Trung Khuyển Nam Thần


Edit: Tư Không

Beta: Tô Huyền Ann

------Dải phân cách kiếp trước-------

""Tần tiên sinh, nơi này là bệnh viện nhân dân đứng thứ ba thành phố Bắc Kinh, trước đó ngài đang ở trên máy bay nên không thể gọi cho ngài kịp
thời, buổi chiều hôm qua bà Tần vượt qua thành đường cao tốc xảy ra tai
nạn ở thành phố Bắc Kinh. Sau khi đưa đến bệnh viện đã được cấp cứu
nhưng vô hiệu, đã tử vong, hi vọng Tần tiên sinh có thể nhanh chóng đến
bệnh viện một chuyến bàn bạc sự việc cùng chúng tôi.""

Trong đầu vẫn quay quanh cuộc điện thoại vừa nhận, hai tay Tần Uyên
không ngừng nắm chặt vô lăng, dưới chân vô thức giẫm nhấn chân ga.

""Tai nạn xe cộ? Cứu giúp vô hiệu đã tử vong?"" Anh cau mày, gương mặt
nhìn qua ác liệt bức người: ""Bạch Hiểu Y, nếu như cô dám dùng chuyện
như vậy khiến tôi chú ý, tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cô.""

Từ công ty chạy thẳng đến bệnh viện đứng thứ ba thành phố, bình thường
chỉ cần một giờ đi đường, anh không tới nửa giờ đã lái xe tới. Lãnh đạo
bệnh viện và y tá, nhân viên làm việc chăm sóc biết anh sắp đến, đã đứng trước cổng chờ từ sớm. Đại khái tên Tần Uyên ở trong quốc hội không
người nào không biết, ở trên đời này, phàm là người có tiền đều sẽ được
đặt biệt ưu ái, như Tần Uyên bây giờ giá trị của cải đứng trên đỉnh
người, càng được xem như thần mà tâng bốc.

Cho nên, thời gian chờ Tần Uyên ngang nhiên đậu xe ở cửa bệnh viện, lãnh đạo bệnh viện vội vàng đi tới, thân thiết đưa tay ra, cẩn thận từng
chút chào hỏi: ""Tần tiên sinh, chào ngài.""

Tần Uyên không thèm để ý đến tất cả, bước ra xe liền đi tới cửa chính, vừa đi vừa nghiêm nghị hỏi: ""Cô ấy ở nơi nào?""

Lãnh đạo bệnh viện chịu hết lạnh nhạt, thân thể cứng đờ, nhưng loại
người như Tần Uyên hắn không dám đắc tội, hắn vội vàng khôi phục lại, đi tới phía trước, làm điệu bộ giơ tay: ""Tần tiên sinh mời ngài tới bên
này.""

Tần Uyên và đám người đi thang máy lên phòng bệnh VIP, dọc theo đường
nọi người đều phát hiện sắc mặt Tần Uyên quả thật khó coi cực kỳ, ngược
lại không giống như mất đi người thân mà khó chịu, càng giống như bị xúc phạm mà phẫn nộ, hơi thở Tần Uyên quá mạnh mẽ, đặc biệt khi anh trầm
mặc nhìn qua rất đáng sợ, mọi người nơi đây không ai dám nói chuyện,
giải quyết việc chung mang anh tới phòng bệnh.

Thời điểm giúp Tần Uyên đem cửa phòng bệnh mở ra lãnh đạo bệnh viện cực
kỳ hình thức nói một câu: ""Tần tiên sinh xin hãy nén bi thương.""

Tần Uyên cũng không phản ứng, xoải đôi chân dài vào phòng bệnh, lại thấy bên trong phòng bệnh trang trí xa hoa ngay chính giữa bày ra một cái
giường lớn, trên giường lớn nằm một người, bị một tấm vải trắng che kín
mặt, không rõ lắm là ai.


Một đường đến đây anh tự nói với mình, Bạch Hiểu Y đang diễn trò, cô
chẳng qua muốn anh chú ý tới cô, cô chính là thích huyên náo với anh,
ngày ngày huyên náo, chính là muốn anh quan tâm cô thôi.

Lần này cũng giống như vậy, cấu kết với bệnh viện tìm anh gây ầm ĩ,
chẳng qua là muốn hấp dẫn sự chú ý của anh, chẳng qua chỉ là như vậy!

Nhưng mà, khi nhìn người nằm trên giường không nhúc nhích, yên tĩnh
khiến người ta cảm thấy quỷ dị, trong đầu đột nhiên có một ý nghĩ đáng
sợ, hay đây là sự thật…

Không đúng, cái này không thể nào là sự thật, cô chính là muốn huyên náo, cô thích nhất chính là làm xằng làm bậy! (TK: vừa edit đến đây tôi vừa nghiến răng ken két, tên Tần Uyên chết tiệt.)

Tần Uyên một lần nữa ngưng tụ tức giận lại, anh nhanh chân hướng về giường, đưa ta vén mấy tấm vải trắng lên!

Người nằm trên giường hai mắt nhắm chặt, sắc mặt cô trắng bệch, trắng
đến không chút hồng hào, thậm chí lộ ra vẻ đáng sợ. Cô không như anh
tưởng tượng nhảy dựng lên ôm cổ anh, nháy mắt với anh khi đạt được trò
đùa: ""Uyên ca anh bị sợ rồi chứ?""

Mà chỉ lẳng lặng nằm nơi đó, cũng không nhúc nhích.

Thân thể giống như bị.... thân hình cao lớn của Tần Uyên trong nháy mắt
cứng ngắc, hơi thở cũng trở nên hỗn loạn, thẳng đến khi anh cảm giác
lồng ngực truyền đến một trận đau đớn mới phục hồi tinh thần lại. Anh
tiến lên một bước, cúi người lấy tay nắm lấy bờ vai cô, đang muốn rống
to với cô, làm cho cô lập tức đứng lên không cần náo loạn với anh nữa. (TK: khổ thân chị, chết cũng không yên với thằng cha này)

Nhưng khi ngón tay chạm đến cơ thể đối phương lại cảm thấy một mảnh lạnh lẽo, lạnh đến thấu xương, không có một điểm sinh khí.

Anh nhìn chằm chằm vào người trước mắt, nhìn gắt gao, nhìn không ngừng đến mức mắt phát đau, tơ máu chậm rãi lấp kín viền mắt.

Đầu ngón tay anh run rẩy dời qua cổ cô, đầu ngón tay đụng đến mạch đập vô cùng bình tĩnh.

Vô cùng bình tĩnh, không có bất kỳ mạch đập nào nhảy lên..

""Tại sao lại như vậy.. Tại sao lại như vậy.."" Anh không thể tin được
nhìn mọi thứ trước mắt, không thể tin được, làm sao không phải cô diễn
trò cùng anh, cô làm sao.. Cô làm sao có thể.. Làm sao đã chết rồi.

Không đúng, không đúng, không phải như vậy, tuyệt đối không phải như vậy.

”Bạch Hiểu Y, cô đứng lên cho tôi! Cô lập tức đứng lên cho tôi! Cô còn
muốn đùa giỡn với tôi bao lâu? Cô giỡn chưa đủ sao? Lập tức đứng lên cho tôi!""

Anh nắm lấy bờ vai cô, ra sức lắc lắc người trước mắt, anh hi vọng làm
cách này cho cô có thể tỉnh lại, hi vọng làm cách này cho cô biết anh đã đến rồi.


Y tá đứng ngoài cửa nhìn những chuyện xảy ra ngay lập tức hoảng sợ, mấy
người liếc mắt nhìn nhau, vội vàng đi tới, nhưng còn chưa đến gần, đã
thấy anh đột nhiên quay đầu lại.

Đôi mắt anh đỏ đến đáng sợ, mặt mũi tràn đầy bạo ngược làm người ta sợ
hãi, dường như giây phút anh quay đầu, giữa lúc y tá chuẩn bị khuyên nhủ liền theo bản năng dừng chân lại.

""Cút ngay! Lập tức cút ngay cho tôi! Cút ngay cho tôi!""

Anh vừa rống câu này, y tá gần như không nói hai lời, vội vàng lui ra sau, còn không quên đóng cửa lại.

Bên trong phòng bệnh nhanh chóng khôi phục yên tĩnh, yên tĩnh đến mức
anh có thể nghe thấy âm thanh khớp xương vì dùng quá sức nắm bờ vai cô
mà vang lên giòn giã.

Anh nắm vờ vai đột nhiên cúi đầu cười lên, tiếng cười âm trầm ở trong phòng bệnh trống trải khiến người ta sợ hãi.

Không biết cười qua bao lâu, anh cuối cùng buông ra hai tay nắm vai cô,
anh lấy tay dụi dụi mắt, chẳng biết lúc nào đem nước mắt chảy xuống lau
đi, quay người lại, chậm rãi bước ra ngoài cửa, nhân viên y tá vội vàng
nghênh đón, Tần Uyên hướng về bọn họ phất tay một cái, tỏ ý giờ phút này anh không muốn nói chuyện.

Tức giận vừa nãy đã tan hết, giờ phút này đi ra phòng bệnh, bước chân
anh so với khi đến có vẻ nặng nề hơn rất nhiều, trên mặt không một chút
biểu cảm, mặc dù bên trong đôi mắt mang theo hơi nước, nhưng trên người
anh không nhìn thấy bất kỳ tâm tình nào, không có đau khổ, không có vui
sướng, không khí trầm lặng, không hề giống một người trong trạng thái
sống, càng giống một cái xác di động.

Anh ngồi trong xe ngẩn ngơ hồi lâu mới khởi động xe rời đi, một đường
lái xe về đến nhà, móc chìa khóa ra mở cửa, giây phút mở cửa trong chớp
mắt, kí ức không nhịn được mãnh liệt ùa về như thủy triều.

""Uyên ca, rèm cửa sổ em muốn là đồ thêu, tốt nhất là thêu có hoa sen.""

""Uyên ca, chúng ta chọn màu nền nhà này đi.""

""Còn đồ dùng trên giường em muốn dùng đường viền hoa.""

""Uyên ca em mua hai cái bát rất đẹp, anh dùng cái này, em dùng cái này.""

Mỗi một nơi đi qua anh dường như đều có thể nhìn thấy bóng hình cô tươi
cười, cô nấu ăn, cô vừa ăn đồ vặt vừa xem ti vi, cô vụng trộm chơi game
anh mới mở.


Dường như trước mắt hiện ra vẻ mặt cô rõ ràng từng cái từng cái như mới
nhìn thấy hôm qua, cô chu mỏ tức giận, cô híp mắt cười như chim sẻ nhỏ,
cô ôm cánh tay anh chơi đùa.

Nhưng khi nhìn lại, trước mắt chỉ là gian phòng xa hoa trống rỗng, không có nửa điểm hơi thở người sống, giống như linh hồn bị đào đi mất rồi.

Anh nặng nề bước chân đến sô pha ngồi xuống, khóe mắt lướt qua tấm tài
liệu đặt trên khay trà, lông mày anh cau lại, ngón tay cầm lấy đem lên
xem, ngẩng đầu đã thấy vài chữ trên tài liệu.

""Thư thỏa thuận ly hôn""

Nhìn mấy chữ này anh không khỏi cười lên, ly hôn? Cô lại muốn ly hôn với anh?

Bên cạnh thỏa thuận ly hôn còn có một tờ giấy, Tần Uyên cầm lên, xem một mạch.

""Tần Uyên, tôi suy nghĩ rất lâu, rốt cuộc vẫn quyết định muốn ly hôn,
tôi không có không đành lòng và nặng nề như trong tưởng tượng, ngược lại vô cùng bình tĩnh, cho tới giờ phút này tôi mới phát hiện, hóa ra từ bỏ người không thương mình thoải mái như vậy.

Anh có lẽ vĩnh viễn cũng không biết năm năm qua tôi đã trải qua dằn vặt
nhiều thế nào, tôi vốn cho là sau khi chúng ta kết hôn thái độ anh đối
với tôi sẽ tốt hơn một chút. Nhưng tôi nghĩ sai rồi, cho dù kết hôn, anh vẫn như cũ không muốn nhìn tôi lấy một cái, không chỉ như vậy, anh còn
cho rằng tôi vẫn là tính nết trẻ con. Tôi không nên bởi vì anh lạnh lùng mà đau khổ, tôi không nên hi vọng anh đối với tôi tốt hơn, bằng không
anh liền coi là tôi cố tình gây sự, tôi thật sự chịu đủ lắm rồi! Chịu đủ lắm rồi anh lạnh lùng, chịu đủ lắm rồi anh thờ ơ! Tôi là vợ của anh, là một người sống sờ sờ, tôi cũng khó chịu, cũng đau khổ, tôi cũng cần
được yêu thương, cho dù được chồng quan tâm qua loa, tôi ở đây cũng
không chiếm được.

Tần Uyên, anh có lẽ cũng không biết tôi yêu anh nhiều bao nhiêu. Nếu
không như vậy tôi không có cách nào bị anh lạnh lùng nhiều năm kiên trì
lâu như vậy, tôi đều giúp anh kiếm cớ, đều hy vọng mọi thứ sẽ tốt lên,
cho đến khi xảy ra chuyện Khương Nghiên Kỳ, tôi triệt để cảm thấy được,
đời này anh cũng sẽ không yêu tôi, anh không nhìn nỗi đau của tôi, không nhìn thấy tôi dằn vặt, anh một lòng chỉ cảm thấy tôi cố tình gây sự,
anh chưa từng đứng ở góc độ của tôi mà suy nghĩ, anh chưa từng đối với
tôi một chút thương tiếc, anh hoàn toàn không biết hai tháng này tôi làm sao mà qua nổi, tôi mỗi ngày đều uống thuốc ngủ mới có thể ngủ, tôi
phải ăn để giảm bớt uất ức trong lòng mới có thể làm việc bình thường,
mỗi ngày tôi phải uống rất nhiều thuốc mọc tóc. Tôi rất đau đớn, rất khổ sở, tôi muốn được anh an ủi, nhưng anh vẫn không muốn gặp tôi, anh luôn dùng bạo lực lạnh nhạt giày vò tôi, đến tận một ngày, tôi cuối cùng
triệt để nhận ra, tôi hoàn toàn quyết định buông tay anh, tôi thật sự
rất vui mừng, nếu cứ dày vò như vậy tôi sẽ điên mất, may là tôi đã nhìn
rõ ràng tất cả, mọi chuyện vẫn chưa quá muộn.

Tôi không muốn hận anh, cũng không muốn trách móc anh, dù sao cũng là
tôi tự nguyện yêu anh, cho nên khi trải qua đau khổ, tôi cũng có một nửa sai lầm, tôi hi vọng anh có thể nhanh chóng ký tên đơn ly hôn, cũng hi
vọng sau khi kết thúc đoạn hôn nhân này chúng ta không nên quấy rầy cuộc sống lẫn nhau.""

Nhìn những chữ này, rất lâu Tần Uyên vẫn chưa lấy lại tinh thần, mới đầu nhìn thấy tờ giấy thỏa thuận ly hôn, anh thực sự vừa hận vừa giận,
nhưng sau khi thấy những dòng chữ kia, đầu ngón tay sờ qua chữ ẩm ướt bị nước mắt làm nhòe, anh cảm thấy trái tim giống như bị người hung ác đâm một cái.

""Rụng tóc"" ""Thuốc ngủ"" ""Uất ức"" những chữ này như một con dao, tàn nhẫn ghim trên người cô.

Tại sao lại như vậy, làm sao sẽ nghiêm trọng như thế?

Anh vẫn cho rằng cô với anh sống chung là hồ đồ, anh mỗi ngày bận bịu
muốn chết, công việc một đống lớn làm cho anh sứt đầu mẻ trán, thời gian ăn cơm và nghỉ ngơi đều không có, cố ý cô vẫn không cho anh hết lo, cô
từ nhỏ đã như vậy, quấn người muốn chết, luôn đi theo xung quanh anh,

luôn khiến anh phiền lòng, sau khi kết hôn liền biến mất, anh chỉ muốn
bình yên làm tốt chuyện của mình, nhưng cô không như anh mong muốn.

Anh làm sai những chuyện này khiến cô không vui?

""Anh cho rằng tôi vẫn là tính nết trẻ con.""

""Tôi chịu đủ sự lạnh lùng của anh lắm rồi.""

""Tôi chịu đủ sự thờ ơ của anh lắm rồi.""

""Từ trước đến nay anh chưa từng coi tôi là vợ anh.""

""Anh chưa từng đối với tôi nửa phần thương hại.""

""Anh chưa từng yêu tôi!

""Chưa từng yêu tôi!""

""Chưa từng yêu tôi!""

""Chưa từng yêu tôi!""

Từng câu tố cáo của cô đầy nước mắt chui vào đầu óc anh, anh đau đầu nắm chặt tóc, nhưng không có tác dụng, thanh âm kia vẫn như cũ lặp lại
nhiều lần, khàn cả giọng lên án anh.

""Anh chưa từng yêu tôi!""

""Anh chưa từng yêu tôi!""

""Anh chưa từng yêu tôi!""

Anh không chịu nổi hành hạ này, vung tay lên gạt bộ trà tốt nhất trên
bàn xuống đất, anh ôm đầu đứng dậy, đưa tay vung hết tất cả những thứ
chạm tới xuống đất.

""Choang, choang, choang, rầm"" Từng đợt hỗn loạn vang lên giòn giã. (Tô Huyền Ann: Ôi thứ lỗi cơ mà beta đoạn này buồn cười lắm ý)

""Không yêu em sao? Không yêu em sao?"" Anh không kiềm chế được bản thân gào thét lên.

Giống như tất cả khí lực đều dùng hết vì câu nói này, anh rốt cuộc từ từ thu bản thân không còn làm động tác phát cuồng như vừa rồi.

Anh lấy hai tay che mặt, có giọt nước óng ánh giữa ngón tay trượt xuống.

""Tôi không yêu em sao? Nếu như không yêu em, tại sao bây giờ tôi lại ngồi đây khổ sở?""

""Anh vẫn cho rằng tâm tính tôi trẻ con, tôi chịu đủ lắm rồi anh lạnh lùng, chịu đủ lắm rồi anh thờ ơ!""

Tần Uyên che mặt, lắc đầu, muốn xua tan tiếng nói của cô.

""Tôi không muốn, tôi cái gì cũng không muốn, công việc cái gì, của cải
cái gì, tôi hết thảy không muốn, em mau quay về đi có được không? Em
muốn tôi làm gi cũng được, tôi chỉ muốn em, em mau quay về có được hay
không?""


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận