Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!


Âu Dương Thiên Thiên xách Đường Gia Ân như xách một con cún, cô lôi bà ta vào trong nhà vệ sinh, rồi quăng thẳng vào bồn tắm.


Vươn tay bấm vòi sen, cô mở nút xả ra, trực tiếp cho toàn bộ nước trút hết xuống người của Đường Gia Ân.


Dòng nước mát lạnh thấm vào quần áo, len lỏi vào tận da thịt mỏng manh của người phụ nữ, khiến bà ta lờ mờ tỉnh lại.


Âu Dương Thiên Thiên đứng nhìn một cách chậm rãi, sau vài giây, cô vươn tay nắm lấy gáy cổ của Đường Gia Ân, nhấn xuống dòng nước phía dưới.


Người phụ nữ ngay lập tức phản ứng với điều đó, nước chảy vào tai, vào mắt của bà ta, bắt buộc sự tỉnh táo quay về.


Nhấn xuống tầm 2s. Âu Dương Thiên Thiên vớt bà ta lên, trầm giọng hỏi:


- Đã tỉnh chưa?


Đường Gia Ân thở dồn dập, ánh mắt thấp thoáng ngập nước, miệng bà ta há lớn, nhưng không đáp được câu nào ra hồn, chỉ kêu " ô ô" vài tiếng.


Thấy vậy, cô tiếp tục nhấn đầu bà ta xuống nước thêm một lần nữa, lần này lâu hơn một chút.


Cho đến khi vớt lên lại, Đường Gia Ân mới mở to mắt, há miệng hét:


- Tỉnh, tôi tỉnh, tôi tỉnh rồi!


Âu Dương Thiên Thiên nghe xong, cô xách áo của Đường Gia Ân lên, lôi ra khỏi bồn tắm, kéo đến bờ tường gần đó, rồi thả bà ta ra.


Chỉ tay vào chiếc gương đối diện, cô lạnh lùng hỏi:


- Đường Gia Ân, nhìn vào đó đi, bà xem thử mình đã biến thành hình dạng gì rồi đi?


Đường Gia Ân há miệng thở lấy thở để, tay bà ta run run đưa lên xoa nước trên mặt mình, ngóc đầu nhìn về phía chiếc gương.


Một người phụ nữ toàn thân ướt đẫm, gầy xanh xao, tóc bù xù dính chặt vào da thịt, da mặt nhăn nhúm xấu xí, đôi môi trắng bệch không chút huyết sắc, nhìn qua nhìn lại, đâu đâu cũng chỉ thấy sự thảm hại hiện lên rõ ràng.


Âu Dương Thiên Thiên mím môi, gằn giọng nói:


- Bà tự nhìn mình đi, có chỗ nào giống con người hay không? Hết chơi trai bao rồi đến chơi thuốc, thân thể bà chính là bị những thứ đó làm tàn tạ hết rồi!


Đường Gia Ân nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng bà ta đau rát, khó khăn đáp:


- Tao như thế nào... cũng không liên quan đến mày.


Âu Dương Thiên Thiên nhíu mày, nhếch môi lên tiếng:


- Không liên quan? Đúng, bà sống hay chết cũng không liên quan gì đến tôi hết, nhưng mà... nếu muốn chết thì hãy cút thật xa mà chết, đừng chết ở Đường gia, làm bẩn thanh danh dòng tộc mẹ tôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...