Trùm Tài Nguyên


Sự chỉ trích này của Phương Minh Viễn, không thể nghi ngờ là vô cùng nghiêm trọng , nếu như sự tình lan truyền ra, đối với danh dự của khách sạn hồ Ashi có thể nói là có tính đả kích trí mạng. Làm ngành dịch vụ, nếu nói an toàn của khách không được bảo đảm đối với cạnh tranh tương tối kịch liệt đối với nghề khách sạn ở Akone mà nói dù bất cứ một khách sạn nào thì đó cũng là hết con đường sống.


Thôn Thượng Chu Nghĩa nhìn về phía cảnh sát, trong ánh mắt sung mãn khẩn cầu ý tứ hàm súc nói:


- Cảnh sát Tây Trạch.


Tây Trạch chần chừ một chút, khách sạn hồ Ashi ở khu vực quản lý của ông ta, Thôn Thượng Chu Nghĩa ngày thường biếu xén cũng không ít, theo đạo lý mà nói, ông ta thật là phải nên làm có qua có lại mới toại lòng nhau, giúp đỡ Thôn Thượng Chu Nghĩa một phen, nhưng việc này liên quan đến Vũ Điền Quang Ly, ông ta dù là thằng ngốc cũng hiểu được, lai lịch của bọn Phương Minh Viễn này chỉ sợ không phải đơn giản như vậy. Hơn nữa Điền Trung Trọng Nhất luôn mồm chính mình là đi nhầm phòng, nhưng Tây Trạch làm cái nghề cảnh sát này cũng được không ít năm rồi, người bị tình nghi phạm tội rốt cuộc là nói thật hay nói dối, có thể nhận ra được bẩy tám phần.


Theo tình hình thực tế trước mắt, Tây Trạch đã đã tin tưởng Phương Minh Viễn bảy tám phần. Điền Trung Trọng Nhất bọn hắn trên người căn bản là không có mùi rượu, một hai giờ sáng chạy vào trong phòng của phụ nữ, muốn dựa vào một câu đi nhầm phòng liền xong việc, vậy khác gì nằm mơ, mà nghe theo như lời Phương Minh Viễn, khách sạn hồ Ashi này, tựa hồ ở trong đó cũng đóng một vai trò ám muội.


Vũ Điền Quang Ly bây giờ đúng là một trong những nữ ngôi sao có sức ảnh hưởng nhất Nhật Bản, được rất nhiều người dân nước Nhật ưa thích, nếu việc này lan truyền ra, tự mình xử trí có chút không thích hợp, cái mà mình gặp phải sẽ là sự phẫn nộ của người dân cả nước. Ông ta chẳng qua là một cảnh sát nho nhỏ, đúng là không có đảm đương được, lời xin giúp đỡ của Thôn Thượng Chu Nghĩa, ông ta cũng chỉ có thể ngoảnh mặt làm ngơ.


Lúc này, Trần Trung đã đem Điền Hạ Trọng Nhất giao cho bọn cảnh sát, anh ta đem rượu và đồ ăn lưu lại trong phòng Phương Minh Viễn đưa một phần giao cho cảnh sát.


Chỉ vào đám người Koizumi Jiro đang hôn mê, Tây Trạch hướng về phía những người khác khoát tay nói:


-Đem bọn chúng còng tay lại..., mang về trong cục. Tách ra giam giữ, tìm trên người bọn chúng xem có còn đồ vật gì không, làm tỉnh lại thẩm vấn .


Ông ta lại nhìn nhìn Phương và Trần Trung, khách khí nói:


- Hai vị...


- Nếu như cần biên bản, tôi hy vọng có thể tiến hành ở trong khách sạn. Bạn của chúng tôi hiện tại vẫn đang ngủ mê, tôi không muốn ở thời điểm này rời khỏi bọn họ.


Phương Minh Viễn thẳng thắn mà nói. Thôn Thượng Chu Nghĩa bên cạnh sắc mặt lại càng đen.


Đối với yêu cầu "hợp lý" này của Phương Minh Viễn, Tây Trạch chỉ chần chừ một chút, liền đáp ứng.


Lúc Cameron cùng ba cô gái tỉnh lại, đã là buổi sáng ngày hôm sau. Sau khi bị chuyển đã đến phòng của Phương Minh Viễn, thì ngủ một giấc dài. Chẳng qua là các cô sau khi tỉnh lại, nghe những người khác thuật lại toàn bộ việc phát sinh lúc đêm, cũng là không khỏi nghĩ mà sợ. Nếu không phải là Trần Trung phát hiện khác thường, có trời mới biết Điền Trung Trọng Nhất bọn hắn rốt cuộc muốn làm cái gì?


Phương Minh Viễn cùng Trần Trung sau khi khai báo xong, sắc trời đã gần sáng, mạnh mẽ chống đỡ một đêm. Trần Trung còn tốt một chút, Phương Minh Viễn lại quả thực có chút mệt. hắn ngủ luôn tại phòng vốn thuộc về Asohon Kagetsu.


Phương Minh Viễn ngủ say sưa, cảm thấy mũi ngứa ngáy, dường như có cái gì chạm vào, hắn giơ tay xua đi, nhưng rất nhanh cái loại cảm giác này lại có, Phương Minh Viễn chán ghét trở mình, thế giới có vẻ thanh tĩnh một lát, nhưng rất nhanh cái loại cảm giác này liền lại tới nữa. Hơn nữa Phương Minh Viễn có thể loáng thoáng cảm giác được, trong phòng dường như có tiếng cười khe khẽ. Trong lòng rùng mình Phương Minh Viễn lập tức mở mắt.


- A.

- A.


Vũ Điền Quang Ly đang cầm một cây cỏ đuôi chó trên mặt Phương Minh Viễn quơ đi quơ lại, đột nhiên bị Phương Minh Viễn trợn mắt dọa cho nhảy dựng lên, vốn là cô đang ngồi xổm thì giờ ngồi bệt trên sàn nhà. Asohon Kagetsu cùng Lâm Liên bên cạnh thấy thế càng cười đến cười run rẩy hết cả người.


-phù…


Phương Minh Viễn thở phào một cái, không phải người ngoài là tốt rồi.


- Các cô đều tỉnh rồi? Không có việc gì chứ?


Phương Minh Viễn duỗi lưng nói.


- Không có việc gì, ngủ rất ngon.


asohon Kagetsu trả lời nghe dường như có chút chột dạ, hơn nữa Phương Minh Viễn chú ý tới, ba người mặt đều đỏ ửng, dường như rất ngượng ngùng.


Phương Minh Viễn trong lòng lập tức hơi hồi hộp một chút, hắn cũng nghĩ tới, đêm qua, mình đúng là đã thấy được không ít những thứ không nên thấy, tuy rằng nói Vũ Điền Quang Ly bộc lộ nhiều nhất, gần như hoàn toàn, nhưng Asohon Kagetsu và Lâm Liên lộ ra cũng không ít. Chính mình tự sửa sang lại quần áo các cô, lại khiêng đến phòng bên cạnh, không tránh khỏi chạm tới một số chỗ không nên va chạm, nhưng sự việc cấp bách, lúc ấy hắn cũng không thể chú ý nhiều như vậy. Chỉ có điều hiện giờ nhìn ba cô, nhớ tới ngay tình cảnh lúc đó, Phương Minh Viễn còn tưởng rằng các cô tới để hỏi tội.


Kỳ thật Phương Minh Viễn lại đoán nhầm, Asohon Kagetsu các cô mặc dù thẹn thùng, nhưng không phải vì biết hành động đêm qua của Phương Minh Viễn mà là vì hắn hỏi các cô tối hôm qua ngủ thế nào.


Trong lúc ba cô gái ngủ, bởi vì tác dụng của thuốc, đều bị một chút mộng xuân, người đàn ông trong mộng phần lớn là không rõ khuôn mặt, nhưng bất ngờ lộ ra bộ mặt thật, lại giống Phương Minh Viễn bảy tám phần, hoặc là nói, chính là Phương Minh Viễn già hơn mấy tuổi. Đợi đến lúc buổi sáng tỉnh lại, ba cô gái đều phát hiện, chỗ kín của mình vô cùng ướt át. Lại liên tưởng đến cảnh trong mơ, ba cô nhìn thấy Phương Minh Viễn tự nhiên là sẽ cảm thấy có chút xấu hổ.


- Cái này. . . Việc xảy ra đột nhiên, lúc ấy cũng không thể gọi mấy cô nhân viên khách sạn hỗ trợ được, ha ha. . . sự việc cấp bách, sự việc cấp bách.


Phương Minh Viễn càng nói thanh âm càng nhỏ, bởi vì hắn phát hiện, Asohon Kagetsu các cô thần sắc hình như có chút không đúng.


- Gọi nhân viên nữ khách sạn hỗ trợ cái gì?


Vũ Điền Quang Ly còn không có ý thức được vấn đề, sau khi ba người vừa mới tỉnh, còn kỳ quái như thế nào lại ngủ ở trong phòng Phương Minh Viễn, Trần Trung cứ tới đây hỏi một chút tình hình thân thể của các cô, sau đó đại khái cùng các cô nói chuyện tối ngày hôm qua, nói cũng không tỉ mỉ, ba cô cũng không có cẩn thận suy nghĩ, vội vã tới thăm hỏi Phương Minh Viễn. Hôm nay nghe Phương Minh Viễn vừa nói như vậy, ba người mới đột nhiên nghĩ tới, đêm qua ba người ngồi vây quanh ở trước bàn ăn uống, bởi vì vừa tắm, tất cả mọi người đều mặc ki-mô-nô, bên trong cũng không có mặc nội y, về sau Vũ Điền Quang Ly còn kêu nóng, dứt khoát đem đai lưng bên trên ki-mô-nô cởi ra, để lộ cả ngực, về sau hôn mê thì đã ngủ. . .


- A nha.


Vũ Điền Quang Ly rốt cục ý thức được, khả năng là bộ dạng đêm qua không khỏi hét lên một tiếng.


- Cậu Phương, là ai đem chúng tôi đưa tới phòng của cậu?


Vũ Điền Quang Ly nắm chặt cổ áo Phương Minh Viễn, "Sát" khí đằng đằng nói.


Phương Minh Viễn bị cô bất thình lình túm lấy, hoảng sợ.


- Quang Ly, đừng như vậy, đừng như vậy,


- Nói mau, là ai đem chúng tôi đưa tới phòng củacậu?


Vũ Điền Quang Ly tuy rằng là con lai Nhật Mỹ, nhưng không có nghĩa là cô cũng giống như người Nhật Bản và người Mỹ, coi việc hở hang là chuyện bình thường. Cô học ở trường giáo hội trong thời gian dài, đối với việc này vẫn tương đối để ý. Chính mình không ngờ lúc hôn mê đã bị người nhìn thấy hết, có lẽ đối với phụ nữ Nhật Bản hay Mỹ bình thường mà nói, đều không coi là cái gì, nhưng đối với Vũ Điền Quang Ly lại là chuyện lớn.


- Quang Ly, Quang Ly, cô bình tĩnh một chút.


Asohon Kagetsu và Lâm Liên thấy thế vội vàng nhào tới, một phải một trái kẹp lấy Vũ Điền Quang Ly, đem Phương Minh Viễn từ trong tay cô "cứu" ra.


- Bình tĩnh, bình tĩnh, tôi làm sao có thể bình tĩnh.


Vũ Điền Quang Ly the thé kêu lên:


- Tôi muốn bóp chết mấy tên hạ dược khốn khiếp.


Asohon Kagetsu tay phải giơ lên, chụp lấy cái mông tròn của cô, hung hăng vỗ một cái, âm thanh kêu một tiếng giòn tan, Phương Minh Viễn nghe được không khỏi nhếch nhếch khóe miệng, hắn có thể khẳng định, trên mông Vũ Điền Quang Ly, nhất định sẽ lưu lại năm dấu ngón tay rõ nét, hơn nữa nếu không may, còn có thể sưng lên.


- Ai ya.


Vũ Điền Quang Ly không hề chuẩn bị tư tưởng bị một cái vỗ này, lập tức thét vang lên. Cửa phòng lập tức bị người giật ra, Trần Trung xuất hiện ở trước cửa. Kinh ngạc nhìn vào trong phòng.


- Không có việc gì, không có việc gì, anh Trần, chị Liên các cô ấy đùa giỡn?


Phương Minh Viễn vội vàng khoát tay nói. Trần Trung thấy Phương Minh Viễn lộ ra dáng cười ý vị thâm trường, lại lui ra ngoài, một lần nữa đem cửa phòng đóng lại.


- Anh Trần, trong đó làm sao vậy?

- Anh Trần, trong đó làm sao vậy?


Những người khác canh giữ ở bên cạnh nhìn xem Trần Trung trên mặt lộ ra nụ cười quỷ dị, không khỏi tò mò hỏi.


- Phật bảo, không thể nói. Trần Trung cười híp mắt nói:


- Cẩn thận canh giữ chỗ này, nếu cậu Phương lại xảy ra chuyện gì, mười thằng chúng ta cũng không đảm đương nổi trách nhiệm.


- Thủ lĩnh, anh yên tâm, lúc này em sẽ không làm anh mất thể diện.


Tên còn lại trên mặt xấu hổ mà nói.


- Coi chừng, chúng ta cũng không thể được bảo vệ cậu Phươngnữa.


Chính mấy gã ban đầu ở trong quân cũng là hán tử tiếng tăm, đến Nhật Bản rõ ràng lại để cho người Nhật Bản dùng thuốc mê làm cho mê đảo, đây quả thực là thật mất thể diện.


- Thôi được rồi, cũng đừng để ở trong lòng, cậu Phương cũng không nói gì thêm, nhưng tuyệt không thể có tập hai nữa.


Trần Trung nghiêm túc nói. Lúc này đây, mặc dù nói là vì mọi người đối với khách sạn vô cùng tín nhiệm, đưa lên đồ ăn cũng không có kiểm tra, nhưng trên thực tế, Trần Trung lại cho rằng, đây là bởi vì ở bên cạnh Phương Minh Viễn, cho tới nay đều không có xảy ra cái việc lớn gì, thời gian kéo dài, mọi người cũng mỏi mệt, tính cảnh giác tự nhiên như vậy mà thấp xuống.


Nhưng Trần Trung cho rằng, theo Phương Minh Viễn tuổi lớn dần, từng bước từ phía sau bước ra trước sân khấu, sau này những cái việc bẩn thỉu kia chỉ sợ sẽ không ít, trách nhiệm trên bờ vai những người này sẽ càng ngày càng nặng.


-Xem ra phải để anh em rèn luyện lại thôi.


Trần Trung trong miệng lẩm bẩm.


- Thủ lĩnh, anh nói cái gì?


Người bên cạnh, nhìn anh ta mấp máy môi, nhưng không nghe được thanh âm, không khỏi tò mò nói.


- Tôi muốn nói là chỉnh đốn lại các cậu.


Trần Trung cười mắng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận