Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế


Chuyện Cố đại phu nhân ngã bệnh, vài ngày sau liền trôi qua, những người rục

rịch ngóc đầu, sau khi thấy lại bóng dáng của Mộc thị mà nhị phu nhân bị điều đi Lĩnh Nam, trong phủ đầu lại càng an tĩnh hơn.


Sau khi Mộc thị khoẻ mạnh hoàn toàn, cũng là sáu bảy ngày sau khi Nghiêm

thị xuất phát, Cố Vũ Trị vốn đang nắm chắc phần thắng trong tay, hiện

tại bắt đầu có chút bận tâm, ngay cả Cố lão phu nhân đều cảm thấy, đi

sáu bảy ngày đường thật sự hơi nhiều, từ Lâm An đến Lĩnh Nam đi lại cũng chậm hơn một ngày.


Mộc thị vẫn như cũ bận

chuyện của mình, đem chuyện sổ sách cửa hang còn tồn đọng khi nàng bị

bệnh xử lí xong, đến lúc xế chiều, nàng sẽ dạy Ngâm Hoan xem sổ sách như thế nào, xử lý sổ sách như thế nào.


Ngâm

Hoan học vô cùng mau, dù sao bản thân nàng đã gần ba chục nếu tính cả

hai kiếp, ngay cả Mộc thị cũng khen nàng có tài quản sự, tương lai lập

gia đình thì chuyện trong nhà xử lí càng tốt hơn so với nàng.


Đối với chuyện Nhị phu nhân chậm chạp chưa về, nàng cũng không có biểu hiện ý gì khác, cơ hội nàng đã đưa rồi chỉ có thể dựa vào bản thân nàng ta

thôi, nếu là ngay cả việc này mà làm không được thì làm sao an tâm giao

cái nhà này vào tay nàng.


Lại qua bốn ngày

sau, chạng vạng ngày hôm đó, tới gần giờ ăn cơm, xe ngựa Cố gia mới

khoan thai chậm rãi đến, sau khi Cố lão phu nhân nhận được tin liền tự

mình đi tới viện tử con trai thứ hai, sau đó Mộc thị cũng tới, chỉ thấy

Nghiêm thị thần sắc rất không tốt ngồi trên ghế mà bên cạnh đó thần Cố

Vũ Trị cùng Cố lão phu nhân cũng không phải là tốt.


Trên đường đi Tư Kỳ đã sớm đem mọi chuyện phát sinh nói lại cho nàng, khi xe ngựa đến Lĩnh Nam được một ngày, ở trong thành một nên, sáng ngày thứ

hai mới xuất phát đi nông trang. Vừa đến cửa thôn đã bị thôn dân ngăn

cản, Lĩnh Nam cũng bị mưa to, hạt giống bọn họ gieo trồng cũng bị cuốn

trôi rất nhiều, cứu được không nhiều lắm, thu hoạch năm nay nhất định sẽ bị ảnh hưởng, người Cố gia không kịp tới, nếu thu hoạch bọn họ muốn Cố

gia giảm tiền thuê đất trong năm nay.


Ngay

từ đầu Nhị phu nhân bị tràng diện này làm cho sợ hết hồn, không biết

giải quyết như thế nào, cũng không biết Tư Kỳ làm sao thuyết phục được

những nông dân kia, những ngày nàng ta ở đó hầu hết làm làm bộ làm tịch

là chính.


Sau khi vào thôn trang Tư Kỳ các quản sự trong thôn trang tới, giới thiệu Nhị phu nhân với họ, giải thích rõ nguyên nhân

Đại phu nhân không thể tới, sau đó để cho các quản sự đem tất cả chuyện


cần nói nói xong, xem sổ sách cần thiết, đem xử lý chuyện tình từng

chuyện từng chuyện làm xong, tính đủ tiền thuê từ năm ngoái đến năm nay.


"Nhị phu nhân tựa hồ là bị thôn dân bên Lĩnh Nam kia làm cho sợ hãi, rõ ràng những thôn dân kia nói muốn giảm tiền thuê xuống bốn thành (40%) cũng

đồng ý, hơn nữa cuối thu năm ngoái chất lượng không cao nhưng muốn chúng ta lấy giá cao như cũ." Đây là những gì Tư Kỳ thuật lại, mà bây giờ,

Mộc thị nhìn sắc mặt kia của Cố Vũ Trị, cũng trầm mặc không nói lời gì.


"Đại tẩu, tại sao tẩu không nói bên kia cũng bị mưa to." Nghiêm thị càng

nghĩ càng cảm thấy ủy khuất, nàng vốn là không muốn đi, nàng đối với bên Lĩnh Nam kia có bóng ma, nàng căn bản không có biện pháp đối phó với

những thôn dân thô lỗ kia.


"Nhị đệ muội,

thời tiết bên Lĩnh Nam, ta đây làm sao biết rõ, chính là vài ngày trước

lúc ta đi thôn trang bên kia trời cũng đột ngột mưa, mà cho dù là trời

mưa với khả năng của muội thì muội sẽ xử lý tốt mà." Mộc thị khen, đem

nàng nâng cao lên.


"Muộ đương nhiên là xử

lý tốt rồi." Nghiêm thị nắm chặt quả đấm, nếu không phải trong trang có

nhiều người, nàng sẽ bị một bầy phụ nhân lôi xuống đất sao, nhất là mấy

cái mao hài tử, vậy có thể gọi hài tử sao, chơi đùa dưới bùn, thật bẩn

muốn chết.


"Vậy Nhị đệ muội liền nói cho ta cũng mẫu thân biện pháp xử lí của muội đi, cho ta học hỏi một chút."

Mộc thị từ trong tay Như Họa đang đứng phía sau cầm lấy sổ sách, ý là

muốn xem xử lí của nàng.


Cố Vũ Trị sững sờ, ý đại tẩu là sao, vô ý thức nhìn về phía Cố lão phu nhân, Cố lão phu


nhân gật nhẹ đầu, Cố Vũ Trị lúc này mới không tình nguyện bảo Nghiêm thị đi lấy sổ sách.


Trong phòng yên lặng vô

cùng, chỉ có âm thanh Mộc thị lật sổ sách, nàng cầm lấy bút lông xem

chuyên chú, ngẫu nhiên còn viết viết ở mấy chỗ, thật lâu mới ngẩng đầu

lên, không có đánh giá cái gì, trực tiếp đem sổ sách mà Nghiêm thị làm

đưa cho Cố lão phu nhân xem, "Mẫu thân, ngài nhìn xem."


Cố lão phu nhân thấy nàng thần sắc bình thường, sau khi nhận lấy lật hai

tờ đầu, sắc mặt từ bình tĩnh ban đầu bắt đầu biến chuyển, cho đến khi

nhìn thấy những ghi chú của Mộc thị mới chậm rãi khép sổ sách lại, không có ý muốn nhìn lại những ghi chú chói mắt kia.


"A Tuệ, nếu đã đã trở lại con hãy nghỉ ngơi thật tốt đi, đại tẩu con khoẻ

hẳn rồi, chuyện trong phủ này vẫn là như cũ đi, không cần con hỗ trợ."

Cố lão phu nhân đem sổ sách đưa lại cho Mộc thị, chỉ nói ra câu này.


Cố Vũ Trị không vui, không phải nói sau khi phu nhân mình trở lại từ Lĩnh

Nam liền để cho nàng cùng quản gia sao, tại sao mẫu thân liền đổi ý,

"Mẫu thân, lúc trước ngài nói khác mà, chẳng lẽ đại tẩu vốn không muốn

giao quyền quản gia ra sao."


Mộc thị nghe giận quá hóa

cười, "Lời này của Nhị đệ, nếu là Nhị đệ muội có thể đem chuyện bên Lĩnh Nam xử lý tốt, ta tự nhiên nguyện ý để Nhị đệ muội giúp đỡ ta, ta nghĩ

Nhị đệ hẳn làm chưa xem qua sổ sách này đi, Nhị đệ muội vốn là người tốt cho nên đem tiền thuê giảm bốn thành, giá thu lương thực tăng gấp đôi,

nếu Cố phủ chúng ta làm vậy thì toàn bộ Cố phủ ăn gió uống phong Tây Bắc quá."


"Đại tẩu, nếu là tẩu ở trong tình huống của muội, chắc chắn tẩu cũng sẽ bất đắt dĩ chấp nhận yêu cầu của bọn họ a, tất cả thôn dân vây quanh thôn trang ép muội đáp ứng, nếu là chúng ta không đáp


ứng, bọn họ doạ sẽ phá huỷ thôn trang." Nghiêm thị cảm thấy Mộc thị vốn

muốn làm nàng khó xử, muốn nàng nói lý cùng một đám điêu dân sao, làm

sao bọn họ nghe nàng.


Nhị đệ muội, nếu bọn họ doạ phá huỷ

thôn trang mà ngươi cái gì cũng đáp ứng bọn họ, nếu một ngày nào đó bọn

họ đến ngoài cửa Cố phủ, ép chúng ta cho bạc nếu không liền phá huỷ Cố

phủ, có phải muội liền đáp ứng không, thôn trang bên Lĩnh Nam là của

chúng ta mua, bọn họ chịu trách nhiệm trồng trọt, chúng ta tới thu,

thiên tai nhân họa vốn không thể dự liệu, chẳng lẽ điều này cũng muốn Cố gia chúng ta chịu trách nhiệm sao, ở đó còn có quan phủ, bọn họ dám

hành động sao." Mộc thị lập tức trầm mặt nhìn bọn họ.


"Nhị

đệ, ta thấy các ngươi không phù hợp để quản cái nhà này, nếu các ngươi

thấy ta quản cái nhà này không được thì hôm nay ta liền quyền quản gia

kia trả lại cho mẫu thân, các ngươi không thích ta quản cái nhà này thì

nói thẳng ra sao lại nói ta không phải người Cố gia, không có con nối

dõi. Bây giờ ta cũng chỉ có một đứa nhỏ là Ngâm Hoan, tương lai nàng

cũng lập gia đình, các ngươi cần gì dùng biện pháp này.


Ta

Mộc Vãn Đình gả vào Cố gia làm dâu đã nhiều năm, nếu Nhị đệ đã nghĩ như

vậy, vậy ta liền buông tay hết thảy chỉ an tâm làm quả phụ thôi, ta cũng có thể quan về Huệ An thành, cái nhà này giao lại cho các ngươi." Mộc

thị lấy con dấu tượng trưng cho quyền quản gia trong ngực ra, đặt trên

bàn.


Không đợi Cố Vũ Trị nói, Cố lão phu nhân trực tiếp đứng

dậy vỗ bàn, "Hồ nháo! Vãn Đình, con nói như vậy là có ý gì, là Cố phủ

thẹn với con, hay là Đại lang thẹn với con sao."


Đây chẳng

khác gì vở tuồng, Mộc thị trực tiếp quỳ xuống đất nhìn Cố lão phu nhân,

lã chã chực khóc, nàng mặc kệ những giọt nước mắt kia, vẻ mặt bi thương

vô cùng,


"Mẫu thân, ngài không có thẹn với con, Đại lang cũng

không có thẹn với con, là Vãn Đình bạc mệnh, không sinh được cho Đại

lang một đứa nhỏ nào. Con làm dâu tại Cố gia nhiều năm cũng không có một lời oán thán, nhưng hôm nay con mới vừa bệnh xuống liền có người muốn

soán quyền quản gia, người khác không biết chứ quyền quản gia này như củ lang nóng phỏng tay.


Nếu con ném cho người khác thì con sợ

người đó không quản lí Cố phủ tốt, còn con không ném thì có biết bao

người nhìn chằm chằm vào con. Hôm nay là bọn Nhị đệ hỏi tại sao con cứ

nắm quyền quản gia không chịu buông, ngày mai có lẽ cả Lâm An này đều

nghĩ con dâu trưởng nhà họ Cố cứ nắm quyền quản gia khư khư trong tay

không muốn buông, thôi thì hiện tại con trả lại cho mẫu thân để an nhàn

một chút”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận