Trùm Tài Nguyên


Hồng Kông vào tháng sáu trời nắng chói chang, chỉ còn mười mấy ngày, thì sẽ đến ngày mà Hongkong trở về tổ quốc, toàn bộ Hongkong, đã có không

khí vui mừng, lại khó có thể che dấu sự bất an của một nhóm người! Tuy

nhiên lúc đó Phương Minh Viễn sống trong nhà cũ của nhà họ Quách, căn

bản là không có tinh lực đi quản lý mấy chuyện này! Bởi vì tiên phong

của nguy cơ tài chính Đông Nam Á lúc này đã lộ rõ ra ngoài!


-Minh Viễn, tình hình tỉ suất hối đoái của đồng baht đổi sang đô la Mỹ lại

lên cao rồi! Hiện tại môt đô la Mỹ đổi được 25,12 đồng Baht!


Lâm

Dung từ ngoài cửa đi vào khó che dấu sự âu lo nói. Hiện giờ tỉ suất hối

đoái với tỉ suất hối đoái của tháng hai tương đương rồi. Nếu còn tiếp

tục như thế, e rằng đến lúc đó, Phương Minh Viễn với nhiều cách đưa vào

Thái gần mười tỷ đô la như muối bỏ biển rồi!


6/3/1997 ngân hàng

trung ương Thái Lan tuyên bố, mười một công ty tài vụ và hai công ty nhà đất cho vay có vấn đề liên quan đến chất lượng sản phẩm và vốn lưu động không cao của Thái Lan. Yêu cầu những công ty tài vụ và công ty nhà ở

cho vay gia tăng nguồn vốn lên tám tỉ rưỡi đồng Baht, ước tính là khoảng 330 triệu đô la Mỹ. Đồng thời yêu cầu các ngân hàng trong nước Thái

Lan, cũng như các tổ chức tài chính khác nâng cao 100% tỉ lệ dự trữ nợ

xấu ban đầu lên đến 120%, lệnh này đã khiến cho việc cung cấp hệ thống

tài chính của Thái Lan tăng lên gần 2 tỷ Usd! Hành động lần này của ngân hang trung ương Thái Lan, cơ bản nằm trong sự ổn định của hệ thống tài

chính tăng mạnh, và tăng thêm niềm tin của dân chúng trong nước đối với

ngành tài chính Thái Lan!


Nhưng có nhiều lúc, không phải là có

lòng tin thì có thể làm tốt mọi việc! Dựa theo quyết định này của ngân

hàng trung ương Thái Lan, chỉ trong thời gian hai ngày ngắn ngủi, người

đầu tư thì từ những công ty xảy ra vấn đề lấy ra gần 600 triệu đô la Mỹ! Hơn nữa cũng trong lúc đó, lượng lớn người đầu tư bán tháo cổ phiếu của ngân hàng và công ty tài vụ, kết quả tạo thành thị trường chứng khoán

liên tục bị trượt sàn, sàn hối đoái cũng có thêm nhiều áp lực. Có thể

nói, hành động lần này của ngân hàng trung ương Thái Lan không chỉ có

những tác dụng ổn định cần có, ngược lại khiến cho lòng tin của nhân dân trong xã hội của Thái Lan bị giảm bớt, từ đó mà phát sinh ra nhiều vấn

đề! Mà cho đến ngày mùng 10 tháng 3 quốc nội Thái Lan xuất hiện phong

trào cơ cấu đầu tư quốc tế bán tháo bạt thái, khiến cho tỉ suất bạt thái dao động trên diện rộng. Ngân hàng trung ương Thái Lan không thể không

dùng đến ba tỷ đô la Mỹ để mua về bạt thái, để ổn định thị trường.


Nhưng sau khi bước vào giữa tháng sáu, các tổ chức đầu tư quốc tế đối với mua bán đồng Baht càng mạnh. Thông qua ngân hàng trong nước mượn vào đồng

Baht, hình thức số lượng bán ra thị trường sắp tới và sau này, bỗng

nhiên gây khó dễ trong thị trường, đồng Baht trong lúc này, tạo nên tỉ

suất hối đoái của đồng bạt thái càng bị hạ thấp, khiến cho các ngân hàng bị khủng hoảng, ngân hàng, doanh ngiệp trong nước cùng với các ngân

hàng nước ngoài đều bước lên sàn dao dịch, lập tức bán tháo đồng bạt

Thái để mua về đồng đô la Mỹ hoặc giao dịch một thời gian dài giữ đồng

bạt thái và đôla Mỹ, dẫn đến thị trường tài chính của Thái Lan thêm một

bước chuyển biến xấu.


Một đồng đô la Mỹ đổi sang bạt thái được

17bạt thái. Đối mặt với sự công kích của các nhân vật đầu sỏ tài chính

quốc tế, ngân hàng trung ương Thái Lan nhận được sự ủng hộ nhiệt tình

quốc tế, ngân hàng trung ương Thái Lan nhận được sự ủng hộ nhiệt tình

của các nước Nhật, Honkong, Philippines, Singapore, Indonesia, Malaysia

và các quốc gia trong khu vực. Do đó càng tăng thêm sức mạnh cho nguồn

tài chính Thái Lan, ước tính dùng đến 6 tỉ đô la Mỹ ngoại hối tiến hành

can thiệp, đồng thời, ngân hàng trung ương Thái Lan ban hành mệnh lệnh.

Cấm ngân hàng Thái Lan cho vay đồng bạt thái! Lại đem lãi suất nâng cao

lên 1000/100, do đó khiến cho giá thành của đồng bạt thái tăng cao, dưới một loạt việc làm can thiệp đó, đã đưa được đồng bạt thái trở về với

giá ổn định ban đầu, ngân hàng trung ương Thái Lan lại tạm thời có thể

khống chế cục diện.


Mấy ngày nay Lâm Dung cảm thấy tim mình như kiểu ngồi trên tàu siêu tốc, lúc lên cao lúc xuống thấp, lúc vui lúc buồn!


Phương Minh Viễn tùy tay đưa cho cô một tờ báo, lấy tay chỉ vào một đoạn văn nói:


-Cô xem thì hiểu, không có gì phải lo lắng!


-

《Báo thương nghiệp Berlin》 của Đức đưa tin nguy cơ Thái Lan gặp phải

giống nguy cơ tài chính của đồng bảng Anh và Mexico.....giống như vậy,

Giống nhà đầu cơ George Soros không loại bỏ khiến cho đồng bạt thái giảm giá trị 20 lần hoặc tính khả năng là còn có thể giảm nhiều hơn mấy trăm điểm!


Lâm Dung nhẹ giọng đọc. Sau đó có một chút khỏ hiểu nhìn Phương Minh Viễn.


-Tốc độ phát triển kinh tế của các quốc gia Đông Nam Á mười năm liền tăng

trưởng mạnh. Hơn nữa cùng với tốc độ tăng trưởng kinh tế cao của các

quốc gia, ngân hàng tín dụng của các quốc gia này so với tốc độ phát

triển kinh tế còn tăng cao hơn, trong đó nợ trong thời gian ngắn hạn

cũng đạt tới mức trước đây chưa từng có. Quan trọng ở chỗ là một bộ phận hướng đến đầu tư bất động sản. Mà đầu tư tăng cao thì tất nhiên sẽ dẫn

đến giá trị gia tăng càng cao. Mà do tỉ suất hối đoái của các quốc gia

càng ngày càng gia tăng, cũng khiến cho các quốc gia này khi vay mượn

một khoản lớn ở bên ngoài không nghĩ qua tính nguy hiểm, đây không thể

nghi ngờ là cơ hội khó có đượchẹ của nhà đầu cơ George Soros!


Phương Minh Viễn nhẹ giọng đọc tờ báo ở trên tay.


-Một đám đều là mã hậu pháo. Lúc trước sao lại không có ai nhắc nhở!


Phương Minh Viễn vứt tờ báo qua một bên. cười lạnh nói:


-George hiện giờ, bởi vì đánh úp bảng Anh và nguy cơ tài chính của Mexico thắng lợi , đạt được danh vọng cao, lời của hắn đối với toàn bộ nhà đầu cơ

toàn thế giới thì giồng như là lời nói ngàn vàng của lãnh đạo chúng ta,

cô đợi mà xem đi. Thị trường tài chính quốc tế rất nhanh sẽ lại nhận

được tin tức tốt về đồng bạt Thái, mà đến lúc đó. Chỉ sợ nguồn vốn đầu

tư của toàn thế giới đều bị hắn điều động! nguồn vốn dữ trự của Thái Lan chỉ là ba bốn mươi tỷ đô la Mỹ, hơn nữa trải qua hai thế công này, mặc

dù đã ngăn chặn sự công kích của George nhưng đến hiện tại, nguồn vốn dự trữ e rằng chỉ còn hơn hai mươi tỷ đô la Mỹ, mà người biết cố gắng

chiếm nguồn vốn đầu tư quốc tế là bao nhiêu không? Mấy ngàn trăm triệu

chiếm nguồn vốn đầu tư quốc tế là bao nhiêu không? Mấy ngàn trăm triệu

đến hàng trăm vạn tỷ đô la Mỹ!


Lâm Dung không khỏi hít một hơi dể chịu, vậy thật sự là có thể so sánh với sự giàu có của các nước khác

rồi! Thái Lan dù có ba đầu sáu tay cũng không ngăn cản được!


-Cho nên chúng ta không cần phải làm gì, chỉ cần lặng lẳng ngồi chờ là được rồi!


Phương Minh Viễn hướng ánh mắt về phía Thái Lan, xem ra, mấy ngày nay, bộ trưởng bộ tài chính Thái Lan phải làm đơn từ chức rồi!


Ngày 23 tháng 6, bộ trưởng bộ tài chính Thái Lan đột nhiên công khai từ

chức, điều này vượt quá sức người ta dự liệu, lại khiến cho ngành tài

chính thế giới đối với đồng bạt Thái phỏng đoán có thể giảm, khiến cho

tỉ suất hối đoái của đồng bạt Thái giảm mạnh đến nỗi một đô la Mỹ chỉ

khoảng 28,7 đồng bạt Thái trở xuống. Mà lúc này thị trường chứng khoán

Thái Lan từ 1324 điểm về còn 413 điểm, là thời điểm thấp nhất mà thị

trường chứng khoán Thái Lan từ năm 1990 trở lại, hạ xuống 2/3!


Ngày 29 tháng 6, đồng bạt thái lại một lần nữa giảm mạnh, 1 đô la Mỹ là 29,94 bạt Thái!


Tuy nhiên lúc này Phương Minh Viễn đã không có tâm tư quan tâm tình hình

của Thái Lan nữa rồi, vì, một vị vĩ nhân, đã đến đến đặc khu Bằng thành

cách Hồng Kông không xa!


Phương Minh Viễn biết được tin tức từ Tô Hoán Đồng, sau khi ông cụ mắc bệnh từ tháng hai năm nay, đến bây giờ

bệnh tình đã ổn định rồi. Tuy rằng nói, từ trung ương đến địa phương đều hi vọng ông lão có thể ở Bắc Kinh dưỡng bệnh, an dưỡng tuổi già, không

hi vọng ông đường sá xa xôi đến Hongkong nhưng tái độ của ông vô cùng

kiên định! Ông nhất định phải đích thân trở lại đất Hongkong sau khi nó

thuộc về tổ quốc!


Cuối cùng, không ai có đủ can đảm làm trái ý

ông cụ, cũng may lúc này, đường biển đã thông xe, vì thế dùng xe riêng

cẩn thận đưa được ông cụ đến Bằng thành!


Ông cụ Quách và Trịnh Ngu Đồng đều nhận được lời mời của ông cụ, Phương Minh Viễn rất hân hạnh theo ông cụ Quách đi tới.


Ở trong phòng khách không quá lớn, ông cụ tuy rằng ngồi ở chỗ đó, cơ thể

vẫn thế nhưng có thể nhìn thấy, ông cụ gầy đi rất nhiều, trên mặtt ông

nếp nhăn cũng ngày càng hiện rõ! Mắt của Phương Minh Viễn có một chút

xót xa, sức của ông cụ thật phi thường, không phải hắn có thể phê luận,

nhưng trong tay của ông lão, kết thúc cách mạng văn hóa bắt đầu cải cách khai phang, thu hồi Hongkong, Macao, giáo huấn Việt Nam, ngưng hẳn việc chỉ đạo của lãnh đạo trung ương, đây đều là chiến công không thể nghi

vấn!


Ông cụ của thời trước, trong năm tháng gần đất xa trời trước khi quay về Hongkong, vì mọi người, vì bản thân đều để lại một tiếc

nuối thật sâu, trong cuộc đời này, ông cũng đã hoàn thành tâm nguyện của mình! Tận mắt nhìn thấy lá cờ của nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa bay

phấp phới trên nền trời Hongkong!

phấp phới trên nền trời Hongkong!


-Ông Quách,mời ngồi! Chân của tôi đứng không vững, sẽ không đứng lên!


Giọng nói của ông rất to, thanh âm vẫn rất mạnh mẽ.


-Ông không phải đứng lên! Tôi sẽ không dám nhận!


Cụ Quách liên tục xua tay nói.


-Ha, tiểu thiên tài của nhà họ phương, cháu cũng đến rồi!


Mắt của ông lão chuyển về phía Phương Minh Viễn, tươi cười rạng rỡ nói.


-Ông nội, cháu chào ông!


Phương Minh Viễn rất cung kính cúi đầu nói.


-Ngồi xuống đi! Ngồi xuống đây!


Ông cụ vỗ vỗ cái ghê bên cạnh mình nói. Phương Minh Viễn nhìn trái phải,

tất cả những người cùng có mắt toát lên một thái độ kinh ngạc, rõ ràng,

đó chính là điều vinh quang nhất! Phương Minh Viễn từ từ ngồi xuống.


-Lần này ta rất muốn đến Hongkong, là muốn tận mắt nhìn thấy thời khắc giao

tiếp này của Hongkong, thực hiện ước nguyện của lòng ta; ngoài ra ta là

muốn xem xem, tình hình tài chính của Đông Nam Á trong lòng ngươi, có

phải là sẽ có thể chính thức đi lên!


Ông cụ trầm giọng nói:


-Nhưng bây giờ xem ra, ngày sau đây, e rằng thật sự phải đến rồi!


Trong lần gặp mặt đầu năm, Phương Minh Viễn đã từng to gan nhắc đến nỗi lo

của bản thân đến nền kinh tế Đông Nam Á, ông cụ tuy rằng lúc ấy không

nói gì, nhưng hiện tại cùng xem lại, cũng là tốn một ít công sức.


-Ôi, trong chính phủ nhiều chuyên gia như vậy, lại không có một thanh niên nào phán đoán chuẩn, điều này khiến ta rất thất vọng!


Ông cụ bất đắc dĩ lắc đầu nói. Kỳ thật trong hệ thống quốc hội Trung Hoa,

tình hình kinh tế của các nước Đông Nam Á cũng đã có mấy phen thảo luận, đáng tiếc chính là, cho rằng kinh tế các nước Đông Nam Á còn có thể

tiếp tục phát triển, chẳng qua hiện giờ là một giọng điệu rất chán

chường, hoàn toàn chiếm thế thượng phong! Mãi cho đến tháng 6, do sự

thụt lùi của đồng bạt Thái, truyền thông trong nước nhận định, lúc này

mới có chút thay đổi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận