Trùm Tài Nguyên


Philip có chút khồng hiểu tập giấy kỳ diệu cầm trên tay, chỉ lật vài

trang, sắc mặt đã trở nên trắng bệch, Phương Minh Viễn quăng trước mặt

hắn thứ này, đúng là công văn Lục Thiên Hữu đã bị bắt ở Hông Kông.


-Ông Rodman, tôi nhớ lúc đầu ông lấy thân phận Phó tổng giám đốc công ty

xuất nhập khẩu Safari để điều chỉnh từ bên trong, tôi đồng ý xử nhẹ Lục

Thiên Hữu, nhưng mấy điều kiện tôi đưa ra, không biết ông Rodman còn nhớ không? Hay là, ông nhiều việc quá nên đã bỏ quên việc này về phía sau

rồi?


Phương Minh Viễn cười nhạt nói.


Lưng Philip toát mồ

hôi, tất nhiên ông không thể quên những điều kiện mà Phương Minh Viễn đã đưa ra, trong đó có một điều rất quan trọng là Lục Thiên Hữu phải bị

dẫn về nước để xét xử, tiếp nhận phán quyết của tòa án, đồng thời bị

nhốt trong nhà giam Trung Quốc ít nhất 5 năm mà đến hiện tại chưa quá

một năm, mà Lục Thiên Hữu lại bị bắt ở Hông Kông, điều này nói giải

thích đầy đủ mọi chuyện.


Philip đọc đã hiểu tại sao anh em Lục

gia lại bị lật đổ, mà ngành khai thác Trung Quốc lại do Phương Minh Viễn tiếp nhận, tám phần là do Phương Minh Viễn trả thù Lục gia, nhưng tại

sao Phương Minh Viễn lại phải dừng hợp đồng với công ty xuất nhập khẩu

Safari, hóa ra vấn đề nằm ở đây.


-Ông Phương, tôi thấy hình như mọi người có chút hiểu lầm chuyện này phải không?


Philip nói,


-Lúc đầu khi ở Edinburgh, tôi thay mặt công ty xuất nhập khẩu Safari

đồng ý mấy điều kiện của ông Phương, chúng tôi cũng đã làm được, để cảnh sát Anh đưa Lục Thiên Hữu về nước trị tội, theo tôi được biết, hắn ta

đang bị nhốt trong nhà giam của quý quốc còn về vấn đề tại sao hắn ta

lại bị bắt ở Hông Kông, bên tôi thực sự không biết.


-Hừ ông

Rodman, nếu ông là người hòa giải, vậy ông phải có nghĩa vụ giám sát Lục gia thực hiện cam kết của họ mà chính vì quý công ty không làm được mới để cho Lục gia nhân cơ hội thời gian Lục Thiên Hữu bị giam trong tù,

không ngờ hắn còn dám đến Hông Kông, nếu không phải tôi bất ngờ phát

hiện ra, có phải các ông định giấu diếm tôi cả đời?


Phương Minh Viễn lạnh lùng nói,


-Lục gia đã phải trả giá cho sai lầm của họ, mà quý công ty, giám sát không

được, có phải cũng cần có trách nhiệm cam kết tương ứng không?


Trán Philip mướt mồ hôi, nhưng ông ta vẫn điềm tĩnh trả lời:


-Ông Phương tôi thấy yêu cầu của ông không phải có chút nghiêm khắc

sao?Chúng tôi không đủ năng lực để ảnh hưởng đến hệ thống luật pháp của

quý quốc, thậm chí ngay cả dưới hoàn cảnh chúng tôi đi thăm ngục cũng

quý quốc, thậm chí ngay cả dưới hoàn cảnh chúng tôi đi thăm ngục cũng

không được chính phủ quý quốc hoan nghênh, cho dù công ty tôi có ý giám

sát cũng không có cách nào làm được.


-Ý của giám đốc Rodman là…các ông đối với việc này không có trách nhiệm gì sao?


Phương Minh Viễn kéo dài giọng điệu đầy nghi ngờ hỏi.


Mặc dù Philip rất muốn nói là đúng, nhưng với kinh nghiệm lâu năm của mình

ông cũng hiểu, chỉ sợ nếu ông nói “đúng”,người đàn ông trước mặt ông có

thể đá ông một cước ra khỏi cửa,cuộc đàm phán lần này sẽ lập tức bị chấm dứt, mặc dù công ty xuất nhập khẩu Safari vẫn có thể yêu cầu bồi thường do ngành khai thác Trung Quốc không thực hiện đúng hợp đồng, đối với

danh dự của công ty xuất nhập khẩu Safari và Philip trên quốc tế là một

tổn hại rất lớn.


Mặc dù, quá trình quật khởi của đế quốc Anh có

thể nói là nam đạo nữ xướng, đầy mùi máu tanh,quỷ kế và vô sỉ, lịch sử

có thể gọi là ngâm trong biển máu, nhưng đế quốc Anh hiện nay, mặc dù đã nhật bạc tây sơn, nhưng những thân sĩ vẫn còn cần tới,nói thật sự

Phương Minh Viễn đem chuyện này nói ra bên ngoài,quốc tế sẽ cũng sẽ

không thèm để ý đến mấy lý do thoái thác không chút đạo lý của ông

ta---Nếu không có năng lực giám sát thực hiện vậy ngay từ đầu đã không

có tư cách làm người hòa giải,nếu công ty xuất nhập khẩu Safari bị ép

phải ra mặt không làm người hòa giải, hơn nữa còn thu được lợi từ bên

trong, như vậy một khi đã không thực hiện được, xảy ra chuyện, tất nhiên người hòa giải phải có trách nhiệm đối với chuyện này mà không được

trốn tránh.


Nếu Phương Minh Viễn là một nhân vật nhỏ không quyền

không thế, thì sự tình đã dễ giải quyết hơn, với tầm ảnh hưởng của công

ty xuất nhập khẩu Safari hoàn toàn có thể gây áp lực cho anh ta mà không cần nói một lời nào, giọng điệu của anh ta vốn không thể khiến cho bất

cứ người nào nghe được, như vậy ngay cả có nắm nhược điểm của công ty

xuất nhập khẩu Safari thì há có ích gì?


Nhưng cố tình lại không

gây được áp lực cho Phương Minh Viễn, cứ coi như công ty xăng dầu nước

Anh đối với mọi người là một quốc gia, Philip cảm thấy cảm thấy khả năng không lớn, còn có Ollila, người này là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy ở Âu châu thậm chí trên toàn thế giới.


-Không không không, ông Phương mong ông đừng hiểu lầm, tôi không muốn trốn tránh trách nhiệm, chẳng

qua tôi muốn nói rõ ràng, phía bên tôi giám sát hành động của Lục gia là rất khó, muốn không bị bại lộ lại càng khó hơn.


Philip lúc này

vẻ mặt đau khổ, trong lòng cảm thấy đã rất may mắn rồi, nếu không trước

mặt bọn cấp dưới của ông ta, ông đã không còn mặt mũi nào nữa.


Sắc mặt Phương Minh Viễn dịu đi một chút, nhưng vẫn lạnh lùng nói:


-Nếu giám đốc Rodman đã thừa nhận, việc này quý công ty cũng có trách nhiệm, như vậy cũng có thể lý giải được tại sao tôi lại ngùng hợp đồng ký kết

giữa hai bên, chuyện này coi như xong.

giữa hai bên, chuyện này coi như xong.


Nói xong, Phương Minh Viễn đứng dậy, Lâm Dung cũng đứng lên, Trần Trung hiểu ý giơ tay kéo cửa.


-Đợi một chút.


Vừa mở mồm, Philip đã hoảng sợ, cảm thấy giọng điệu của mình không ngờ lại

sắc bén như vậy, giống như giọng điệu đàn bà, hoàn toàn không giống

giọng điệu của ông.


-Ồ? Giám đốc Rodman vẫn còn chuyện gì sao?


Phương Minh Viễn vẻ mặt bất ngờ quay lại nhìn.


-Ông Phương, ông Phương chuyện này thực sự công ty chúng tôi có trách nhiệm

không giám sát được, nhưng Lục gia cũng đã nuốt ngụm rượu đáng do chúng

tạo ra, cũng không cần phải vì chuyện nhỏ nhặt này mà kết thúc quan hệ

hợp tác bao năm nay giữa hai công ty chúng ta như vậy chứ?


Miệng

Philip như uống phải độc, nhưng vẫn không thể không khép nép nói, cứ như vậy về nước thì không thể nào giải thích được với các vị lãnh đạo cấp

cao của công ty.


-Hợp tác nhiều năm? Ha Ha, tôi đã điều tra các

khoản mục mấy năm nay của ngành khai thác Trung Quốc rồi, quý công ty

trước nay luôn chèn ép đất hiếm xuất khẩu của ngành khai thác Trung

Quốc, hợp tác như vậy thì có ý nghĩa gì? Hừ hừ,mặc dù trên thị trường

quốc tế, đất hiếm cung lớn hơn cầu, nhưng tôi không tin không có người

mua.


Phương Minh Viễn lạnh lùng, tức giận nói.


Câu nói này của Phương Minh Viễn đầy tâm huyết, nguồn tài nguyên đất hiếm Trung

Quốc xuất khẩu, giá trên thị trường quốc tế có thể nói là một năm không

bằng một năm, chẳng khác nào so giá vàng bán ra với giá cải thảo, mà

trong đó tác dụng của công ty xuất nhập khẩu Safari tuyệt đối không thể

xem nhẹ.


Trong lòng Philip thầm mắng, đối với ông, việc này làm

sao có thể trách công ty xuất nhập khẩu Safari ép giá cơ chứ?nguyên tố

đất hiếm mặc dù là thứ tốt, điểm này mọi người đều thừa nhận, nhưng một

thứ tốt nữa, trong một thời gian nhất định, nó cũng có một lượng yêu cầu nhất định, mà không phải là không có giói hạn, người Trung Quốc các

người ra sức xuất khẩu đất hiếm, thị trường quốc tế bán ra với số lượng

lớn, rất nhiều công ty, quốc gia thu mua đất hiếm thậm chí trữ đến mười

mấy năm mấy mươi năm sau này, sao các người lại trách người ta ép giá,

Trung Quốc có câu nói, đồ càng ít càng đắt sao?

Trung Quốc có câu nói, đồ càng ít càng đắt sao?


Nhưng câu này mọi người đều hiểu, ông cũng không có cách nào để nói ra, chẳng phải là

càng thêm đả kích đối phương sao, như vậy càng tăng thêm độ khó cho cuộc đàm phán.


Philip lời hay đã nói hết, Phương Minh Viễn mới “miễn

cưỡng” ngồi xuống, chỉ thấy bộ dạng không tình nguyện của anh ta, trong

lòng Philip bùng lửa giận nhưng bây giờ tình hình mạnh hơn người, vì hai nguyên tố mà công ty rất cần này, Philip cũng chỉ có thể nén cơn tức

giận trong lòng làm hòa với Phương Minh Viễn.


Philip chủ động rót trà vào chén mình nói:


-Ông Phương, ở đây không có rượu, tôi lấy trà thay, bày tỏ lòng thành tâm

xin lỗi ông hi vọng hai bên quý công ty và chúng tôi có thể bỏ qua những chuyện không vui nhìn về tương lai để hợp tác tốt đẹp.


Phương

Minh Viễn có chút buồn cười nhìn Philip ngửa cổ, uống hết chén trà,

trong lòng nghĩ tên này cũng là kẻ thông hiểu Trung Quốc, không ngờ ngay cả lấy trà thay rượu, tỏ vẻ biết tội diễn xiếc trước mặt anh, còn muốn

bỏ qua chuyện này, đúng là nghĩ rất đẹp.


Philip uống xong chén

trà cho Phương Minh Viễn nhìn thấy đáy chén, trong lòng bất an nhìn

Phương Minh Viễn, Theo kinh nghiệm trước nay ông giao tiếp với người

Trung Quốc, rất nhiều người Trung Quốc, nhân là quan chức, coi trọng sĩ

diện hơn tưởng tượng của người thường, chỉ cần anh giữ sĩ diện cho hắn,

thì hắn có thể ngẩng đầu ưỡn ngực trước mặt người khác, như vậy về lợi

ích, hắn có thể có ý tưởng nhượng bộ rất lớn,khiến Philip rất khó lý

giải, nhưng không lý giải thì không lý giải, Philip lại rất thích kết

quả như vậy, nhưng trên miệng cho họ chiếm lợi thế còn trên thực tế thì

nắm cái lợi trong tay, việc này cái nào có ý nghĩa ngay cả thằng ngốc

cũng hiểu.


Nhưng Philip lại loáng thoáng cảm thấy, tên Phương

Minh Viễn này không phải là kẻ như vậy, từ cuộc gặp ở Edinburgh nước Anh cho thấy, người này rất chú trọng lợi ích thực tế, chỉ sợ phía bên ông

ta mới phải làm tất cả điều đó, đối với ông ta mà nói, không có tác dụng thực tế.


-Giám đốc Rodman, tôi rất thích sự hiểu biết của ông

đối với văn hóa Trung Quốc, nhưng tôi cũng thích sự cẩn thận tỉ mỉ của

quý công ty đối với hợp đồng này, tôi đã xem qua ghi chép giao dịch

trước nay của quý công ty với ngành khai thác Trung Quốc trước nay, năm

ngoái, ngành khai thác Trung Quốc có một đọt hàng do không kịp chuyển

đến Anh đúng thời hạn mà bị quý công ty khấu trừ 1 triệu Bảng Anh làm

phí bồi thường, thái độ công tư phân minh như vậy, tôi rất thích.


Phương Minh Viễn mỉm cười nói.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận