Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!


Người đàn ông nhíu mày, anh quay đầu nhìn sang Mã Nhược Anh, khuôn mặt dù có chút thay đổi nhưng vẫn bình tĩnh lạ thường, lên tiếng:


- Cô à, điều này phải để tôi hỏi mới đúng, cô là ai vậy? Tại sao lại xen vào chuyện của tôi?


Mã Nhược Anh nhướn môi, từ tốn đáp:


- Tôi là ai anh không cần biết, đừng vòng vo nữa, trả lời đi. Anh theo dõi bạn của tôi để làm gì?


Lúc đầu, Mã Nhược Anh cứ tưởng người đàn ông này theo dõi mình, nhưng không, anh ta căn bản không biết cô là ai cả, vậy nên suy đoán này là không đúng.


Nhưng mà, lúc nãy cô đã thấy rất rõ ràng ánh đèn flash phát ra từ đây, trong lúc cô đang nói chuyện với Âu Dương Vô Thần và Âu Dương Thiên Thiên. Nếu như không phải chụp cô, vậy thì chỉ có thể là chụp hai người bọn họ mà thôi.


Kết hợp thêm nữa với những chi tiết trùng hợp như đến ngay sau xe của Âu Dương Vô Thần và Âu Dương Thiên Thiên, đợi ở đây một thời gian dài cho đến khi họ trở ra,..... thì có thể khẳng định, người đàn ông này chắc chắn đang theo dõi hai người đó.


Nhưng điều khiến cô thắc mắc là.... kẻ phái hắn ta tới là ai? Nếu như là kẻ thù thông thường, chắc chắn không chỉ có chụp hình như thế này thôi. Hơn nữa, người đàn ông này là người nước ngoài, khuôn mặt nổi bật với đường nét Tây đặc trưng nhưng lại biết nói tiếng Hoa? Quá nhiều nghi vấn khó hiểu xung quanh dây.


Mã Nhược Anh liếc mắt, lúc này đột nhiên thấy một đầu nhọn trông giống như ăng ten nhô ra, cô nhíu mày, nghiêng đầu nhìn về chiếc ghế bên cạnh, ngay lập tức phát hiện có một miếng vải đen được phủ lên trên một vật thiết bị điện tử.


Cái đó, có là bao nhiêu phiên bản cô cũng nhận ra được, chính là đầu máy tính công nghệ cao và bộ đàm kết nối không dây ngoại tuyến. Kẻ này mang theo bộ đàm, hắn ta đang nói chuyện với ai đó sao? Không lẽ là.......?


Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu, Mã Nhược Anh ngay lập tức luồn tay còn lại vào trong xe, vươn tới muốn lấy nó. Thế nhưng, người đàn ông tưởng chừng ngồi im từ nãy đến giờ lại đột nhiên cử động. Hắn ta cũng dùng tay còn lại không bị khống chế ngăn cản hành động của Mã Nhược Anh.


Bắt lấy tay cô một cách chuẩn xác, người đàn ông vặn ngược khuỷu tay lại, rồi dùng một lực mạnh, đẩy Mã Nhược Anh về phía sau. Không kịp trở tay với cú phản đòn đó, Mã Nhược Anh bị buộc phải lui lại, tay đang bấm huyệt vị của cô cũng vì lực đẩy quá mạnh mà tách ra, cuối cùng... cả thân thể cô bị đẩy ra khỏi chiếc xe.


Người đàn ông liếc mắt nhìn 1 giây, sau đó liền nhấn ga chạy đi. Mã Nhược Anh không thể làm gì được nữa, chỉ biết đứng một chỗ nhìn theo, mím môi không lên tiếng.


Khốn thật, để hắn ta chạy mất rồi!


Người đàn ông nhanh chóng lái xe rời khỏi bệnh viện, một tay của hắn đã bị tê liệt chưa cử động lại ngay được, vậy nên hắn chỉ có thể lái bằng một tay còn lại.


Nghiến răng, người đàn ông thầm nghĩ. Lúc nãy vì không muốn lộ thân phận mà không dám động thủ trước, không ngờ.... cô ta đã nhìn ra được từ sớm rồi, còn biết thuật huyệt vị có thể khống chế mọi sức lực trên cơ thể nữa.


Đúng lúc này, một tiếng nói từ bộ đàm bên cạnh truyền tới:


- Adam, có chuyện gì vậy? Ta nghe có giọng của phụ nữ, có phải ngươi bị lộ rồi không?


Người đàn ông liếc mắt nhìn sang, lạnh nhạt đáp:


- Không có, phu nhân. Chỉ là.... xảy ra một trục trặc nhỏ thôi. Tôi vẫn an toàn.


Dừng một chút, người đàn ông lại hỏi:


- Nhưng mà phu nhân, hình như... bên cạnh Elias thiếu gia không chỉ có một người phụ nữ là Âu Dương Thiên Thiên thôi, vẫn còn một người khác nữa.


Người phụ nữ nghe thấy, giọng có chút thay đổi:


- Vẫn còn một người khác nữa ư? Là ai?


Người đàn ông mím môi, nhỏ giọng trả lời:


- Tôi không biết. Nhưng mà.... đó là một người phụ nữ rất nguy hiểm!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...