Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!


Lời vừa thốt ra, người đàn ông tưởng chừng như đang ngủ không thể nghe thấy lại đột nhiên mở mắt tỉnh dậy.


Sự choàng tỉnh của anh làm Âu Dương Thiên Thiên bất ngờ, cuốn lấy lí trí cô trở về. Nhận ra mình vừa mới nói điều gì, cô ngay lập tức lùi người lại, lấy tay lên che miệng.


Ôi trời ạ, cái gì vậy? Tại sao cô lại nói ra câu đó chứ?


Âu Dương Thiên Thiên, cô điên rồi à?


Người đàn ông quay người nhìn cô, ánh mắt anh đen láy, lên tiếng:


- Cô vừa nới nói cái gì?


Gần như là theo bản năng, Âu Dương Thiên Thiên lắc đầu lia lịa, đáp:


- Không có, em không có nói gì hết!


Tài xế bên ngoài vẫn đang bơm xăng, hoàn toàn không biết bên trong xe đang có chuyện xảy ra. Âu Dương Vô Thần hơi dịch người tới, nhướn mày hỏi:


- Không có? Nhưng tôi lại nghe rất rõ....

- Không có? Nhưng tôi lại nghe rất rõ....


Âu Dương Thiên Thiên hoảng hốt, không kịp đợi anh nói hết lời, liền xoay người muốn mở cửa bỏ chạy.


Thế nhưng, như biết trước hành động của cô, Âu Dương Vô Thần ngay lập tức bắt lấy tay đang cầm chốt cửa, kéo ngược lại.


Người Âu Dương Thiên Thiên bị buộc xoay lại, anh chặn tay cô vào thành cửa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô gái.


Có chút sợ hãi, môi Âu Dương Thiên Thiên như run lên, cô chớp mắt, lắp bắp hỏi:


- Anh... anh hai, anh làm gì vậy?


Âu Dương Vô Thần nhìn thẳng mắt cô, hỏi 1 lần nữa:


- Cô vừa mới nói gì? Nhắc lại tôi nghe xem!


Thân thể Âu Dương Thiên Thiên cứng nhắc, cô liếm môi, có chút lảng tránh:


- Anh hai, anh đang làm em đau đấy, thả tay em ra trước được không?

- Anh hai, anh đang làm em đau đấy, thả tay em ra trước được không?


Người đàn ông híp mắt, vẫn nhìn cô gái đang sợ hãi, nhưng không hề có ý muốn thả tay cô ra, chỉ lạnh nhạt nói:


- Nhắc lại!


Lần này, Âu Dương Thiên Thiên biết mình không còn đường thoát, nếu như không đưa ra câu trả lời thích đáng, thì người đàn ông này sẽ không chịu thả cô ra. Nhưng mà....


- Anh hai... anh nghe em nói. Thực ra... cái câu đấy không phải là em nói đâu, em cũng không muốn nói nữa. Nhưng mà.... nó cứ tự thốt ra ấy. Anh, anh tin em đi!


Âu Dương Vô Thần nhíu mày,càng nhìn càng nghi ngờ, lạnh giọng hỏi:


- Miệng của cô, tại sao lại không tự chủ được? Cô chính là Âu Dương Thiên Thiên mà!


"...."


Đúng, cô chính là Âu Dương Thiên Thiên, nhưng cô không phải Âu Dương Thiên Thiên thật, anh trai à!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...