Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!


Âu Dương Vô Thần nhìn cô gái đang ngắm nghía vật trong tay đến nỗi quên ăn trước mặt, bất đắc dĩ lên tiếng:


- Được rồi, đừng nhìn nữa, mau ăn sáng đi.


Âu Dương Thiên Thiên gật đầu, nhưng không hẳn bỏ thẻ xuống, cô dùng 1 tay cầm nó, một tay khác mới cầm miếng bánh mì đang ăn dở lên gặm.


Dường như, sự chú ý của cô toàn bộ đã dồn hết vào chiếc thẻ chứa tiền đó, không cách nào vơi đi sự tò mò được. Khuôn mặt này, so với khuôn mặt âm u hậm hực khi nãy... hoàn toàn là khác 1 trời 1 vực.


Kỳ Ân lắc đầu cười khổ, cô lui dần ra ngoài, để lại không gian cho 2 người nào đó.


Đi tới đại sảnh, Kỳ Ân đảo mắt, liền thấy một người đàn ông mang áo khoác đen, đầu đội mũ đang đứng quay người lại với mình, lên tiếng:


- Anh về được rồi, cậu chủ đã nhận xong hàng.


Người đàn ông nghe nói, ngay lập tức quay lại, hỏi với giọng lo lắng:


- Boss nhận được thẻ rồi sao? Ngài ấy có nói gì tôi không?


Kỳ Ân nhíu mày, lắc đầu đáp:


- Không có, nói gì chứ?


Người đàn ông chợt tỏ ra ngạc nhiên, nói:


- Không có sao? Boss... ngài ấy không trách mắng gì tôi thật à?


Kỳ Ân nhếch môi, hỏi ngược lại:


- Lữ Uyển Thành, anh trông mong bị mắng đến thế hả? Cậu chủ không rảnh rỗi quan tâm đến chuyện của anh đâu!


Lúc này, Lữ Uyển Thành mới nhẹ nhõm thở phào, anh chậc lưỡi, lên tiếng:


- Phù, may quá. Tôi còn tưởng ngài ấy sẽ mắng tôi về việc tôi đem thẻ đen đến trễ.


Dừng một chút, anh nhìn cô gái trước mặt, hỏi:


- À mà Kỳ Ân, tôi bảo này, tại sao boss lại cần thẻ đen gấp như vậy? Tối hôm qua còn gọi điện bảo tôi làm rồi đem tới ngay trong đêm luôn chứ.


- Ngài ấy tưởng như làm thẻ đen dễ dàng lắm vậy. Vì nó mà tôi 5h sáng đã phải bay trực thăng tới đây, còn chưa được ngủ một giấc nào nữa đấy!


Kỳ An cuối cùng cũng hiểu ra được nguyên nhân Lữ Uyển Thành hoảng hốt, cô bật cười, đáp:


- À, hóa ra là anh nghĩ mình sẽ bị mắng vì tội đem thẻ đến trễ sao? Chà, Lữ Uyển Thành, anh nên cảm thấy may mắn đi, nếu như là bình thường, cậu chủ đã sớm nổi giận rồi, nhưng mà... vì hôm nay có người làm ngài ấy chú ý hơn, nên yên tâm, anh không nằm trong phạm vi phải suy nghĩ tới của cậu chủ đâu!


Lữ Uyển Thành nghe xong, chớp chớp mắt vài cái, há miệng hỏi:


- Hả? Ý cô nói là gì vậy? Có người nào đủ sức làm boss để ý tới à?


Kỳ Ân gật đầu, khẳng định trả lời:


- Ừm, có đấy! Cô chủ tương lai của chúng ta!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...