tiếp tục đi tới, bất quá lại tránh xa xa nam tử đang lột xác.Đi vòng qua lão thụ nhân chỉ hơn trăm thước, phía trước xuất hiện một phiến khu vực hoa cỏ thơm ngát, sở hữu hoa cỏ đều tràn ngập linh khí, giải đất trung tâm càng thần chói, tại trong bóng đêm đặc biệt sáng lạn loá mắt.Ở trung tâm hoa cỏ, có một vũng nước nhỏ nửa thước vuông, quang mang sáng ngọc chính là từ nơi này phát sinh, có vô tận sinh mệnh linh khí tại lưu động. Mà bảo thụ của tiểu thú chính là cắm rễ tại trong vũng nước nhỏ, sương vụ bảy màu dày đặt, làm gốc thân cây sáng chói loá mắt, mà dịch thể trong vũng nước nhỏ gần như khô cạn rồi.Tiêu Thần có chút ngẩn ngơ, hắn tại Nhân Gian giới bây giờ tuy là không nghe qua qua thụ nhân, nhưng đối dịch thể trong suốt trong vũng nước nhỏ đã có nghe thấy qua, nó tựa hồ là. . . . . . Sinh mệnh cam lộ!Đó là kết tinh của thiên nhiên, truyền thuyết rừng già nguyên thủy diện tích vô cùng, năm này tháng nọ có thể kết xuất vài giọt sẽ không sai rồi, có công hiệu "sinh tử nhân nhục bạch cốt"(chắc là cải tử hồi sinh-ND), nhưng người bình thường căn bản vô pháp tìm được, là danh phù kỳ thực(vật cũng như tên-ND) sinh mệnh cam lộ.Mà ở đây. . . . . . Lại hình thành được một vũng nước nhỏ nửa thước vuông!Bất quá, vô luận Tiêu Thần giật mình thế nào cũng đã chậm, sinh mệnh cam lộ đại bộ phận đã vào trong cái bụng nhỏ tròn vo của tiểu thú nọ, mà bộ phận còn dư thì bị thánh thụ hấp thu khô cạn rồi. Khiến người ta vừa tiếc nuối, lại là cảm khái, tiểu thú này có phần quá mức thần dị rồi, lại có thể tìm được cam lộ.Tiểu thụ cao cỡ bàn tay, đã xảy ra biến hóa kinh người, phiến bạch ngọc diệp trong suốt sáng bóng nọ đã triệt để trưởng thành, cùng giống cỡ mặc ngọc diệp, hơn nữa lại nở ra một phiến bích ngọc diệp, quang hoa lưu chuyển, lục quang sáng chói.Trái ngược với phát hiện sinh mệnh cam lộ, Tiêu Thần càng thêm giật mình với trạng thái bảo thụ của tiểu thú. Tiểu thú cũng không biết uống bao nhiêu cam lộ, cái bụng nhỏ đều tròn vo rồi, thế nhưng không có bất luận cái gì biến hóa phát sinh, này thực sự khiến người ta cảm giác giật mình. Chính là cự long uống xong nhiều sinh mệnh cam lộ như vậy, chỉ sợ cũng sẽ phát sinh một ít kỳ biến hóa dị chứ.Thần dị tiểu thú!Mà tiểu thụ hấp thu xong một nữa sinh mệnh cam lộ, cũng không nhiều sinh ra một phiến lá mới mà thôi, đây cũng là chỗ khiến người ta giật mình, lẽ nào nói một phiến lá mới trên đỉnh của nó hơn nửa vũng sinh mệnh cam lộ?Người đều cũng có tư tâm, Tiêu Thần điều không phải thánh nhân, hắn quyết định phải nghĩ biện pháp đem tiểu thú cùng bảo thụ giữ ở bên người, tiểu gia hỏa này quá bất khả tư nghị rồi.Tiểu thú trắng muốt đem bảo thụ rút ra, chẳng hề để ý đính ở tại trên đầu lông xù của mình."Rầm"Trong thời gian tiểu thụ bị nhổ lên, trong ao nhỏ khô cạn truyền ra tiếng vang, ba khỏa tinh thể trong suốt sáng bóng hiện ra, tiểu thú hồ nghi bắt lên, đem một viên giống như đường đậu trong đó, "Dát băng dát băng" nhai vỡ nuốt xuống phía dưới, thuận thế còn ném cho Tiêu Thần một viên.Tất cả chuyện này đều phát sinh quá nhanh rồi, Tiêu Thần căn bản không kịp ngăn cản, hắn cũng không có ngờ tới trong vũng nước thủy còn có cam lộ kết tinh, tiểu thú thực sự là phí của trời a, vừa mới uống hết một bụng sinh mệnh cam lộ, hiện tại lại nuốt trọn một viên kết tinh!Lãng phí! Quá lãng phí rồi!Tựa hồ là cảm thấy vị đạo không tốt cho lắm, tiểu thú đem một viên còn dư ném cho Tần Quảng Vương, động tác tùy ý như vậy thực sự khiến Tiêu Thần có chút phát điên, tiểu thú này chẳng lẽ là tại trong thần tuyền(dòng nước thần-ND) lớn lên sao? Thực sự là khiến người ta không nói được rồi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận