Trùm Tài Nguyên


Ngày 30 tháng 6, cũng chính là trước ngày Hongkong trở về Hoa Hạ, Ma

Sinh Hương Nguyệt, Lâm Liên và Tô Ái Quân lần lượt đi tới nhà họ Quách.


Ma Sinh Hương Nguyệt và Lâm Liên trước là đến để báo cáo công tác chuẩn bị trong thời gian gần đây, nếu không có gì thay đổi, từ mùng hai tháng

bảy năm 1984, ở Thái Lan đã thực hành chế độ kiềm chế giá baht so với hệ thống tỉ giá hối đoái của đồng đô la Mỹ lên đến mười bốn năm. Từ đó,

thực hành chế độ tỷ giá hối đoái thả nổi đồng baht, giá trị của đồng

baht do thị trường tự quyết định. Cùng ngày, đồng baht mất giá hai mươi

phần trăm, đây là dấu hiệu chính thức cho sự bùng nổ của cuộc khủng

hoảng tài chính châu Á. Rất nhanh, trận khủng hoảng này bắt đầu từ Thái

Lan lan ra các quốc gia Đông Nam Á khác, từ thị trường ngoại hối lan ra

thị trường cổ phiếu. Tuy rằng thời gian bùng nổ còn có khả năng biến

hóa, nhưng theo tình thế trước, cuộc khủng hoảng tài chính Đông Nam Á,

đã coi như là ván đã đóng thuyền!


-Minh Viễn, trong lãnh thổ Nga, trước mắt, ngoại trừ các khu mỏ, dầu thô, sắt thép, buôn bán, bốn lĩnh

vực này thì tất cả sản nghiệp, toàn bộ đã rơi khỏi tay, hơn nữa khoản

vay từ ngân hàng Nga, tổng giá trị lên đến mười một tỷ ba trăm năm mươi

triệu đô la Mỹ, trong đó sáu mươi phần trăm đều đã giao cho Vu Đông

Phong! Còn lại bốn mươi phần trăm, dựa theo yêu cầu của anh, đã bước vào thị trường dầu mỏ trong tương lai, đến hiện tại, đã kí kết hợp đồng dài hạn ở bốn đại giao dịch dầu thô lớn!


Ma Sinh Hương Nguyệt nói.


Dầu mỏ được gọi là ngành "Công nghiệp máu", bởi xu thế giá cả và biểu hiện

của kinh tế thế giới có cùng một nhịp thở. Một khi xuất hiện khủng hoảng tài chính, giá cả thị trường dầu mỏ tất nhiên cũng sẽ lên xuống. Phương Minh Viễn nhớ rõ năm 1997 giá dầu thô thế giới bình quân là mười chín

đô la Mỹ, tới năm 1998, giảm xuống tới mức mười hai đô la Mỹ, mức độ

giảm tương đối kinh người, hơn nữa đỉnh điểm là năm 1999, giá cả dầu thô thế giới lại bắt đầu đi lên. Chỉ cần có kế hoạch tốt, để kiếm chác món

lãi kếch sù dễ như trở bàn tay, mà còn hợp lý hợp pháp như vậy, hắn

đương nhiên là sẽ không bỏ qua.


Phương Minh Viễn gật gật đầu nói:


-Hương Nguyệt, những xí nghiệp Nhật Bản mà tôi bảo ông điều tra, kết quả thế nào?


-Kết quả điều tra đều ở trong này!


Ma Sinh Hương Nguyệt vội vàng rút từ bên trong một bao công văn ra một tập tài liệu đưa cho Phương Minh Viễn nói:


-Đây là tình hình hoạt động của công ty chứng khoán lớn thứ tư Nhật Bản công ty Sơn Nhất, còn đây là tình hình hoạt động của công ty chứng khoán lớn thứ bảy Nhật Bản công ty chứng khoán Sanyo, hai công ty này trong số

các công ty chứng khoán Nhật Bản, có quy mô tương đối lớn, nhưng hiện

tình hình hoạt động đang gặp vấn đề. Còn đây là tài liệu của các công ty chứng khoán khác. Còn đây là tư liệu về tình hình hoạt động của các

ngân hàng Nhật Bản, trong đó có tình hình hoạt động của ngân hàng

Hokkaido là tồi tệ nhất!


Phương Minh Viễn lật từng tờ tư liệu, và đối chiếu với những kí ức mơ hồ về kiếp trước.


Từ những năm chín mươi, kinh tế Nhật Bản đã liên tục nhiều năm ở mức thấp, tài chính rung chuyển bất an, thị trường chứng khoán sụt giảm, cá nhân

uể oải, công nghiệp kém triển vọng, tỉ lệ lập nghiệp quốc dân giảm sút,

kinh tế tăng trưởng lùi, thậm chí còn ép tăng trưởng, đồng Yên Nhật cũng bởi vậy mà liên tục bị giảm giá trị! Hơn nữa mấy năm qua, tín dụng xuất khẩu của Nhật Bản liên tục giảm, lúc này lại đang bạo phát cuộc khủng

hoảng tài chính Đông Nam Á, mà thị trường Đông Nam Á lại chiếm 17% tồng

kim ngạch xuất khẩu Nhật Bản, đối với chiến lược thúc đẩy kinh tế tăng

trưởng dựa vào kinh tế đối ngoại của đảo quốc Nhật Bản, không nghi ngờ

gì là một đòn chí mạng!


Giống như công ty chứng khoán Yamaichimà

Ma Sinh Hương Nguyệt mới vừa nhắc tới, nó mắc nợ cao tới hơn ba nghìn tỷ Yên Nhật, tương đương với gần ba mươi tỷ đô la Mỹ! Còn công ty chứng

Ma Sinh Hương Nguyệt mới vừa nhắc tới, nó mắc nợ cao tới hơn ba nghìn tỷ Yên Nhật, tương đương với gần ba mươi tỷ đô la Mỹ! Còn công ty chứng

khoánSanyo, nợ cũng chục tỷ Yên Nhật!


Bởi vì sự bùng nổ của cuộc

khủng hoảng tài chính Đông Nam Á, hơn nữa sau đó còn có chuyển biến xấu

của tình hình tài chính Hàn Quốc, cùng với những quốc gia và khu vực này thường xuyên lui tới mậu dịch, cũng tồn tại một số lượng lớn những

khoản nợ xấu, bất động sản đầu tư quá nhiều, khiến năng lực chống chọi

nguy cơ của các cơ quan tài chính Nhật Bản thấp, cùng với sự ảnh hưởng

của cuộc khủng hoảng tài chính Đông Nam Á không ngừng khuếch tán, những

cơ quan tài chính này gặp phải áp lực càng lúc càng lớn.


Công ty

chứng khoán Yamaichitrong cuộc khủng hoảng tài chính châu Á này, thua lỗ hơn một ngàn ba trăm triệu Yên Nhật ngoại hối và hơn một ngàn bảy trăm

triệu Yên Nhật giao dịch chứng khoán. Cộng lại phải tổn thất tới hơn ba

trăm tỷ Yên Nhật! Tới cuối năm 1997, Sơn Nhất trở thành công ty chứng

khoán Nhật Bản có quy mô phá sản lớn nhất trong lịch sử!


Về phần

ngân hàng Hokkaido, mặc dù cũng chưa có danh tiếng gì, nhưng cũng là

ngân hàng thiết lập đặc thù chuyên cung cấp khái thác và phát triển tài

chính trường kỳ cho khu Hokkaido, thành lập từ đầu thế kỷ, sau chiến

tranh thế giới lần hai, bị chính phủ Nhật Bản chuyển thành ngân hàng

thành phố, năm 1996, tổng tài sản đạt tới hơn chín trăm ba mươi tỷ đô la Mỹ, là mộ trong hơn một ngàn ngân hàng lớn trên toàn bộ thế giới, xếp

hạng thứ bảy mươi chín! Ở Nhật Bản cũng xếp thứ mười! Nợ xấu lên đến hơn chín nghìn bảy trăm tỷ Yên Nhật, chiếm tới 10% tổng kim ngạch cho của

nó! Cuối năm 1997, ngân hàng Hokkaido chính thức phá sản! Sự phá sản của nó là thủ án của các sự vụ phá sản của các ngân hàng thành phố sau

chiến tranh thế giới lần hai! Đối với tài chính Nhật Bản là một đợt tấn

công mãnh liệt!


Hơn nữa, theo Phương Minh Viễn ở kiếp trước, theo phân tích mười năm sau của những người và cơ quan có liên quan đến vụ

khủng hoảng tài chính ở Đông Nam Á, bởi vì bổn quốc quốc nội kinh tế

đình trệ, không thể có nghiệp vụ đầy đủ và thu hoạch lợi nhuận, các ngân hàng có nhiều nợ xấu dần dần chuyển sang cho vay nước ngoài. Những

khoản vay lên đến cả trăm ngàn tỷ đô la Mỹ từ các đại công ty ở Đông Á

và Đông Nam Á. Nghe nói, cuối năm 1996, các ngân hàng Nhật Bản cho vay

từ hai khu vực này đã đạt tới hơn bốn nghìn ba trăm năm mươi tỷ đô la

Mỹ, chiếm một phần ba các khoản vay nước ngoài của hai địa khu này!


Trong đó, một nửa các khoản vay nước ngoài của Thái Lan là đến từ các ngân

hàng thương mại Nhật Bản, còn tình hình của các nước khác, cũng gần như

tương tự! Đem so sánh giữa một số lượng lớn các khoản nợ ngắn hạn mà

chính phủ Thái Lan phải trả và chính phủ các nước Đông Nam Á mà nói, tỉ

lệ này là tương đối đáng sợ!


Nhất là năm 1995, tài chính Nhật Bản từng phát sinh chấn động mãnh liệt, có hai ngân hàng tranh nhau đổi

tiền mặt, khiến cho sáu ngân hàng địa phương phải đóng cửa. Hơn nữa, các công ty chuyên về tài chính cũng bị thanh toán. Hơn nữa trải qua năm

1990, sau khi thị trường chứng khoán và thị trường bất động sản sụp đổ,

các ngân hàng thương mại Nhật Bản càng cảnh giác hơn với nguy cơ từ thị

trường chứng khoán và thị trường bất động sản. Điều này khiến các ngân

hàng thương mại Nhật Bản cảm thấy sợ hãi giống như là chim thấy cung gặp cành cong cũng sợ.


Cho nên cuộc khủng hoảng tài chính Đông Nam Á vừa bùng nổ, các ngân hàng thương mại Nhật Bản liền rút tư bản khỏi các nước Đông Nam Á! Trong đó rút khỏi Thái Lan khoảng một trăm ba bốn mươi tỷ đô la Mỹ! “Mất máu” một lượng lớn như vậy, không nghi ngờ gì làm cho tình hình tài chính của Thailand đúng là họa vô đơn chí!


Nhật

Bản rút nguồn tư bản khiến cuộc khủng hoảng tài chính Đông Nam Á càng

chuyển biến xấu, mà sự khuếch đại của cuộc khủng hoảng này, lại cuốn

chuyển biến xấu, mà sự khuếch đại của cuộc khủng hoảng này, lại cuốn

theo cả Nhật Bản, khiến người Nhật Bản tổn thất thê thảm và nghiêm

trọng. Sau đó, có một học giả ngoại quốc từng nhắc tới, nếu tư bản Nhật

chẳng điên cuồng tháo chạy khỏi Đông Nam Á, mà lưu lại ở đó, có lẽ cuộc

khủng hoản tài chính Đông Nam Á sẽ không thảm thiết đến mức sau đó nhấn

chìm toàn bộ Đông Nam Á, lan ra nghiêm trọng đến Đông Á, làm chấn động

thị trường tài chính toàn cầu!


Tuy rằng đây là phát biểu của người ngoài cuộc, nhưng quả thật đã làm mát long mát dạ nhiều người!


Ma Sinh Hương Nguyệt nhìn chăm chú Phương Minh Viễn, trong lòng có chút bi ai, cô theo ngành này đã nhiều năm, lại suốt ngày đi theo Phương Minh

Viễn, năm đó khi Liên Xô giải thể, kế hoạch để Phương gia xoay vòng vốn

từ Liên Xô là do một tay cô thực hiện, từ một loạt các hành động của

Phương Minh Viễn hiện giờ, đương nhiên không khó đoán ra, trong kế hoạch của Phương Minh Viễn, Nhật Bản sẽ là mục tiêu tranh đoạt tiếp theo.


Là người Nhật Bản, cô đối với tình hình quốc nội Nhật Bản trước mắt, đương nhiên là cực kỳ hiểu biết, từ năm 1990, sau khi bong bóng thị trường

chứng khoán và bất động sản tan vỡ, kinh tế Nhật Bản liền lâm vào khốn

cảnh, bởi xí nghiệp Nhật Bản đã khai thác thị trường Trung Quốc đúng

lúc, kinh tế tuy thấp, nhưng vẫn bảo vệ được vị trí thứ hai về kinh tế

trên toàn thế giới, nhưng sự tăng trưởng thiếu sức mạnh sau đó cũng đã

được cả thế giới công nhận.


Trong thời gian Murayama đảm nhiệm

chức Thủ tướng, quan hệ Trung Quốc và Nhật Bản tuy rằng thỉnh thoảng vẫn có chút xô sát, nhưng chỉnh thể vẫn được xem là khá tốt đẹp. Nhưng từ

tháng ba năm nay, Murayama bởi vì lý do sức khỏa, từ chức Thủ tướng Nhật Bản, Ryutaro Hashimoto tiếp nhận chức vụ Thủ tướng, quan hệ Nhật Bản và Trung Quốc, trở nên có chút căng thẳng.


Ryutaro Hashimoto thuộc

phe chủ chiến của Nhật Bản, từng trường kỳ đảm nhiệm chức hội trưởng

“Nghị viên quốc hội đều sẽ đến thăm viếng đền Yasukuni”, năm 1990 còn

đảm nhiệm chức hội trưởng ủng hộ thăm viếng "Hội di tộc Nhật Bản", từ đó đến nay, hàng năm ba lượt, hắn luôn lấy thân phận là công chức nhà nước để thăm viếng đền Yasukuni.


Mà Trung Quốc đối với việc cán bộ

Nhật Bản lấy thân phận công chức để thăm viếng tĩnh quốc thần xã, từ

trước đến nay là một việc cực kỳ phản cảm, nhất là sau khi Ryutaro

Hashimoto đảm nhiệm chức Thủ tướng, lại công khai công bố sẽ lấy thân

phận Thủ tướng thăm viếng tĩnh quốc thần xã, bị chính phủ Trung Quốc

kháng nghị mãnh liệt, mối quan hệ Trung Quốc và Nhật Bản bắt đầu chuyển

lạnh!


Ma Sinh Hương Nguyệt càng biết, Phương Minh Viễn mặc dù có

được nhiều ích lợi kinh tế từ Nhật Bản, nhưng từ trong tâm mà nói, hắn

đối với chủ nghĩa quân phiệt Nhật Bản là vô cùng căm hận. Murayama lúc

còn chấp chính, Phương Minh Viễn đi tới Nhật Bản, có khi còn đi tới dinh thự Thủ tướng, cùng Murayama tiến hành giao lưu, thúc đẩy mối quan hệ

mậu dịch giữa Nhật Bản và Trung Quốc, nhưng từ sau khi Ryutaro Hashimoto lên đài, Phương Minh Viễn đừng nói là đi đến dinh thự Thủ tướng, đến

cuộc điện mừng còn không có! Hơn nữa, đối với việc Ryutaro Hashimoto

công khai công bố đem thân phận Thủ tướng thăm viếng đền Yasukuni,

Phương Minh Viễn liền lấy danh nghĩa nhà họ Phương, công khai phê bình

quyết định này của hắn!


Là người quản lý về tài chính hải ngoại

cho Phương Minh Viễn, so với bất cứ ai khác, cô đều rõ rằng, ở trong tay Phương Minh Viễn, hiện giờ đã tụ lại lượng tài chính khổng lồ đến cỡ

nào, khoản tài chính này, nếu nói sau khi cuộc khủng hoảng tài chính ở

Đông Nam Á bùng nổ, mà tấn công Nhật Bản, thì hậu quả mang lại sẽ thật

là nghiêm trọng!

là nghiêm trọng!


Đối với nỗi lo của Ma Sinh Hương Nguyệt, Phương

Minh Viễn cũng không chú ý đến, lúc này toàn bộ tâm trí của hắn, đều đặt trong tập tư liệu trên tay. Phương Minh Viễn đang tính toán, như thế

nào mới có thể đạt được ích lợi lớn nhất, đồng thời phải khiến Nhật Bản

đổ máu!


Đối với Nhật Bản, Phương Minh Viễn cho tới bây giờ chưa

hề nới lỏng cảnh giác! Không ai có thể hiểu hơn hắn, Nhật Bản trong

tương lai mười năm nữa, quan hệ với Trung Quốc sẽ trở nên căng thẳng như thế nào! Cũng không thể hiểu hơn hắn rằng, lực lượng cánh hữu của Nhật

Bản trong tương lai sẽ điên cuồng như thế nào!


Thủ tướng thăm

viếng đền Yasukuni! Sửa lại sách giáo khoa lịch sử! Mở rộng quân bị,

ngụy trang tàu chiến! Phá vỡ dự luật, phái quân đội, quân hạm đi tới

Trung Đông! Kêu gào phải có được vũ khí hạt nhân..v..v..!


Mà tất

cả, truy đến cùng, tuy là Nhật Bản có được vị trí thứ hai về kinh tế

trên thế giới, người trong nước bành trướng, muốn phá vỡ 《 hòa bình hiến pháp 》, một lần nữa trở thành một quốc gia bình thường, một đại quốc

chính trị!


Nhật Bản trở thành một quốc gia bình thường, một đại

quốc chính trị, Phương Minh Viễn không cảm thấy ý tưởng này có cái gì là sai, dù sao thực lực kinh tế Nhật Bản cũng có vị trí như vậy, theo đuổi địa vị chính trị công bằng với các nước khác, đây cũng là lẽ thường

tình.


Nhưng! Nhất định phải phải có một điều kiện tiên quyết, đó

chính là Nhật Bản có thể giống nước Đức, tự ý thức được bản thân trong

đại chiến thế giới lần hai, đã đem đến cho nước láng giềng là Trung Quốc bao nhiêu tổn thất nghiêm trọng, phải thấy áy náy với hành vi xâm lược

của mình, và chịu nhận lỗi trước toàn thể những người bị hại! Và ở quốc

nội, phải nghiêm cấm chủ nghĩa quân phiệt cánh hữu sống lại! Nếu đến cả

yêu cầu cơ bản nhất này cũng không làm được, cho phép Nhật Bản trở thành một quốc gia bình thường, thì đúng là thả hổ về rừng, chỉ cần có cơ

hội, nó sẽ lại giương nanh múa vuốt với nước láng giềng, mà hồi chiến

tranh thế giới lần hai, Trung Quốc là nước chịu hậu quả gây ra bởi Nhật

Bản nghiêm trọng nhất, nên nhất định lúc nào cũng phải khắc ghi mà cảnh

giác!


Cho nên, Phương Minh Viễn mặc dù thu được ích lợi kinh tế

và chính trị từ Nhật Bản, nhưng hắn vẫn luôn chuẩn bị sẵn, tìm kiếm cơ

hội giúp Nhật Bản đổ chút máu, trì hoãn sự phục hồi của nền kinh tế, áp

chế sự phát triển của nó.


Năm 1995 Nhật Bản khủng hoảng tài

chính, bởi vì cuộc khủng hoảng này, quy mô tương đối nhỏ, ảnh hưởng cũng chỉ giới hạn trong nước Nhật Bản, Phương Minh Viễn kiếp trước cũng

không biết, cho nên cũng không có đầu tư nhiều tinh lực ở Nhật Bản,

khiến Nhật Bản tránh được một phen, nhưng cuộc khủng hoảng tài chính

Đông Nam Á lúc này đây, Nhật Bản vốn không vận may như vậy!


Phương Minh Viễn lúc này đây là muốn cứa một miếng trên người Nhật Bản! Trung

Quốc, luôn nhấn mạnh mối quan hệ hữu hảo giữa hai nước, gác lại tranh

luận, giải quyết trong hòa bình, người Nhật Bản thì luôn muốn làm uy làm phúc trên đầu Trung Quốc. Đối với người Nhật Bản, chỉ có làm cho hắn

đau, đau đến mức trọn đời khó quên, hắn mới có thể thực sự cúi đầu!

Người Mỹ đã thả xuống Nhật Bản hai quả bom nguyên tử, nên người Nhật Bản sau chiến trang khi đối mặt với người Mỹ, luôn cúi đầu ngoan ngoãn!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận