Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế


Giữa trưa hè, trong

Trúc Thanh uyển hết sức náo nhiệt ( phòng của thất tiểu thư thứ xuất của Tam phòng của Cố gia) có thể nghe thấy tiếng cười rộn rã truyền đến,

nương theo trong sân trên ngọn cây chim chóc đang nghỉ lại có một phen

phong vận khác.


Chếch theo hướng bắc, trong một gian phòng, bốn

cửa sổ mở ra, bốn phía gió nóng, một cô gái nhìn khoảng bảy tám tuổi

giống nha hoàn đang tận tâm tận lực cầm lấy cây quạt quạt cho cô gái nằm trên ghế, tay kia đang nâng má, thật giống như ngủ mất. Cô gái nằm trên ghế có một gương mặt còn con nít nhưng khả ái, có thể thấy vẻ mặt không vui, lông mày khẽ cau, lông mi khẽ run.


Đột nhiên cách đó không

xa có một tiếng kêu a, tay nha hoàn khẽ buông lỏng, cây quạt đánh rơi

trên người cô gái, nha hoàn kia vội nhặt cây quạt lên, chỉ e đánh thức

người đang ngủ, thân thể hướng về phía cửa sổ đang mở nhìn qua, thanh âm kia lại gần hơn.


“Ta nói Ngũ muội còn ngủ, tỷ tỷ khăng khăng

không tin”. Nương theo thanh âm nũng nịu kia là một cô gái mặc áo màu

xanh như nước hồ đang xuất hiện trước mặt nha hoàn. Nha hoan đáy mắt

thoáng hiện lên nỗi sợ hãi, vừa muốn quay đầu nhắc tiểu thư nhà mình thì đột nhiên bắt gặp một đôi mắt ánh lên sự bình tĩnh.


Không biết từ lúc nào, Cố Ngâm Hoan đã mở mắt, yên lặng nằm trên ghế dựa, nhìn nha hoàn này với thần sắc lạnh nhạt.


Có thể lòng nàng lại nổi lên từng đợt sóng như sóng biển, nàng là chưa

tỉnh ngủ, tại sao bên cạnh mình lại nhiều hơn một nha hoàn mà với trang

phục không phải là của phủ tướng quân.


Bên ngoài truyền đến một

hồi âm thanh, Cố Ngâm Hoan ngước mắt nhìn cửa số, ánh mắt nàng lướt trên hòn non bộ trong ao, rõ ràng là cuối mùa thua, nhưng thế nào lại ngủ

nóng như mùa hạ. Không kịp đợi nàng phản ứng, cửa phòng liền bị mở. Cố

Ngâm Phương đi trước trông thấy hai mắt mở to đang nhìn cửa của Cố Ngâm

Hoan khoé miệng giương cao hiện lên tia khinh thường, gương mặt xinh đẹp chuyển sang làm nũng “ Tam tỷ ngươi xem, ta nói đúng đi, Ngũ muội quả

thật còn đang ngủ đây”.



Cố Ngâm Hoan nhìn hai người đang nói

chuyện với nhau trước mắt mình, hai tay nắm chặt khắc chế bản thân không lên tiếng, vì sao nàng lại nhìn thấy Tam tỷ cùng Tứ tỷ của nhiều năm

trước.


“Ngũ muội, đây là như thế nào lại nhìn chúng ta chằm chằm, chẳng lẽ còn chưa tỉnh” Cố Ngâm Hoạ cười điềm tĩnh, bàn tay nhỏ bé nhẹ

nhàng phủ lên trán của nàng. Cố Ngâm Hoan thân thể lui về sau, khẽ co

rụt lại “ không có gì đáng ngại đâu Tam tỷ, vừa mới phát hiện được trong buồng ngủ nóng, lúc này mới đầu giấc ngủ trưa” Cố Ngâm Hoan nghe chính

mình trong cổ họng phát ra âm thanh non nớt dễ nghe. Trong trí nhớ duy

nhất còn dư lại, đó là âm thanh như bà lão, khàn khàn trầm thấp kinh

khủng.


“Buổi sáng còn thấy Hạ ma ma sai người đến đưa chậu băng,

chẳng lẽ không có đưa đến cho phòng Ngũ muội” Cố Ngâm Hoan nhìn về phía

nh đang đứng một bên, Nhĩ Đồng lập Tức quỳ xuống đất, nơm nớp lo sợ mà

mở miệng nói “Hạ mama nói, phòng tiểu thư hướng bắc, mùa hè không phải

nóng nhất, nên liền mang cho phòng phía nam của Đại tiểu thư”. Nói về

sau âm thanh càng thấp.


Mặt của Cố Ngâm Phương thoáng hiện lên

một tia mất tự nhiên, lập Tức ho nhẹ một tiếng “Đại tỷ vốn sợ nóng,

phòng còn hướng nam nên không cần nói cũng biết để hai chậu băng cũng


không có gì”. Cố Ngâm Hoan hít sâu một hơi, một hồi lâu mới thở bình

thường một chút, từ từ trên ghế nằm đứng lên, nhẹ giọng nói “ Nhĩ Đồng,

còn quỳ làm gì, Tam tỷ, Tứ tỷ đến đây còn không đi chuẩn bị trà lạnh

mang đến”


“Các tỷ ngồi đi, Ngâm Hoan đi rửa mặt” cho đến khi dùng nước mát rửa mặt nhiều lần, Cố Ngâm Hoan chống hai tay nhìn xem bóng

dáng chính mình trong chậu nước nhỏ. Đó là gương mặt con nít gần sáu

tuổi, mặt có chút thịt, lờ mờ có thể thấy vài phần tương tự Cố THừA VŨ,

đôi môi run lên nhè nhẹ đã tiết lộ tâm tình của nàng. Gương mặt kia hiện lên nét không thể tin được, tầm mắt rơi vào bàn tay nhỏ bé còn đặt trên giá, nàng đây là đại nạn không chết, lại trở về lúc nhỏ rồi?


Vậy thì xem như một giấc mộng bình thường đi, Cố Ngâm Hoan trong đầu hiện

lên suy nghĩ ấy. Nàng vốn là nữ nhi thứ xuất, tại Tam phòng của Cố gia,

thân phận di nương nàng là hèn mọn nhất, mà nàng sinh ra tựa như tên của nàng, lúc phụ thân nàng Cố ThừA Vũ nhất thời say rượu, ôm nhầm di nương nàng, nhất thời tham hoan mà có nàng.


Bởi vì thân phận di nương

nàng thấp kém, tính tình lại nhát gan, coi như là được chải tóc, nâng

lên thân phận cũng không mang lại cho nàng cái gì. Không phải có một câu nói thứ nữ không được sủng ái thì ngay cả nha hoàn cũng không bằng sao.


Nàng ngay cả nha hoàn bên lão phu nhân cũng không bằng, cho nên nàng mới

không có lựa chọn mà đi cùng đại tỷ phòng lớn kia, rồi không có tôn

nghiêm làm thiếp thất tỷ phu, cuối cùng còn chọn cách nhảy xuống hồ nước để chứng tỏ sự trong sạch



Cái cảm giác rõ ràng như vậy khiến

người ta hít thở không thông, nước lạnh thấu xương xuyên qua từng lớp

từng lớp y phục chui vào cơ thể nàng, khắp cơ thể là cái lạnh thấu xương đau đớn, cổ họng không thể phát ra chút âm thanh nào, ấn tượng duy nhất là sự đau nhức, miệng đầy nước không ngừng rót vào, sặc khó có thể hô

hấp, đau nhức đến mức nàng có thể tưởng tượng một khắc kia trước khi

chết, vẻ mặt của nàng cỡ nào dữ tợn. Cuối cùng vẫn bỏ qua giãy giụa mà

từ từ chìm xuống


Giọt nước từ trán rơi xuống theo sống mũi, Cố

Ngâm Hoan lấy tay đặt lên tim, rõ ràng là nàng đã chết nay nàng lại sống lại mang theo ký ức của quá khứ, vậy có tính là sống tạm bợ dưới mí mắt của Diêm Vương không.


Thẳng đến khi bên ngoài truyền đến âm

thanh của Cố Ngâm Phương, Cố Ngâm Hoan cầm lấy khăn gấm trên kệ lau khô

mặt, một lần nữa nhìn thoáng bản thân trong chậu cho đến khi mặt nước

tĩnh, mới đứng vững người, khẽ ngẩng đầu đi ra ngoài


Nhĩ Đông đã

chuẩn bị xong trà, trong phòng nàng Trúc thanh viện bất cứ cái gì cũng

kém hơn so với các tỷ muội nàng. Cố gia cô nương, lúc tròn năm tuổi sẽ

vào Cố gia nữ hậu đường, sống một mình. Cố gia khuyến khích các tỷ muội

thường xuyên thăm hỏi nhau, chính là muốn bồi dưỡng các nàng thành nhóm

tiểu thư Lâm An thành.


Quả thật thấy được Cố Ngâm Phương nhíu

mày, Cố Ngâm Hoan nhấp một miếng trà “ trà ta đây tự nhiên so ra kém với Tứ tỷ, nghe nói phụ thân lần trước đi ra ngoài có mang về loại trà

ngon, tỷ tỷ cũng được một chút. Hôm nào đi qua bên Tứ tỷ nếm thử, Tứ tỷ

đừng có ghét bỏ ta a”.


Cố Ngâm Phương sững sờ, từ khi nào Ngũ

muội nói chuyện nặng như vậy, không đợi nàng đáp lời, Cố Ngâm Hoạ một

bên cũng cười nói “ bên kia của Tứ muội có thể không chỉ chừng này thứ

đồ tốt”. Ngâm Hoan yên lặng cười, nhìn xem nét quẫn bách thoáng hiện

trên mặt Cố Ngâm Phương, làm một trong những nữ nhi mà phụ thân thương

yêu, Cố gia Tam phòng không có dòng chính nữ, cuộc sống của các nàng có

thể xem là giống dòng chính tiểu thư.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận