Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!


Âu Dương Thiên Thiên nghe vậy, cô buông nĩa xuống, nhìn Kỳ Ân một cách nghiêm túc, lên tiếng:


- Quản gia Kỳ, ở đây, chị chắc đã phải tỏ ra rất nhiều thận trọng khi ứng xử với một ai đó, nhưng mà, ngay bây giờ chị có thể thoải mái với em. Em không để tâm quá nhiều chuyện lễ nghi đâu, chị cứ ngồi xuống đi. Cũng đúng lúc em không có người nói chuyện mà!


Kỳ Ân nhìn cô gái đang nói chuyện một cách khôn khéo, nhất thời không biết phải từ chối như thế nào. Sau vài giây suy nghĩ, cô cẩn thận dịch ghế, rồi quyết định ngồi xuống.


Âu Dương Thiên Thiên hơi cười, cô cầm ly nước bên cạnh lên uống 1 ngụm, nói tiếp:


- Chị nhìn em nãy giờ như vậy, có phải có chuyện muốn hỏi em hay không?


Tựa như bị nói trúng, Kỳ Ân ngay lập tức gật đầu, lên tiếng hỏi ngay:


- Tiểu thư, cô là bạn gái của cậu chủ sao?


"Phụttttttttttttttt" - Gần như là cùng lúc với câu hỏi của Kỳ Ân, Âu Dương Thiên Thiên phun hết nước trong miệng mình vào thẳng người phụ nữ đối diện.


"...."


"...."


Một màn không ai nghĩ tới đã diễn ra.


Âu Dương Thiên Thiên ho sằng sặc, biểu cảm dường như đang bị sốc.


Cô nhìn Kỳ Ân, lên tiếng:


- Khụ..... khụ... xin lỗi, là do em, chị có sao không? - Vừa nói, Âu Dương Thiên Thiên vừa đưa khăn của mình cho Kỳ Ân, cô chợt nhận ra, toàn bộ nước cô đã "tưới" sạch sẽ lên người cô ấy cả rồi.


Kỳ Ân đơ mặt, cô cứng nhắc nhận lấy chiếc khăn của Âu Dương Thiên Thiên, dùng nó lau mặt mình 1 lượt.


Ây da, có gì mà phải kích động như vậy?


Âu Dương Thiên Thiên che miệng, cô ho nhẹ vài tiếng, nhìn Kỳ Ân có chút áy náy, giải thích:


- À, quản gia Kỳ, thật ra chị hiểu lầm rồi, em không phải bạn gái, em là em gái của anh ấy, Âu Dương Vô Thần là anh trai của em! Em tên Âu Dương Thiên Thiên.


Kỳ Ân đang lau mặt, nghe đến đây, cô liền lấy khăn xuống, ánh mắt bất ngờ nhìn cô gái, thốt lên:


- Hóa ra em là Nhị tiểu thư của Âu Dương gia. Không ngờ, em lại xinh đẹp như vậy! Nhìn không thấy em giống với cậu chủ.


"..."


Đương nhiên rồi chị, anh ấy là con nuôi, em là con ruột, khác cha khác mẹ sinh ra, lấy cái gì giống nhau chứ?


Cô đang bắt đầu cảm thấy cách nói chuyện của bà chị này không được liên quan cho lắm!


Âu Dương Thiên Thiên cười gượng, cô nghiêng đầu, thắc mắc lên tiếng:


- Nhưng mà, vì sao chị lại hỏi như vậy? Việc... em có phải là bạn gái của anh hai ý!


Kỳ Ân nhướn mày, nhanh chóng đáp:


- Bởi vì em là cô gái đầu tiên cậu chủ đưa về đây. Nơi này là biệt thự riêng mà, từ lúc chị bắt đầu làm ở đây đến bây giờ thật sự chưa từng thấy cậu chủ đưa người con gái nào về cả. Hơn nữa... còn là cậu chủ bế em lên phòng... mà...


Âu Dương Thiên Thiên: "..."


Hả? Bế? BẾ? Dùng tay bế?? Thật không vậy?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...