Trùm Tài Nguyên


Thời điểm Dương Quân Nghĩa đi vào, Chủ tịch thành phố Phụng Nguyên Lâm Dật Hải, lúc này đang nghe Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân thành phố Mã Vĩnh Phúc báo cáo


Nhìn thấy Dương Quân Nghĩa tiến vào, Lâm Dật Hải mặt tươi cười đứng dậy, Dương Quân Nghĩa là Giám đốc sở Ủy ban nhân dân tỉnh, ông ta tuy là Chủ tịch thành phố, đối với Dương Quân Nghĩa cũng không dám chậm trễ.


-Trưởng ban thư ký Mã cũng ở đây à?


Sau khi Lâm Dật Hải chào đón xong, Dương Quân Nghĩa gạt bỏ vẻ mặt tươi cười nói với Mã Vĩnh Phúc. Hai người hiểu ý ngầm qua ánh mắt nhau.


-Giám đốc sở Dương vội vàng tới Ủy ban nhân dân thành phố, không biết có việc gì quan trọng?


Lâm Dật Hải mỉm cười nói. Tất cả mọi người đều là người bận rộn, Dương Quân Nghĩa và ông ta cũng không mấy khi làm việc với nhau, ngày thường càng không có quan hệ cá nhân, đột nhiên ông ta đến đây, khẳng định là không có việc không đến tam bảo điện. Hơn nữa xem sắc mặt Dương Quân Nghĩa dường như không được tốt, hơn nữa việc của Mã Vĩnh Phúc cũng cần xử lý ngay, cho nên Lâm Dật Hải cũng không vòng vo gì, trực tiếp hỏi.


Dương Quân Nghĩa nhìn Mã Vĩnh Phúc, Mã Vĩnh Phúc hiểu ý liền tìm cớ lui ra ngoài. Vị này tiến đến đây nổi bão, chẳng phải khiến Lâm Dật Hải hổ thẹn sao?


Mã Vĩnh Phúc cũng không chờ lâu lắm, cũng chỉ hơn hai mươi phút, Lâm Dật Hải liền thông báo với anh ta là Giám đốc sở Dương đã đi rồi. Mã Vĩnh Phúc lập tức quay lại, thư ký lấy âm thanh cực thấp nói:


-Giám đốc sở Dương vừa rồi không biết vì sao vỗ bàn Chủ tịch thành phố, hiện tại tâm tình Chủ tịch thành phố chỉ sợ không được tốt


Mã Vĩnh Phúc hiểu ý cười cười với anh ta, trong lòng cũng ngầm chọn ngón tay cái cùng Dương Quân Nghĩa.


Sắc mặt Lâm Dật Hải so với lúc vừa rồi, quả thực không ngoài dự liệu, có vẻ trầm ngâm rất nhiều. Nhìn thấy Mã Vĩnh Phúc tiến lại, cũng chỉ nhỏ giọng bảo anh ta đêm công việc vừa rồi tiếp tục báo cáo.


Mã Vĩnh Phúc kiểm tra, trong căn tin Ủy ban nhân dân thành phố, ngoại trừ cán bộ Cục trở lên chuẩn bị trong nhà ăn nhỏ, cam đoan sử dụng thịt tươi không phải thịt chích nước, còn nhóm nhân viên công vụ bình thường chiếm đại đa số sử dụng trong căn tin lớn, kiểm tra bộ phận thịt tươi này, trăm phần trăm đều là thịt chích nước.

Mã Vĩnh Phúc kiểm tra, trong căn tin Ủy ban nhân dân thành phố, ngoại trừ cán bộ Cục trở lên chuẩn bị trong nhà ăn nhỏ, cam đoan sử dụng thịt tươi không phải thịt chích nước, còn nhóm nhân viên công vụ bình thường chiếm đại đa số sử dụng trong căn tin lớn, kiểm tra bộ phận thịt tươi này, trăm phần trăm đều là thịt chích nước.


-Nhân viên hậu cần làm ăn thế nào không biết?


Lâm Dật Hải phẫn nộ vỗ bàn kêu lên. Không ngờ thịt chích nước đã chạy đến văn phòng ủy ban nhân dân thành phố, còn công khai cung cấp cho nhân viên công vụ nhà nước, lan truyền ra ngoài, thì còn ra cái thể thống gì, điều khiến Lâm Dật Hải cảm thấy phẫn nộ chính là, việc này không ngờ đã truyền tới đài truyền hình Hoa Hạ rồi.


Trước khi Mã Vĩnh Phúc và Dương Quân Nghĩa cho ông ta xem một phần băng ghi hình, đúng là phóng viên đài truyền hình Hoa Hạ đi theo mấy người Triệu An trên đường vận chuyển lợn hơi từ tỉnh Tấn Tây đến Phụng Nguyên. Nội dung nhìn thấy là ghê người. Bọn họ ở trong Tấn Tây tỉnh đã bị đối xử không công chính mà lại có thể mặc kệ, dù sao ông ta là Chủ tịch thành phố Phụng Nguyên, không quản lý tỉnh lân cận, nhưng sau khi tiến vào quản lý Phụng Nguyên, các ban ngành chính phủ cũng thay nhau ra trận, tìm mọi cách làm khó dễ đoàn xe, tuy rằng nói mức độ không bằng tỉnh Tấn Tây, nhưng Lâm Dật Hải cũng có thể nhìn thấy được, trong đó có rất nhiều kiểm tra, căn bản là không cần phải…


Đây là một phần băng ghi hình phục chế, Lâm Dật Hải trong lòng hiểu rất rõ, thái độ siêu thị Carrefour là có chiếu cố thể diện thành phố, nếu nói có thể có kết quả vừa lòng, có lẽ một phần băng ghi hình này sẽ không ở đài truyền hình Hoa Hạ truyền ra. Nhưng nếu nói ở thành phố vẫn đang cố tình vi phạm pháp luật, các nhân viên buôn bán mậu dịch cố ý làm khó dễ công tác của chính phủ bất chấp lời nói, cũng không cần biết hậu quả. Nếu nói như vậy, một phần băng ghi hình bị đài truyền hình Hoa Hạ phát tin trong cả nước, đối với lãnh đạo trung ương thành phố Phụng Nguyên và cảm nhận của nhân dân cả nước thực là rất không ổn


Hơn nữa Dương Quân Nghĩa vừa rồi cũng tố cáo ông ấy, ở trong căn tin hệ thống cảnh sát và tỉnh thính, cũng pstrongm vát hiện tồn tại thịt nước. Dương Quân Nghĩa về thành phố Phụng Nguyên quản lý giết mổ heo hơi, bộ phận làm việc ở khâu tiêu thụ, tỏ vẻ rất bất mãn. Dương Quân Nghĩa thậm chí còn đập chính bàn mình, này khiến Lâm Dật Hải với các khâu liên quan của chính phủ cảm thấy vô cùng căm tức


Lâm Dật Hải trong lòng rất rõ, công việc của các nhân viên cơ quan chính phủ, người nhiều hơn việc, hoặc là lấy quyền để mưu tư, đã không phải là việc gì mới mẻ, bình thường làm lãnh đạo, chỉ cần phân công xuống những người phía dưới này, tuy nhiên cũng là nhắm một mắt mở một mắt mà thôi. Dù sao làm lãnh đạo cũng không phải Tôn hầu tử, triển khai công tác còn cần những người này. Nhưng cũng có những điều kiện trước tiên, đó là không được thái quá. Mà lúc này đây, những người này rõ ràng có phần hơi quá.


-Các đồng chí chỗ hậu cần kêu oan, bọn họ đều là theo các lò giết mổ quốc doanh mua thịt tươi, không biết bên trong làm sao lại có thịt nước.


Mã Vĩnh Phúc bĩu môi nói. Đây hiển nhiên là trốn tránh trách nhiệm, nếu thật sự không biết bên trong có thịt nước, vì sao cán bộ cấp Cục trở lên trong nhà ăn nhỏ, lại không phát hiện thấy bóng dáng thịt nước?


-Đồ khốn khiếp, bọn họ tưởng mọi người là đồ ngốc à


Lâm Dật Hải cũng lập tức hiểu được việc này căn bản là không giống như nhân viên hậu cần nói


Ngày 21 tháng 11 năm 1995, đối với ban vệ sinh, chăn nuôi, chất giam, buôn bán và vài khâu ngành khác của Ủy ban nhân dân thành phố Phụng Nguyên mà nói, là một ngày đáng nhớ

Ngày 21 tháng 11 năm 1995, đối với ban vệ sinh, chăn nuôi, chất giam, buôn bán và vài khâu ngành khác của Ủy ban nhân dân thành phố Phụng Nguyên mà nói, là một ngày đáng nhớ


Hai ngày qua, theo đài truyền hình Hoa Hạ, đài truyền hình Tần Tây đứng đầu nhóm truyền thông báo chí bàn chủ yếu về nguy hại của thịt nước và nhà nước đứng trước việc này cần đưa ra quy định pháp luât, vài khâu ngành này áp lực rất lớn, mỗi ngày đều có rất nhiều dân chúng gọi điện thoại đến, hỏi mấy người ông ta vì sao không làm, tuy rằng nói đây là phẫn nộ của dân chúng, cũng không thể để ảnh hưởng đến tiền đồ bọn họ, nhưng chung quy là bị mọi người chất vấn như vậy, hơn nữa người trong nhà cũng luôn luôn hỏi vì sao bọn họ giám sát rồi, ở chợ vẫn còn nhiều thịt nước như vậy, làm bọn ông ta phiền vô cùng


Mã Đông Giang vào cục giám sát chất lượng đã lâu, có thể hiểu rõ là, những người của cục này, rõ ràng cảm xúc bị kích động và không bình thường, buồn bực, phẫn nộ, bực bội, cảm xúc hỗn độn, thường xuyên thấy nhiều người vây cùng một chỗ để trút hết nỗi lòng buồn bực.


-Mỗi nghề có công việc riêng, cục giám sát chất lượng chúng ta không phải cục chăn nuôi xử lý lợn hơi, tôi lại càng không liên quan tới việc tiêu thụ thịt tươi và quản lý lợn hơi, thịt nước và tôi có quan hệ gì?


Có người tức giận bất bình nói


-Bây giờ tốt rồi, người của cục chất giam chúng ta thành chuột chạy qua đường, tuy rằng nói không bị người hô đánh đi, nhưng cũng không được một số người đối xử hòa nhã. Vừa rồi đi làm, trên đường, trên xe tất cả đều bàn luận về thịt nước, nói rất khó nghe, còn thiếu chửi mười tám đời tổ tông chúng ta


-Được rồi, anh chỉ là nghe người ta mắng một chút thôi, anh nhìn lại lão Trịnh đi, ông ta cũng không phải người quản lý lợn hơi và tiêu thụ thịt tươi, ngày hôm qua, cha vợ và mấy cô em vợ, cậu em vợ tới cửa đánh, không nể mặt nể mũi gì cả mà đem ông ta mắng to, còn đập cửa sổ nhà ông ta, lão Trịnh không phải cũng chỉ có thể chịu đựng sao?


Có người khuyên giải an ủi nói.


-Lão Trịnh làm sao vậy? Có gặp ở ngoài?


Có người vui sướng họa theo nói, vợ lão Trịnh nổi danh là một đóa hoa, trong cục ai cũng khen lão Trịnh có phúc, một đóa hóa tươi cắm trên bãi phân trâu là ông ta.


-Cha vợ chó má của ông ta năm nay bị ung thư, bởi vì ngày thường không có thịt không vui, rất thích ăn thịt, cho nên việc này vừa xảy ra, người thân ông ta cho rằng, ông cụ bệnh là do thịt nước, lão Trịnh tự nhiên đuối lý. Bà xã ông ta cũng nhìn ông ta không hòa nhã, dường như ba ngày không cho ông ta lên giường, đứa nhỏ cũng không gọi ông ta.


Có người than thở nói

Có người than thở nói


-Nhà này xem như bị rối loạn bên trong. Nhưng ông ta biết oán hận ai đây?


-Thôi đi, việc này cũng không là cái gì, anh không thấy được việc làm Khoa Tiểu Lý đâu, hôm nay lúc sớm tới tìm, ánh mắt thì hồng giống như con thỏ. Nghe nói, ngày hôm qua trong viện gần nhà cô ta, gần hai mươi lăm lão hàng xóm, mấy nhà trước quan hệ cũng không tồi, đã trở mặt với cô ta. Còn không phải vì điều tra ra, con trai người ta ở căn tin trường học, cũng dùng thịt nước. Đến trường học, người ta mua đồ ăn ở căn tin, nhân viên lấy ra biên lai liền thấy, vẫn là theo lò giết mổ quốc doanh thành phố Phụng Nguyên chúng ta mà mua, làm sao có thể oán giận người ta? Cơn tức này không phải chạy liền tới cục giám sát chất lượng chúng ta sao, nói chúng ta chiếm nhà vệ sinh mà không ỉa, quan ăn cơm mặc kệ người khác sống, nhà nước nuôi một đám vô dụng…


-Ôi chao tôi nói anh nghe, mấy ngày nay mắng nghe còn chưa đủ à, anh còn muốn trước mặt tôi tường thuật lại một lần nữa phải không?


Người bên cạnh vội vàng ngắt lời anh ta nói.


Mã Đông Giang chú ý tới, một nhóm nhân viên phụ trách kiểm tra đo lường heo hơi và thịt tươi trong cục, có vẻ bị những người khác trong cục cô lập, tuy rằng anh ta biết rõ đây không phải là hiện tượng tốt, nhưng cũng bất lực. Hiện giờ anh ta, cũng cảm thấy áp lực rất lớn, có chút sức đầu mẻ trán.Trong tỉnh, lãnh đạo thành phố hiện giờ đối với thị trường thịt tươi và lợn hơi thành phố Phụng Nguyên vô cùng bất mãn, ở trong quan trường đã không còn gì bí mật, cũng không biết, đến lúc đó, chính là mấy khâu ngành đó sẽ bị đưa ra làm kẻ chết thay. Mã Đông Giang chỉ hi vọng, kết quả đáng sợ không rơi trúng trên đầu mình


Bọn họ cũng thật không ngờ, siêu thị Carrefour không ngờ phản kích mau và độc như vậy, hơn nữa bọn họ không ngờ là khâu ngành chính phủ đầu tiên phải đối mặt với áp lực lớn này lại là của bọn họ


Mã Đông Giang cũng nghe nói, Giám đốc sở thính cảnh sát tỉnh Dương Quân Nghĩa đã đến Ủy ban nhân dân thành phố thảo thuyết phap, vì bảo vệ sinh mạng quần chúng nhân dân an toàn, nhóm cảnh sát vào sinh ra tử, mạo hiểm rất nhiều, nhưng không ngờ ngay cả người nhà và mình nói yên tâm về thịt đều không có gì để ăn, khiến giám đốc sở Dương cực kỳ phẫn nộ.


Mã Đông Giang ngẫm nghĩ một chút, chính mình cũng phải vì tiền đồ, cố gắng biểu hiện tốt một chút, ít nhất không để cấp lãnh đạo lưu lại ấn tượng xấu nào, tuy rằng không thể phòng ngừa chu đáo, cũng ít nhất khiến lãnh đạo thấy không phải mất bò mới lo làm chuồng, chính mình phải quyết tâm sửa đổi và hành động tới vấn đề này, anh ta cũng cố không đặc tội thêm với mọi người, đầu tiên phải bảo vệ chức vị của chính mình, đây mới là quan trọng nhất. Về các cái khác, cũng chỉ có thể tạm gác lại để sau giải quyết.


Liền lúc này, thư ký vội vàng chạy tới, thấp giọng nói


-Cục trưởng, ở thành phố điện thoại xuống nói, ngài cùng lãnh đạo đều phải đi họp


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận